Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 711: CHƯƠNG 709: TÙY TIỆN VUI ĐÙA MỘT CHÚT

Tạm gác lại chuyện đi phủ Thành chủ tìm Địch Diệu thương lượng về Thiên Niên Ma Hoa, dù sao thì chuyện này cũng không vội vàng.

Sở dĩ Dương Khai đồng ý với Đỗ lão, thứ nhất là vì Đỗ lão đã chăm sóc hắn khá tốt. Ở Cự Thạch Thành, nếu không có Đỗ lão tạo điều kiện, hắn cũng không thể thuận buồm xuôi gió được, và cuối cùng cũng là nhờ Đỗ lão dẫn dắt nên Thương Viêm mới tìm được hắn.

Thứ hai thì đúng là Dương Khai đã bị hấp dẫn bởi lợi ích trước mắt.

Bây giờ hắn đã thu thập không ít dược liệu để luyện chế Thánh Đan, thậm chí ngay cả Địa Hỏa Đảm hai ngày trước cũng đã có được, nhưng vẫn còn sót lại vài vị nguyên liệu trân quý khó kiếm.

Mấy vị bằng hữu của Đỗ lão không nhất định là sẽ có, nhưng nói không chừng bọn họ có cách tìm được. Thiết lập mối quan hệ đó để tìm hiểu thử xem cũng không tệ.

Chỉ cần thu thập đủ vài vị dược liệu còn sót lại, lại có thể tăng thêm thuật luyện đan, Dương Khai có thể về tuyết sơn dẫn bộ tộc Cổ Ma đi ra.

Trên đại lục này, hắn cần phải nhanh chóng có được lực lượng và nền tảng của bản thân.

Góc Tây Bắc Phù Vân Thành, một quảng trường rộng lớn, người đông như mắc cửi. Từng chiếc bàn được bày ở trung tâm quảng trường, khoảng cách tối thiểu cách nhau hơn ba mươi trượng. Sơ bộ đếm qua, ước chừng có mấy trăm cái bàn.

Những thứ đó đều chuẩn bị cho cuộc thi đấu sắp tới của các Luyện Đan Sư.

Ở ngoài quảng trường, vô số Vũ Giả và Luyện Đan Sư im lặng chờ đợi. Ở phía khán đài cao nhất của quảng trường, có một vài lão giả tóc đã bạc phơ đang bận rộn.

Dương Khai tâm trạng bình tĩnh, không hề hồi hộp. Ngược lại thì Mễ Na, sau khi thấy cảnh tượng hoành tráng như thế này, không ngừng kinh ngạc thán phục, giống như một thiếu nữ thôn dã chưa từng trải sự đời đột nhiên bước vào một thành trì hào nhoáng tráng lệ, tất cả đều có vẻ rất mới mẻ kỳ lạ.

- Dương huynh!

Có một tiếng gọi lớn, đột nhiên từ bên kia truyền tới.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, bất chợt thấy Địch Diệu lại ở nơi này. Sau lưng y có hai Vũ Giả mặc áo giáp đen, thực lực đã đạt tới Siêu Phàm Cảnh.

Xem ra thì sau sự việc của hai ngày trước, phủ Thành chủ đã phái thêm hai hộ vệ cho y, chăm sóc rất chu đáo.

- Sao huynh lại ở đây?

Dương Khai mỉm cười, đây đúng thật là trùng hợp. Nếu như lúc nãy hắn thật sự trực tiếp đi gặp Thành chủ, có thể là đã bỏ lỡ rồi. Xem như lần này đến đây là đúng.

- Đến đây xem náo nhiệt à.

Địch Diệu khẽ mỉm cười.

- Huynh cũng đến đây xem náo nhiệt sao?

- Ta đến tham gia thi đấu.

Dương Khai giải thích một câu.

- Không phải chứ?

Địch Diệu rõ ràng rất giật mình.

- Huynh mà tham gia thì bọn họ làm gì có hy vọng gì nữa chứ?

Luyện Đan Sư thế hệ trẻ này, có thể đạt tới cấp bậc Linh Cấp, thì đã là một mầm non tài năng không tệ rồi. Số lượng như thế cũng cực kỳ hiếm có, huống chi là người như Dương Khai đây, đã đạt tới trình độ Linh Cấp Thượng Phẩm rồi.

Lấy tư chất như thế mà tham gia và vào vòng trong thì rõ ràng là có chút ức hiếp người khác.

- Tùy tiện vui đùa một chút thôi.

Dương Khai cười ha ha và nói.

Ánh mắt của Địch Diệu lóe sáng, nét mặt khẽ biến động:

- Nếu mà huynh tham gia thì ta cũng muốn tham gia.

- Dương Khai đây là ai vậy?

Mễ Na hai mắt sáng lên, nhìn chằm chằm Địch Diệu dò hỏi.

- Đây chính là người mà mấy ngày trước ta tranh đấu để lấy Đại Hỏa Đảm, Địch Diệu Địch huynh.

Dương Khai giới thiệu, lại chỉ vào Đỗ Vạn và Mễ Na nói:

- Vị này là người của Hiệp Hội Đan Sư Cự Thạch Thành, Đỗ Vạn - Đỗ lão và Linh Cấp Hạ Phẩm Luyện Đan Sư Mễ Na.

Địch Diệu thần sắc liền nghiêm túc, lập tức cung kính ôm quyền:

- Thì ra là người của Hiệp Hội Đan Sư Cự Thạch Thành, vãn bối xin bái kiến Đỗ lão.

- Ngươi biết ta sao?

Đỗ Vạn ôn hòa mỉm cười.

- Có nghe lão sư nhắc tới ngài. Lão sư nói ngài là một trong số ít cao nhân đạt đến cấp bậc Thánh Cấp Trung Phẩm Luyện Đan Sư trong thiên hạ!

- Tôn sư là…

Đỗ Vạn thần sắc khẽ động.

- Xin thứ lỗi, lão sư không cho vãn bối nói ra danh hào.

Địch Diệu khó xử mà giải thích.

Đỗ Vạn không khỏi lấy làm thất vọng, nhưng cũng khá nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh, nói:

- Không có sao, nếu tôn sư đã nói như vậy, thì chắc cũng là tiền bối của Đỗ Vạn đây. Thay Đỗ mỗ chuyển một câu nói cho tôn sư là Đỗ mỗ còn sống trên đời nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của ngài, tuyệt đối đạt tới Thánh Cấp Trung Phẩm.

- Vãn bối nhất định sẽ chuyển lời.

Địch Diệu nghiêm nghị gật đầu.

- Hậu sinh khả úy.

Đỗ Vạn thổn thức một tiếng.

- Lão phu vốn dĩ tưởng Dương tiểu hữu là vị Luyện Đan Sư trẻ tuổi xuất sắc nhất khắp thiên hạ rồi, nhưng hôm nay được gặp Địch tiểu hữu, mới biết lão phu có kiến thức thật là nông cạn. Địch tiểu hữu cũng không hề kém cỏi hơn Dương tiểu hữu.

- Đỗ lão, sao ngài lại có thể so sánh thuật luyện đan của y với Dương Khai?

Mễ Na không hiểu, nói.

- Ha ha, Luyện Đan Sư và người luyện võ không giống nhau. Đợi khi lão phu về già, sẽ có con mắt nhìn người thôi.

Đỗ Vạn cười ha ha.

Mễ Na ngạc nhiên nhìn Địch Diệu, phát hiện y vẫn với khuôn mặt thản nhiên, trong lòng chắc là cũng đồng ý với cách nhận xét của Đỗ lão, lập tức bĩu môi, bất mãn và nói:

- Bộ dạng ngươi cũng không tệ, nhưng có chút tự phụ.

- Ách, ta có sao?

Địch Diệu ngạc nhiên hỏi.

Mễ Na gật đầu, hừ nói:

- Ta cũng muốn xem thử, có phải là thuật luyện đan của ngươi giỏi giống Dương Khai không. Đỗ lão, cũng để y ghi danh tham gia đi, nói không chừng chỉ là một cái gối thêu hoa, nhìn được mà dùng không được.

- Mễ Na, không được vô lễ!

Đỗ lão quát một tiếng.

- Được thôi, Dương huynh đã tham gia, đương nhiên ta cũng phải tham gia rồi.

Địch Diệu với vẻ mặt vui sướng.

- Đỗ tiền bối, vãn bối sẽ lấy danh nghĩa thành viên của Hiệp Hội Đan Sư của quý vị đăng ký tham gia vậy.

Đỗ Vạn nghe vậy cười khổ, lắc đầu nói:

- Xem ra mấy vị lão bằng hữu kia của ta muốn chịu thiệt lớn đây.

Vốn dĩ có Dương Khai tham gia cùng, lão ta đã nắm chắc phần thắng trong tay. Bây giờ lại thêm một Địch Diệu, vậy là mấy người kia không có cơ hội nắm được phần thắng rồi.

Hy vọng là bọn họ không đến mức tranh giành gay gắt là được rồi. Đỗ lão thầm nghĩ.

Địch Diệu muốn tiếp cận với sự náo nhiệt này, Dương Khai cũng không cản được, đành để mặc cho y tùy ý.

Theo Đỗ Vạn đến cái đài cao kia, bổ sung thêm thủ tục ghi danh, Dương Khai và Địch Diệu mỗi người nhận một mã số.

Hai người và những Luyện Đan Sư kia không giống nhau, thần sắc rất thản nhiên, không có chút nào khẩn trương hay hưng phấn cả, giống như chỉ đến đây tùy tiện vui đùa thôi.

Trong lúc đang đợi, có một đám người từ bên kia đi tới, đứng đầu là một lão giả, phía sau có mấy tên Luyện Đan Sư đi theo.

Dương Khai lập tức hiểu rõ, những vị này chắc là lão bằng hữu mà Đỗ lão đã nhắc tới.

Đợi đến khi đến gần trước mặt, chỉ cười chào hỏi, cảnh tượng hòa hợp.

Đám lão nhân này đều có thâm tình lâu năm, tự nhiên tình bạn rất sâu đậm. Ngược lại là đám Luyện Đan Sư trẻ tuổi, trong lúc đang nhìn nhau cố tình tỏ vẻ đối địch, không khí hóa ra rất kỳ lạ.

Đám lão nhân đó cũng phát hiện ra, nhưng cũng không ngăn cản, ngược lại trong lời nói còn không ngừng kích thích đám người trẻ tuổi đó, như sợ thiên hạ không loạn vậy.

Sự bình tĩnh của Dương Khai và Địch Diệu đã gây chú ý cho đám người đó, nhưng lại muốn từ chỗ Đỗ lão thăm dò lai lịch của họ. Đỗ lão chỉ cười không nói gì, làm cho đám lão nhân đó ngứa ngáy khó chịu trong lòng.

Bỗng nhiên, tiếng chiêng trống vang dội, không khí náo nhiệt cực điểm, tiếng nghị luận xôn xao không ngớt của đám người bên dưới.

Trên đài cao truyền đến một âm thanh uy nghiêm:

- Chào các vị, tại hạ là Lưu Phúc, đương nhiệm Hội trưởng Hiệp Hội Đan Sư Phù Vân Thành. Lưu mỗ hoan nghênh các vị Luyện Đan Sư từ nam hồ tứ hải xa xôi tới đây. Bất luận các vị đến đây có mục đích gì, hôm nay nơi này hội tụ các vị bằng hữu trên khắp thiên hạ. Mượn cơ hội này, Hiệp Hội Đan Sư tổ chức cuộc thi đấu, mời các chư vị thể hiện hết khả năng của mình, cùng với Luyện Đan Sư khắp thiên hạ tranh tài một phen!

Lưu Phúc thao thao bất tuyệt trình bày một mạch, bao gồm sắp xếp, quy định của cuộc thi đến giải thưởng cuối cùng.

Sự xuất hiện của Thánh Cấp Đan Lô, trong phút chốc làm cho ánh mắt vô số Luyện Đan Sư đều đỏ rực.

Mễ Na cũng hưng phấn đến nỗi nói không nên lời, nét mặt nàng ta như thể thề sẽ không bỏ qua nếu không đoạt được Thánh Cấp Đan Lô đó.

Nói một hồi lâu, tâm trạng của mọi người được điều tiết lại, Lưu Phúc ngắm nhìn bốn phía, mỉm cười nói:

- Vậy bây giờ, cuộc thi đấu bắt đầu, xin mời các vị dựa vào số thứ tự mới lấy, tìm đến vị trí của mình.

Mới vừa dứt lời, quảng trường đã có hàng trăm người ùa vào. Đấy đều là những Luyện Đan Sư khá là trẻ, tuổi lớn nhất không đến bốn mươi, ai ai cũng có trình độ Huyền Cấp trở lên. Luyện Đan Sư có cấp bậc Linh Cấp chỉ chiếm khoảng một phần.

Dương Khai và Địch Diệu nhìn một cái, chậm rãi bước vào trong quảng trường đó.

Hai người này ghi danh cuối cùng, lẽ dĩ nhiên vị trí ở góc khuất cuối cùng rồi, chiếc bàn đó cũng là được bổ sung thêm.

Nếu không phải có Đỗ lão ra mặt, bọn họ nhất định không có tư cách tham gia.

Nhưng đây cũng vừa lòng tâm ý của Dương Khai, hắn có thể nhân cơ hội lần này cùng Địch Diệu thương lượng chuyện hợp tác.

Trên bàn, có một Túi Càn Khôn. Dương Khai cầm lấy Túi Càn Khôn, thần thức thăm dò túi một lượt, phát hiện bên trong có không ít dược liệu, còn có một đan lô.

Đan lô này có cấp bậc Huyền Cấp Trung Phẩm, cấp bậc của dược liệu cũng không cao, nhiều nhất là Linh Cấp. Với những hạn chế này, đa số mọi người có thể phát huy được trình độ của mình, càng thuận lợi cho việc đánh giá và so sánh.

Cuộc thi đấu luyện đan có mấy hạng mục. Hạng mục thứ nhất là ngưng luyện dược dịch. Trong thời gian quy định, dược dịch ngưng luyện càng nhiều, cấp bậc càng cao, thì chiếm được ưu thế.

Có thể nói, nguyên liệu ban đầu và khởi điểm của mọi người là hoàn toàn giống nhau, kết quả cuối cùng như thế nào, thì phải xem bản lĩnh của mỗi người rồi.

Dưới hiệu lệnh của Lưu Phúc, cuộc thi đấu chính thức bắt đầu.

Dương Khai lấy tất cả mọi dược liệu ra, tiện tay cầm lên vài vị, đặt vào lòng bàn tay, vận chuyển chân nguyên để ngưng luyện, vẻ mặt thoải mái.

Nhìn lướt qua Địch Diệu, phát hiện y cũng làm như vậy.

Luyện Đan Sư có thực lực ưu tú, trong lúc ngưng luyện dược dịch, có thể nhất tâm đa dụng, không cần phải ngưng luyện từng vị một.

Mễ Na ở trung tâm của quảng trường, tốc độ cũng không chậm.

So sánh với Dương Khai thì nàng ta không đủ tự tin, nhưng so với các Luyện Đan Sư khác, không cần nghi ngờ sự ưu tú của nàng ta.

Chân Nguyên Chi Hỏa bùng lên, mấy vị dược liệu đó rất nhanh được ngưng luyện thành dược dịch, tạp chất bị thanh trừ, động tác đâu vào đấy.

- Địch huynh!

Dương Khai vừa thao tác vừa khẽ gọi.

- Liên quan đến chuyện cùng huynh hợp tác trước đây.

- Suy nghĩ ra sao rồi?

Địch Diệu cũng khe khẽ nói qua, tốc độ của đôi tay không hề giảm chút nào.

- Có thể hợp tác, nhưng ta muốn biết mục đích của huynh không phải là dược dịch của Thiên Niên Ma Hoa, vậy huynh rốt cuộc tới đây làm gì?

- Không phải ta đã nói rồi sao, ngưng luyện dược dịch đối với ngươi có lợi rất lớn, đối với ta cũng vậy. Ta tự nhiên cũng muốn ngưng luyện dược dịch. Đương nhiên, những dược dịch sau khi ngưng luyện đều tặng hết cho ngươi, sư thúc của ngươi chẳng phải đang cần nó sao?

- Đúng vậy.

Dương Khai gật đầu, chau mày nói:

- Nếu thuận tiện, có thể nói cho ta nghe thử, rốt cuộc là có lợi ích gì vậy?

- Không phải không tiện, chỉ là ta không biết phải diễn tả ra sao cho huynh hiểu.

Địch Diệu mỉm cười lắc đầu.

- Lão sư nói với ta như vậy, ta chỉ biết làm theo mà thôi.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!