Oan có đầu, nợ có chủ. Kẻ lừa gạt hắn đã chết, Dương Khai vốn không có ý định gây khó dễ cho hai nữ nhân này, huống hồ hắn cũng chẳng cần dò hỏi tin tức gì từ các nàng.
Nghe Dương Khai nói vậy, Cơ Mộng mừng rỡ, kinh ngạc thốt lên:
- Thật sao?
Dương Khai gật đầu:
- Nhưng ta có một điều kiện!
- Điều kiện gì? - Cơ Mộng vội hỏi. Giờ phút này, tính mạng là trên hết, nàng đã hạ quyết tâm, bất luận tên này đưa ra yêu cầu quá đáng đến đâu, chỉ cần không làm hại đến Chúc Ánh Nguyệt, nàng đều sẽ chấp thuận.
- Ơn cứu mạng, có nên lấy thân báo đáp không? - Dương Khai vuốt cằm, cất giọng tà ác.
Sắc mặt Cơ Mộng lập tức sầm xuống. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nàng không ngờ kẻ này lại thật sự đưa ra yêu cầu vô sỉ đến vậy!
Trong lòng nộ khí ngút trời nhưng ngoài mặt không dám biểu lộ, nàng gắng gượng chống đỡ những mũi băng của Băng Tinh Lang, nghiến răng nói:
- Ta thì không sao, nhưng… ngươi không được động đến Ánh Nguyệt!
- Ồ? - Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng. Hắn chỉ thuận miệng nói đùa, chứ thật sự không có ý định gì với hai cô nương này. Từ cuộc đối thoại trong lần gặp thứ hai, có thể thấy họ không phải hạng người gian ác, cứu họ một mạng cũng chẳng sao.
- Ngươi còn không mau ra tay! Nhanh lên, nếu bọn ta chết thì ngươi cũng chẳng được lợi lộc gì đâu! - Cơ Mộng không nhịn được nữa. Trong lúc nàng đôi co với hắn, sự kiên nhẫn của Băng Tinh Lang dường như đã cạn kiệt, nó tấn công ngày càng hung hãn. Với thực lực của Chúc Ánh Nguyệt, căn bản không thể chống đỡ nổi, nếu Dương Khai còn tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, họ chết chắc.
- Đến đây. - Dương Khai lắc đầu, thân hình chậm rãi đáp xuống từ không trung.
Yêu thú khổng lồ từ xa lao tới, nanh vuốt sáng loáng, mùi tanh tưởi nồng nặc ập đến, Chúc Ánh Nguyệt sợ hãi hét lên thất thanh, nước mắt lưng tròng.
Ngay lúc nàng không biết phải làm sao, thân thể bỗng nhẹ bẫng, ngay sau đó, nàng phát hiện mình đã bị ai đó xốc lên vai, cảnh vật xung quanh nhanh chóng lùi về phía sau. Nàng hoảng hốt nhắm nghiền hai mắt.
Cơ Mộng cũng vậy, nàng còn chưa kịp hoàn hồn đã bị Dương Khai xách lên.
Nhanh như chớp giật, con Băng Tinh Lang đáng ghét ráo riết đuổi theo sau, nhưng khoảng cách lại dần dần được kéo xa. Cơ Mộng ngoảnh đầu lại nhìn, không ngừng thúc giục:
- Nhanh lên, nó sắp đuổi kịp rồi!
Dương Khai hừ lạnh:
- Ngươi nói thì hay lắm, đây đã là tốc độ nhanh nhất của ta rồi.
Cơ Mộng không nói nữa, nhìn con Băng Tinh Lang mỗi lúc một xa, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Một lúc lâu sau, Băng Tinh Lang cuối cùng cũng ngừng truy đuổi, nó đứng tại chỗ, ngửa cổ lên trời tru một hồi dài, tiếng tru tràn ngập vẻ bất cam và phẫn nộ.
Tại một góc khuất trong Tuyết Sơn, Dương Khai thảnh thơi đứng nhìn hai cô gái xiêm y xộc xệch đang bận rộn.
Dường như họ rất có kinh nghiệm sinh tồn ở vùng tuyết giá, lớp tuyết dày nhanh chóng được họ đào thành một hang động, bên trong rộng rãi, cấu trúc vô cùng vững chắc.
Chỉ chốc lát sau, một hang tuyết đã thành hình.
Cơ Mộng quay lại nhìn Dương Khai một cách cảnh giác, giọng có phần yếu ớt:
- Bọn ta cần thay y phục, tiện thể bôi thuốc trị thương. Ngươi đứng ngoài này, không được vào, cũng không được nhìn trộm, nếu không ta sẽ móc mắt ngươi ra!
- Này, bây giờ ngươi đã là người của ta rồi, nhìn một chút thì có sao? - Dương Khai cười cợt nhả.
- Ngươi… - Cơ Mộng tức đến nghiến răng ken két, hậm hực nói: - Ta thì không sao, nhưng Ánh Nguyệt thì không được!
Nói xong, hai người lần lượt chui vào trong hang tuyết. Một lúc sau, bên trong vang lên tiếng sột soạt, hiển nhiên là họ đang cởi bỏ y phục dính đầy máu.
Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc, hắn chợt cảm thấy, đối phương dường như không có ý định nuốt lời.
Cứ thế mà lấy thân báo đáp thật ư?
Mặt Dương Khai sa sầm lại, nếu thật sự bị nàng ta đeo bám thì phiền phức to rồi.
Mình đúng là tiện miệng, sao lại đưa ra yêu cầu tự mua dây buộc mình thế này?
Đợi gần nửa canh giờ, bên trong vọng ra tiếng của Cơ Mộng:
- Ngươi vào được rồi.
Dương Khai mỉm cười, bước đến trước hang tuyết, cúi người chui vào.
Bên trong quả thật rất rộng rãi, hơn nữa cũng không hề ẩm ướt lạnh lẽo, ngược lại với bên ngoài, hang tuyết này còn mang lại một cảm giác khá ấm áp.
Hai cô nương đã xử lý xong vết thương, thay một bộ y phục sạch sẽ khác, Dương Khai nhìn mà mắt sáng lên.
Lần đầu gặp mặt, Tề Triều chắn ở phía trước, Dương Khai không chú ý đến dung mạo của họ. Lần thứ hai gặp lại, họ trông thê thảm chật vật, toàn thân dính đầy máu đen, cũng không nhìn rõ mặt mũi.
Giờ nhìn lại, người lớn tuổi hơn thì vóc dáng kiêu sa, dung mạo diễm lệ, người nhỏ tuổi thì nhỏ nhắn thanh tú, có phần đáng yêu.
Có điều lúc này, đại mỹ nữ kia đang nhìn hắn với vẻ mặt khó chịu, nghiến răng nghiến lợi như thể muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Còn tiểu mỹ nữ thì rúc vào một bên, rụt rè nhìn hắn, tỏ ra vô cùng yếu đuối.
- Chào hai vị. - Dương Khai lên tiếng chào, khoanh chân ngồi xuống đối diện hai nàng.
- Ta còn tưởng ngươi lợi hại lắm, thì ra đối mặt với Băng Tinh Lang cũng chỉ biết vắt chân lên cổ mà chạy. - Cơ Mộng cất giọng đầy châm chọc.
Trước đó, thấy Dương Khai điềm tĩnh thản nhiên, đối mặt với yêu thú bậc bảy không những không mảy may sợ hãi mà ngược lại còn dây dưa cò kè với nàng, Cơ Mộng cứ ngỡ gã này bản lĩnh ghê gớm lắm, nhưng đến phút cuối, nàng lại vô cùng thất vọng.
Gã nam nhân này, chẳng qua chỉ có tốc độ nhanh hơn một chút, đến cả dũng khí đối đầu chính diện với Băng Tinh Lang cũng không có.
- Chạy hay không thì cũng phải cứu hai người đã chứ. - Dương Khai không để bụng.
Trước mặt người ngoài không thân quen, hắn không thích để lộ thực lực của mình.
Yêu thú bậc bảy tương đương với Siêu Phàm Cảnh, nếu hắn thật sự giết chết nó trước mặt hai cô nương này, rất có khả năng sẽ bại lộ sức chiến đấu của hắn.
Trước khi chưa xác định được thân phận và tính tình của họ, Dương Khai sẽ không mạo hiểm.
- Dù sao cũng cảm ơn ngươi đã cứu bọn ta. - Cơ Mộng chợt lên tiếng, thần sắc thành khẩn, vừa nói vừa kéo Chúc Ánh Nguyệt.
Chúc Ánh Nguyệt vẫn chưa hoàn hồn, phản ứng có chút chậm chạp, đợi đến khi nhận ra ý của Cơ Mộng, nàng liền đỏ mặt, lí nhí nói:
- Cảm ơn ngươi.
- Chuyện nhỏ thôi, đừng khách sáo. - Dương Khai bất giác thấy vui vẻ hơn.
- Ngoài ra, về chuyện mấy hôm trước, bọn ta phải xin lỗi ngươi. - Cơ Mộng cắn môi, thần sắc khổ sở: - Lúc Tề Triều lừa ngươi, bọn ta cũng muốn nhắc nhở, nhưng lại không biết lai lịch và ý đồ đến Tuyết Sơn của ngươi ra sao, càng không biết công lực của ngươi thế nào, nên…
- Không sao, ra ngoài hành tẩu, không thể không đề phòng. - Dương Khai cười ha hả. - Hắn cũng chết rồi, chuyện này coi như xong.
Cơ Mộng khẽ gật đầu, bỗng nhận ra tên này cũng khá dễ nói chuyện, hoàn toàn không giống vẻ máu lạnh vô tình trước đó.
- Bọn ta là đệ tử Lôi Quang Thần Giáo. Ta là Cơ Mộng, muội ấy là Chúc Ánh Nguyệt. Còn ngươi? - Cơ Mộng tự giới thiệu rồi hỏi Dương Khai.
Dương Khai báo tên mình.
- Ngươi là người của thế lực nào? - Cơ Mộng tò mò hỏi.
- Ta không môn không phái, đơn thương độc mã thôi.
- Không thể nào? - Cơ Mộng tỏ ra kinh ngạc. - Xem bản lĩnh của ngươi, đâu giống người không có thế lực bồi dưỡng. Tuy ngươi không phải thiên hạ vô địch, nhưng cũng rất lợi hại rồi.
Có thể cứu sống hai người họ dưới vòng tấn công điên cuồng của Băng Tinh Lang, Cơ Mộng cảm thấy Tề Triều không thể làm được. Tu luyện một mình, không ai chỉ dạy, sao có thể lợi hại đến thế?
- Sao ngươi lại lạc đường trong Tuyết Sơn, ngươi muốn đi đâu? - Cơ Mộng tiếp tục hỏi, dường như muốn tìm hiểu thêm về Dương Khai.
- Không cẩn thận lạc vào đây, tìm không được lối ra. Đi đâu thì… vẫn chưa quyết định, nơi nào có người thì đi đến đó thôi. - Dương Khai đáp.
- Ồ.
Cơ Mộng gật đầu, giải thích:
- Ngọn Vạn Lý Tuyết Sơn này tuy không thuộc về thế lực nào, nhưng xung quanh chỉ có hai ba thế lực, Lôi Quang Thần Giáo của ta là một trong số đó. Về cơ bản, vị trí hiện tại của chúng ta thuộc phạm vi của Thần Giáo. Không ít đệ tử đến đây tìm kiếm cơ duyên, hy vọng tìm được những dược liệu quý hiếm. Nếu ngươi không có nơi nào để đi, có thể đồng hành cùng bọn ta.
Dương Khai liếc nhìn hai người họ, hắn biết nàng đưa ra lời mời này không phải vì có thiện cảm với hắn, cũng không phải để thực hiện giao ước trước đó, mà là vì họ đang bị thương không nhẹ, cần một người bảo vệ.
- Được! - Dương Khai gật đầu.
- Đa tạ! - Thần sắc Cơ Mộng lập tức giãn ra, nàng nở một nụ cười rạng rỡ.
Mấy ngày sau, ba người đồng hành trên cùng một con đường.
Tuyết Sơn mênh mông, đường xa vạn dặm. Hai cô nương bị thương nên tốc độ không nhanh được, hơn nữa trên đường đi, thỉnh thoảng họ còn tìm kiếm dược liệu bị vùi dưới lớp tuyết dày, bởi thế mà lãng phí không ít thời gian.
Dương Khai cũng không vội, có người dẫn đường vẫn tốt hơn là đi mò mẫm một mình.
Cứ thế ba bốn ngày sau, họ đã đi xa khỏi vùng nguy hiểm của Tuyết Sơn.
Đang đi, Dương Khai bỗng dừng bước, nhìn về phía xa, một lát sau, hắn nói với Cơ Mộng:
- Phía đó hình như có người của Lôi Quang Thần Giáo các ngươi đang đến.
- Thật không? - Cơ Mộng mừng rỡ, ngẩng đầu nhìn nhưng chẳng thấy gì.
- Ừm, y phục giống hệt bộ các ngươi mặc lần trước, đều có màu hoàng kim.
- Vậy đúng là người của Thần Giáo ta rồi. - Cơ Mộng nắm chặt tay Chúc Ánh Nguyệt, tinh thần căng thẳng lập tức thả lỏng. Chúc Ánh Nguyệt cũng cười tươi như hoa.
Dương Khai nhíu mày, nói:
- Bị họ phát hiện người ngoài như ta ở Tuyết Sơn này, liệu có phiền phức không?
Cơ Mộng sững người, đáp:
- Không sao đâu, nếu ngươi đi cùng bọn ta thì sẽ không có vấn đề gì.
- Thôi khỏi, hẹn ngày tái ngộ. - Dứt lời, Dương Khai không thèm ngoảnh lại, lao vút về một hướng khác.
Cơ Mộng chưa kịp ngăn cản, chớp mắt đã không thấy bóng dáng Dương Khai đâu nữa.
- A… - Chúc Ánh Nguyệt ngạc nhiên nhìn về phía Dương Khai biến mất, giọng có chút thất vọng: - Sao hắn cứ thế mà đi vậy?
Cơ Mộng đứng ngẩn tại chỗ, thần sắc phức tạp, ngẫm nghĩ một lúc, nàng chợt nghiến răng nói:
- Tên khốn đó, hóa ra hắn vẫn luôn lừa ta, hại ta cứ canh cánh trong lòng!
- Hắn lừa tỷ chuyện gì?
- Hắn nói muốn ta lấy thân báo đáp, ta cứ tưởng thật… - Cơ Mộng đỏ bừng mặt. Giờ xem ra, câu nói đó chỉ là một lời nói đùa.
Nếu Dương Khai thật sự có ý đó, sao có thể cứ thế mà bỏ đi?
- Người này cũng tốt đấy chứ. - Chúc Ánh Nguyệt cười hì hì. - Cơ tỷ tỷ động lòng rồi à? Bây giờ đuổi theo vẫn còn kịp đó.
- Nói bậy. - Cơ Mộng bĩu môi.
Có điều, con người hắn quả thật không tệ. Đồng hành mấy ngày qua, Cơ Mộng nhận ra hắn không hề đáng ghét như vẻ bề ngoài.