Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 730: CHƯƠNG 728: NGƯƠI TÌM NHẦM CHỖ RỒI

Trên đại dương bao la, một chiếc đại thuyền đang cưỡi gió rẽ sóng, với tốc độ cực nhanh hướng về phía Tây.

Trên thuyền chở đầy vật tư tu luyện, thuyền viên cũng đều là đệ tử của Thủy Thần Điện.

Dương Khai đứng ở mũi thuyền, phóng tầm mắt về phương Tây, suy nghĩ mông lung. Kể từ sau lần song tu cùng Tô Nhan, hắn và nàng dường như chưa bao giờ xa cách lâu đến vậy, những ký ức trong lòng tựa như rượu quý ủ lâu năm, càng cất giữ lại càng thêm nồng đượm.

Sau khi lưu lại Thủy Linh đảo khoảng nửa tháng, nhân dịp Thủy Thần Điện và Băng Tông có một chuyến giao dịch, Dương Khai bèn lên thuyền đi cùng.

Nửa tháng này, Thủy Linh đặc biệt săn sóc hắn, khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái. Nàng cũng không ngừng khuyên Dương Khai gia nhập Thủy Thần Điện, đáng tiếc là đến cuối cùng hắn vẫn không đồng ý.

Trước khi rời đi, Thủy Linh vẫn còn hờn dỗi, cũng không ra tiễn Dương Khai.

Nhân dịp nửa tháng này, Dương Khai cũng nhờ Thủy Linh tìm giúp dược liệu để luyện chế thánh đan.

Trong thành Thủy Lam không có loại dược liệu này, nhưng đối với Thủy Thần Điện mà nói, việc tìm kiếm cũng không phải quá khó khăn.

Tốc độ của đại thuyền tuy không bằng Dương Khai phi hành, nhưng tuyệt đối không chậm. Hơn nữa, con thuyền này hẳn đã được luyện chế bằng bí pháp, mang theo vài phần dấu vết của bí bảo, cho dù gặp phải yêu thú tấn công trên biển cũng không thể bị phá hủy ngay lập tức.

Trên thuyền có vài vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh trấn thủ để đề phòng bất trắc.

Hà Phổ của Âm Vân đảo lần này cũng đi cùng, chuyện giao dịch với Băng Tông chủ yếu do y phụ trách. Băng Tông tuy hùng mạnh, cao thủ nhiều vô số, tính tình lạnh lùng như băng, nhưng cũng chính vì vậy mà khi giao dịch lại rất trọng chữ tín. Hợp tác với Thủy Thần Điện đã không phải một hai năm, hai bên đều tin tưởng lẫn nhau, chỉ cần đưa hàng hóa tới là có thể đổi lấy một số lượng lớn linh thảo linh dược Băng hệ từ phía Băng Tông.

Hơn nữa, nơi Băng Tông tọa lạc còn có rất nhiều một loại khoáng thạch thuộc tính băng, đó cũng là thứ mà Thủy Thần Điện rất cần.

- Dương công tử.

Hà Phổ vẻ mặt nịnh nọt, tươi cười đi đến bên cạnh Dương Khai:

- Nửa tháng nữa có lẽ sẽ đến Băng Xuyên. Sau đó chúng ta phải rời thuyền bay qua đó. Người mà ngài muốn tìm đang ở trong thế giới Băng Xuyên đó.

- Băng Tông là một tông môn như thế nào?

Dương Khai quay đầu nhìn y.

- Chuyện này thì ta cũng không rõ lắm.

Hà Phổ xấu hổ cười.

- Ngươi cũng không rõ lắm? Không phải ngươi thường xuyên giao dịch với bọn họ sao?

- Đúng là có qua lại không ít, nhưng ta cũng chưa từng tiến vào Băng Tông. Mỗi lần giao dịch đều ở phía trước Băng Xuyên, dường như còn cách Băng Tông một quãng đường nữa. Bọn người Băng Tông đó, không biết điều thì thôi, lần nào đến cũng trưng ra bộ mặt lạnh như băng, cứ như thể chúng ta thiếu nợ họ vậy. Hơn nữa bọn họ khá kiêng kị người ngoài, cho rằng Băng Tông là nơi tinh khiết, người ngoài chỉ mang đến sự dơ bẩn cho thế giới của họ. Nếu ai dám đến gần nơi đó, bọn họ sẽ không khách khí đâu.

- Nói như vậy thì ngươi không biết chính xác Băng Tông ở đâu?

Dương Khai nhíu mày.

Hà Phổ lắc đầu, ho nhẹ một tiếng nói:

- Tiểu thư đã ra lệnh, nếu lần này đến không suôn sẻ… kính xin Dương công tử quay về đảo, tiểu thư sẽ ở đó đợi ngài.

Dương Khai không kìm nổi bật cười:

- Nha đầu này, vẫn chưa từ bỏ ý định muốn ta gia nhập.

Hà Phổ há hốc miệng, y chưa bao giờ nghe thấy ai gọi tiểu thư là “tiểu nha đầu”. Vị Dương công tử này khẩu khí thật lớn, xem ra quan hệ của hắn với tiểu thư cũng không tầm thường.

- Bên ngoài gió lớn lắm, chúng ta vào trong thôi.

Hà Phổ cười nói:

- Các huynh đệ đã chuẩn bị chút rượu và đồ nhắm, mời Dương công tử thưởng thức.

- Tốt!

Dương Khai gật đầu, theo Hà Phổ vào trong khoang thuyền.

Bọn Hà Phổ tuy không biết Dương Khai và Thủy Linh rốt cuộc có quan hệ thế nào, nhưng cũng đoán được phần nào. Thủy Linh đối đãi với Dương Khai đặc biệt như vậy, rõ ràng là có ý muốn lôi kéo hắn.

Dương Khai cũng không khách khí, nhanh chóng hòa mình cùng các thuyền viên, nâng ly cạn chén, ăn uống linh đình, không khí vô cùng náo nhiệt.

Ngày lại ngày trôi qua, không khí ngày càng trở nên lạnh giá, dường như nơi con thuyền đang hướng tới là một mảnh đất băng hàn.

Sóng biển cũng yếu đi không ít so với trước, bốn phía con thuyền đều là băng mỏng.

Theo thời gian, tình hình càng trở nên nghiêm trọng.

Dương Khai biết, chắc chắn là sắp đến gần thế giới Băng Xuyên, lúc này trong lòng hắn tràn đầy sự chờ mong, tâm tình phấn chấn.

Nửa tháng sau, đại thuyền ngừng lại, toàn bộ mặt biển phía trước đã hoàn toàn bị đóng băng, những bông tuyết lớn như lông ngỗng nhẹ nhàng rơi xuống, khối băng tích tụ lâu ngày trên mặt biển dày đến vài thước.

Con thuyền đã không thể đi tiếp được nữa.

Hà Phổ thông thạo chỉ huy thuyền viên đem vật tư trên thuyền cất vào trong túi Càn Khôn, chuẩn bị lên Băng Xuyên.

Sau một hồi bận rộn, mọi chuyện đã được sắp xếp xong xuôi.

Để lại vài người trông coi thuyền, những người còn lại nhảy xuống, chống lại những cơn gió lạnh thấu xương, đi về hướng Tây.

Nhiệt độ nơi này cực kỳ thấp, cho dù là võ giả như Hà Phổ, trên người cũng phải mặc không ít quần áo chống rét. Ngược lại, Dương Khai chỉ mặc phong phanh, chẳng những không thấy rét lạnh mà vẻ mặt còn hồng hào, khiến bọn Hà Phổ không khỏi kinh ngạc, không biết Dương Khai có tu vi thế nào mà trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy vẫn điềm nhiên như thường.

Lọt vào trong tầm mắt là cả một vùng đất trắng như tuyết, thế giới Băng Xuyên dường như không có chút tạp chất nào, thuần khiết như một đứa trẻ sơ sinh.

Cả nhóm người lao về phía trước, khoảng vài ngày sau, một vị Siêu Phàm Cảnh dẫn đầu bỗng nhiên ra hiệu.

Mọi người ngừng lại, nhìn về phía trước.

Phía xa dường như có mấy bóng người xuất hiện từ trong thế giới tuyết trắng, người nào cũng mặc y phục màu trắng như tuyết, trong thế giới tinh khiết này, căn bản không thể phát hiện ra.

Nhưng Dương Khai đã cảm nhận được sinh mệnh khí tức phát ra từ mấy người kia, song cũng không nói gì.

Quan sát một lát, người dẫn đầu rốt cục cũng xác nhận, thần sắc vui vẻ, vội vàng bay về phía trước.

Một lát sau đã đến chỗ những người đó.

Mấy người này hẳn là đệ tử Băng Tông, Dương Khai nhìn lướt qua, trong lòng thầm cảm thấy lạnh lẽo.

Những người này tuy nói năng thận trọng, vẻ mặt lãnh đạm, quả nhiên có vẻ không biết điều, nhưng bất kể tu vi cao thấp, nguyên khí của mỗi người đều cực kỳ tinh thuần, toàn thân toát ra hàn ý khiến người ta phải ớn lạnh.

Môi trường càng khắc nghiệt thì càng tôi luyện ra những cao thủ hùng mạnh, đây là chuyện ai cũng biết.

Tại thế giới Băng Xuyên, nơi ngăn cách với nhân thế này, đệ tử Băng Tông có muốn không hùng mạnh cũng khó.

Xem ra, Mộng chưởng quầy gửi gắm Tô Nhan ở đây quả là một lựa chọn sáng suốt. Với tính tình của Tô Nhan, nơi này quả thực rất thích hợp với nàng.

Hai bên đều quen biết nhau, dù vậy nhưng người dẫn đầu đám đệ tử Băng Tông kia khi nhìn thấy người của Thủy Thần Điện, trên mặt vẫn không tỏ vẻ mong đợi, lạnh lùng hỏi:

- Sao lần này lại đến trễ?

Hà Phổ vội vàng cười:

- Thật có lỗi, thật có lỗi, có một số chuyện gây trì hoãn chuyến đi, khiến chư vị phải đợi lâu.

- Tốt nhất là không có lần sau.

Người nọ hừ lạnh.

Hà Phổ bị nghẹn đến mức gần như không thốt nên lời, mắt cũng trợn trắng. Lập tức không nói nhiều nữa, y vội vàng bảo người đem mấy cái túi Càn Khôn tập hợp lại, để người của Băng Tông xác nhận hàng hóa.

Sau một hồi bận rộn, người dẫn đầu bên Băng Tông thản nhiên gật đầu, có vẻ hài lòng với những vật tư Thủy Thần Điện mang đến lần này, rồi rút hai cái túi Càn Khôn trong ngực mình đưa cho Hà Phổ.

Hà Phổ kiểm kê một hồi, sau đó cười nói:

- Được rồi, lần này giao dịch thuận lợi, hợp tác vui vẻ.

Những người Băng Tông kia liền xoay người rời đi, đến cả một câu khách sáo cũng không thèm nói.

- Chư vị xin dừng bước!

Hà Phổ vội vàng gọi một tiếng.

Người đầu lĩnh kia xoay người lại, không vui nói:

- Còn chuyện gì nữa?

- Là thế này, ta muốn hỏi thăm các ngươi về một người.

Dương Khai tiến lên một bước, ôn hòa nói.

- Hỏi thăm? Hỏi thăm ai?

Người nọ cau mày, vẻ mặt có vẻ không kiên nhẫn.

- Một nữ nhân tên là Tô Nhan, nàng hẳn đang ở Băng Tông của các ngươi.

- Tô Nhan?

- Đúng, hai năm trước đã đến Băng Tông của các người. Nếu có thể, ta hy vọng có thể gặp nàng…

- Băng Tông không có ai tên như vậy, ngươi tìm nhầm chỗ rồi!

Người nọ không đợi Dương Khai nói hết câu, liền phất tay cắt lời, sau đó lập tức rời đi không quay đầu lại.

Trong lòng Dương Khai dâng lên một cơn giận, nhưng nét mặt vẫn không đổi, chỉ lạnh lùng nhìn theo bóng lưng của mấy người kia.

Rất nhanh chóng, những người này liền biến mất vào trong gió tuyết, không thấy đâu nữa.

- Dương công tử, chuyện này…

Hà Phổ có vẻ đồng tình nhìn Dương Khai. Tuy đã sớm biết người của Băng Tông rất khó tiếp xúc, nhưng đám người kia thật sự cũng quá lạnh lùng, không cho người khác cơ hội nói chuyện.

- Các ngươi về trước đi, nói với Thủy Linh một tiếng, lần này cảm tạ nàng, sau này có cơ hội, ta sẽ trực tiếp gặp nàng nói lời cảm ơn.

- Nhưng tiểu thư đã dặn, nếu mọi chuyện không thuận lợi, chúng ta nhất định phải đưa ngài về, không thể để ngài bị bọn họ ức hiếp.

Hà Phổ cau mày.

- Ý tốt của nàng ta xin nhận, ngươi quay về nói với nàng, là do ta khăng khăng đòi ở lại.

Dương Khai ha hả cười, vỗ vỗ vai Hà Phổ.

- Lần này mọi người vất vả rồi!

Hà Phổ lo sợ, vội vàng cười nói:

- Dương công tử khách sáo quá rồi. Hà mỗ xin chúc Dương công tử mã đáo thành công. Nếu việc không thành, cũng mong ngài sớm rời đi, người của Băng Tông này không dễ chọc vào đâu!

- Ta biết rồi, mọi người, sau này gặp lại!

Dương Khai ôn hòa nói, sau đó nhanh chóng đuổi theo đám đệ tử Băng Tông.

Nhìn theo bóng dáng hắn biến mất, Hà Phổ thở dài một tiếng, cũng chỉ có thể dẫn những người khác theo đường cũ mà quay về.

Dương Khai phóng thần thức ra, khóa chặt đám đệ tử Băng Tông kia, bám theo lộ tuyến của bọn họ từ xa.

Hắn có thể chắc chắn, đám người kia có biết Tô Nhan.

Mặc dù người kia nói năng rất cẩn thận, nhưng khi mình nói ra hai chữ “Tô Nhan”, một nữ tử đi bên cạnh y đôi mắt đã lóe lên, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Mặc dù nàng đã kiềm chế rất nhanh nhưng chuyện này đã lọt vào mắt Dương Khai.

Dương Khai không biết tại sao bọn họ lại phủ nhận sự tồn tại của Tô Nhan, nhưng nếu không đích thân gặp mặt nàng thì hắn không thể an tâm.

Trong lòng hắn từ đầu đến cuối vẫn cảm thấy bất an, dường như có chuyện gì đó không ổn sắp xảy ra.

Theo lý mà nói, Tô Nhan là do Mộng Vô Nhai gửi gắm cho Băng Tông, Mộng chưởng quầy và Tông chủ Băng Tông lại có chút giao tình, mà giao tình chắc chắn không tệ, nếu không phải như thế thì Mộng Vô Nhai đã không làm vậy.

Dương Khai tin tưởng Mộng chưởng quầy!

Một khi đã như vậy, Tô Nhan ở Băng Tông cũng sẽ không phải chịu ấm ức, nhưng cái cảm giác bất an này lại khiến Dương Khai phải cảnh giác, thề phải tìm thấy Tô Nhan, xem cuộc sống hiện tại của nàng thế nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!