Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 673: CHƯƠNG 673: LỢI HẠI VẬY SAO?

Gã này chỉ thuận miệng nói một câu, nào ngờ lại nói trúng điểm mấu chốt.

Dương Khai tu luyện Luyện Đan Thuật chính là để luyện đan cho Ma tộc, hơn nữa còn là Cổ Ma nhất tộc đã bị thế gian lãng quên mấy ngàn năm, là kẻ hầu cận của Đại Ma Thần!

Bên trong Hiệp hội Đan sư, đâu đâu cũng phảng phất dược hương. Thỉnh thoảng, Dương Khai còn có thể cảm nhận được những dao động chân nguyên nóng rực truyền ra từ các sương phòng hai bên, hẳn là có Luyện Đan Sư đang chuyên tâm luyện đan.

Đi theo gã cao to đến một gian phòng khá hẻo lánh, y liền để hắn ở lại:

- Ngươi cứ đứng đây chờ, lát nữa sẽ có người đến tìm ngươi.

Dương Khai khẽ gật đầu, thuận thế tìm một chiếc ghế ngồi xuống.

Gian phòng không lớn, đồ đạc bài trí cũng chẳng có bao nhiêu, trông có vẻ trống trải.

Dương Khai đợi chừng hai canh giờ, đang lúc vẻ mặt dần mất kiên nhẫn mới nghe thấy tiếng bước chân vội vã truyền đến.

Rất nhanh, cửa phòng bị đẩy ra, một nữ tử có dung mạo không mấy xinh đẹp bước thẳng vào, liếc mắt đánh giá Dương Khai rồi hỏi:

- Chính là ngươi muốn gia nhập hiệp hội?

Dương Khai gật đầu, đứng dậy hỏi:

- Có phải bây giờ có thể bắt đầu khảo nghiệm không?

- Ngươi học luyện đan bao lâu rồi? - Nữ tử nhíu chặt mày, dường như có chút không vui, lạnh giọng hỏi.

- Thời gian không dài, cụ thể bao lâu ta cũng không rõ.

Nếu tính từ lúc chính thức bắt tay vào luyện đan thì chỉ mới hơn một năm. Nhưng nếu tính cả thời gian học tập kiến thức cơ bản thì cũng đã mấy năm rồi. Từ lúc hắn có được Luyện Đan Chân Quyết đến nay, ít nhất cũng đã bốn năm năm, nhưng hắn toàn nghiên cứu sự ảo diệu của Luyện Đan Chân Quyết một cách đứt quãng.

Nữ tử hỏi như vậy, hắn cũng không biết nên trả lời thế nào cho phải.

- Cố làm ra vẻ huyền bí! - Nữ tử hừ lạnh một tiếng, có vẻ không hài lòng vì Dương Khai không trả lời thẳng vào câu hỏi của nàng. Nàng đưa tay lục tìm trong túi Càn Khôn bên hông, thần sắc có chút chần chừ do dự, một lúc lâu sau mới lấy ra một nhánh dược liệu, đưa cho Dương Khai: - Đây là Hàn Tinh Thảo, Thiên cấp hạ phẩm, ngưng luyện dược dịch cho ta xem.

Dương Khai đưa tay nhận lấy, kinh ngạc nhìn nàng:

- Cứ như vậy mà ngưng luyện?

Nữ tử hừ lạnh một tiếng:

- Nếu ngay cả việc này mà ngươi cũng không làm được thì khỏi cần gia nhập hiệp hội nữa. Ngươi cho rằng ai hiệp hội cũng thu nhận sao? Chỉ có Luyện Đan Sư Thiên cấp trở lên mới có tư cách sở hữu ngọc bài. Mau lên, ta đang vội.

Nói rồi, nàng lẩm bẩm:

- Sư phụ cũng thật là, một tiểu tử trẻ tuổi như vậy, đuổi đi là được rồi, lại còn lãng phí thời gian quý báu của mình!

Dương Khai nghe rõ mồn một những lời này, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Hắn cũng hiểu vì sao nữ tử này lại tỏ vẻ không vui. Hóa ra là vì sự xuất hiện của mình đã làm gián đoạn thời gian luyện đan của nàng.

Lúc Luyện Đan Sư đang luyện đan, điều kiêng kỵ nhất chính là bị quấy rầy. Nữ tử không vui, Dương Khai cũng có thể thấu hiểu.

Nhưng lời nói và thần thái của nàng rõ ràng có chút khinh thường mình. Điều này khiến Dương Khai có phần bất đắc dĩ.

E là nàng cho rằng mình thực sự chỉ mới bắt đầu tiếp xúc với việc học luyện đan.

Nghĩ vậy, Dương Khai vận chuyển chân nguyên, bao bọc lấy nhánh Hàn Tinh Thảo trong tay, thẩm thấu chân nguyên vào bên trong dược liệu.

Rất nhanh, một mùi hương thanh mát thoang thoảng lan tỏa. Nữ tử kia cuối cùng cũng thu lại vẻ khinh thường, chăm chú quan sát động tác trên tay Dương Khai.

Hàn Tinh Thảo gần như bị hòa tan, hoàn toàn biến thành một khối dược dịch. Dưới tác dụng của chân nguyên, nó lơ lửng trên lòng bàn tay Dương Khai, từng sợi tạp chất bị tách ra rồi bốc hơi hoàn toàn.

Thời gian trôi qua, một nhánh Hàn Tinh Thảo Thiên cấp hạ phẩm đã nhanh chóng được ngưng luyện thành dược dịch, xanh biếc đến kinh người.

Với tài nghệ và thủ pháp của Dương Khai, việc ngưng luyện dược liệu Thiên cấp hạ phẩm đã dễ như trở bàn tay. Dù không có lò luyện đan, không có linh trận, hắn vẫn có thể loại bỏ tạp chất một cách sạch sẽ.

Trước sau chưa đến mười mấy hơi thở, dược dịch đã ngưng tụ thành hình. Nữ tử kia phóng thần thức ra kiểm tra kỹ lưỡng, khuôn mặt cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh hãi, vô cùng ngạc nhiên nhìn Dương Khai mấy lượt.

- Như vậy là được rồi đúng không? - Dương Khai hỏi.

Hắn còn có thể ngưng luyện dược dịch thành cấp bậc cao hơn, nhưng hắn không làm vậy. Trình độ hiện tại hẳn đã đủ để thỏa mãn yêu cầu của nữ tử này rồi.

- Ta hỏi ngươi, ngươi có thể luyện chế đan dược phẩm chất gì? - Nữ tử nghiêm túc nhìn Dương Khai. Đến lúc này, nàng mới phát hiện ra mình dường như đã đánh giá thấp thủ đoạn và năng lực của tên tiểu tử trẻ tuổi này.

- Linh cấp.

- Cái gì? - Nữ tử đột nhiên biến sắc, ánh mắt nhìn Dương Khai tràn đầy vẻ khó tin.

- Linh cấp hạ phẩm, đôi lúc có thể sẽ thất bại. - Dương Khai bổ sung. Hắn không dám nói năng lực của mình quá cao, để tránh bị người khác chú ý. Nhưng trình độ Linh cấp hạ phẩm vẫn khiến nữ tử này có phần không thể chấp nhận được.

- Không thể nào, ngươi nhiều nhất cũng chỉ trạc hai mươi tuổi. Sao có thể luyện chế được Linh cấp đan dược?

- Ta có thể luyện cho ngươi xem. - Dương Khai nhún vai.

Nữ tử nhìn hắn chằm chằm, dường như muốn xem hắn có đang khoác lác hay không, một lúc lâu sau mới nghiêm nghị nói:

- Ngươi theo ta, nếu ngươi thật sự có bản lĩnh này, đã không còn nằm trong phạm vi khảo nghiệm của ta nữa rồi.

Bản thân nàng chỉ là Luyện Đan Sư Huyền cấp thượng phẩm, sao có tư cách khảo hạch một Luyện Đan Sư Linh cấp?

Trong một gian phòng khác, gã cao to mà Dương Khai gặp lúc trước đang cau có nghiên cứu một cuốn điển tịch luyện đan trên tay, đối diện là một linh trận cao thâm, dường như vẫn chưa nghiên cứu ra được nên đang vô cùng khổ não.

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, y ngẩng đầu hỏi:

- Chuyện gì?

- Sư phụ. - Nữ tử kia khẽ gọi. - Là chuyện liên quan đến người thanh niên muốn gia nhập hiệp hội.

- Hửm? Hắn thông qua khảo nghiệm chưa? - Y hỏi.

- Chưa ạ.

- Chưa thì đừng đến làm phiền ta, tự đi luyện đan đi.

Nữ tử cắn răng, đột nhiên một cước đạp tung cánh cửa. Dương Khai đứng ngây ra như phỗng.

Nữ tử hùng hổ đi vào, gã râu ria kia phẫn nộ đập bàn:

- Còn ra thể thống gì nữa! Dám coi thường cả mệnh lệnh của sư phụ. Trong mắt con còn có người sư phụ này nữa không?

Nữ tử hừ hừ, hai tay chống nạnh, vẻ mặt bực bội nói:

- Sư phụ, không phải người nói tên kia chỉ mới học luyện đan sao?

- Phải, có vấn đề gì?

- Vậy tại sao hắn có thể luyện chế Linh cấp đan dược? Hại đệ tử dùng Hàn Tinh Thảo Thiên cấp hạ phẩm để thử hắn. Mất mặt chết đi được!

- Hả? - Y ngây người. - Hắn có thể luyện chế Linh cấp đan dược? Không thể nào, tiểu nha đầu nhà ngươi lại lừa ta!

- Người thì đệ tử đã dẫn tới rồi, có năng lực đó hay không, sư phụ tự mình kiểm chứng đi. - Nữ tử vẫy tay ra bên ngoài, Dương Khai đành phải đánh liều đi vào.

Gã cao to uy nghiêm nhìn Dương Khai, quát:

- Chỉ bằng ngươi mà cũng có thể luyện chế Linh cấp đan dược?

Dương Khai nghiêm túc gật đầu.

Thần sắc y bỗng nhiên trở nên nghiêm nghị, âm trầm nói:

- Tiểu tử, ngươi phải biết đây là Hiệp hội Đan sư. Dù ngươi xuất thân từ thế lực nào, nếu dám ăn nói bừa bãi ở đây, ngươi đều không thể sống sót bước ra ngoài!

Dương Khai day trán, cảm thấy đau đầu. Hắn chỉ muốn nhận một tấm ngọc bài mà thôi, không ngờ lại khó khăn đến vậy.

- Thôi vậy, ta không nhận ngọc bài nữa. Xin lỗi đã làm phiền hai vị. Cáo từ.

- Dám! - Y quát một tiếng, giọng như chuông đồng, rồi cười lạnh: - Hiệp hội Đan sư là nơi ngươi nói đến là đến, nói đi là đi sao? Chột dạ cũng vô ích, ta sẽ chuẩn bị nguyên liệu cho ngươi, để xem ngươi luyện chế Linh cấp đan dược thế nào. Nếu ngươi không thể làm ta hài lòng, hì hì…

- Ta cũng muốn biết, ngươi có thật sự có bản lĩnh đó hay không. - Nữ tử kia cũng liếc mắt đánh giá Dương Khai.

Dương Khai hít sâu một hơi, bất đắc dĩ đến cực điểm.

- Mễ Na, lấy vật liệu Linh cấp của con ra đây. - Y nhìn chăm chú vào Dương Khai, dặn dò nữ tử kia.

Nữ tử khẽ gật đầu, lục lọi trong túi Càn Khôn của mình, lát sau một đống nguyên liệu đã được đặt trên chiếc bàn trong phòng.

Gã cao to kia phất tay một cái, một chiếc lò luyện đan to bằng đầu người liền xuất hiện trên tay, nhìn Dương Khai nói:

- Đây là lò luyện của ta, vật liệu ta đã thu thập trong tám năm, nhờ một vị Luyện Khí Sư Thánh cấp luyện chế, tỷ lệ thành đan rất lớn. Đừng nói ta không chiếu cố ngươi, nếu dùng lò luyện này mà ngươi vẫn không thể luyện chế được Linh đan, thì cứ đợi đầu rơi xuống đất đi!

Nói xong, y ném lò luyện qua.

Dương Khai tiện tay nhận lấy, suy nghĩ một chút rồi hài lòng gật đầu.

Phẩm chất của lò luyện này không tồi, thực sự vượt xa những lò luyện bình thường. Hơn nữa, linh trận được khắc bên trong cũng có tác dụng phụ trợ cho tỷ lệ thành đan. Nhưng Dương Khai nhạy bén nhận ra, linh trận bên trong không hoàn chỉnh, không thể phát huy hết toàn bộ công dụng.

- Nơi đây có năm phần nguyên liệu Linh đan, ngươi có thể luyện chế ra ba phần, ta sẽ coi như ngươi thông qua khảo nghiệm. Nếu không thể, hê hê! - Y cười khẩy không thôi, ra hiệu: - Có thể bắt đầu rồi. Ta sẽ đích thân giám sát ngươi luyện chế. Ngươi đừng hòng giở trò gì.

Việc đã đến nước này, Dương Khai cũng không thể rút lui được nữa, bèn đặt lò luyện lên bàn, tỉ mỉ kiểm tra năm phần vật liệu kia.

Một lát sau, hắn chau mày, đổi vị trí của một vài vị dược liệu.

Gã cao to và nữ tử kia đều nghi hoặc quan sát hắn, không hiểu sao hắn lại tỏ ra tự tin đến vậy. Hơn nữa, năm phần vật liệu kia đã là sự kết hợp tốt nhất, tại sao hắn lại tùy ý thay đổi vị trí của một vài vị dược liệu trong đó chứ?

Hai người cũng không nói nhiều, chỉ yên lặng quan sát.

Một lát sau, Dương Khai bắt đầu. Hắn vô cùng thành thạo cho dược liệu vào lò luyện, rót chân nguyên vào, ngưng luyện dược dịch. Bất luận là sức lửa hay thời cơ đều được nắm bắt vừa đúng.

Gã kia và nữ tử nhìn đến sáng rực cả hai mắt.

Chỉ riêng động tác khởi đầu đã khiến họ cảm thấy người thanh niên này dường như thật sự có bản lĩnh đó, chứ không hề khoác lác. Thủ pháp và sự tự tin của hắn rõ ràng là do kinh nghiệm mà có.

Từng vị dược liệu được thêm vào lò luyện. Dưới sự khống chế của Dương Khai, trong gian phòng dần dần tỏa ra dược hương nồng đậm.

Gã cao to và nữ tử kia nhìn Dương Khai không chớp mắt, nét mặt dần trở nên ngưng trọng, không còn vẻ khinh miệt như lúc đầu.

Trước sau chưa tới một nén nhang, Dương Khai giơ tay vỗ lên lò luyện, một viên đan dược màu hoàng kim tròn vo bắn ra từ trong lò. Gã kia tay mắt lanh lẹ, giơ tay ra tóm lấy, viên đan dược liền nằm gọn trong tay.

Cẩn thận cảm nhận một phen, tròng mắt y trợn tròn, khẽ hô:

- Quả nhiên là Linh cấp đan dược!

- Tiểu tử đó lợi hại vậy sao? - Mễ Na cũng kinh ngạc đến tròn mắt. Nàng không ngờ Dương Khai thực sự có thể luyện chế ra Linh cấp đan. Dù chỉ là Linh cấp hạ phẩm đan, nhưng đó là điều mà bản thân nàng cũng không làm được.

- Dược tính nội liễm, dược liệu không hề lãng phí chút nào. Chỉ thiếu một chút nữa là có thể sinh ra đan văn... Tuyệt diệu! - Gã xuýt xoa một tiếng, dường như có chút tiếc nuối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!