Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 664: CHƯƠNG 664: TU LUYỆN MA THẦN BIẾN

Vô Tự Hắc Thư là một cuốn sách mà Dương Khai ngẫu nhiên có được. Ban đầu, nó chỉ có hình dạng một chiếc gối.

Nhưng một lần kiên cường bất khuất trong mộng cảnh đã giúp hắn vén màn bí ẩn của Vô Tự Hắc Thư.

Dương Khai có thể khẳng định chủ nhân của Vô Tự Hắc Thư chính là Đại Ma Thần, là vì mấy ngày trước hắn đã nghe Hàn Phi kể một chuyện.

Nàng nói, năm đó Đại Ma Thần có được một khối Trấn Hồn Thạch khổng lồ, không rõ đã dùng vào việc gì, chỉ còn sót lại vài mảnh vụn. Những mảnh vụn này sau đó được kết hợp với các vật liệu quý hiếm khác, tạo thành bốn chiếc Hư Không Giới, do Tứ Đại Thống Lĩnh nắm giữ.

Giờ đây xem ra, khối Trấn Hồn Thạch năm xưa của Đại Ma Thần đã được dùng để tạo ra Vô Tự Hắc Thư. Chất liệu của Hắc Thư giống hệt với chất liệu của bốn chiếc Hư Không Giới trên tay Tứ Đại Thống Lĩnh.

Nếu vậy thì chủ nhân của Ngạo Cốt Kim Thân cũng là Đại Ma Thần.

Y muốn đi khỏi thế giới này, tìm đến một thế giới cao cấp hơn. Kết quả lại thất bại, thân xác bị hủy hoại, chỉ còn lại bộ hài cốt. Chính vì là hài cốt của Đại Ma Thần, nên Ngạo Cốt Kim Thân mới ẩn chứa uy năng tà ác đến vậy.

Ngạo Cốt Kim Thân Quyết, lư hương, Chân Dương Quyết, chuỗi Vạn Dược Linh Nhũ, Diệt Thế Ma Nhãn, tất cả đều là bút tích của Đại Ma Thần.

Tuy nhiên, con đường phát triển của Dương Khai đã phần nào thoát ly khỏi sự sắp xếp của y.

Lần đó ở Dược Vương Cốc, hắn thu được Luyện Đan Chân Quyết, đây không phải là thứ mà Đại Ma Thần muốn cho hắn.

Có lẽ Đại Ma Thần hy vọng người kế thừa mình có thể toàn tâm toàn ý theo đuổi võ đạo đỉnh phong, không phân tâm vì việc luyện đan.

Trong dòng suy tư, mắt Dương Khai bỗng lóe lên tinh quang, hắn chợt nhớ đến một chuyện.

Hoàn Nhi có nói, tộc Cổ Ma từng có một vị luyện đan sư xuất chúng, một luyện đan sư mà không ai có thể sánh bằng.

Xem ra, vị luyện đan sư này cũng là Đại Ma Thần rồi? Nếu không, Luyện Đan Chân Quyết của y từ đâu ra?

Dù đây chỉ là suy đoán, nhưng khả năng rất lớn!

Đôi mắt Dương Khai rạng rỡ tinh quang, hắn thúc đẩy dòng suy nghĩ, nghiền ngẫm những điều mình đã lĩnh hội, trí óc dần trở nên thông suốt.

...

- Lệ Đại Nhân, tuy hắn có Diệt Thế Ma Nhãn, nhưng chỉ dựa vào điều này thôi mà giao phó cả tộc cho hắn, liệu có quá tắc trách không?

Ra khỏi thạch thất, Hoa Mặc đột nhiên trầm giọng hỏi, vẻ mặt đầy lo âu phiền muộn. Dù lúc nhìn thấy Diệt Thế Ma Nhãn, Hoa Mặc cũng rất kích động, nhưng ngẫm kỹ lại, vẫn cảm thấy quyết định của Lệ Dung có phần chưa thỏa đáng.

- Ừ, hắn có quá nhiều điểm đáng ngờ, chỉ dựa vào một Diệt Thế Ma Nhãn, thì không thể khẳng định được điều gì. Quan trọng hơn cả, hắn là con người...

Hàn Phi cũng khẽ gật đầu, tán thành ý kiến của Hoa Mặc.

Lệ Dung khẽ cười:

- Nếu Diệt Thế Ma Nhãn đã chọn hắn, thì đó chính là quyết định của Đại Ma Thần, chúng ta chỉ cần tuân theo tổ huấn là được. Hơn nữa, hiện giờ hắn là con người, nhưng sau này... thì khó nói lắm.

Hoa Mặc và Hàn Phi nghe vậy liền kinh ngạc, rồi im lặng.

- Tuy nhiên biểu hiện của hắn thì cũng tạm ổn.

Hoa Mặc trầm ngâm một lát rồi gật đầu:

- Lão phu cứ nghĩ một người trẻ tuổi như hắn, khi nghe nói tộc Cổ Ma sẽ trung thành cung phụng thì sẽ vui vẻ đồng ý chứ. Không ngờ hắn lại từ chối.

Không chỉ từ chối, mà từ đầu đến cuối, hắn đều không tỏ ra chút kích động nào.

Cứ như với hắn, tộc Cổ Ma có tận trung hay không, căn bản không thành vấn đề.

Nếu hắn không phải kẻ quá đần độn, thiếu tự tin, thì là vì hắn đã từng trải không ít gian khổ, đã nhìn thấu và nhận thức sâu sắc về bản thân.

Người như vậy thì không thể nào ngu ngốc hay thiếu tự tin được. Cảnh tượng hắn giết chết Chử Kiến vẫn thỉnh thoảng lướt qua tâm trí Hoa Mặc, khiến lão rùng mình kinh hãi.

Vậy thì chỉ còn một cách giải thích, đó là hắn hiểu rõ bản thân, trước khi chưa hoàn toàn nắm chắc, hắn sẽ không đưa ra quyết định khinh suất.

Mà người như vậy thì thường chỉ hành sự dựa vào năng lực của bản thân, không trông mong ký thác vào những sự trợ giúp không thể chi phối.

- Thế mới nói, mắt nhìn người của Đại Ma Thần phi thường.

Lệ Dung cười vui vẻ.

- Các ngươi cứ chờ xem, không quá năm năm, tộc ta sẽ thoát khỏi Tiểu Huyền Giới này, ngắm nhìn bầu trời và mặt đất mà tổ tiên ta từng sinh sống.

Hoa Mặc và Hàn Phi phấn khởi hiện rõ trên mặt, ánh mắt đầy chờ mong.

Đã bao nhiêu năm rồi, từ khi bị Đại Ma Thần phong ấn trong Tiểu Huyền Giới này, ít nhất đã mấy ngàn năm trôi qua. Thế nhân đã sớm quên lãng một chủng tộc từng phụng sự Đại Ma Thần, những tôi tớ trung thành nhất của y. Mặt trăng, mặt trời, những vì sao, sông biển trong sách cổ, họ chỉ có thể tưởng tượng, chưa từng ai được chiêm ngưỡng những cảnh tượng thần kỳ ấy.

Giấc mộng cả đời của mỗi tộc nhân chính là thoát khỏi nơi này, bước ra thế giới bên ngoài chiêm ngưỡng những điều kỳ thú đó.

- Hy vọng sẽ có ngày đó, khi lão phu còn tại thế.

Hoa Mặc hít sâu một hơi, trấn an tâm trạng xúc động.

...

Trong một tòa lầu bát giác ở Ma Thần Bảo. Tòa lầu này không quá cao lớn, nhưng kiến trúc rất độc đáo, mang phong thái thanh nhã. Trên tám góc vọng lâu đều treo những vật trang trí tinh xảo, cửa sổ cũng được điêu khắc nhiều hình muông thú.

Hoàn Nhi dẫn Dương Khai đi vào trong tòa lầu bát giác này.

Qua một đêm suy nghĩ, tư duy của Dương Khai đã trở nên thông suốt.

Mặc kệ tộc Cổ Ma muốn làm gì, mục tiêu trước giờ của hắn luôn là trở nên cường đại, điều này chưa bao giờ thay đổi. Chỉ có cách cường đại hơn tất cả, mới có thể trường tồn trong thế giới này. Chỉ có cách cường đại hơn bất kỳ ai, mới có thể tự do hành động, không bị kẻ khác ràng buộc.

Bởi vậy, thái độ của tộc Cổ Ma với hắn có ra sao cũng không thành vấn đề, hắn chỉ cần kiên trì đi trên con đường của mình là được.

- Đại nhân đang ở bên trong, ngươi tự vào đi.

Hoàn Nhi giơ tay ra hiệu, đứng bên ngoài cửa.

Dương Khai khẽ gật đầu, sải bước đi vào.

Trong lầu các, Lệ Dung đang ngồi sau bàn trên một chiếc ghế, thấy Dương Khai đến, liền đứng dậy, bước nhanh đến nghênh đón, mỉm cười nói:

- Ngươi đến rồi à?

- Ừ.

- Đã chuẩn bị xong cho ngươi cả rồi.

Lệ Dung chỉ vào mấy cuốn bí điển trên bàn.

- Những cuốn này đều có liên quan tới Ma Thần Biến, ngươi có thể đọc tùy ý.

- Làm phiền rồi.

Lệ Dung chớp chớp mắt, nhoẻn miệng cười:

- Ta có thể làm theo yêu cầu của ngươi, không gọi ngươi là Đại Nhân, nhưng ngươi cũng không cần phải khách khí với bọn ta như thế. Làm vậy có vẻ quá xa cách.

Dương Khai thờ ơ như không, trầm ngâm một lát rồi nói:

- Vậy chúng ta cứ thoải mái một chút là được rồi.

Lệ Dung khẽ cười.

Dương Khai bước đến, cầm mấy cuốn bí điển lên, ngồi ngay vào chiếc ghế mà Lệ Dung vừa ngồi, lật sách ra xem.

Mấy cuốn bí điển này quả thật đều liên quan đến Ma Thần Biến, dạy cho tộc nhân Cổ Ma cách tu luyện Ma Thần Biến, khống chế Ma Vân và nâng cao sức chiến đấu.

Mỗi một cuốn đều vô cùng quý giá, hơn nữa không phải tộc nhân nào cũng được tiếp cận những điều cơ mật này.

Dương Khai chỉ xem được một lát, ánh mắt liền bừng sáng, vẻ mặt mừng rỡ.

Mấy cuốn bí điển này, chứa đựng những thể ngộ sâu sắc về Ma Thần Biến, cuốn nào cũng đều luận giải về những tinh túy của Ma Thần Biến.

Dương Khai như nhặt được chí bảo, nhanh chóng chìm đắm vào những cuốn bí điển này, quên hết đất trời.

Thấy hắn tập trung nhanh đến vậy, Lệ Dung liền mỉm cười, đi ra rót một chén trà thơm, đặt gần tay Dương Khai, rồi im lặng ngồi chờ bên cạnh.

Ý thức chìm vào Ma Vân, dẫn dắt Ma Vân tràn khắp cơ thể, dùng tà ác uy năng của bản thân kích phát sức mạnh tiềm tàng trong Ma Vân, tăng cường công lực của bản thân.

Giai đoạn ban đầu, Ma Vân chỉ lan khắp cơ thể, giống như trạng thái hiện giờ của Dương Khai khi thi triển Ma Thần Biến.

Giai đoạn thứ hai, Ma Vân sẽ được dung luyện vào huyết nhục. Đến lúc đó, dù có thi triển Ma Thần Biến, bên ngoài cũng sẽ không có bất cứ thay đổi nào.

Điều Lệ Dung mong muốn Dương Khai làm chính là mau chóng tu luyện đến giai đoạn thứ hai. Đến được giai đoạn này, kể cả hắn có thi triển Ma Thần Biến trước mặt tộc nhân Cổ Ma, cũng sẽ không gây nên hiện tượng kìm hãm sức mạnh của họ.

Giai đoạn thứ ba, Ma Vân hòa hợp hoàn toàn vào xương cốt, khả năng tăng cường sức mạnh sẽ càng lớn, càng mạnh mẽ hơn.

Dương Khai đọc đến say mê, vì bản thân hắn đã thể nghiệm qua vô số lần Ma Thần Biến, nên những cơ mật trên bí điển này hắn cũng có thể nhanh chóng nắm vững những điểm cốt yếu.

Những điều còn lại, chỉ có thể dựa vào tu luyện thực tiễn mà thôi.

Hít một hơi thật sâu, Dương Khai đặt cuốn bí điển cuối cùng xuống. Sau một lúc lâu, hắn mở bừng mắt, nhìn Lệ Dung với ánh mắt đầy thần thái:

- Trong Ma Thần Bảo, có nơi nào thích hợp để bế quan tu luyện Ma Thần Biến chăng?

- Đã chuẩn bị sẵn rồi.

Lệ Dung mỉm cười.

- Đi theo ta.

Nói xong, bà đi đến cạnh một giá sách, phất tay một cái, giá sách liền dịch chuyển, để lộ một cánh cửa bí mật dẫn xuống lòng đất.

Lệ Dung lách mình đi vào, Dương Khai theo sát phía sau.

Bên dưới quả nhiên là một gian mật thất. Hai bên thông đạo được điểm xuyết bằng những ngọn đuốc, nên vẫn sáng sủa, không hề tối tăm.

Đi một hồi lâu, một gian mật thất vô cùng rộng lớn bỗng hiện ra trước mắt Dương Khai. Gian mật thất này còn lớn hơn cả thạch thất luyện đan của hắn.

Ở vùng rìa xung quanh sừng sững những trụ đá đen kịt. Một cách mơ hồ, Dương Khai phát giác ra những luồng năng lượng khó hiểu ẩn chứa trong những trụ đá đó.

- Đây là nơi ngày thường ta dùng để tu luyện võ kỹ. Ở đây ngươi có thể yên tâm thi triển Ma Thần Biến, không cần lo lắng việc ảnh hưởng đến tộc nhân.

Lệ Dung nhẹ nhàng giải thích, chỉ vào những trụ đá màu đen:

- Đó là Cấm Mặc Thạch, có thể kìm hãm sự truyền phát năng lượng. Khi ngươi vào trong, ta sẽ thi triển một đạo kết giới thông qua chúng.

- Ta biết rồi. Bây giờ bắt đầu đi.

Dương Khai có chút nóng lòng. Vừa dứt lời, hắn đã nhảy vào, đáp xuống vị trí trung tâm một cách gọn gàng.

Lệ Dung mỉm cười lắc đầu, khẽ giọng thì thầm:

- Thật sốt sắng!

Vừa nói, bà vừa vung tay đánh ra từng đạo năng lượng. Những luồng năng lượng này ào ạt tiến vào các trụ đá bốn phía. Rất nhanh, một đạo kết giới trong suốt hình bán nguyệt lập tức phủ xuống, bao trọn phạm vi mà Cấm Mặc Thạch bao quanh.

Dương Khai trông về phía Lệ Dung. Bà khẽ gật đầu.

Dương Khai cởi áo ra, rồi khoanh chân ngồi xuống, vươn tay phải ra chỉ lên trán.

- Nhập ma!

Thiên địa lay động, từng vòng sóng gợn lan tỏa trên kết giới bao quanh Cấm Mặc Thạch.

Thân trên trần trụi của Dương Khai nhanh chóng nổi lên từng luồng Ma Vân đen kịt. Những Ma Vân này tựa như vô số rắn linh động, quấn quanh khắp cơ thể hắn, tạo thành những hoa văn phức tạp mang vẻ yêu dị.

Khí huyết cuồn cuộn dâng trào, sức chiến đấu ầm ầm bùng nổ...

Dương Khai cảm nhận rõ ràng, lúc này mình mạnh đến mức nào.

Xa xa, ánh mắt Lệ Dung lóe lên tia nhìn lạ thường, sững sờ nhìn hắn, miệng lẩm bẩm:

- Quả nhiên là có chút khác biệt.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!