Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 713: CHƯƠNG 711: MA HOA CÓ ĐỘNG TĨNH!

- Rất đúng!

Sắc mặt lão già họ Thường sa sầm, nhưng vẫn nặn ra một nụ cười gật đầu. Bị Đỗ Vạn ép đến nước này trước mặt một hậu bối, lão xấu hổ không tiện phủ nhận, đành nghiến răng nghiến lợi nói:

- Thường mỗ quả thực rất hào phóng!

Lúc nói, cơ mặt lão co giật, hận không thể tặng cho Đỗ Vạn một quyền.

- Vậy thì hai thứ này.

Dương Khai lập tức lấy ra hai loại dược liệu từ trong túi Càn Khôn.

Lão già họ Thường liếc nhìn, vẻ mặt liền giãn ra, vội vã đoạt lấy túi Càn Khôn từ tay Dương Khai, hào sảng nói:

- Cầm đi, cầm đi!

Nhìn bộ dạng của lão, hiển nhiên vật quý giá nhất của lão đã không bị Dương Khai chọn trúng, nên mới thở phào nhẹ nhõm như vậy.

Dương Khai đương nhiên không ác độc đến thế, lần này vốn đã chiếm được rất nhiều lợi lộc, từ trong túi Càn Khôn lấy được hai loại dược liệu Thánh cấp, hắn đã vô cùng hài lòng.

Có hai loại dược liệu Thánh cấp này làm thuốc dẫn, Dương Khai đã có thể luyện chế ra hai viên Thánh đan.

Xử lý xong chiếc túi Càn Khôn thứ nhất, Dương Khai lại dò xét chiếc thứ hai, thần thức vừa lướt qua, hai mắt hắn không khỏi sáng rực lên.

Từ trong chiếc túi Càn Khôn này, hắn phát hiện ra một loại dược liệu mình đang rất cần – Lộ Ngưng Thảo!

Trong danh sách mà Lệ Dung đưa cho hắn, Lộ Ngưng Thảo cũng là một nguyên liệu thiết yếu, sinh trưởng trong môi trường cực kỳ khắc nghiệt. Mặc dù nơi này là nơi vạn vật sinh sôi, nhưng điều kiện khắc nghiệt như vậy lại tồn tại rất ít.

Mà gốc Lộ Ngưng Thảo trong chiếc túi Càn Khôn này, bất luận là hình dáng hay niên đại đều đã đạt đến mức cực phẩm, đương nhiên là một loại dược liệu thượng hạng.

Dương Khai không chút khách khí, vui vẻ nhận lấy, còn tiện tay lấy thêm một loại dược liệu Thánh cấp khác từ trong túi.

Chiếc túi Càn Khôn thứ ba, thứ tư cũng không có thu hoạch gì lớn, đều chỉ lấy được hai loại dược liệu mà thôi.

Cho đến chiếc túi Càn Khôn cuối cùng, Dương Khai mới cẩn thận dò xét.

Trong giây lát, hắn lộ vẻ thất vọng, phát hiện trong chiếc túi Càn Khôn này cũng không có loại dược liệu mình cần. Đang định lấy bừa hai thứ, bỗng thần sắc hắn khẽ động, kinh ngạc nhìn vào một vật trong túi Càn Khôn, vẻ mặt sững sờ.

Một lát sau, hắn mới khẽ mỉm cười:

- Lấy hai thứ này vậy.

Vừa nói, hắn vừa lấy ra hai vật.

Mọi người nhìn lại, không khỏi lộ ra vẻ mặt cổ quái, bởi vì hai vật mà Dương Khai lấy ra lúc này không phải là dược liệu Thánh cấp như trước, mà là hai viên hắc thạch tròn vo.

- Đây là thứ gì?

Đỗ Vạn nhìn sang, nghi hoặc hỏi.

Những lão già khác cũng đều quan sát, lắc đầu khó hiểu.

Không một ai nhận ra hai viên đá tròn này rốt cuộc là vật gì.

Chủ nhân của chiếc túi Càn Khôn này cũng không ngừng lắc đầu:

- Đừng nhìn ta, ta cũng không biết. Chẳng qua ta cảm thấy mấy viên đá này rất cổ quái nên mới thu vào túi Càn Khôn. Đã mấy chục năm trôi qua nhưng ta vẫn không hiểu nó có tác dụng gì. Tiểu hữu biết sao?

Vừa hỏi lão vừa quay sang nhìn Dương Khai.

- Ta cũng không biết, chỉ là cảm thấy nó khá kỳ lạ nên mới lấy ra.

- Ồ, vậy đưa cho ngươi, dù sao mấy chục năm nay ta cũng không tìm ra lai lịch của nó.

Chủ nhân chiếc túi Càn Khôn hào phóng nói.

- Đa tạ chư vị tiền bối!

Dương Khai ha hả cười, cất hai viên hắc thạch vào không gian Hắc Thư của mình.

Việc đánh cược đã xong, Dương Khai cáo từ một tiếng rồi nhảy xuống khỏi đài cao.

Những lão già kia còn định khuyên bảo thêm vài câu, nhưng lại không thể mở miệng, chỉ đành mặc cho hắn rời đi.

- Đỗ Vạn, tuyệt đối không thể để hắn lầm đường lạc lối, hắn chắc chắn sẽ có thành tựu cực cao trong thuật luyện đan! Có được một mầm non tốt như vậy quả thực không dễ, ta không hy vọng hắn bị hủy hoại như vậy!

- Đúng vậy đó Đỗ Vạn, sau khi về ngươi nên khuyên bảo hắn một chút, nếu ngươi không nói được thì để ta cướp hắn về Tam Xuyên thành.

- Lão hủ sẽ cố hết sức!

Đỗ Vạn gượng cười, trong lòng cũng có chút không rõ, Dương Khai cố chấp với võ đạo như vậy để làm gì? Trên thế giới này, tám phần là người tu luyện, cũng có thể gọi là võ giả.

Nhưng Luyện Đan Sư thì cực kỳ hiếm có, vạn người luyện võ mới xuất hiện một vị Luyện Đan Sư, người có tư chất trong thuật luyện đan lại càng hiếm hơn nữa.

Một Luyện Đan Sư có tư chất xuất chúng, tài nghệ siêu quần, đi đến đâu cũng sẽ được người người kính trọng và ngưỡng mộ. Tiểu tử này rất có thể không thấy rõ sự chênh lệch giữa Luyện Đan Sư và đám võ giả.

Sau khi trở về cùng Phi Vũ, Dương Khai hồi bẩm với Thương Viêm về kết quả trao đổi với Địch Diệu.

Nghe xong, Thương Viêm khẽ gật đầu:

- Nói như vậy, phần thắng của chúng ta chắc chắn sẽ lớn hơn. Tiểu tử kia nếu là khách quý của Áo Cổ, Áo Cổ nhất định sẽ bảo vệ hắn. Đến lúc đó chắc chắn sẽ bố trí người bảo vệ cho hắn, tối thiểu sẽ có một vị Siêu Phàm Cảnh tam tầng cảnh, đây mới chỉ là dự đoán mà thôi.

- Sư thúc, Thiên Niên Ma Hoa bao lâu nữa mới nở?

- Cụ thể bao lâu ta cũng không rõ, nhưng theo điển tịch ghi lại, trước khi Thiên Niên Ma Hoa nở sẽ xuất hiện dị tượng, đến lúc đó chúng ta sẽ biết.

- Hiện giờ đã có không ít người ở trong núi chờ Thiên Niên Ma Hoa nở, thậm chí có người còn lên Vọng Thiên Nhai chờ đợi. Nhưng khoảng cách đến mục tiêu càng gần thì càng nguy hiểm, cho nên chúng ta cũng không cần vội.

Lực Hoàn ha hả cười:

- Tiểu sư điệt, trong thời gian này ngươi cứ nghỉ ngơi cho thật tốt, khi đến lúc, chúng ta sẽ dẫn ngươi qua đó.

- Vâng.

Dương Khai đáp lời.

Quay lại phòng mình, Dương Khai ngồi xếp bằng, vừa vận công tu luyện, vừa lấy ra hai viên hắc thạch từ không gian Hắc Thư.

- A, đây không phải là viên đá lần trước ngươi lấy được trong Tiền Nhân Động hay sao?

Phi Vũ ngạc nhiên hô lên:

- Sao lại có thêm một viên?

- Ban nãy vừa tìm được trong túi Càn Khôn của một vị tiền bối Luyện Đan Sư.

Dương Khai giải thích một câu, chính vì nhận ra hai thứ có cùng chất liệu, hình dạng cũng giống nhau, nên hắn mới chọn hai viên hắc thạch này.

- Sư thúc, thứ này rốt cuộc để làm gì?

- Ta không biết. Đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy thứ này.

Phi Vũ lắc đầu.

- Kì quái.

Dương Khai vẻ mặt khó hiểu, vị tiền bối Luyện Đan Sư kia cũng không nhận ra viên đá này được làm từ vật liệu gì, dùng để làm gì. Nghe lão nói đã tìm được viên đá kia cách đây mấy chục năm, vẫn không tìm ra được chút bí mật nào của nó.

Bản năng của Dương Khai cho rằng, hai viên hắc thạch tròn này có vẻ không đơn giản.

Hắn vận chuyển chân nguyên bao bọc, rồi lại dùng thần thức dò xét chúng, nhưng tất cả đều không có thu hoạch gì.

Giằng co một hồi lâu, Dương Khai mới bất đắc dĩ dừng lại, cất chúng đi.

Những ngày tiếp theo, Dương Khai luôn ở trong khách điếm bế quan không ra ngoài, lúc nào cũng duy trì trạng thái hoàn hảo nhất, chờ đợi để đương đầu với cuộc chiến sắp tới.

Mấy vị sư thúc cũng đang chuẩn bị sẵn sàng.

Một buổi sáng, Dương Khai đang tĩnh tọa bỗng nhiên mở mắt. Chính là lúc này! Hắn dường như cảm thấy thiên địa linh khí xung quanh mình bắt đầu chuyển động một cách kỳ quái.

Dường như có một lực lượng vô hình dẫn dắt, đang quy tụ về một phía.

Không đợi hắn dò xét rõ, tình hình bỗng trở nên mãnh liệt hơn.

Mặc dù đang ở trong phòng, nhưng bên cạnh hắn vẫn nổi lên một trận cuồng phong, cửa sổ cũng rung lên bần bật.

Phi Vũ cũng vội mở mắt, ngạc nhiên nói:

- Đây là…

Vừa nói, đôi mắt nàng vừa tỏa ra ánh sáng kỳ lạ, đi đến bên cửa sổ nhìn về phía xa, vô cùng xúc động khẽ quát:

- Thiên Niên Ma Hoa sắp nở rồi!

Dương Khai tinh thần chấn động.

Gian phòng bên cạnh vang lên những tiếng xé gió, hiển nhiên là đám người Thương Viêm đã xuất phát. Dương Khai và Phi Vũ liếc nhìn nhau một cái, cũng không chần chừ, đều từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Cùng lúc đó, toàn bộ Phù Vân thành trở nên sôi động, vô số võ giả từ bốn phương tám hướng nhảy lên đường phố, lao về phía ngọn núi cách đó hơn mười dặm.

- Thiên Niên Ma Hoa có động tĩnh rồi!

Có người hô to.

Những lời này khiến tất cả mọi người đều bị kích động.

Dương Khai nheo mắt nhìn về phía ngọn núi kia, chỉ thấy trong không trung có những luồng sáng đa sắc xuất hiện, chiếu sáng rực rỡ xung quanh. Thiên địa linh khí đang không ngừng điên cuồng hội tụ về phía đó, toàn bộ Phù Vân thành trở nên hỗn loạn.

- Đi!

Thương Viêm quát khẽ một tiếng, toàn thân được bao bọc bởi một đạo hồng quang, lao như bay về phía bên kia.

Mọi người theo sát phía sau.

Vù vù vù…

Vô số người đều đang dốc sức chạy về phía đó.

Dương Khai trong phút chốc ý thức được sự khó khăn của cuộc đua này, cao thủ Siêu Phàm Cảnh nơi đây nhiều như mây. Tuy cao thủ tam tầng cảnh rất ít, nhưng số lượng này cũng đã vượt qua dự đoán của Thương Viêm.

Riêng Siêu Phàm Cảnh trong Phù Vân thành lao ra cũng đã có ba bốn trăm người, chưa kể đến những nhóm người vẫn đang chờ đợi ở trên núi.

Dự đoán một cách thận trọng, lúc này e rằng đã có tới năm trăm vị Siêu Phàm Cảnh tham gia.

Con số kinh khủng này khiến Dương Khai cũng phải run lên.

Phủ thành chủ, Áo Cổ, Chu Lương và Kim Giác, ba vị cao thủ đứng trên cao, quan sát động tĩnh trên núi, sắc mặt đều vô cùng nghiêm trọng.

- Sư phụ hình như cũng đến.

Kim Giác nhìn mấy đạo thân ảnh vừa lao ra từ trong phủ thành chủ, bỗng nhiên mở miệng nói.

- Hả? Sư phụ không phải là cao thủ Nhập Thánh Cảnh sao? Ngài ấy tới đây thì Thiên Niên Ma Hoa căn bản không thể nở được.

Chu Lương nghe vậy cả kinh.

- Ngươi không cần lo lắng, sư phụ dường như đã dùng một loại đan dược nào đó, tạm thời áp chế tu vi của mình xuống.

Áo Cổ thản nhiên nói.

- Dù sao lần trước khi Thiên Niên Ma Hoa nở, chính là do ngài ấy ngưng luyện dược dịch, với chuyện này, ngài ấy phải biết rõ hơn bất kỳ ai.

Nghe vậy, Chu Lương và Kim Giác đều thở phào nhẹ nhõm.

Tuy bọn họ và sư phụ cũng là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng họ đã nhận được lợi ích không thể tưởng tượng nổi từ sư phụ.

Chỉ một viên Thánh đan từ tay sư phụ đã khiến nhục thể và thần hồn của họ tiến bộ vượt bậc. Hiện giờ tu vi của ba người so với lúc trước tuy không tăng tiến nhiều, nhưng ai cũng cảm thấy bản thân đã trở nên hùng mạnh hơn rồi.

Sư phụ có thể giá lâm Phù Vân thành, đây thực sự là chuyện tốt mà họ không hề nghĩ đến.

Để báo đáp ân tình của sư phụ, ba người Áo Cổ lúc này đều đang cố gắng hết sức, phái những người có năng lực nhất trong thành phủ đi bảo vệ đệ tử của ngài ấy an toàn.

Nhân, Yêu, Ma tam tộc, tổng cộng có sáu vị Siêu Phàm Cảnh, trong đó hai vị là Siêu Phàm Cảnh tam tầng cảnh, bốn vị là Siêu Phàm Cảnh nhị tầng cảnh, có thể nói là một đội hình cực kỳ xa hoa.

Bọn Áo Cổ vốn định đích thân chiếm đoạt dược dịch Thiên Niên Ma Hoa, tuy ba người họ không cần, nhưng bằng hữu thân nhân của họ thì cần.

Nhưng nếu sư phụ đến đây, họ sẽ không tiện ra tay tranh đoạt nữa.

Các cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở Phù Vân thành chạy nhanh như chớp, người sau nối tiếp người trước, nhất tề hướng về phía ngọn núi kia.

Còn chưa đến chân núi, trận chiến đã bùng nổ.

Ai cũng không muốn để người khác nhanh chân đến trước, toàn bộ những kẻ xung quanh đều là kẻ địch. Có những kẻ thiếu kiên nhẫn đương nhiên nghĩ đến việc tiên hạ thủ vi cường, chỉ một va chạm nhỏ cũng có thể châm ngòi cho một trận chiến quy mô nhỏ, sau đó nhanh chóng lan rộng ra, ảnh hưởng đến người khác, càng ngày càng có nhiều cao thủ bị cuốn vào trong đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!