Địch Diệu lại nhắc tới vị lão sư thần bí kia, khiến Dương Khai suy nghĩ mãi không ra, không hiểu đó rốt cuộc là vị cao nhân phương nào. Nhưng hắn cũng biết, nếu trực tiếp hỏi thì chắc chắn sẽ không có kết quả.
- Bên cạnh ta có bốn vị sư thúc Siêu Phàm cảnh tam tầng cảnh có thể hộ tống ta lên Vọng Thiên Nhai, còn bên phía Địch huynh thì sao?
Dương Khai tiếp tục hỏi.
- Áo Cổ đại nhân có lẽ sẽ cho ta vài vị cao thủ Siêu Phàm cảnh, cụ thể bao nhiêu người ta cũng không rõ lắm. Tuy nhiên chỉ cần đôi bên chúng ta hợp tác thì sẽ có cơ hội rất lớn. Ban đầu phải chiến đấu với những cao thủ Siêu Phàm cảnh, nhưng khi lên đến Vọng Thiên Nhai thì chỉ cần đối phó với đám Luyện Đan Sư mà thôi, ha ha, Luyện Đan Sư thì thực lực đều không cao, đến lúc đó hai chúng ta sẽ có thể thong dong đoạt lấy Thiên Niên Ma Hoa!
Địch Diệu cười gian xảo.
- Được, quyết định vậy đi, đợi đến ngày hoa nở, chúng ta sẽ cùng nhau hành động.
Dương Khai gật đầu, cầm dược dịch vừa luyện được, từ từ giơ một tay lên.
Địch Diệu trợn mắt há hốc mồm:
- Nhanh như vậy sao?
Chỉ trong lúc nói chuyện, Dương Khai đã ngưng luyện xong toàn bộ dược liệu.
Nhóm lão nhân đang đứng trên đài cao giám sát cũng sững sờ, dường như có chút không thể tin nổi.
Chưa kịp để họ lấy lại tinh thần, ngay sau đó, Địch Diệu cũng vội vã giơ tay lên, chỉ chậm hơn Dương Khai một chút.
Lập tức có một vị Thánh cấp Luyện Đan Sư từ trên đài cao phi xuống, đến trước mặt Dương Khai và Địch Diệu, kiểm tra toàn bộ dược dịch, thần sắc cổ quái cao giọng tuyên bố thành tích của bọn họ.
Đỗ Vạn đang ngồi ngay ngắn trên đài cao, tay vuốt chòm râu mà ha hả cười. Dường như lão đã sớm đoán được tình huống này, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, quả nhiên không khiến lão thất vọng.
Mấy vị bằng hữu của lão lập tức đứng ngồi không yên, trong đó có một lão già mặt vàng nói:
- Đỗ huynh, huynh tìm thấy hai tên tiểu quái vật này ở đâu vậy? Tốc độ ngưng luyện dược dịch đã sánh ngang với chúng ta rồi!
- Ha ha, đây là bí mật.
Đỗ Vạn mỉm cười lắc đầu.
- Các ngươi mau chuẩn bị chịu thua đi.
Sắc mặt mấy lão già khác lập tức trở nên khó coi, hiện giờ họ mới hiểu, sáng nay Đỗ Vạn đã nắm chắc phần thắng trong tay, còn bọn họ quả là ngu ngốc, lại rơi vào bẫy của lão.
Nhưng mọi người đều là bằng hữu lâu năm, lúc này đương nhiên sẽ không quỵt nợ. Vụ cá cược về túi Càn Khôn dĩ nhiên không thể nuốt lời.
Ngược lại, việc xuất hiện hai Luyện Đan Sư trẻ tuổi có tư chất xuất chúng như vậy lại là chuyện mà họ rất vui mừng được thấy. Điều này cho thấy thế hệ tương lai vẫn tràn đầy hy vọng.
Vòng so tài thứ nhất, vài trăm người đã bị loại bỏ hơn phân nửa. Những người này đều không thể ngưng luyện toàn bộ dược liệu thành dược dịch trong thời gian quy định, hoặc bỏ cuộc giữa chừng do thất bại quá nhiều lần.
Mễ Na thành công tiến vào vòng hai, vô cùng vui mừng.
Sau khi hoàn thành vòng một, trực tiếp đến vòng hai – Khắc họa Linh Trận.
Dùng lò luyện đan Huyền cấp trung phẩm trong túi Càn Khôn, khắc họa linh trận của chính mình. Vòng này không hạn chế thời gian, linh trận khắc trong lò càng phức tạp thì thành tích càng tốt.
Dương Khai và Địch Diệu dễ dàng vượt qua vòng hai.
Vòng thứ ba, khống chế hỏa hầu.
Vòng thứ tư, phân loại dược liệu.
Vòng thứ năm, thứ sáu…
Mãi đến vòng cuối cùng mới là so tài luyện chế đan dược.
Không có một chút thời gian nghỉ ngơi nào, chỉ trong vòng một ngày, đại hội so tài luyện đan đã tiến hành xong toàn bộ nội dung. Đến cuối cùng, chỉ còn lại hai người Dương Khai và Địch Diệu.
Mễ Na đã bị loại ở vòng thứ tư, không khỏi cảm thấy chán nản. Nhưng với tuổi của nàng có thể kiên trì đến vòng này đã là rất hiếm có, sau khi được Đỗ lão khen ngợi vài câu, tâm trạng nàng lập tức trở nên vui vẻ.
Trước mặt bao người, trong trận so tài cuối cùng, Địch Diệu đã chủ động nhận thua, không so tài cùng Dương Khai.
Bởi vì y biết, nếu thật sự so tài, mình tuyệt không phải là đối thủ của Dương Khai. Trình độ luyện đan của hai người tuy gần bằng nhau, nhưng vẫn có một chút chênh lệch.
Địch Diệu cũng không muốn bộc lộ hết khả năng luyện đan của mình và Dương Khai trước mặt nhiều người như vậy. Những vòng trước chỉ là những phần thi nhỏ lẻ, không nhìn ra nhiều vấn đề, nhưng nếu thật sự luyện chế đan dược thì sẽ rất dễ bộc lộ một vài bí mật.
Tốc độ và phương pháp luyện đan của hai người, quá mức kinh người.
Hiệp hội Luyện Đan Sư cũng có chút kinh ngạc, không ngờ Địch Diệu sẽ từ bỏ cơ hội tốt như vậy. Nhưng sau khi nhận thấy sự thản nhiên của y, họ cũng không còn kinh ngạc nữa.
- Dương huynh, tạm biệt, hẹn gặp lại vào một ngày khác. Ra ngoài cả một ngày rồi, ta về trước đây, nếu không sư phụ sẽ mắng ta mất.
Địch Diệu nói một câu, sau đó dưới sự bảo vệ của hai võ giả Siêu Phàm cảnh áo đen, đi về phía phủ thành chủ.
Lưu Phúc đi lên đài cao, tuyên bố người chiến thắng trong đại hội là Dương Khai, rồi đem phần thưởng của Hiệp hội Luyện Đan Sư ra trao cho hắn.
Một túi Càn Khôn tràn đầy dược liệu quý hiếm, và một lò luyện đan Thánh cấp.
Khiến vô số người phải ngưỡng mộ.
Dương Khai tiện tay ném chiếc lò luyện đan Thánh cấp kia cho Mễ Na, tiểu cô nương vô cùng vui mừng, hận không thể hôn Dương Khai hai cái.
- Dương tiểu hữu, bên này!
Đỗ Vạn cười tủm tỉm, đứng ở một góc trên đài cao vẫy Dương Khai.
Dương Khai khẽ gật đầu, đi tới.
- Tiểu tử kia, sư phụ của ngươi là ai?
- Có muốn đến Hiệp hội Đan Sư ở Tam Xuyên thành của ta không? Nơi đó so với Cự Thạch thành còn lớn hơn rất nhiều, cũng có không ít mỹ nhân đó.
- Đi theo Đỗ Vạn không có tiền đồ đâu, lão già này đất đã lấp đến nửa người, sắp chết rồi, hay là đi theo chúng ta đi.
Vừa đến nơi, những lão già bên cạnh Đỗ Vạn đã nhao nhao lên tiếng, đều nhìn Dương Khai bằng ánh mắt mong chờ.
Dương Khai hoảng sợ, những lão nhân này lại càng nhiệt tình mời mọc, gần như vây kín lấy hắn.
- Mấy lão già kia, các ngươi còn biết xấu hổ không?
Đỗ Vạn hét lớn:
- Coi Đỗ mỗ là người chết hay sao? Không ngờ dám giở trò ngay trước mặt ta? Ai dám nói thêm câu nữa, Đỗ mỗ sẽ liều mạng với hắn!
- Đỗ Vạn ngươi bớt giận đi, một lão già như ngươi tức giận như vậy làm gì? Cẩn thận chết sớm đó!
Có người bật cười ha hả.
- Tuổi của ngươi cũng đâu có nhỏ!
Đỗ Vạn hừ hừ.
- Các vị tiền bối đã ưu ái, vãn bối xin ghi lòng tạc dạ.
Dương Khai ngẫm nghĩ một chút, từ tốn nói:
- Tuy nhiên vãn bối không có ý định cả đời nghiên cứu thuật luyện đan, vãn bối chỉ muốn theo đuổi đỉnh phong của võ đạo. Học tập thuật luyện đan chỉ vì nó rất có lợi cho việc nghiên cứu võ đạo, cho nên, vãn bối đành phải từ chối ý tốt của chư vị rồi.
Nhóm lão nhân lập tức nghẹn họng nhìn trân trối, há hốc miệng nhìn Dương Khai, ngay cả Đỗ Vạn cũng ngây ra.
- Ngươi muốn nghiên cứu võ đạo ư? Tư chất luyện đan tốt như vậy mà ngươi lại muốn nghiên cứu võ đạo? Tiểu tử, có phải ngươi không biết mình có tư chất nghịch thiên thế nào không?
- Đúng vậy, đây quả là phí phạm của trời mà! Nếu như ngươi muốn bảo vệ ai đó, chỉ cần tăng trình độ luyện đan lên là được. Chỉ cần cấp bậc Luyện Đan Sư của ngươi tăng lên thì trong thiên hạ không có gì là không thể có được, của cải, quyền lực, danh dự, địa vị, mỹ nhân, muốn gì có nấy. Hơn nữa không cần ngươi đích thân ra tay, chỉ cần truyền tin ra ngoài, tự nhiên sẽ có người làm thay cho ngươi.
- Sau khi thành Luyện Đan Đại Sư còn có vô vàn lợi ích đấy, bất kể đi đến đâu cũng đều được trọng đãi. Bất kể là đi Ma Cương hay Yêu Vực, Ma tộc hay Yêu tộc cũng sẽ không động thủ với ngươi, chỉ có thể tôn ngươi làm thượng khách!
Một đám lão nhân, người này vừa dừng thì người khác lại tiếp lời, tận tình khuyên bảo, mô tả viễn cảnh tốt đẹp của Luyện Đan Sư với Dương Khai, âm mưu khiến hắn thay đổi suy nghĩ.
- Ta chỉ muốn du ngoạn trên đỉnh phong võ đạo!
Dương Khai nghiêm mặt nói, vẻ mặt kiên nghị, ánh mắt cũng không hề có chút xao động.
Mọi người á khẩu không nói được lời nào.
Đỉnh phong võ đạo, đây đúng là chuyện mà thuật luyện đan không thể làm được.
Cảm nhận được suy nghĩ và sự kiên quyết của Dương Khai, mọi người đều liên tục thở dài, cho rằng Dương Khai đã quá lãng phí tài năng của mình.
- Đỗ Vạn, có thời gian hãy nói chuyện với tiểu tử này, hắn hiện giờ còn trẻ người non dạ, e rằng không nhìn rõ tương lai của mình.
Lão già lúc trước nhiệt tình mời Dương Khai đến Tam Xuyên thành tiến lại gần Đỗ Vạn nói nhỏ.
Đỗ Vạn nhẹ nhàng gật đầu:
- Có cơ hội ta sẽ nói chuyện với hắn.
Đỗ Vạn hiển nhiên cũng hiểu, với tư chất của Dương Khai mà theo đuổi võ đạo vô tận, chi bằng chuyên tâm nghiên cứu thuật luyện đan còn có tiền đồ hơn.
Ho nhẹ một tiếng, Đỗ Vạn nói:
- Việc này tạm thời không nhắc đến nữa, Dương tiểu hữu có mục tiêu của mình cũng là chuyện tốt. Người trẻ tuổi đương nhiên phải có mục tiêu để theo đuổi.
Lão sợ mấy lão già kia lại thuyết giáo thì sẽ phản tác dụng, vậy thì không hay, vội vàng chuyển đề tài:
- Đã thua cuộc rồi, chư vị chuẩn bị xong chưa?
Mấy lão già nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, đều cắn răng trừng mắt nhìn Đỗ Vạn:
- Ngươi đúng là đồ cáo già!
Tuy miệng nói vậy, nhưng họ vẫn lôi túi Càn Khôn của mình ra, đưa về phía Dương Khai.
Dương Khai giơ tay nhận lấy, trong phút chốc, trên tay hắn đã có hơn bốn năm cái túi Càn Khôn.
- Ha ha, ai bảo các ngươi tự tin đến thế?
Đỗ Vạn cười ha hả không ngừng, hướng Dương Khai ra hiệu nói:
- Tiểu hữu, không cần khách khí, thích gì cứ lấy, dù sao những thứ trong túi Càn Khôn của bọn họ đều không phải do bọn họ liều mạng kiếm về.
- Vậy… vãn bối không khách khí.
Dương Khai cũng nhếch miệng cười, không để ý đến những lão già đang lo lắng kia nữa, thả thần thức ra, cẩn thận dò xét từng chiếc túi Càn Khôn.
Mới dò xét chiếc túi Càn Khôn thứ nhất, sắc mặt Dương Khai đã thay đổi.
Không hổ là túi Càn Khôn của Thánh cấp Luyện Đan Sư, đồ bên trong không có thứ gì không phải là hàng tốt, tối thiểu cũng là Linh cấp thượng phẩm. Đan dược, dược thảo, công pháp, bí bảo, cái gì cũng có, thậm chí đều là Thánh cấp.
Còn có một chút vật liệu cổ quái, cũng không biết dùng để làm gì.
Bất kể thứ nào cũng tỏa ra năng lượng cường đại.
Dương Khai nhìn hoa cả mắt, sau khi xác nhận trong túi Càn Khôn này không có dược liệu mình đang rất cần, nhất thời không biết nên lấy hay bỏ.
- Tiểu tử, ngươi chọn nhanh một chút đi, lão phu đang vội, ngươi chậm như vậy khiến ta sốt ruột quá.
Chủ nhân chiếc túi Càn Khôn vẻ mặt đau khổ, thúc giục.
- Đỗ lão, chỉ có thể lấy một vật thôi đúng không?
Dương Khai khó xử nhìn Đỗ Vạn một cái.
- À, lúc ta cùng với mấy lão già này đánh cược đã nói như vậy.
Đỗ Vạn nhẹ nhàng gật đầu, bỗng nhiên lại giảo hoạt cười:
- Tuy nhiên nhóm lão hữu của ta hẳn đều là người cực kỳ rộng rãi hào phóng, hơn nữa đều yêu thích hậu bối có tiền đồ. Ngươi lấy thêm mấy thứ cũng không sao, có phải như vậy không Thường huynh?
Nói xong, lão tươi cười nhìn chủ nhân chiếc túi Càn Khôn.
- Suy nghĩ thế nào rồi?
Địch Diệu khẽ hỏi, tốc độ trên tay không hề giảm sút.
- Có thể hợp tác, nhưng ta muốn biết mục đích của huynh không phải là dược dịch của Thiên Niên Ma Hoa, vậy rốt cuộc huynh đến đây để làm gì?
- Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Ngưng luyện dược dịch có lợi rất lớn cho ngươi, và cả cho ta nữa. Ta đương nhiên cũng muốn ngưng luyện dược dịch, nhưng sau khi ngưng luyện xong sẽ tặng hết cho ngươi. Sư thúc của ngươi không phải đang cần nó sao?
- Đúng vậy.
Dương Khai gật đầu, chau mày nói:
- Nếu thuận tiện, có thể nói cho ta nghe thử, rốt cuộc là có lợi ích gì vậy?
- Không phải là không tiện, mà là ta cũng không biết nên giải thích thế nào.
Địch Diệu mỉm cười lắc đầu.
- Lão sư nói với ta như vậy, ta chỉ biết làm theo mà thôi.