Dù thoạt nhìn, Ma Thần Biến của Dương Khai và của tộc nhân Cổ Ma rất giống nhau, nhưng Lệ Dung vẫn nhận ra điểm khác biệt.
Ma Thần Biến của tộc nhân bình thường không thể bao phủ rộng đến thế. Kể cả cường giả như Lệ Dung, khi thi triển Ma Thần Biến, Ma Vân cũng chỉ che kín phần bụng, ngực, cổ và mặt. Thế nhưng, tấm lưng của tên nhân loại này cũng có Ma Vân, hơn nữa, nhìn từ trạng thái phần hông, chắc chắn hạ thân của hắn cũng không ngoại lệ.
Ma Vân của hắn đã bao phủ toàn thân!
Đây mới là Ma Thần Biến thuần túy nhất.
Phát hiện này khiến Lệ Dung vô cùng ngưỡng mộ.
Trong kết giới, Dương Khai cẩn thận cảm nhận sự thay đổi của cơ thể. Hắn dõi theo từng đường Ma Vân trong nội thể, tâm thần hoàn toàn chìm đắm, cố gắng khống chế chúng, thu hết vào cơ thể, khắc sâu vào trong máu thịt.
Một khi khắc ấn và dung hợp Ma Vân vào máu thịt, hắn sẽ thành công đột phá lên giai đoạn thứ hai. Đến lúc đó, thực lực chắc chắn sẽ tăng vọt thêm mấy bậc.
Đây là một quá trình vô cùng gian khổ, Dương Khai cẩn thận từng li từng tí, tập trung cao độ.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Mười mấy ngày sau, trong mật thất dưới lòng đất lại có thêm một bóng hình xinh đẹp. Lệ Dung quay đầu nhìn lại, phát hiện Hàn Phi cũng đã tới.
Khẽ gật đầu, Lệ Dung lại chuyển sự chú ý về phía Dương Khai.
- Sao lại cởi áo ra thế này?
Hàn Phi vừa thấy Dương Khai trong kết giới, hai má liền ửng hồng, khẽ giọng trách.
- Chắc là để tiện quan sát tiến triển của Ma Vân thôi, ha ha.
Lệ Dung cười bảo.
- Có gì phải ngại, hắn còn nhỏ hơn chúng ta không biết bao nhiêu tuổi, dù có cởi hết ra cũng chẳng sao.
Thần sắc Hàn Phi hơi mất tự nhiên, khẽ hỏi:
- Tiến triển thế nào rồi ạ?
- Rất thuận lợi.
Lệ Dung hài lòng gật đầu.
- Ít nhất hắn đã có thể thu một phần Ma Vân vào cơ thể. Thêm một tháng nữa, có lẽ sẽ đạt tới giai đoạn thứ hai.
- Nhanh vậy sao?
Hàn Phi kinh ngạc.
- Thế mới nói, ánh mắt của Đại Ma Thần không thể nào tệ được. Nếu hắn tư chất tầm thường, sao Đại Ma Thần có thể yên tâm giao phó Diệt Thế Ma Nhãn cho hắn?
- Ta đã xem thường hắn rồi.
Hàn Phi nặng nề gật đầu.
- Trước đây ta chỉ nghĩ hắn gặp may mắn mà thôi.
- Vậy thì bây giờ hãy quan sát hắn cho kỹ, sau này tộc ta có lẽ sẽ phải hành sự dưới trướng hắn đấy.
Lệ Dung mỉm cười, chợt ngờ vực nhìn vào hộp ngọc trên tay Hàn Phi:
- Ngươi mang thứ gì đến vậy?
Hàn Phi đáp:
- Vài ngày trước ta đã hứa sẽ tặng cho hắn thứ này.
Vừa nói, nàng vừa mở hộp ra rồi nhanh chóng đậy lại.
Lệ Dung không kìm được che miệng, kinh ngạc thốt lên:
- Đó chẳng phải là Phong Lôi Vũ Dực sao? Sao ngươi lại muốn tặng nó cho hắn?
- Có lẽ hắn sẽ luyện hóa được thứ này.
Hàn Phi mỉm cười.
- Sao lại nói vậy? Thứ này đến chúng ta còn không luyện hóa nổi mà.
Lệ đại nhân lấy làm hiếu kỳ.
Phong Lôi Vũ Dực là một đôi cánh kỳ dị ẩn chứa thiên đạo pháp tắc, không rõ nó đến từ tay vị tiền bối nào của Cổ Ma nhất tộc, càng không rõ lai lịch của nó, sau khi đổi chủ vô số lần, cuối cùng đã rơi vào tay Hàn Phi.
Nhiều năm qua, Hàn Phi cũng luôn thử luyện hóa đôi Phong Lôi Vũ Dực này, nhưng lần nào cũng thất bại.
Phong Lôi Vũ Dực có giá trị cực cao, là chí bảo hiếm có của Cổ Ma nhất tộc.
Năm đó Lệ Dung cũng đã thử luyện hóa, nhưng cũng như Hàn Phi, bị Phong Lôi Vũ Dực bài xích, cuối cùng đành bất đắc dĩ từ bỏ.
Không ngờ bây giờ Hàn Phi lại lấy nó ra để tặng cho Dương Khai.
- Chúng ta luyện hóa không được, không có nghĩa là hắn cũng không làm được. Bởi vì hắn cũng sở hữu một đôi cánh ẩn chứa thiên đạo pháp tắc.
- Hắn cũng có?
Lệ Dung kinh ngạc.
- Vâng.
Hàn Phi nhẹ nhàng gật đầu, rồi kể lại chuyện xảy ra dưới Hỏa Sơn.
Lệ Dung nghe xong, hai mắt sáng rực, trầm ngâm một lúc mới nói:
- Nếu vậy thì có lẽ hắn sẽ luyện hóa được. Nhưng ngươi không tiếc sao? Hình như ngươi đâu có coi trọng hắn đến thế?
Hàn Phi khẽ cười:
- Dù sao để đó cũng vô dụng, nếu hắn không luyện hóa được, là do hắn không đủ bản lĩnh. Nếu luyện hóa được, thì xem như ta trả ơn cứu mạng. Hơn nữa, cũng nhờ có hắn mà tộc ta mới có được nhiều tinh thạch như vậy. So với sự hưng thịnh của cả tộc, một đôi Phong Lôi Vũ Dực bị bỏ xó này có là gì.
- Cũng phải.
Lệ Dung khẽ gật đầu.
- Cứ đợi hắn ra ngoài đã. Xem bộ dạng này của hắn, e là không luyện thành giai đoạn thứ hai thì sẽ không chịu dừng lại đâu.
Hàn Phi khẽ cười, không nói gì thêm, lặng lẽ đứng chờ cùng Lệ Dung.
Một người thì trưởng thành quyến rũ, một người thì lạnh lùng như băng, hai mỹ nhân đứng cạnh nhau, quả là một cảnh tượng đẹp mắt.
Dương Khai lại không hề hay biết, tâm thần hắn đã hoàn toàn chìm đắm trong Ma Vân, ra sức khống chế chúng, máu thịt không ngừng co rút, cố gắng khắc sâu Ma Vân vào bên trong.
Tu luyện không có năm tháng, quả không sai chút nào.
Dương Khai chỉ chú tâm vào tiến triển của Ma Vân, hoàn toàn không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Tiến triển từng chút một, tuy chậm chạp, nhưng Dương Khai lại vô cùng vui mừng.
Cuối cùng thì hắn đã có thể khống chế được Ma Vân.
Một tháng thoáng chốc trôi qua, Lệ Dung và Hàn Phi đứng chờ bên ngoài kết giới không hề tỏ ra sốt ruột, ngược lại còn vô cùng kinh ngạc trước biểu hiện của Dương Khai.
Thi triển Ma Thần Biến, dù có thể mang lại sự tăng cường sức mạnh khổng lồ cho tộc nhân Cổ Ma, nhưng cũng tạo ra gánh nặng cực lớn cho cơ thể.
Cũng chỉ có thân xác cường hãn của Cổ Ma nhất tộc mới có thể chống đỡ được.
Thế nhưng tộc nhân bình thường, sau khi thi triển Ma Thần Biến, nhiều nhất cũng chỉ có thể duy trì được một canh giờ.
Mạnh như Lệ Dung, cũng không thể duy trì vô thời hạn.
Nhưng Dương Khai lại làm được. Kể từ khi thi triển Ma Vân một tháng rưỡi trước cho đến nay, hắn vẫn chưa hề tán đi Ma Vân. Mức độ cường hãn của thân xác hắn dường như đã vượt qua bất kỳ chủng tộc nào, ngay cả Cổ Ma nhất tộc cũng không thể sánh bằng.
- Đúng là một tên quái thai!
Hàn Phi chậm rãi lắc đầu.
Trong kết giới bỗng vang lên tiếng vù vù, đường Ma Vân cuối cùng trên người Dương Khai biến mất. Khí thế và khí huyết của hắn không những không giảm xuống, mà ngược lại còn tăng lên một bậc.
Lệ Dung sáng mắt lên, thốt lên:
- Thành công rồi!
Trải qua một tháng rưỡi tu luyện không ngừng, cuối cùng Dương Khai đã luyện Ma Thần Biến đến giai đoạn thứ hai: Khắc Ma Vân vào máu thịt!
Nói xong, Lệ Dung phất tay giải trừ kết giới của Cấm Mặc thạch.
Một luồng áp lực cuồng bạo ập đến, Lệ Dung và Hàn Phi buộc phải vận sức chống cự.
Song, nguồn áp lực này dù mạnh, nhưng không còn khắc chế sức mạnh của Cổ Ma nhất tộc nữa, trừ phi Dương Khai lại thi triển Ma Vân.
Nói cách khác, bất cứ lúc nào, hắn cũng nắm trong tay thứ có thể khắc chế Cổ Ma nhất tộc.
Nhận ra kết giới đã biến mất, Dương Khai quay đầu nhìn lại, thấy Lệ Dung và Hàn Phi, hắn nhếch miệng cười, thân hình lóe lên, trong nháy mắt đã đứng trước mặt họ.
- Cảm giác thế nào?
Lệ Dung cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhẹ nhàng hỏi.
- Rất tốt, chỉ là vẫn còn vài chỗ khó khống chế.
Dương Khai khẽ gật đầu, Ma Vân lúc ẩn lúc hiện trên phần da thịt trần trụi của hắn.
- Thời gian ngắn như vậy mà làm được đến mức này đã là rất tốt rồi, sau này ngươi cứ từ từ tìm hiểu.
Lệ Dung khẽ cười.
- Cho ta mượn tay ngươi.
Dương Khai nhíu mày, tuy không biết bà định làm gì nhưng vẫn đưa một tay ra.
Lệ Dung dùng móng tay vạch một đường lên lòng bàn tay hắn, ngay lập tức, một vết rách xuất hiện.
Máu tươi ứa ra.
Vì không cảm nhận được ác ý, Dương Khai cũng không né tránh, chỉ nghi hoặc nhìn bà.
- Hãy nhìn kỹ máu của ngươi xem, có phải hơi khác trước rồi không?
Nghe vậy, Dương Khai liền cúi xuống nhìn, lập tức sững sờ.
Hắn phát hiện trong máu của mình lại ẩn chứa một chút ánh sáng màu vàng kim. Màu vàng đó giống hệt như màu đồng tử của Diệt Thế Ma Nhãn. Chỉ có điều màu vàng này rất ít, nếu không nhìn kỹ thì tuyệt đối không thể phát hiện. Nhưng trong ánh sáng màu vàng kim này lại ẩn chứa một luồng uy năng cực kỳ khủng khiếp.
- Ma Thần Kim Huyết?
Hàn Phi sáng rỡ hai mắt, thất thanh kêu lên.
- Không sai, chính là Ma Thần Kim Huyết!
Lệ Dung nghiêm nghị gật đầu.
- Đây chính là dấu hiệu rõ rệt nhất của việc tu luyện Ma Thần Biến đến giai đoạn thứ hai. Trong ghi chép của cổ tịch, chỉ có Đại Ma Thần mới có thể sở hữu dòng máu màu hoàng kim, đó là huyết thống cao quý nhất.
Nói xong, Lệ Dung cũng đưa bàn tay mình ra, vạch một đường.
Dương Khai nhìn kỹ, phát hiện trong máu của bà cũng có một ít sắc vàng nhàn nhạt, không lấp lánh như của hắn, nhưng lại rõ ràng hơn một chút.
- Đây chính là minh chứng cho huyết mạch Ma Thần của Cổ Ma nhất tộc!
Lệ Dung tỏ ra vô cùng tự hào.
Thần sắc Dương Khai trở nên vô cùng cổ quái:
- Ý của bà là, ta cũng đã là tộc nhân của Cổ Ma các người rồi?
- Có thể nói như vậy. Tuy ngươi xuất thân là nhân loại, nhưng vì Đại Ma Thần mà huyết thống của ngươi đã được thay đổi.
- Vậy sau này ta là người hay là ma?
- Điều đó phải xem ngươi nghĩ thế nào. Thực ra, là người hay là ma cũng không quan trọng.
Lệ Dung cười nhạt.
- Có điều, cùng với quá trình tu luyện, Ma Thần Kim Huyết của ngươi sẽ ngày một nhiều hơn. Đến khi nào máu của ngươi hoàn toàn chuyển sang màu vàng kim, thì chứng tỏ ngươi đã lĩnh ngộ triệt để giai đoạn thứ hai của Ma Thần Biến. Đến được giai đoạn thứ ba, ngay cả xương cốt của ngươi cũng sẽ hóa thành màu vàng kim.
Dương Khai nhíu mày, không trả lời.
Do có Ngạo Cốt Kim Thân, xương cốt của hắn hiện giờ đã là màu vàng kim rồi.
- Được rồi, tu luyện một thời gian dài như vậy, ngươi cũng nên nghỉ ngơi một chút. Duy trì Ma Thần Biến quá lâu sẽ tạo gánh nặng cho thân thể, tu luyện cần phải kết hợp giữa lao và dật.
Lệ Dung nói đầy hàm ý, vẻ mặt quan tâm.
Dương Khai khẽ gật đầu, hắn cũng cảm thấy hơi mệt mỏi, cơ thể dường như chưa bao giờ đau nhức đến thế này. Sau khi giải trừ Ma Thần Biến, hắn chợt thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
- Hàn Phi thống lĩnh có thứ rất hay muốn giao cho ngươi.
Lệ Dung mỉm cười nói.
- Thứ gì vậy?
Dương Khai nhìn sang Hàn Phi.
Hàn Phi bước tới, đưa hộp ngọc trong tay ra:
- Ngươi tự xem đi, biết đâu sẽ có ích cho ngươi, nhưng cũng có thể ngươi không có duyên với nó đâu, đừng ôm hy vọng quá lớn.
Nàng nói một cách úp mở, khiến Dương Khai càng thêm tò mò. Hắn nhận lấy hộp ngọc mở ra, đôi mắt liền sáng rực.
Bên trong hộp ngọc là một đôi cánh chỉ lớn bằng bàn tay. Đôi cánh này trong suốt như pha lê, không rõ được chế tác từ vật liệu gì, cũng không giống bí bảo thông thường. Trên mặt cánh, hai luồng hào quang một xanh một tím lấp lánh lưu chuyển. Từ đôi cánh này, Dương Khai cảm nhận được sức mạnh của Phong và Lôi.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo