Nghe Lệ Dung trình bày xong, Dương Khai trầm mặc rất lâu.
Nếu những lời nữ nhân này nói là sự thật, hắn có thể hiểu được lý do thái độ của nàng thay đổi đột ngột. Đó là vì nàng đã nhận ra Diệt Thế Ma Nhãn của Đại Ma Thần.
Nhưng chỉ dựa vào lời nói một phía của nàng, vẫn chưa đủ để tin tưởng.
- Chuyện này chỉ là ngẫu nhiên, ta bị Bối Quan Nhân bắt về đây hoàn toàn là vô tình. Nàng có chắc thứ này là Diệt Thế Ma Nhãn gì đó không?
- Chắc chắn.
Lần này không chỉ Lệ Dung gật đầu, ngay cả Hoa Mặc và Hàn Phi cũng tỏ vẻ khẳng định.
- Huyết mạch chảy trong người chúng thuộc hạ là Huyết Mạch Cổ Ma, tổ tiên chúng thuộc hạ là bề tôi của Đại Ma Thần, điều này chúng thuộc hạ không thể nhầm lẫn. Hơn nữa, ai dám nói rằng không có sự dẫn dắt của Đại Ma Thần trong chuyện này?
- Dù vậy... Các ngươi cũng không nhất thiết phải tuân theo tổ huấn. Tôn ta làm chủ ư? Ha ha, thứ cho ta nói thẳng, ta không có hứng thú lắm.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu.
Lệ Dung ngạc nhiên, trầm ngâm một lát, chợt hiểu ra điều Dương Khai đang do dự.
Dù hắn thi triển Ma Thần Biến có thể khắc chế toàn bộ tộc nhân Cổ Ma, nhưng hiện tại tu vi của hắn mới chỉ là Thần Du Cảnh tầng tám. Nếu không có Ma Thần Biến, rất nhiều tộc nhân có thể dễ dàng dồn hắn vào chỗ chết. Muốn một chủng tộc thần phục, không có võ lực tuyệt đối thì không thể nào làm được.
- Nếu Đại nhân đang e ngại vấn đề tu vi hiện tại, ngài không cần phải lo lắng. Ba chúng thuộc hạ xin tuyên bố tại đây, điều chúng ta coi trọng không phải là ngài của hiện tại, mà là ngài của tương lai! Thuộc hạ tin rằng, Diệt Thế Ma Nhãn đã lựa chọn ngài, thì ngài trong tương lai chắc chắn sẽ đạt đến sự huy hoàng không kém gì Đại Ma Thần.
- Nàng đề cao ta quá rồi.
Dương Khai lắc đầu cười khổ, chợt nghiêm mặt, trầm giọng nói:
- Chuyện này tạm thời gác lại. Ta có hứng thú với một chuyện khác.
- Xin Đại nhân cứ phân phó.
Lệ Dung không hề có ý định bức ép Dương Khai, nàng biết nếu quá gắt gao sẽ phản tác dụng, tên nhân loại này hiện giờ vẫn còn đang nghi ngờ tộc Cổ Ma của nàng.
- Nghe nói trong Ma Thần Bảo, có một số võ kỹ chuyên để tu luyện Ma Thần Biến?
Lệ Dung mỉm cười rạng rỡ:
- Đại nhân không nói thì thuộc hạ cũng sẽ dâng hết những bí điển đó cho ngài. Ma Thần Biến của Đại nhân hẳn là có được từ Diệt Thế Ma Nhãn, đúng không ạ? Nếu vậy thì đó chính là Ma Thần Biến chính thống nhất, trong nội thể của Đại nhân đã có sức mạnh Ma Thần Biến, nên ắt sẽ lĩnh ngộ được những bí điển này.
Dương Khai vẫn giữ im lặng.
Thực ra, suy đoán này của Lệ Dung đã sai. Trước khi đến Tiểu Huyền Giới, hắn chưa từng biết Ma Thần Biến là gì. Hơn nữa, khả năng nhập ma của hắn không phải có được từ Diệt Thế Ma Nhãn, mà là bí ẩn hắn khám phá ra từ trong Ngạo Cốt Kim Thân.
- Đại nhân, thuộc hạ xin mạo muội nói một câu chân thật, xin ngài chớ giận.
Lệ Dung che miệng khẽ cười, quan sát thần thái của Dương Khai.
Dương Khai nhún vai.
- Ma Thần Biến của ngài tuy cực kỳ cường đại, đủ sức khắc chế toàn bộ tộc nhân, nhưng dường như ngài vẫn chưa lĩnh hội sâu sắc về chiêu thức này, và không thể phát huy toàn bộ uy lực của nó. Nói cách khác, Ma Thần Biến của ngài vẫn đang dừng lại ở giai đoạn sơ khai nhất.
Dương Khai ngạc nhiên, lập tức phản ứng lại, mừng rỡ nói:
- Ý nàng là, Ma Thần Biến của ta vẫn còn có thể mang đến nhiều sức mạnh hơn nữa?
- Không sai.
Lệ Dung gật đầu.
- Nếu sau này ngài vẫn giữ nguyên trạng thái này, thì tộc Cổ Ma làm sao có thể thủ hộ bên cạnh ngài, chiến đấu cùng ngài đây?
Một khi Dương Khai thi triển Ma Thần Biến, tất cả tộc nhân Cổ Ma đều sẽ biến thành khúc gỗ, nếu đụng độ kẻ địch, chỉ e họ sẽ chết thảm vô ích. Cường giả như Lệ Dung mà còn không nhúc nhích nổi tay chân, bất cứ võ giả nào cũng có thể đoạt mạng nàng.
- Tối thiểu ngài cũng phải tu luyện Ma Thần Biến đến Giai đoạn Hai. Chỉ cần đạt tới Giai đoạn Hai, ngài có thể kiềm chế sức mạnh khắc chế tộc nhân. Đến lúc đó, chúng thuộc hạ mới có thể sát cánh chiến đấu cùng ngài.
Lệ Dung trầm giọng nói.
- Cũng thú vị đấy.
Dương Khai mỉm cười. Trước khi chưa có sức mạnh tuyệt đối để hàng phục tộc Cổ Ma, Dương Khai không hề có hứng thú với tuyên bố cung phụng hắn của Lệ Dung. Bởi lẽ, khả năng của hắn chưa đủ để khiến họ tâm phục khẩu phục. Dù có đồng ý đi nữa, nếu không thể hiện được gì, chỉ khiến họ dần dần nguội lạnh tâm can, rồi khinh thường hắn mà thôi.
Từng trải qua Đoạt Đích Chiến của Dương gia, Dương Khai ít nhiều cũng hiểu rõ về cách thức chỉ huy thuộc hạ.
Nhưng đối với Ma Thần Biến, hắn quả thật rất để tâm.
Phương pháp để khuếch đại sức mạnh bản thân, Dương Khai tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
- Ngài có thể đến tìm thuộc hạ để lấy những bí điển đó bất cứ lúc nào.
Lệ Dung khẽ gật đầu.
- Ngày mai đi. Hôm nay nàng nói với ta nhiều chuyện như vậy, ta cần phải nghiền ngẫm kỹ lưỡng đã.
Dương Khai nói.
- Cũng được, thuộc hạ xin chờ ngài đến.
- Đừng có xưng hô kiểu đó, ta thấy cứ kỳ quặc thế nào ấy.
Dương Khai nhíu mày, càng nghe hai chữ “Đại nhân” này, hắn càng cảm thấy không tự nhiên.
- Vậy... ngài muốn xưng hô thế nào? Chúng thuộc hạ xin tuân theo.
- Như trước là được rồi.
Dương Khai cười nói.
- Lỡ tộc nhân của nàng nghe thấy nàng gọi ta là Đại nhân, không biết sẽ nghĩ thế nào, khéo lại dẫn đến tranh chấp không đáng có.
Lệ Dung bật cười:
- Ngài quá lo lắng rồi. Trên dưới tộc Cổ Ma xưa nay luôn nghe lệnh thống lĩnh. Chỉ cần ba chúng thuộc hạ công nhận, thì tất cả mọi người cũng sẽ công nhận. Có điều nếu ngài đã quyết định như vậy, thuộc hạ sẽ không miễn cưỡng. Những gì cần nói cũng đã nói xong, ngài hãy nghỉ ngơi đi. Chúng thuộc hạ xin cáo lui.
Dương Khai khẽ gật đầu.
Lệ Dung và Hoa Mặc cúi đầu chào Dương Khai, linh thể thần hồn nhanh chóng rời đi.
Hàn Phi vẫn chưa đi, sắc mặt có chút phức tạp, đứng yên tại chỗ.
- Có chuyện gì sao?
Dương Khai nhướn mày.
- Không có gì, chỉ là muốn đa tạ ngươi đã cứu ta dưới Hỏa Sơn.
- Ngươi đã từng cứu ta, chúng ta chẳng ai nợ ai cả.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu.
- Ừm, mấy ngày nữa ta sẽ đưa đến một thứ, có lẽ sẽ giúp ích được cho ngươi.
- Thứ gì vậy?
- Đến lúc đó ngươi sẽ rõ.
Hàn Phi nói, rồi cũng nhanh chóng thoát khỏi Thức Hải của Dương Khai.
Đến lúc Dương Khai mở mắt ra, phát hiện ba vị thống lĩnh vẫn chưa rời đi, đang đứng trước mặt hắn. Lệ Dung cười nói:
- Quên mất không hỏi, ngươi có cần đổi chỗ ở không? Nơi này có thể để lại làm Đan phòng riêng.
Trước đây, khi chưa thể nắm chắc bí ẩn của Dương Khai, dù Lệ Dung có quan tâm hắn đến đâu, cũng không dám cho hắn những điều kiện quá tốt, tránh để thuộc hạ nghi ngờ. Bây giờ đã xác định được thân phận, dĩ nhiên nàng muốn cho hắn một không gian tốt hơn, môi trường thích hợp hơn.
- Không cần đâu, chỗ này cũng rất thoải mái. Muốn Luyện Đan thì bắt đầu lúc nào cũng được.
Dương Khai lắc đầu hờ hững.
- Về việc Luyện Đan...
Lệ Dung hơi lúng túng.
- Trước đây đó là giao dịch hợp tác giữa ngươi và tộc ta, còn bây giờ là tộc ta thỉnh cầu. Nếu ngươi không muốn luyện...
- Chuyện này thì nàng khỏi phải lo. Ta vốn muốn nghiên cứu thuật Luyện Đan, ta phải cảm ơn vì đã cho ta cơ hội tốt thế này mới phải.
Nghe vậy, Lệ Dung bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhìn Dương Khai đầy cảm kích.
Nay thân phận đã đổi khác, Lệ Dung không thể nào đòi hỏi Dương Khai tiếp tục Luyện Đan nữa. Nếu hắn từ chối, Lệ Dung cũng đành chịu.
- Vậy có cần đưa đến vài tỳ nữ hầu hạ không? Thiếu nữ của tộc ta, bất luận là sắc đẹp hay khí chất, cũng không hề kém nhân loại...
Lệ Dung khẽ cắn môi, mặt hơi ửng hồng.
Hoa Mặc tỏ ra lãnh đạm, dường như cho rằng nhân loại háo sắc là chuyện đương nhiên.
Còn Hàn Phi thì không kìm được đằng hắng một tiếng, thần sắc mất tự nhiên, tránh né ánh mắt.
- Có Hoàn Nhi là được rồi, những người khác thì thôi.
Dương Khai biết Lệ Dung đang ám chỉ điều gì. Một nam tử trẻ tuổi như hắn, có nhu cầu về mặt này là quá đỗi bình thường. Đến đây đã hơn một năm, Dương Khai cũng chưa gần nữ sắc bao giờ. Hiển nhiên là Lệ Dung đang suy nghĩ cho hắn, hoặc có lẽ còn có ý đồ sâu xa hơn. Nếu Dương Khai nảy sinh tình cảm với thiếu nữ trong tộc, thì việc ràng buộc hắn với họ sẽ càng dễ dàng hơn.
- Cũng được.
Lệ Dung nhẹ nhàng gật đầu, một tia hài lòng thoáng qua đôi mắt. Nàng quay sang nói với Hoàn Nhi:
- Ngươi vẫn cứ chăm sóc hắn như trước, hắn có bất kỳ yêu cầu nào cũng phải đáp ứng.
- Bất kỳ yêu cầu gì? Cả những yêu cầu quá đáng sao ạ?
Hoàn Nhi kinh ngạc.
- Đúng vậy, lời hắn nói chính là mệnh lệnh!
Lệ Dung khẽ quát.
Hoàn Nhi trợn tròn mắt. Lần trước khi nàng được phái đến chăm sóc Dương Khai, Lệ Dung đã dặn, chỉ cần yêu cầu của hắn không quá đáng, thì cứ đáp ứng hết. Nhưng giờ thì bất cứ yêu cầu gì cũng phải đồng ý! Thái độ của Lệ Đại nhân với tên nhân loại này đúng là đã thay đổi hoàn toàn.
Trong lúc Hoàn Nhi đang thất thần, Lệ Dung và hai người kia đã rời đi. Đến lúc nàng hoàn hồn lại, trong Thạch thất chỉ còn lại nàng và Dương Khai.
Khẽ hừ một tiếng, nàng bước đến hung dữ như một con hổ con, nghiến răng bảo:
- Tên khốn này, rốt cuộc ngươi đã nói gì với Đại nhân nhà ta, tại sao bây giờ Đại nhân lại chiếu cố ngươi đến mức này?
- Không nói gì cả, chỉ hàn huyên vu vơ thôi.
- Nhân loại quả đúng là nham hiểm xảo trá!
Hoàn Nhi một mực không tin, lại hậm hực:
- Đại nhân nói phải đáp ứng mọi yêu cầu của ngươi, liệu ngươi có đưa ra mấy yêu cầu bỉ ổi gì không đó?
- Không đâu.
- Thật không? Ta không tin ngươi, ngươi thề cho ta xem.
Dương Khai hít sâu một hơi, hắn đau đầu với những câu lải nhải của cô nương này. Ngẫm một lúc, hắn lấy ra một viên Tinh Thạch đưa cho Hoàn Nhi:
- Đi chơi đi, đừng làm phiền ta!
Hoàn Nhi tỏ vẻ khinh miệt, phỉ nhổ nói:
- Muốn mua chuộc ta bằng một viên Tinh Thạch ư? Ngươi coi thường người khác quá rồi thì phải?
Dương Khai lại đưa thêm một viên.
Hoàn Nhi thích thú nhận lấy, hớn hở chạy mất.
Thạch thất liền im lặng hẳn.
Hồi tưởng lại cuộc nói chuyện với ba vị thống lĩnh trong Thức Hải, Dương Khai vẫn cứ có cảm giác không chân thực cho lắm.
Một năm qua, tuy hắn thường vùi đầu vào Luyện Đan, nhưng vẫn luôn suy tính lối thoát và kế hoạch cho tương lai. Hắn không thể để tộc Cổ Ma giam cầm mình ở đây cả đời được.
Nào ngờ, một biến cố bất ngờ đã mang lại cho hắn quyền chủ động hoàn toàn.
Từ đó, hắn không còn phải lo lắng vấn đề bị giam cầm nữa. Lời của Lệ Dung có mấy phần đáng tin, Dương Khai không rõ, nhưng hắn cảm thấy, người phụ nữ này không cần phải lừa mình, vì kiểu cách nhún nhường đó chẳng hề đem lại lợi lộc gì cho nàng.
Trong tiềm thức, Dương Khai vẫn có vài phần tin tưởng nàng.
Có điều nhờ cuộc nói chuyện này, Dương Khai đã làm rõ được rất nhiều điều mà mình ngờ vực bấy lâu!
Tối thiểu thì hắn đã biết, chủ nhân của cuốn Vô Tự Hắc Thư đó chính là Đại Ma Thần!
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn