Ba người vừa đi vừa thả thần thức dò xét giữa màn gió tuyết. Một lúc sau, nữ tử ăn mặc mỏng manh kia bỗng reo lên mừng rỡ, chỉ tay về một hướng:
- Bên đó hẳn là có linh dược!
Nói đoạn, nàng vội vàng dẫn hai người còn lại chạy về phía ấy.
Cách đó mấy mươi trượng, ba người ra sức đào bới lớp tuyết dày cả mấy thước. Bên dưới lớp tuyết, một gốc cây long lanh tỏa sáng hiện ra. Dưới ánh mặt trời, phiến lá phản chiếu ánh sáng lung linh, đẹp tựa pha lê.
Trên ngọn cây, còn có vài quả màu trắng như tuyết, nhỏ bằng móng tay, một mùi hương thoang thoảng lan tỏa từ những quả này.
- Cơ tỷ tỷ thật lợi hại, Bạch Ngọc Quả ẩn giấu sâu như vậy mà tỷ cũng tìm ra được.
Nữ tử nhỏ tuổi hơn phấn khởi vỗ tay tán dương.
Cơ Mộng mỉm cười, nhìn Chúc Ánh Nguyệt đầy trìu mến, ôn tồn an ủi:
- Chỉ cần để ý quan sát hơn một chút, muội cũng sẽ phát hiện ra thôi.
Chúc Ánh Nguyệt bĩu môi:
- Muội đã cố gắng lắm rồi, nhưng lần nào cũng không bì được với tỷ, ngay cả Tề sư huynh cũng không bằng tỷ.
Nghe vậy, sắc mặt Tề Triều có phần không vui:
- Ta yếu lắm sao?
Chúc Ánh Nguyệt hừ một tiếng:
- Yếu hơn Cơ tỷ tỷ nhiều.
Cơ Mộng xoa đầu nàng:
- Khi về ta sẽ chia cho muội một phần, đừng nản lòng.
Chúc Ánh Nguyệt liền ngoan ngoãn gật đầu.
Tề Triều bước lên trước:
- Hái đi, nhớ cẩn thận đừng làm hư rễ, phải mất hơn mười năm nó mới kết quả lại đấy.
Cơ Mộng gật đầu, vươn tay cẩn thận hái mấy quả xuống, cất vào túi Càn Khôn của mình.
Đối với những loại linh thảo, linh dược có thể tái sinh này, các võ giả khi thu hái thường không bao giờ làm tổn hại đến gốc rễ. Vơ vét tận cùng không phải là hành động khôn ngoan, mà còn làm giảm sản lượng linh thảo, linh dược trong thiên hạ.
Có thu hoạch, cả ba người đều vui mừng ra mặt. Bất chợt, Tề Triều và Cơ Mộng đồng thời nhíu mày, cảnh giác nhìn về một hướng.
Họ cảm nhận được có người đang đến gần.
Một lát sau, giữa màn tuyết trắng xóa, một bóng người mờ ảo dần hiện ra, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt ba người khoảng mười mấy trượng.
Dương Khai thấy rõ thần thái của cả ba nhưng cũng không để tâm. Ở nơi hoang vu hẻo lánh này, đột nhiên gặp người lạ, ai mà không cảnh giác.
Trước khi đến đây, hắn cũng đã xác định tu vi của họ không đủ để uy hiếp mình, nên mới ung dung xuất hiện như vậy.
Nếu đối phương có cao thủ từ Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh trở lên, Dương Khai đã sớm tránh đi rồi.
Ba người này tuổi tác không lớn, có lẽ không khó nói chuyện.
Dương Khai khẽ gật đầu, nở một nụ cười thân thiện.
- Ngươi là ai?
Tề Triều sải một bước dài, chắn trước mặt Cơ Mộng và Chúc Ánh Nguyệt, lạnh giọng quát.
- Tại sao lại xuất hiện ở Tuyết Sơn này?
- Chỉ là lữ khách qua đường, vô tình lạc mất phương hướng.
Dương Khai tỏ ra hòa nhã.
- Qua đường?
Tề Triều nhíu mày, đánh giá Dương Khai từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy hồ nghi.
- E rằng không chỉ đơn giản là qua đường thôi chứ. Ngươi vào ngọn núi này, có phải mang mục đích nào khác không?
Thái độ của đối phương có phần bất thiện, khiến Dương Khai không hiểu mình đã đắc tội với y ở điểm nào, đành kiên nhẫn giải thích:
- Tại hạ đúng là người qua đường, cảm nhận được khí tức của các vị nên mới đến xem thử, không có ác ý gì khác. Tại hạ chỉ muốn hỏi đường ra khỏi nơi này, ta đã đi lòng vòng trên ngọn núi này mấy ngày rồi.
Đang nói, Dương Khai chợt chú ý đến gốc Bạch Ngọc Quả sau lưng họ, hình ảnh trong suốt lấp lánh đó khiến hắn bất giác liếc nhìn thêm một cái.
Tề Triều để ý thấy ánh mắt của hắn, trong lòng càng thêm cảnh giác, ánh mắt sắc bén nhìn xoáy vào Dương Khai. Hắn vẫn thản nhiên, không hề có chút khó chịu nào.
Hắn cũng không nói dối. Tuy hắn được đưa đến đây từ Tiểu Huyền Giới, nhưng mục đích hiện tại của hắn quả thật chỉ là tìm đúng phương hướng, rời khỏi vùng Tuyết Sơn vô biên này trước rồi tính sau.
Một lúc lâu sau, Tề Triều mới thu lại địch ý, chậm rãi gật đầu:
- Ta tạm tin ngươi. Có điều, Tuyết Sơn này không phải nơi người ngoài có thể tùy tiện đặt chân đến. Nếu ngươi muốn đi, cứ theo hướng đó là được.
Nói rồi, y chỉ tay về một phía.
Dương Khai quay đầu nhìn lại, chắp tay:
- Đa tạ, hẹn ngày tái ngộ.
Dứt lời, hắn liền thi triển thân pháp, lao về hướng đó.
- Khoan đã!
Tề Triều lại lạnh lùng gọi giật lại.
- Có chuyện gì?
Dương Khai dừng bước, chau mày hỏi.
- Ngươi không hái linh thảo diệu dược nào trong Tuyết Sơn chứ? Nơi này là địa bàn của Thần giáo ta, tất cả mọi thứ ở đây đều thuộc sở hữu của Thần giáo, người ngoài không được phép lấy đi dù chỉ một cọng cây ngọn cỏ!
Dương Khai bất chợt lộ vẻ trào phúng, trong lòng có chút mất kiên nhẫn. Đừng nói là hắn không hái được gì, cho dù có hái được thật, với cái giọng điệu ra lệnh này của đối phương, hắn cũng chẳng đời nào giao ra. Vùng Tuyết Sơn vô tận này rộng lớn đến đâu còn chưa biết, một thế lực sao có thể bá chiếm hoàn toàn được.
Liếc nhìn hai nữ tử sau lưng y, Dương Khai cũng không muốn gây chuyện, điềm đạm đáp:
- Không có.
Ngay sau đó, Dương Khai cảm nhận được một luồng thần thức trơ tráo lướt qua người mình.
Tên này gan cũng thật lớn!
Dương Khai bật cười, y không sợ hắn phản kích làm thần thức bị tổn thương hay sao!
Nghĩ một lát, Dương Khai cũng không có động tác thừa nào, mặc cho y dò xét.
Một lúc sau, Tề Triều gật đầu hài lòng:
- Ngươi đi được rồi.
Dương Khai không nói thêm lời nào, xoay người hòa mình vào trong gió tuyết.
Đợi hắn đi khuất, Chúc Ánh Nguyệt mới khẽ giọng hỏi:
- Tề sư huynh, hướng đó...
- Suỵt!
Tề Triều ra hiệu im lặng, chậm rãi lắc đầu, quan sát bốn phía rồi dẫn hai cô gái đi về một hướng khác.
Chúc Ánh Nguyệt mặt lộ vẻ nghi hoặc, nàng đi sau lưng hai người, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn về phía Dương Khai biến mất, trong mắt ánh lên vẻ không đành lòng và lo lắng.
Đi được khoảng một canh giờ, Chúc Ánh Nguyệt cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng:
- Tề sư huynh, tại sao huynh lại chỉ sai đường cho hắn?
Cơ Mộng cũng mỉm cười:
- Muội cũng muốn biết, Tề Triều huynh làm vậy là có ý gì?
- Tên đó rất đáng ngờ, các muội không thấy sao?
Tề Triều nhìn họ, quả quyết nói:
- Lời hắn nói không đáng tin.
Cơ Mộng không nói nên lời, chỉ chậm rãi lắc đầu:
- Dù hắn có chút đáng ngờ, nhưng hại người như vậy cũng không nên. Huynh làm thế là đẩy hắn vào chỗ chết! Hướng đó là địa bàn của yêu thú, hắn đơn thương độc mã xông vào, làm sao sống nổi?
- Sống chết của hắn không liên quan đến chúng ta.
Tề Triều lạnh lùng hừ một tiếng.
- Ra ngoài hành tẩu, không thể không đề phòng. Công lực của hắn dường như còn cao hơn chúng ta, ta cũng chỉ vì sự an toàn của chúng ta mà thôi.
- Sao huynh biết? Muội đâu có nhận ra gì.
Chúc Ánh Nguyệt ngây ngô hỏi.
- Vì hắn đã phát hiện ra chúng ta trước.
Tề Triều nghiêm nghị giải thích.
- Hắn không phải đệ tử Thần giáo, đến Tuyết Sơn này một là để hái dược liệu, hai là có ý đồ khác. Hai muội không thấy vẻ mặt của hắn khi nhìn thấy cây Bạch Ngọc Quả sao? Nếu ta không đuổi hắn đi, không chừng hắn sẽ ra tay giết người cướp của. Ta chết thì không sao, nhưng nếu hai muội rơi vào tay loại người này, hừ hừ...
Chúc Ánh Nguyệt mặt tái đi, người khẽ run rẩy, nhớ lại tướng mạo của Dương Khai, nàng mơ hồ cảm thấy con người này quả thật có vài phần gian tà.
Cơ Mộng thì nhíu chặt mày, bĩu môi nói:
- Huynh sao cứ nghĩ xấu cho người khác thế, nhỡ hắn thật sự chỉ là lữ khách lạc đường thì sao? Lạc trong Tuyết Sơn này cũng đâu phải chuyện lạ.
- Vậy thì bây giờ muội đi tìm hắn, nói cho hắn biết hướng đó là đường chết đi.
Tề Triều hậm hực nói.
Cơ Mộng tức giận:
- Muội biết tìm hắn ở đâu bây giờ?
- Vừa rồi lúc ta lừa hắn, chẳng phải muội cũng không nói tiếng nào sao? Giờ lại cằn nhằn với ta, hắn cũng chỉ là một người ngoài mà thôi.
Tề Triều cũng có chút bực bội.
- Muội là nể tình đồng môn, không muốn làm huynh mất mặt trước người ngoài!
- Hai người đừng cãi nhau nữa.
Chúc Ánh Nguyệt thấy họ càng lúc càng căng thẳng, vội vàng khuyên can.
- Được được được, chỉ lần này thôi, không có lần sau nữa, đúng là lòng tốt không được báo đáp.
Tề Triều chán nản đáp, vừa nói vừa bước lên phía trước.
Cơ Mộng bất lực thở dài, ngoái đầu nhìn lại, thần sắc do dự, một lúc lâu sau mới lắc đầu, đuổi theo Tề Triều.
- Cơ tỷ tỷ, liệu hắn có chết không?
Chúc Ánh Nguyệt khẽ hỏi.
- Rất có thể.
- Tề sư huynh làm sai rồi phải không?
- Không, huynh ấy có lý lẽ của riêng mình.
Cơ Mộng mỉm cười, nhưng trong lòng lại nghĩ, người đó đã chủ động thả thần thức báo hiệu cho họ trước khi xuất hiện, rõ ràng là không có ác ý.
Nếu hắn thật sự có ác ý, hoàn toàn có thể ẩn mình đánh lén.
Cơ Mộng không hiểu tại sao Tề Triều lại cố tình chỉ sai đường cho hắn, khiến nàng lúc này cảm thấy vô cùng áy náy với người lạ mặt kia.
...
Dương Khai sắc mặt âm trầm, nhìn thi thể yêu thú bậc bảy dưới chân, hơi thở có chút dồn dập.
Máu tươi lênh láng, trận chiến vừa rồi không hề dễ dàng.
Yêu thú bậc bảy, tương đương với tu vi Siêu Phàm Cảnh của nhân loại, may mắn là con yêu thú bậc bảy này không quá khó đối phó.
Hắn men theo hướng gã nam tử áo vàng kia chỉ, đi chưa được ba bốn ngày đã gặp phải bảy, tám con yêu thú.
Lũ yêu thú này đều bỏ mạng dưới tay hắn, nhưng nếu đổi lại là một Thần Du Cảnh đỉnh phong khác, phải chiến đấu với yêu thú hệ băng trong môi trường khắc nghiệt thế này, e là đã chết không biết bao nhiêu lần.
Hơn nữa, Dương Khai dần phát hiện ra gió tuyết xung quanh càng lúc càng dữ dội, dường như hắn đang quay lại con đường cũ.
Phát hiện này khiến sắc mặt hắn trở nên cực kỳ khó coi.
Đến lúc này, hắn mới nhận ra mình đã bị tên kia lừa.
Hai bên chỉ tình cờ gặp mặt, Dương Khai cũng chỉ hỏi đường, không hề tỏ ra ác ý, sau khi nhận được câu trả lời cũng không chút nghi ngờ, nào ngờ đối phương lại độc địa đến vậy.
Lấy nội đan của con yêu thú dưới chân, bẻ hai chiếc sừng thú, Dương Khai quay người, toàn thân tỏa ra hàn khí, men theo đường cũ trở về.
Dọc đường vượt qua những ngọn Tuyết Sơn trùng điệp, hành tẩu giữa không gian trắng xóa vô tận, tâm trạng Dương Khai vô cùng khó chịu.
Ba ngày sau, hắn đột nhiên dừng bước.
Vểnh tai lắng nghe, rồi thả thần thức dò xét một lúc, thần sắc hắn lập tức trở nên cổ quái.
Cách mười mấy dặm về phía trước, có hai luồng sinh khí quen thuộc, chính là hai trong ba người hắn đã gặp trước đó. Có điều lúc này, khí tức của họ có phần bất ổn, dường như đang bị thứ gì đó truy đuổi, hoảng hốt chạy về phía hắn.
Dương Khai còn cảm nhận được một luồng sóng sinh mệnh mạnh mẽ đang bám sát sau lưng họ, đó là khí tức của yêu thú bậc bảy.
Thế giới này thật nhỏ!
Khóe miệng Dương Khai nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, hắn cứ thế đứng yên tại chỗ, lặng lẽ chờ đợi.