Nếu Dương Khai không nhìn lầm, ánh mắt của vị mỹ phụ kia khi nhìn hắn mang theo vẻ vô cùng cung kính.
Hắn không khỏi lấy làm lạ.
- Rốt cuộc ngươi là người hay ma? – Đồng tử Chử Kiến co rút kịch liệt, sắc mặt tái nhợt, phẫn nộ chất vấn.
- Ai mà biết được. – Dương Khai khẽ hít một hơi, cười như không cười nhìn y.
- Tại sao ngươi biết Ma Thần Biến? Ma Thần Biến của ngươi từ đâu mà có? Tại sao ma khí của ngươi lại thuần túy và khủng khiếp hơn cả của ta? – Chử Kiến điên cuồng gào thét, dường như bất luận thế nào cũng phải làm cho rõ ngọn ngành.
- Không thể trả lời. – Dương Khai nhún vai, thong thả bước về phía y, cười khẩy: - Nói ra thì, chúng ta vốn chẳng thù oán gì, nhưng ngươi đã gây khó dễ cho ta như vậy, thậm chí còn muốn lấy mạng ta, thì cũng phải trả một cái giá nhất định rồi.
- Ngươi dám! – Chử Kiến trừng mắt gầm lên.
Nhìn chằm chằm vào tên nhân loại trước mặt, cảm nhận được sát tâm rõ rệt tỏa ra từ hắn, Chử Kiến biết hắn định làm gì mình.
Xương cốt toàn thân kêu răng rắc, Ma Văn trên mặt lúc ẩn lúc hiện, nhưng dù Chử Kiến có cố gắng thế nào cũng không thể vận dụng nổi một chút sức lực.
Dường như dưới sự ảnh hưởng của tên nhân loại này, sức mạnh của y đã bị phong ấn hoàn toàn trong cơ thể, không còn nằm trong tầm kiểm soát.
Phát hiện này khiến Chử Kiến vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, y hung tợn nhìn Dương Khai, trầm giọng hỏi: - Tên nhân loại đê tiện, ngươi đã giở trò quỷ gì, tại sao ta không còn chút sức lực nào?
- Quả nhiên là ngươi không vận sức được, ta còn tưởng là ảo giác, hóa ra là thật. – Dương Khai khẽ gật đầu, thần sắc hoàn toàn bình tĩnh.
Sở dĩ hắn từ từ tiến lại gần Chử Kiến chính là để gây áp lực, thử phản ứng của y, xem cảm giác của mình có chính xác hay không.
Giờ xem ra, tất cả đều là sự thật, hắn không cần phải e dè nữa.
- Giết hắn cho ta! – Ngữ khí Chử Kiến lạnh băng, gào lên ra lệnh cho đám thuộc hạ. Y đã nhận ra, nếu không giết tên nhân loại này ngay tại đây, rất có thể hắn sẽ trở thành khắc tinh vĩnh viễn của mình.
Đến giờ Chử Kiến vẫn không hiểu tên nhân loại này đã dùng thủ đoạn gì để áp chế sức mạnh của y.
- Đại nhân, thuộc hạ cũng... – Điều khiến Chử Kiến tuyệt vọng là đám thuộc hạ của y, từ Thần Du Cảnh đỉnh phong đến cường giả Siêu Phàm Cảnh, đều đứng bất động tại chỗ như những khúc gỗ, chỉ biết trơ mắt nhìn Dương Khai nghênh ngang càn rỡ.
- Không ai cứu được ngươi đâu!
Dương Khai quát lớn, tốc độ đột ngột tăng vọt, trong nháy mắt đã đứng trước mặt Chử Kiến, hắn khinh bạc nói với vẻ mặt tàn bạo: - Hôm nay ngươi chết chắc rồi.
Dứt lời, hắn cũng không hề khách khí, ma khí tà ác nồng đậm đến cực điểm ào ạt tuôn ra từ sau lưng. Theo một tiếng rồng ngâm vang vọng, một con hắc long khổng lồ từ từ hiện hình, lượn lờ trên đỉnh đầu Dương Khai. Nó mở to cặp mắt tựa chuông đồng, gắt gao nhìn chằm chằm vào Chử Kiến.
- Ngươi không giết nổi ta đâu, ta là Nhập Thánh Cảnh, thân thể ta còn cứng hơn cả bàn thạch vạn lần, chỉ dựa vào ngươi...
Vụt...
Một luồng năng lượng hắc ám như linh xà lao tới, nhẹ nhàng xuyên thủng bả vai y.
Tiếng nói của Chử Kiến tắt lịm, cảm nhận cơn đau nhói buốt trên vai, y run rẩy nhìn Dương Khai bằng ánh mắt kinh hoàng, đôi môi mấp máy.
Vụt! Vụt! Vụt!
Từng luồng năng lượng hắc ám liên tiếp đánh vào người Chử Kiến. Rất nhanh, thân thể to lớn của y đã chi chít những lỗ thủng trông thật thê thảm, máu tươi tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả người.
Thế nhưng, thể chất cường hãn của tộc Cổ Ma vẫn giúp Chử Kiến đứng vững, cho dù thương thế đã nghiêm trọng đến mức đó.
- Nhập Thánh Cảnh! – Dương Khai nhếch mép, nhìn Chử Kiến đầy mỉa mai. - Nói ra thì, ta chưa từng thôn phệ thần thức của cường giả Nhập Thánh Cảnh bao giờ, không biết tư vị sẽ ra sao. Ngươi may mắn là người đầu tiên, ta sẽ cố gắng tận dụng những cảm ngộ và ý cảnh của ngươi.
- Ngươi muốn làm gì? – Chử Kiến biến sắc. Với công lực mạnh mẽ như y, dù thân xác có bị hủy hoại thì thần hồn vẫn có thể thoát ra, tìm một nơi khác để đoạt xá. Giống như Địa Ma năm xưa từng âm mưu chiếm đoạt thân thể Dương Khai, Chử Kiến cũng có ý định này.
Và những tộc nhân xung quanh chính là mục tiêu của y. Chỉ cần lặng lẽ ẩn náu trong thân xác một tộc nhân, chưa chắc y đã hết cơ hội đông sơn tái khởi. Chỉ cần làm rõ bí mật của Dương Khai, không để hắn khắc chế nữa, muốn giết một tiểu tử nhân loại Thần Du Cảnh bát tầng như hắn quả thực quá dễ dàng.
Nhưng qua câu nói này của Dương Khai, y lập tức ý thức được có điều không ổn.
Dường như hắn có ý định không buông tha cả thần thức của y!
Giờ phút này, Chử Kiến mới thực sự cảm thấy tuyệt vọng.
- Lát nữa ngươi sẽ biết. – Dương Khai nhếch miệng cười tà. Con hắc long lượn lờ phía trên gầm lên một tiếng, há to cái miệng khát máu, nuốt chửng Chử Kiến vào bụng.
Có thể thấy rõ ràng Chử Kiến đang điên cuồng giãy giụa trong bụng hắc long, nhưng sức lực bị áp chế, y làm cách nào cũng không thể thoát ra.
Dần dần, Chử Kiến không còn động tĩnh, hắc long tan biến, một cái xác máu thịt bầy nhầy rơi từ trên không xuống.
- Đại nhân! – Đám thuộc hạ của Chử Kiến thất thanh kinh hô, kinh hãi nhìn cảnh tượng này.
Một cường giả Nhập Thánh nhị tầng cảnh lại bị giết chết một cách dễ dàng như vậy, đến cả sức phản kháng cũng không có.
Sự quỷ dị và đáng sợ của Dương Khai khiến chúng rùng mình, lạnh sống lưng.
Một luồng thần thức khổng lồ lặng lẽ tuôn ra từ xác chết, chính là thần hồn của Chử Kiến. Y định thừa lúc Dương Khai đắc ý, lén lút trốn vào thân xác của một thuộc hạ.
Nhưng thần hồn của y vừa rời khỏi thức hải, đã cảm nhận được một lực hút kinh người truyền đến từ gần đó. Lực hút này lôi kéo thần hồn y, dù y có giãy giụa thế nào cũng không thoát được, hệt như lúc thân thể y không thể phản kháng.
Trong cõi u minh, dường như có người nghe thấy tiếng gào thét thê lương của Chử Kiến.
Dương Khai cảm giác được trong thức hải của mình đã có thêm một luồng thần thức vô cùng mạnh mẽ.
Trong thức hải đó, linh thể thần hồn của Chử Kiến hiện hình, cảnh giác nhìn xung quanh.
Một biển lửa ngập trời, thức hải của tên nhân loại này ẩn chứa năng lượng hỏa thuộc quá mức nồng đậm, nó thiêu đốt thần hồn của Chử Kiến, khiến y thống khổ tột cùng.
Giữa biển lửa, có một hòn đảo ngũ sắc nguy nga tráng lệ.
Trên bầu trời, có một con mắt đang nhắm nghiền.
Ngay khi nhìn thấy con mắt này, Chử Kiến chợt nảy sinh cảm giác sợ hãi và thần phục từ trong bản năng. Không đợi y kịp bình tĩnh, con mắt đó từ từ mở ra.
Đồng tử của nó hẹp dài, mang màu vàng kim, tràn ngập uy nghiêm vô tận.
Một tia kim quang bắn xuống từ con mắt, đánh thẳng vào linh thể thần hồn của Chử Kiến.
Cơn đau đớn không thể tưởng tượng nổi ập đến, thần hồn bị thanh tẩy, Chử Kiến la hét không ngừng. Một vài ghi chép từng đọc được từ rất lâu chợt lóe lên trong ý thức, Chử Kiến mở bừng hai mắt, kinh hãi nhìn con mắt giữa bầu trời: - Diệt Thế Ma Nhãn?
Hóa ra là vậy!
Giờ thì y đã hiểu, tại sao tên nhân loại đó lại biết thi triển Ma Thần Biến, hơn nữa, bất kỳ tộc nhân Cổ Ma nào cũng không thể vận dụng sức mạnh trước mặt hắn, cứ như thể hắn là khắc tinh của cả tộc.
Thì ra hắn sở hữu Diệt Thế Ma Nhãn!
Uy nghiêm của Đại Ma Thần... không thể xâm phạm.
Trước khi ý thức hoàn toàn tiêu tan, Chử Kiến đã thông suốt tất cả, nhưng đã quá muộn rồi.
Bên ngoài, đám tộc nhân Cổ Ma trơ mắt nhìn Dương Khai hạ sát Chử Kiến, không kìm được run rẩy như cầy sấy.
Chúng quả thực rất hiếu chiến, hung hãn không sợ chết, nhưng một vị thống lĩnh Nhập Thánh nhị tầng cảnh lại chết một cách tức tưởi ngay trước mắt. Nỗi sợ hãi vô danh khiến chúng bàng hoàng lo lắng, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng đã thay đổi, tràn ngập vẻ kính sợ và kinh hãi.
Dương Khai đứng yên tại chỗ, cảm nhận tình hình trong thức hải, đợi đến khi ý thức của Chử Kiến được thanh tẩy hoàn toàn, hắn mới hài lòng gật đầu, ánh mắt u ám quét nhìn xung quanh.
Ánh mắt hắn như kẻ đồ tể nhìn vào bầy cừu non. Tất cả những tộc nhân Cổ Ma bị hắn nhìn trúng đều không tự chủ được mà né tránh, không dám đối diện.
Hắn đang cân nhắc xem có nên xử lý luôn đám thuộc hạ này của Chử Kiến hay không.
Thật ra hắn không lo chúng sẽ báo thù. Tuy bọn chúng luôn đi theo Chử Kiến, đối đầu với Lệ Dung, nhưng trong thế giới của tộc Cổ Ma, cường giả vi tôn, võ giả trong tộc cũng có quyền tự do thay đổi chủ nhân.
Nếu Lệ Dung đủ bản lĩnh, biết đâu sẽ thu phục được bọn chúng, khiến chúng phải ngoan ngoãn nghe lời.
Hơn nữa, sau khi chứng kiến mọi việc hôm nay, e rằng chúng cũng chẳng còn lá gan nào dám gây hấn với Dương Khai nữa.
Bởi vậy, dù có giết hay không, chúng cũng sẽ không tìm hắn báo thù. Điểm này Dương Khai có thể khẳng định, bởi một năm qua, hắn đã tìm hiểu được không ít tập tính và đặc điểm của tộc Cổ Ma từ Hoàn Nhi.
Vẫn nên hỏi ý Lệ Dung thì hơn.
Dương Khai suy nghĩ một lát, rồi bỏ qua đám người này, xoay người đi về phía Lệ Dung, bước chân trầm ổn.
- Hắn đến rồi! – Hoa Mặc hoảng sợ nói. Dương Khai càng đến gần, lão càng cảm thấy sức mạnh áp chế mình càng mạnh. Vừa rồi lão còn vận dụng được chút ít sức lực, nhưng khi Dương Khai đến gần trong phạm vi năm mươi trượng, Hoa Mặc phát hiện mình bước đi cũng khó khăn, đến động đậy ngón tay thôi cũng vô cùng cực nhọc.
- Để ta nói chuyện với hắn, ngươi đừng lên tiếng. – Lệ Dung lập tức căn dặn, rồi quay lại nói với đám tộc nhân mình dẫn đến: - Không được biểu lộ chút địch ý nào với hắn!
Hiện giờ bà cũng không biết Dương Khai muốn làm gì, nên không dám chọc giận hắn.
Đám tộc nhân này đều gật đầu, thần sắc ngưng trọng.
- Lệ đại nhân! – Điều khiến Lệ Dung thở phào nhẹ nhõm là Dương Khai dừng lại ở vị trí cách bà ba trượng, còn khá thân thiện chào một tiếng.
- Không cần gọi là đại nhân nữa, gọi ta là Lệ Dung được rồi. – Lệ Dung mỉm cười, chăm chú quan sát phản ứng của Dương Khai.
Dương Khai ngẩn ra một chút, rồi gật đầu: - Ta đã vô tình giết chết một cao thủ Nhập Thánh Cảnh của quý tộc, phải làm sao đây?
- Hắn chết không có gì đáng tiếc! – Lệ Dung đáp ngay lập tức.
Dương Khai thoáng lộ vẻ hài lòng. Hắn có thể cảm nhận được, câu nói này của Lệ Dung không phải chỉ để đối phó với hắn, mà bà thật lòng nghĩ vậy. Hắn mỉm cười: - Nói vậy, bà không định trách tội ta à?
- Sao ta phải trách tội ngươi?
Dương Khai cười ha hả, hai mắt híp lại:
- Dù sao thì giữa bà và Chử Kiến cũng là nội chiến, còn ta là người ngoài. Giờ Chử Kiến chết dưới tay ta, khó mà chắc được sẽ không có tộc nhân nào muốn báo thù cho hắn. Con người ta trước giờ, nếu đã kết thù kết oán với ai thì đều thích nhổ cỏ tận gốc.
Lệ Dung khẽ biến sắc, trầm giọng nói: - Ta có thể bảo đảm, sẽ không ai dám gây khó dễ cho ngươi vì chuyện này.
Hiển nhiên, câu nói của Dương Khai cũng khiến bà phải dấy lên lòng nghi kỵ.
- Ồ? – Dương Khai nhướng mày.
- Trước hôm nay, với tộc ta, ngươi vẫn là người ngoài. Nhưng từ nay về sau, ngươi không còn là người ngoài nữa.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn