Trên Băng Xuyên mênh mông, mấy đệ tử Băng Tông trong trang phục trắng như tuyết đang vội vã lướt đi, chính là những người đã thực hiện giao dịch với bọn Hà Phổ.
Đám người kia dưới sự dẫn dắt của người thủ lĩnh trung niên, lúc rẽ trái, lúc rẽ phải, phương hướng mịt mờ.
Trên Băng Xuyên có rất nhiều động băng lớn nhỏ, bọn họ lại mặc quần áo trắng như tuyết, công phu kìm nén hơi thở cũng vô cùng tinh diệu, nếu không điều tra cẩn thận, căn bản không thể phát giác hành tung của bọn họ.
Người đầu lĩnh trung niên vừa dẫn các đệ tử chạy gấp, vừa nhíu mày, y có cảm giác bị theo dõi, nhưng phóng thần thức ra điều tra lại không thấy gì, không khỏi dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
Đã chạy nửa ngày, chẳng những không tiếp cận Băng Tông, ngược lại càng lúc càng xa Băng Tông.
Một nữ tử tuổi còn trẻ bên cạnh y rốt cuộc không kìm nén được, cất tiếng hỏi:
- Nghê Nhân Sư Thúc, sao chúng ta lại chạy về phía này?
Người trung niên kia cũng không trả lời, dường như không nghe thấy.
Nữ tử trẻ tuổi bĩu môi, lại hỏi:
- Còn nữa, vừa rồi người kia muốn tìm Tô Nhan Sư Muội, tại sao Sư Thúc lại nói Sư Muội không ở Băng Tông này? Nàng rõ ràng vẫn ở đây, một năm trước ta còn từng gặp nàng.
Nghê Nhân lúc này mới lạnh lùng nhìn nàng một cái, bị ánh mắt ấy quét qua, nàng lập tức rụt rè, vội vàng im lặng không dám nói thêm lời nào.
Một nam tử trẻ tuổi bên cạnh nữ tử an ủi:
- Sư muội chớ hỏi nữa, Sư Thúc hành động như vậy đương nhiên có đạo lý riêng, cũng là vì lo lắng cho chúng ta mà thôi. Bên ngoài lòng người hiểm ác, tên kia đầu trâu mặt ngựa, nhìn qua cũng biết không phải hạng người lương thiện, đến Băng Tông chúng ta tìm người, không biết là có mưu đồ gì.
- Vâng.
Nữ tử trẻ tuổi lên tiếng, trong lòng mặc dù vẫn ấm ức, nhưng cũng không dám hỏi thêm nữa.
Một đệ tử thoạt nhìn có vẻ điềm đạm, tăng tốc tiếp cận Nghê Nhân, khẽ giọng dò hỏi:
- Sư Thúc, không phải chúng ta bị người ta theo dõi đấy chứ?
Nghê Nhân nhíu mày, thản nhiên nói:
- Không biết, rất có thể cảm giác của ta là sai lầm, trong số những kẻ đó, hẳn là không ai có thể theo dõi ta mà không bị ta phát giác. Nhưng để đảm bảo thì chúng ta vẫn cứ nên đi đường vòng một đoạn.
- Vâng.
Nghê Nhân chau mày, nhớ lại dáng vẻ của Dương Khai, không ngừng lắc đầu, tự hỏi liệu mình có quá cẩn trọng hay không.
Người trẻ tuổi kia tuy có khí chất không tầm thường, ở một người còn trẻ như vậy đúng là bất phàm, nhưng dù sao tuổi trẻ như vậy, e rằng tu vi cũng không quá cao.
Nhưng điều khiến Nghê Nhân để ý chính là, người hắn muốn tìm lại chính là Tô Nhan.
Hai năm trước, nữ tử kia đột nhiên gia nhập Băng Tông!
Mới gia nhập không được bao lâu, nữ tử này đã khiến ai nghe thấy cũng phải kinh ngạc trước tuyệt thế hào quang của nàng. Tông Chủ và các vị Trưởng Lão đều nhận định, đợi thêm một thời gian nữa, nàng nhất định có thể đạt tới tu vi Nhập Thánh Cảnh tầng ba đỉnh tiêm!
Hơn nữa biểu hiện của nàng cũng khiến người ta không ngừng kinh ngạc thán phục. Khi gia nhập tông môn, nàng mới chỉ đạt đến Thần Du Cảnh tầng tám, không đến một năm sau, nàng đã thành công thăng tiến lên Siêu Phàm Cảnh, tu vi tiến triển cực nhanh. Theo như lời của Thiên Nguyệt Trưởng Lão, một năm này, Tô Nhan nữ tử luôn luôn bế quan tại Băng Tuyết Quật, hiện giờ không biết đã tu luyện đến loại cảnh giới nào rồi.
Băng Tông Bí Điển và các loại bí kỹ, nàng chỉ cần lướt mắt qua đã tinh thông toàn bộ.
Điều này, trong lịch sử Băng Tông không ai có thể làm được.
Như vậy tư chất của nàng so với tư chất đặc thù trong truyền thuyết, Băng Tinh Du Thể cũng không kém là mấy. Đáng tiếc, Băng Tinh Du Thể thực sự quá khó đạt được, chưa từng phát hiện ra ai sở hữu thể chất đặc thù hoàn mỹ như vậy.
Nghê Nhân và Tô Nhan cũng chỉ mới tiếp xúc một vài lần, nhưng theo lời Thiên Nguyệt Trưởng Lão, nữ tử Tô Nhan chính là người tài giỏi nhất trong số những người từng tu luyện Băng Tông tuyệt học! Ban đầu là do Tông Chủ cố gắng mới tiếp nhận nàng vào tông môn, nhưng sau khi phát hiện kinh thế tài hoa của nàng, Thiên Nguyệt Trưởng Lão liền lập tức thu nhận nàng làm đệ tử thân truyền, ngoài việc cho nàng xem bí điển vũ kỹ, ngay cả cấm địa Băng Tuyết Quật nàng cũng được tùy ý ra vào.
Đáng tiếc là cô nương kia dường như không phải tự nguyện gia nhập Băng Tông, khiến Thiên Nguyệt Trưởng Lão vừa hận vừa yêu, thực sự không có cách nào khác.
Dương Khai vừa nhắc đến Tô Nhan, khiến Nghê Nhân không khỏi cảnh giác.
Nếu là đệ tử khác, Nghê Nhân có lẽ cũng không giấu giếm như vậy, nhưng sự việc có liên quan đến Tô Nhan, Nghê Nhân cảm thấy việc này tốt nhất nên bẩm báo với Thiên Nguyệt Trưởng Lão một lần, xem ý của Trưởng Lão ra sao.
Nghĩ như vậy, chân vẫn không ngừng bước, vẫn chạy đi chạy lại trong Băng Xuyên Băng Sơn.
Ở phương xa, đôi mắt Dương Khai hơi khép lại, khóe miệng ẩn chứa một nụ cười lạnh lẽo.
Dường như đối phương đã phát hiện mình đang theo dõi, nhưng lại không thể chắc chắn, cho nên mới đi lòng vòng như vậy, âm mưu cắt đuôi mình.
Nhưng đối với thần thức cường đại của Dương Khai, mọi hành động của Nghê Nhân đều chỉ là phí công.
Ba ngày sau, Dương Khai nhận thấy đám người kia đột nhiên biến mất ở một ngọn núi băng, sinh mệnh khí tức liền đột ngột biến mất một cách quỷ dị.
Yên lặng chờ đợi một lát, Dương Khai mới cau mày, vô thức đi đến khu núi băng dày đặc trước mặt.
Cẩn thận dò xét một hồi, Dương Khai cũng không tìm thấy gì, chỉ có thể xác định, bên trong ngọn núi băng này nhất định ẩn chứa điều gì đó.
Tuy nhiên điều khiến hắn vô cùng phấn chấn chính là: hắn cảm nhận được khí tức của Tô Nhan!
Bởi vì tu luyện Âm Dương Đoàn Tụ Công, chỉ cần hai bên ở trong một phạm vi nhất định thì có thể cảm thấy sự tồn tại của nhau.
Hơn nữa trong cơ thể của nhau còn chảy năng lượng của Âm Dương Yêu Sâm, khiến mối liên kết tâm linh được tăng cường không ít.
Tô Nhan cách chỗ mình cũng không xa, ở trong một núi băng, khí tức đều đều, dường như đang ngủ say. Mặc cho Dương Khai truyền đạt thần niệm như thế nào cũng không thể nhận được hồi đáp từ nàng.
Sắc mặt Dương Khai trong nháy mắt trở nên âm trầm.
E rằng Tô Nhan đã gặp phải biến cố bất ngờ! Bằng không khi phát hiện mình đến đây, nhất định nàng sẽ vui mừng mà chạy đến.
Trong phút chốc, lửa giận trong lòng Dương Khai bùng lên hừng hực, sát khí cuồn cuộn nổi khắp bốn phía, ánh mắt trở nên tà mị.
Bên trong núi băng, khắp nơi đều trong suốt lấp lánh.
Cơ nghiệp của Băng Tông ẩn sâu trong lòng núi băng này. Nhiều năm về trước, Băng Tông từng là một thế lực hùng mạnh trên Thông Huyền Đại Lục, danh tiếng vang xa khắp chốn. Nhưng vì một biến cố bất ngờ, khiến Băng Tông dời đi, ẩn cư ở nơi này, không bao giờ tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cũng không tiếp nhận thêm người ngoài.
Cách mỗi mười mấy năm, các Trưởng Lão Băng Tông đều ra ngoài du lịch, tìm kiếm một số ít đệ tử có tư chất tuyệt hảo mang về, bổ sung vào đội ngũ cốt cán của Băng Tông, mà những người này, không ai không phải là cô nhi lang thang bên ngoài.
Việc tuyển chọn đệ tử nghiêm khắc khiến mỗi đệ tử Băng Tông đều sở hữu tư chất và thực lực kinh người.
Băng Tông nhân số không nhiều, tính cả Tông Chủ thì ước chừng chỉ có hơn năm trăm người mà thôi, nhưng cao thủ lại có không ít, cao thủ Nhập Thánh Cảnh cũng có vài vị, hai ba mươi người Siêu Phàm Cảnh, có thể thấy được sự độc đáo trong phương pháp dạy dỗ và khả năng tìm kiếm đệ tử của Băng Tông.
Lúc này, ở trung tâm một ngọn núi băng, trong một gian băng phòng, Nghê Nhân đang bẩm báo với Thiên Nguyệt Trưởng Lão về chuyến giao dịch lần này.
Thiên Nguyệt là một nữ nhân trung niên xinh đẹp, tuy tuổi tác không còn trẻ, nhưng thực ra đã là cao thủ Nhập Thánh Cảnh tầng một, sở hữu đôi cánh màu đỏ, cùng thuật Trú Nhan huyền diệu.
Lắng nghe toàn bộ bẩm báo của Nghê Nhân, Thiên Nguyệt khẽ vuốt cằm:
- Làm việc không tồi, các ngươi vất vả rồi, ngươi hãy dẫn các đệ tử kia đi lĩnh chút vật tư tu luyện đi.
- Tạ ơn Trưởng Lão.
Nghê Nhân cung kính nói, nhưng không rời đi ngay, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
- Còn có chuyện gì nữa?
Thiên Nguyệt quan sát y, đã nhạy bén nhận ra điều gì, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói.
- Là như thế này thưa Trưởng Lão, lúc giao dịch đã xảy ra một chuyện khiến đệ tử phải để ý.
- Nói rõ một chút đi!
- Có một nam nhân tuổi còn trẻ, hỏi đệ tử tung tích của Tô Nhan, không rõ hắn biết được tin tức này từ đâu, nhưng dường như biết Tô Nhan đang ở Băng Tông chúng ta!
- Hắn tìm Tô Nhan ư?
Khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Nguyệt khẽ rùng mình, đôi lông mày hơi nhíu lại.
- Nam nhân đó như thế nào?
Nghê Nhân liền tranh thủ miêu tả lại bộ dáng Dương Khai một lượt, còn bổ sung thêm:
- Hắn tuổi không lớn, nhưng có chút quỷ dị, đệ tử vô dụng, không thể dò xét được thực lực của hắn ra sao, nhưng hắn lại mang đến cho đệ tử một cảm giác bị chèn ép.
- Hắn chèn ép ngươi sao?
Thiên Nguyệt thần sắc kinh ngạc, ngẫm nghĩ một lát, lẩm bẩm nói:
- Chẳng lẽ là người mà lão già kia và Tông Chủ đã nhắc tới? Tại sao nhanh như vậy đã tìm tới?
Năm đó khi lão già kia đưa Tô Nhan tới Băng Tông giao cho Tông Chủ, đã từng nói: một ngày nào đó, sẽ có một nam nhân tuổi còn trẻ đến tìm Tô Nhan, đến lúc đó, kính xin Tông Chủ nhất định phải cho phép, nếu không rất có khả năng sẽ gây ra rất nhiều phiền phức.
Tông Chủ và mình lúc ấy cũng không biết Tô Nhan có tư chất xuất sắc như vậy, đương nhiên là tức giận đồng ý. Nhưng hiện giờ, sau khi thấy được trí tuệ và tài năng của Tô Nhan, mình thực sự không muốn để nàng rời khỏi đây. Chỉ cần ở lại Băng Tông, với tài năng thiên phú của nàng, nhất định có thể kế thừa vị trí Tông Chủ, trở thành một thủ lĩnh tài giỏi.
Hơn nữa điều khiến Thiên Nguyệt khó xử chính là, hiện giờ Tô Nhan đang gặp chút rắc rối, không phải lúc có thể gặp người khác.
Nam nhân trẻ tuổi kia nhất định có quan hệ vô cùng thân mật với Tô Nhan, nếu để hắn nhìn thấy trạng thái hiện giờ của Tô Nhan, không chừng sẽ phát sinh chuyện không hay.
Thiên Nguyệt không khỏi day trán, cảm thấy đau đầu, dò hỏi:
- Nam nhân kia đã đến Băng Tông rồi sao?
- Không đâu.
Nghê Nhân lắc đầu.
- Đệ tử cảm thấy việc này nên bẩm báo trước cho Trưởng Lão, cho nên cũng chưa nói cho hắn biết tình hình thực tế.
- Được, làm tốt lắm!
Thiên Nguyệt hài lòng gật đầu, đang định khen vài câu, bỗng nhiên biến sắc, phóng thần thức ra dò xét, hừ lạnh nói:
- Nghê Nhân ơi Nghê Nhân, ngươi quả thực vô dụng đến mức này! Người ta đã theo ngươi đến tận Băng Tông chúng ta rồi mà ngươi còn không phát hiện ra hay sao?
- Hả?
Nghê Nhân kinh hãi.
- Không thể nào, ta đã cố ý đi lòng vòng bên ngoài vài ngày, xác định không có vấn đề gì mới trở về, hắn làm sao có thể…
- Hừ!
Thiên Nguyệt hừ lạnh.
- Ta nói hắn đã đến, hắn đương nhiên đã đến, hơn nữa tiểu tử này dường như rất bất mãn với Băng Tông chúng ta, lúc này khí tức đã có chút thô bạo rồi.
- Trưởng Lão bớt giận, để đệ tử đuổi hắn đi!
Nghê Nhân vội vàng nói, trên mặt lộ vẻ căm tức.
Lúc quay về, y đã vô cùng cảnh giác, nhưng vẫn bị người ta đuổi theo đến tận cửa nhà, thực sự đã khiến y phải mất mặt.
- Đi đi, mang theo vài người, tiểu tử này không phải kẻ lương thiện, giáo huấn hắn một chút là được rồi, tuyệt đối không được lấy tính mạng hắn.
Thiên Nguyệt dặn dò, dù sao cũng có chút quan hệ với lão già kia, nếu thật sự giết hắn, trước mặt lão già kia và Tông Chủ cũng không tiện ăn nói.
Vì Tô Nhan xảy ra biến cố bất ngờ, Tông Chủ đã răn dạy mình một lần rồi, Thiên Nguyệt cũng không muốn lại bị răn dạy nữa.
Nghê Nhân vội vàng vâng lời, khom người rời đi, thần sắc âm u lạnh lẽo đến cực điểm.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn