Thủy Linh thân phận tôn quý, Lưu Trác lo lắng như vậy cũng là lẽ thường tình. Dương Khai cũng không tiện can dự vào, dù sao đây cũng là địa bàn của người khác, nếu hắn lắm lời e rằng sẽ rước lấy sự chán ghét.
Thủy Linh lè lưỡi trêu Dương Khai, đoạn nhìn Lưu Trác nói:
- Ngươi đi đi, giải quyết con yêu thú kia sớm một chút cũng tốt.
- Nhưng tiểu thư…
Lưu Trác nhíu mày, hiển nhiên không cam lòng, trách nhiệm của y là bảo vệ Thủy Linh, những chuyện khác đều phải xếp sau.
- Bảo ngươi đi thì cứ đi, lôi thôi làm gì? Ta còn cần thời gian nói chuyện với tên khốn này nữa.
Thủy Linh trừng mắt nhìn y, rồi nhẹ nhàng an ủi:
- Yên tâm đi, chỗ này cách bờ biển rất xa, hơn nữa còn có tên khốn này ở đây. Dù yêu thú kia có xông tới cũng chẳng làm gì được ta đâu, đúng không?
Câu cuối cùng là hỏi Dương Khai.
Dương Khai khẽ cười, không đáp lời ngay.
Yêu thú bậc bảy tuy thân hình to lớn, thực lực không tầm thường, nhưng hắn tự tin có thể diệt trừ. Có điều, chuyện lấn át chủ nhà như vậy không nên làm, Dương Khai cũng không muốn gây thù chuốc oán với ai.
- Mau đi đi, ngươi còn đứng đó làm gì?
Thủy Linh thấy Lưu Trác không hề nhúc nhích, liền thúc giục.
Lưu Trác lúc này mới lạnh lùng nhìn Dương Khai, oán giận nói:
- Tiểu tử, trông chừng tiểu thư cho cẩn thận, đừng để nàng xảy ra bất cứ chuyện gì.
- Yên tâm đi.
Dương Khai gật đầu.
Lưu Trác lúc này mới thi triển thân pháp, lao về phía bờ biển.
Có sự tham gia của y, chiến cuộc quả nhiên có thay đổi rất lớn. Hai vị Siêu Phàm Cảnh liên thủ, những người Thần Du Cảnh ở ngoài phối hợp, nhanh chóng chiếm được thế chủ động, đánh cho con hải thú kia rên rỉ không ngừng, tám chiếc vòi đều bị thương.
Dương Khai đứng tại chỗ xem một lúc, sau khi chắc chắn bên đó không có vấn đề gì mới khẽ cười nói:
- Những người này xem ra rất trung thành với ngươi.
- Bọn họ đều là người của ta, đương nhiên phải trung thành với ta.
Thủy Linh ngạc nhiên:
- Ngươi cho rằng bản tiểu thư hiện giờ vẫn giống như khi còn ở Trung Đô, thế đơn lực cô hay sao? Ta cảnh cáo ngươi, bây giờ nếu ngươi còn dám bắt nạt ta, ta sẽ bảo bọn họ chặt ngươi thành tám mảnh.
- Ta đã từng bắt nạt ngươi sao?
Dương Khai ngạc nhiên.
Thủy Linh hừ một tiếng, nói:
- Có bắt nạt hay không, trong lòng ngươi tự biết rõ nhất! Mấy năm không gặp, ta thấy ngươi dường như đã trưởng thành không ít. Hiện giờ đã đạt đến tu vi gì rồi?
Dương Khai hít vào một hơi:
- Hỏi chuyện này làm gì?
Không phải hắn muốn giấu giếm, chỉ e nói ra sẽ đả kích nàng. Năm đó khi lần đầu tiên gặp mặt, Thủy Linh đã là cao thủ Thần Du Cảnh tầng tám, Dương Khai mới chỉ đạt đến Chân Nguyên Cảnh Đỉnh Phong. Thoáng cái mấy năm trôi qua, tu vi của Dương Khai đã hoàn toàn vượt xa Thủy Linh, tốc độ tấn thăng quả thực quá nhanh.
Dương Khai không nói, Thủy Linh cũng nhận ra, cười nói:
- Ngươi không nói ta cũng đoán được, tốc độ tu luyện như vậy mới phù hợp với tính cách của ngươi, cũng chứng minh lúc ấy ta không hề nhìn lầm. Người như ngươi, dù đến đâu cũng có thể quật khởi nhanh chóng, quả nhiên khiến người ta ngưỡng mộ. Ta thì khác, rời khỏi Thủy Thần Điện thì chẳng làm nên trò trống gì.
- Một nữ tử như ngươi, cần tu vi cao như vậy làm gì?
- Không nói cho ngươi biết đâu. Thế nào, sau khi thấy được sự giàu có của Thủy Thần Điện chúng ta, có muốn gia nhập nơi này không? Ta vẫn giữ nguyên câu nói cũ, chỉ cần ngươi gia nhập, ta có thể cung cấp cho ngươi môi trường tu luyện tốt nhất. Đúng rồi, trong tay ta có không ít hòn đảo lớn nhỏ, chỉ cần ngươi thích thì hãy chọn lấy một cái, từ nay về sau, hòn đảo đó sẽ thuộc về ngươi.
Ba năm trước, Thủy Linh đã từng thử lôi kéo Dương Khai. Hiện giờ gặp lại, nàng vẫn giữ ý định này.
Bởi vì cho đến nay, vẫn không có người nào có thể khiến Thủy Linh cảm thấy được mở rộng tầm mắt, chỉ có Dương Khai làm được. Người này tuy có chút đáng hận, nhưng bản lĩnh và tư chất thì không thể chối cãi.
- Ta mà gia nhập nơi này thì chẳng khác nào tự hủy hoại mình.
Dương Khai cười cười, khéo léo từ chối hảo ý của Thủy Linh.
- Nơi này thủy hệ nguyên khí nồng đậm như vậy, ngươi bảo ta tu luyện thế nào?
- Thủy Thần Điện ta đương nhiên là có chỗ thích hợp cho ngươi tu luyện rồi, bên kia có mấy hòn đảo núi lửa, khí hậu rất nóng bức.
- Vẫn không được, ta đã có chỗ dừng chân rồi.
- Chỗ nào?
Thủy Linh lập tức hăng hái.
- Không ngờ có thể khiến ngươi coi trọng.
Dương Khai lúc này mới đem những chuyện xảy ra ở Thiên Tiêu Tông kể ra, nghe nói tổ sư nơi đó chính là người sáng lập Lăng Tiêu Các, Thủy Linh mới thấy hợp lý hơn nhiều.
Lăng Tiêu Các là sư môn của Dương Khai, hiện giờ hắn lựa chọn Thiên Tiêu Tông là hợp tình hợp lý. Hơn nữa, Thiên Tiêu Tông ở Thông Huyền Đại Lục cũng được coi là một thế lực lớn, lúc rảnh rỗi Thủy Linh cũng có nghe nhắc đến.
Nói chuyện một hồi, cuộc chiến phía bờ biển đã kết thúc.
Sau khi Lưu Trác tham gia, con hải thú kia không địch lại, trọng thương bỏ chạy. Tuy tiếc rằng không thể giết chết nó, nhưng phe ta không có tổn thất cũng là một tin tốt.
Thủy Linh ra lệnh một câu, bảo bọn họ xử lý chuyện ở đây, sau đó dẫn Dương Khai bay đi.
Thủy Linh Đảo, nằm giữa vùng biển có hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ, cũng là một hòn đảo khá lớn, hơn nữa còn có linh khí nồng đậm, là hòn đảo riêng của Thủy Linh, tên của đảo cũng được đặt theo tên nàng.
Thường ngày nàng đều ở trên đảo tu luyện.
Cư dân trên đảo, đại đa số đều là đệ tử của Thủy Thần Điện, còn có người nhà của bọn họ. Trên đảo, những ngôi nhà san sát, người người qua lại, có vẻ rất náo nhiệt.
Trên chỗ cao nhất của đảo có một kiến trúc giống như cung điện, đó chính là hành cung của Thủy Linh.
Dẫn Dương Khai đến đây, lập tức có những tỳ nữ trẻ trung xinh đẹp ân cần chào hỏi, dâng lên mỹ tửu giai hào, sơn hào hải vị, nhiệt tình khoản đãi Dương Khai.
Dương Khai lòng mang tâm sự, cũng chẳng có tâm trạng ăn uống.
Thủy Linh dường như cũng nhận ra điều này, sau khi cho bọn tỳ nữ lui ra, nàng mở miệng nói:
- Ta biết ngươi tới đây vì chuyện gì, hơn nữa ta có thể nói cho ngươi biết, chỗ ta quả thật có tin tức mà ngươi muốn.
Hơi thở của Dương Khai trở nên dồn dập, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào nàng:
- Mộng Vô Nhai quả nhiên đã đến đây để lại tin tức cho ngươi.
- Đúng vậy, hai năm trước, ông ấy và vị tiểu sư tỷ tinh thông luyện đan của ngươi bỗng nhiên đến Thủy Thần Điện, sau khi để lại một câu nói lại vội vàng rời đi, dặn ta khi nào gặp lại thì truyền lời cho ngươi. Ta vốn định đi Độc Ngạo Minh tìm ngươi, nhưng khi đến đó lại nghe Vân Huyên nói ngươi e là đã bỏ mạng.
Thủy Linh khẽ thở dài:
- May mắn là ngươi bình an vô sự, người hiền ắt sẽ gặp lành.
- Mộng chưởng quầy bảo ngươi chuyển lời gì cho ta?
Dương Khai vội vàng hỏi.
- Ông ấy nói: lão già Địa Ma sau khi tới đây liền tách khỏi bọn họ, hình như tuyên bố muốn đến Ma Cương, ở đó mở rộng thế lực, chờ Thiếu chủ đại giá quang lâm.
Thủy Linh hé miệng cười.
- Lão già này…
Dương Khai cũng lắc đầu cười khổ, tuy nhiên hùng tâm tráng chí lần này của Địa Ma rất có khả năng thực hiện được. Lão vốn bất đồng với người thường, có thân thể Ma Tướng, đây chính là vốn liếng lớn nhất của lão, nếu vận dụng tốt thì chắc chắn có thể thuận buồm xuôi gió ở Ma Tộc.
- Còn Tô Nhan thì sao? Tô Nhan ở đâu?
Thủy Linh nhìn hắn một cái, mở miệng nói:
- Ta có thể không nói rõ cho ngươi biết nàng đang ở đâu không? Nhưng ta có thể nói với ngươi, nàng không có chuyện gì. Mộng tiền bối và tiểu sư tỷ của ngươi dường như có chuyện quan trọng cần làm, nên ông ấy đã gửi gắm Tô Nhan cho một vị cố nhân, để nàng tạm thời tu luyện ở đó. Mà vị trí của thế lực đó cực kỳ thích hợp với Tô Nhan, nàng chẳng những không có nguy hiểm mà ngược lại ở đó còn có được lợi ích vô cùng lớn.
- Vậy tại sao ngươi không nói rõ nàng đang ở đâu?
Dương Khai ngạc nhiên.
- Bởi vì ta nói với ngươi xong, ngươi chắc chắn sẽ đi tìm nàng. Thế lực kia không phải nơi ai cũng có thể tùy tiện ra vào. Người nơi đó không nói lý lẽ, thế lực còn lớn hơn cả Thủy Thần Điện của ta. Trong đó có vô số cao thủ, với tính tình của ngươi, nếu đi mà không gặp được Tô Nhan, không chừng sẽ đại náo một trận, đến lúc đó, e rằng ngươi có đi mà không có về.
- Không đến mức đó chứ? Ta đến gặp sư tỷ của ta, bọn họ kiếm chuyện với ta làm gì?
- Ta đã nói rồi, người nơi đó không biết lý lẽ, không thể suy nghĩ theo lẽ thường được.
Dương Khai cau mày, ra vẻ suy tư, nhẹ giọng nói:
- Mộng chưởng quầy gửi gắm Tô Nhan cho thế lực kia rồi mới đến Thủy Thần Điện lưu lại tin tức. Nói như vậy, thế lực đó rất có thể ở ngay gần Thủy Thần Điện của các ngươi. Mà Tô Nhan sư tỷ của ta tu luyện Băng Tâm Quyết, nơi thích hợp với nàng chỉ có thể là một vùng đất cực hàn… Ở vùng phụ cận Thủy Thần Điện của các ngươi có một vùng đất cực hàn, nơi đó tồn tại một tông môn, hơn nữa thế lực còn lớn hơn Thủy Thần Điện…
- Được rồi được rồi!
Thủy Linh không nói, Dương Khai nói vài ba câu, thiếu chút nữa là đoán ra được vị trí của Tô Nhan. Lúc này nàng biết mình có giấu diếm cũng không giải quyết được chuyện gì, bèn oán hận lườm hắn một cái:
- Là ngươi thông minh!
- Vậy ngươi mau nói cho ta biết đi, đỡ cho ta phải đoán già đoán non, lại còn phải đi hỏi thăm người khác!
Dương Khai cười ha hả nói, hắn cũng không biết rõ những thế lực ở thế giới này, bằng không đã sớm có thể đoán ra được.
- Băng Tông!
Thủy Linh bất đắc dĩ nói:
- Đã từng nghe nói chưa?
Dương Khai lắc đầu.
- Cách Thủy Thần Điện ta không xa lắm, khoảng vài ngàn dặm về phía Tây, chỗ đó có một vùng đất được tạo nên bởi sông băng. Băng Tông đang ở trong vùng đất đó. Bọn họ rất ít khi tiếp xúc với người ngoài, gần như cách biệt với thế gian, cho nên ta mới nói bọn họ không biết lý lẽ. Nơi gần bọn họ nhất chính là Thủy Thần Điện của ta rồi, cũng vì thế, ta mới có chút hiểu biết về bọn họ. Thỉnh thoảng, Thủy Thần Điện của ta cũng sẽ có chút làm ăn qua lại, nhưng mỗi người bọn họ, bất kể nam nữ lão ấu, đều lạnh lùng như một tảng băng. Vị sư tỷ băng giá của ngươi đến nơi đó quả là hợp như cá gặp nước.
- Mộng chưởng quầy làm sao đưa được sư tỷ của ta đến đó?
Dương Khai nhíu nhíu mày.
- Hình như vì Mộng tiền bối và Băng Tông Chi Chủ có chút giao tình, vì thế mới yên tâm mà đem Tô Nhan phó thác cho đối phương.
Thủy Linh sau khi nói xong, nhìn Dương Khai hỏi:
- Ngươi muốn đến Băng Tông sao?
Dương Khai gật đầu.
Hắn ở nơi này tìm kiếm đã nhiều năm, hiện giờ cuối cùng đã có tin tức chính xác, đương nhiên là phải mau chóng đến xem Tô Nhan sống thế nào. Nếu Băng Tông thật sự thích hợp với nàng, để nàng ở lại đó tu luyện cũng không sao. Còn nếu nàng muốn đi cùng mình, Dương Khai sẽ đưa nàng đến Thiên Tiêu Tông.
Sở Lăng Tiêu là tổ sư Lăng Tiêu Các, đương nhiên cũng là tổ sư của Tô Nhan.
- Khi nào thì đi?
- Bây giờ đi ngay.
- Ngươi biết chỗ sao?
Thủy Linh lườm hắn một cái.
- Đợi mấy ngày đi, ta tìm cho ngươi vài người dẫn đường, tránh cho ngươi phải đi tìm mò mẫm, lãng phí thời gian.
- Cũng tốt.
Dương Khai gật đầu, cũng không từ chối hảo ý của Thủy Linh. Có người dẫn đường đương nhiên tốt hơn tự mình đi mò.