Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 668: CHƯƠNG 668: ĐẠI LỄ

Tuyết sơn nguy nga sừng sững, dưới lớp tuyết trắng xóa là tầng băng dày ngàn trượng vĩnh cửu không tan. Bông tuyết lớn tựa lông ngỗng bay lả tả, tầm nhìn không vượt quá ba mươi trượng.

Nhiệt độ nơi đây vô cùng khắc nghiệt, dù là người tu luyện, nếu không có lý do đặc biệt cũng chẳng ai muốn đặt chân đến. Từ trên cao nhìn xuống, chỉ thấy một màu trắng xóa trải dài đến tận chân trời.

Giữa sườn một ngọn tuyết sơn, có một động khẩu vô cùng bí mật, thông thẳng vào lòng núi. Bên trong, băng lăng dày đặc, trong suốt như pha lê, tỏa ra hàn khí kinh người.

Một luồng sức mạnh hư không bỗng nhiên tràn ngập trong động. Ngay lập tức, hồng quang đại phóng, chiếu rọi khắp sơn động, khiến vạn vật bên trong trở nên âm u quái dị.

Một bóng người hiện ra từ hư không, dường như chưa kịp định vị được phương hướng đã ngã sõng soài trên nền băng.

Sau khi đứng vững, thần thức mạnh mẽ của hắn lập tức lan tràn ra bốn phương tám hướng. Một lát sau, sắc mặt hắn mới giãn ra, từ từ thu lại thần thức.

- Quả nhiên là trong tuyết sơn. - Dương Khai dùng thần thức dò xét địa thế phụ cận, lẩm bẩm.

Trước khi rời khỏi Tiểu Huyền Giới, Lệ Dung từng nói với hắn rằng Quan Nô tiền bối rất có thể đang ẩn náu trong một vùng đất cực hàn, ngàn dặm không một bóng người.

Bây giờ xem ra, lời nàng nói không sai.

Quan Nô đã chết không biết bao nhiêu năm, tuy khi còn sống là cường giả Nhập Thánh Cảnh, lại là tộc nhân Cổ Ma tộc với nhục thân cường hãn, nhưng qua năm tháng dài đằng đẵng, nhục thân của lão cũng khó tránh khỏi mục rữa. Biện pháp duy nhất để bảo tồn nó chính là tìm một nơi cực hàn không người lai vãng để ẩn mình.

Mà tuyết sơn này chính là nơi đáp ứng hoàn hảo điều kiện đó.

Lệ Dung nói, cứ mỗi mười năm, Quan Nô sẽ ra ngoài một lần để tìm kiếm một võ giả sở hữu Thần Thức Chi Hỏa, hoặc đợi đến khi nhục thân không thể chịu đựng được nữa mới quay về nơi ẩn náu để tu bổ, phục hồi.

Mười năm sau, lại tiếp tục xuất phát.

Không biết Quan Nô đã lặp lại hành động này bao nhiêu năm, cũng nhờ đó mà mang về cho đám người Lệ Dung hơn mười vị võ giả có Thần Thức Chi Hỏa.

Quay đầu nhìn sang bên cạnh, Dương Khai lập tức thấy Quan Nô đang khoanh chân ngồi đó. Từ thân thể lão tỏa ra mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn, phần da thịt lộ ra ngoài cũng đầy mụn nhọt, bướu thịt.

Nhục thân này của lão xem ra không còn chống đỡ được bao lâu nữa.

Dương Khai thầm cảm thán, tuy không biết chấp niệm gì đã khiến một vị cường giả dù đã chết vẫn trung thành với sứ mệnh của mình như vậy, nhưng con người như lão thật đáng khâm phục!

Sau lưng Quan Nô vẫn là chiếc quan tài màu đỏ thẫm.

Người đời không biết bên trong chiếc quan tài này ẩn chứa điều gì, có huyền cơ ra sao. Nhưng Dương Khai lại biết rất rõ, bên trong nó phong ấn một Tiểu Huyền Giới, và chính lão cũng được đưa ra từ đó.

Sau khi ước định xong với đám người Lệ Dung, Dương Khai đã dùng nửa tháng để luyện chế toàn bộ dược liệu còn lại của họ thành đan dược. Sau một thời gian nghỉ ngơi, tam đại thống lĩnh đã cùng lúc ra tay, phá vỡ hư không của Tiểu Huyền Giới để tiễn Dương Khai rời đi.

Không biết họ có phát hiện ra món quà mình để lại không nhỉ? Dương Khai thầm nghĩ, nét mặt thoáng hiện một nụ cười, rồi hắn từ từ lùi lại, cảnh giác quan sát Quan Nô.

Hắn không muốn kinh động đến vị hoạt tử nhân Nhập Thánh Cảnh này.

Tuy thi triển Ma Thần Biến có thể tiêu trừ địch ý của lão, nhưng vạn nhất có cường giả nào gần đó phát hiện ra khí tức của mình thì sẽ làm bại lộ nơi này.

May mắn thay, Quan Nô vẫn chìm trong giấc ngủ say, không có dấu hiệu thức tỉnh.

Một lúc lâu sau, Dương Khai đã lùi ra khỏi sơn động.

Hàn phong thấu xương ập tới, cảm nhận cái lạnh buốt dị thường, toàn thân hắn không khỏi nổi da gà. Chân Dương Quyết lập tức vận chuyển, xua tan hàn ý quanh mình.

Quan sát bầu trời tuyết rơi mịt mù một lúc, Dương Khai đành từ bỏ ý định xác định phương hướng.

Dù đã đến Thông Huyền Đại Lục được nửa năm, nhưng phần lớn thời gian hắn đều ở trong Tiểu Huyền Giới, có thể nói là hoàn toàn xa lạ với nơi này. Dù có xác định được phương hướng, hắn cũng chẳng biết nên đi về đâu.

Thân hình khẽ động, hắn lao vào màn tuyết như một tia chớp rồi nhanh chóng biến mất.

...

Tại Ma Thần Bảo, tam đại thống lĩnh sững sờ nhìn vết nứt đang từ từ khép lại giữa không trung, hồi lâu không nói nên lời.

- Đi rồi. - Hàn Phi lẩm bẩm.

- Ừm. - Lệ Dung gật đầu. - Nhưng hắn sẽ quay lại.

Hoa Mặc có vẻ do dự, trầm ngâm nói: - Không phải ta lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, nhưng Lệ đại nhân, sao người lại chắc chắn hắn sẽ thực hiện lời hứa của mình như vậy?

- Cảm giác! - Lệ Dung mỉm cười. - Lời hứa hôm đó của hắn rất chân thành, ta lựa chọn tin tưởng hắn. Cứ chờ xem, hắn nhất định sẽ quay lại, và theo như lời hứa, sẽ dẫn chúng ta rời khỏi nơi này.

Hoa Mặc chau mày, không nói thêm gì nữa.

Tuy lão cũng rất muốn tin vào lời hứa của Dương Khai, nhưng nhân loại vốn nổi tiếng âm hiểm xảo trá, ai biết được hắn có lừa gạt bọn họ hay không.

- Đại nhân, đại nhân! - Ngay lúc này, Hoàn Nhi vội vã chạy tới.

- Có chuyện gì vậy? - Lệ Dung quay đầu, vén lọn tóc bên tai, nhẹ nhàng hỏi.

- Đại nhân xem thứ này đi. - Hoàn Nhi vừa nói vừa giơ tay, mở lòng bàn tay đang nắm chặt ra trước mặt ba vị thống lĩnh.

- Tinh thạch?

Lệ Dung kinh ngạc: - Ngươi lấy từ đâu ra vậy?

Tuy lần trước Hàn Phi cũng mang về không ít tinh thạch, nhưng đối với cả một tộc mà nói thì vẫn là quá ít. Số tinh thạch đó hiện đều do tam đại thống lĩnh chia nhau quản lý, chỉ những lúc đặc biệt mới cấp phát một ít.

Lần trước Hoàn Nhi cũng được chia mấy viên, nhưng nàng đã nhanh chóng dùng hết, trong tay nàng đáng lẽ không còn tinh thạch mới phải.

- Tìm thấy trong thạch thất mà Dương Khai dùng để luyện đan. Mọi người mau đi xem đi, còn rất nhiều, rất nhiều! - Vẻ mặt Hoàn Nhi mừng rỡ, vội khoa tay múa chân.

Lệ Dung và Hàn Phi nhìn nhau, đều thấy được vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương, vội vàng phi thân đi.

Rất nhanh, tam đại thống lĩnh đã đến thạch thất mà Dương Khai vẫn dùng để luyện đan. Sau khi nhìn rõ tình hình bên trong, tất cả đều há hốc mồm.

Trong một góc thạch thất, tinh thạch chất thành một đống lớn, nhiều không đếm xuể!

- Cái này... - Lệ Dung gần như không nói nên lời, thân hình mềm mại run lên, vẻ mặt vô cùng kích động.

- Đây hẳn là số hắn thu thập được từ trong Hỏa Sơn lần trước. - Hàn Phi giải thích.

- Nhiều như vậy sao? - Hoa Mặc suýt nữa cắn phải lưỡi mình, khuôn mặt già nua co giật liên hồi.

Lần trước khi từ Hỏa Sơn trở về, Hàn Phi cũng đã kể lại chuyện nàng và Dương Khai gặp phải dưới đó. Mọi người đều biết trong tay Dương Khai có một lượng tài nguyên tinh thạch khổng lồ, nhưng không ai nhắc đến, càng không đòi hỏi gì ở hắn.

Nào ngờ, trước khi đi, hắn lại để lại một khối tài sản lớn đến như vậy.

Số tinh thạch này còn nhiều gấp bốn lần số mà Hàn Phi mang về.

- Cho chúng ta nhiều như vậy, bản thân hắn e là chẳng còn lại bao nhiêu. - Trên khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Phi không kìm được hiện lên vẻ cảm kích, ánh mắt chợt dừng lại trên mấy chục khối tinh thạch bắt mắt nhất, rõ ràng có chút khác biệt. - Ngay cả Thánh Tinh cũng để lại, hắn...

Nghĩ lại cảnh tượng dưới Hỏa Sơn, mình và Dương Khai tranh cướp tinh thạch, thậm chí còn lừa hắn cởi áo chỉ để mình có thể mang thêm được một chút, Hàn Phi bỗng nhiên cảm thấy mình thật ấu trĩ.

- Lệ đại nhân... - Hoa Mặc hít sâu một hơi, bình ổn lại tâm trạng kích động, trầm giọng nói: - Lão hủ bây giờ tin rồi, hắn nhất định sẽ quay lại.

- Phải, hắn sẽ quay lại. - Lệ Dung vui mừng cười, khóe mắt long lanh lệ hoa, đó là giọt lệ của người trút được gánh nặng.

Nếu Dương Khai không có ý định quay lại, hắn tuyệt đối không thể để lại một lượng của cải lớn như vậy.

Hắn đã để lại, điều đó có nghĩa là hắn hy vọng số tinh thạch này có thể giúp Cổ Ma tộc nâng cao thực lực. Để khi họ rời khỏi nơi này, trở về thế giới bên ngoài, có thể sở hữu sức mạnh lớn hơn để tự bảo vệ mình.

Tuyệt đối không thể phụ lòng kỳ vọng của hắn! Lệ Dung thầm nghĩ, bây giờ trong Ma Thần Bảo, muốn đan dược có đan dược, muốn tinh thạch có tinh thạch, trong vòng vài năm tới hoàn toàn không cần lo lắng về việc phát triển.

Đợi lần sau hắn quay về, Cổ Ma tộc cũng sẽ tặng hắn một món đại lễ! Lệ Dung hít sâu một hơi, hạ quyết tâm.

...

Dương Khai cô độc xuyên qua tuyết sơn. Gió tuyết quá lớn, hàn khí thấu xương, hắn không thể phi hành trong thời gian dài vì sẽ tiêu hao quá nhiều thể lực và tinh thần.

Dọc đường đi, không thấy một bóng người, thậm chí dấu vết hoạt động của yêu thú cũng không hề có.

Cả thế giới dường như chỉ có một mình hắn là mang theo sinh khí.

Thiên địa linh khí nơi đây khá đặc biệt, nhưng lại không ai tu luyện. Dù là võ giả tinh thông công pháp và vũ kỹ thuộc tính hàn cũng cực kỳ khó chịu đựng được môi trường khắc nghiệt như vậy.

Dương Khai không vui không buồn, không ngừng tiến bước trong tuyết sơn, bả vai thỉnh thoảng lại truyền đến từng cơn đau nhức buốt óc. Đó là phong lôi chi lực ẩn chứa trong Phong Lôi Vũ Dực đang quấy phá.

Phong Lôi Vũ Dực được hấp thu vào cơ thể đã được một thời gian, tiến độ luyện hóa cũng xem như tàm tạm. Nhưng Dương Khai vẫn luôn cảm thấy Phong Lôi Vũ Dực sẽ không dễ dàng bị mình luyện hóa sử dụng như vậy, có lẽ còn cần thêm một vài phương pháp đặc thù.

Xuyên qua tuyết sơn chừng hơn mười ngày, gió tuyết mới dần yếu đi.

Trên một ngọn núi cao, Dương Khai đứng trên đỉnh nhìn xuống, ánh mặt trời đã lâu không thấy chiếu rọi lên cơ thể khiến hắn cảm thấy vô cùng khoan khoái.

- Hửm?

Bỗng nhiên hắn cảm nhận được cách đó mấy chục dặm có vài luồng khí tức sinh mệnh không yếu.

Dương Khai không khỏi vui mừng. Hắn hiện tại hoàn toàn không biết mình đang ở đâu, tự nhiên muốn tìm người hỏi thăm một phen, nhưng đi lâu như vậy vẫn chẳng thấy bóng người, bây giờ cuối cùng cũng gặp được.

Từ cường độ của những luồng khí tức sinh mệnh kia, có thể đoán được hẳn là không có cường giả Siêu Phàm Cảnh. Điều này khiến Dương Khai cũng yên tâm phần nào.

Mỉm cười, Dương Khai thong dong bay xuống tuyết sơn, tiếp cận về hướng đó.

Cách đó mười dặm, trong màn tuyết trắng xóa, một nhóm ba người đang tiến bước, gồm một nam hai nữ, đều có tu vi Thần Du Cảnh tầng bảy, tầng tám. Nam tử anh tuấn, nữ tử xinh đẹp, cả ba đều mặc y phục màu vàng kim, kim quang chói lọi trông vô cùng nổi bật giữa nền tuyết trắng, hẳn là người cùng một tông môn hoặc gia tộc.

Lúc này, hai nữ tử đi phía trước đang khoác tay nhau. Dù trong hoàn cảnh giá rét như vậy, một nữ tử trong đó vẫn ăn mặc khá mỏng manh, để lộ ra những đường cong nóng bỏng. Thân hình nàng cao ráo, dáng người đầy đặn, khiến nam tử phía sau không ngừng liếc nhìn tấm lưng yêu kiều và cặp mông tròn lẳn của nàng.

Nữ tử còn lại thì vóc người nhỏ nhắn hơn một chút, khuôn mặt ngây thơ, thỉnh thoảng lại đưa hai tay lên miệng hà hơi, trông vô cùng đáng yêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!