Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 761: CHƯƠNG 759: LỤC THÁI ÔN THẦN LIÊN.

Trên quần đảo, trong cung điện mà Cửu Thiên Thánh Địa cư trú, Tiền Ninh lại một lần nữa gặp mặt Thánh nữ, đề xuất yêu cầu tiếp tục khởi hành.

Từ sau khi Thánh nữ trở về, y đã đề xuất hai lần rồi, nhưng lần nào cũng bị An Linh Nhi cự tuyệt.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Tiền Ninh không khỏi cảm thấy tức giận, tuy là ở trong Thánh Địa, địa vị của Thánh nữ cao hơn y, nhưng chuyến này y đi theo Thánh nữ ra đây, không những phụ trách bảo vệ sự an toàn của nàng, mà còn gánh vác trách nhiệm chỉ huy toàn đội ngũ không ngừng đi tới.

- Tiểu thư, tìm kiếm Thánh chủ là nhiệm vụ của ngài, ngài không nên ở nơi này dừng chân bất động, bất luận là ngài có lý do gì!

- Ta hiểu.

An Linh Nhi nhíu chặt lông mày, khuôn mặt xinh đẹp đó trắng bệch:

- Nhưng không hiểu vì sao, mấy ngày này trong lòng ta lại có một cảm giác bất an, giống như là sắp xảy ra chuyện đại sự gì vậy.

- Chuyện lớn?

Tiền Ninh sắc mặt khẽ thay đổi.

- Chuyện lớn như thế nào?

An Linh Nhi chậm rãi lắc đầu, lẩm bẩm nói:

- Ta cũng không biết, không thể nói rõ…

Tiền Ninh chấn động, nhìn nàng ngờ vực, một hồi lâu mới chậm rãi gật đầu:

- Nếu đã như vậy, chúng ta ở thêm một thời gian, đợi khi nào tiểu thư suy nghĩ thông suốt rồi, chúng ta lại đi.

- Ừm.

Nhìn bóng lưng rời đi của Tiền Ninh, trên trán của An Linh Nhi bỗng vã ra từng giọt mồ hôi, lời nói lúc nãy, cũng không phải là lừa gạt Tiền Ninh, mà đích thật là có nỗi lo lắng như vậy.

Cũng không biết tại sao, mấy ngày này trước mắt An Linh Nhi xuất hiện những ảo ảnh chẳng lành và nhuốm máu.

Nàng vốn dĩ nghĩ là nó có chút liên quan đến việc Dương Khai tước đoạt thần hồn lạc ấn của nàng, nhưng sau khi điều tra một phen, lại phát hiện hai bên căn bản không có mối quan hệ nào.

Trong mật thất, Dương Khai đã bế quan đúng mười ngày, khó khăn lắm mới hấp thu trọn vẹn dược hiệu của viên Thánh đan đó.

Điều bí mật hình thành Thánh đan và huyền cơ của đan vân, hắn thăm dò được đôi chút. Tuy là không nhiều, nhưng cũng xem là có thu hoạch rồi, khiến hắn vô cùng hài lòng, tiếp theo đó cũng làm hắn có thêm nhiều lý giải sâu sắc về thuật luyện đan.

Sau khi dược hiệu Thánh đan dần dần phát huy toàn bộ, Dương Khai cảm thấy cả người mình dường như đã có chút biến đổi so với trước đây.

Thân thể nhẹ nhàng, đầu óc thanh thản, sức mạnh của thần thức không nghi ngờ gì đã cường đại hơn rất nhiều so với trước đây.

Cảm giác này mới xuất hiện, khiến sức mạnh thần thức của hắn vận dụng càng thêm thuận tiện, mau lẹ.

Nhướng mày, Dương Khai lập tức để tâm thần của mình chìm vào thức hải, tỉ mỉ tra xét.

Thần hồn linh thể vừa hiển hóa ra, Dương Khai liền ngây người.

Những ngày bế quan, hắn luôn thăm dò huyền bí của đan vân, không mấy chú ý đến tình hình trong thức hải. Sau khi hắn phát hiện sự biến đổi cực lớn trong thức hải, lập tức có chút không thể tin nổi.

Năng lượng thần hồn hừng hực thiêu đốt như biển cả kia trở nên càng thêm dày đặc, đó là kết quả tất yếu. Diệt Thế Ma Nhãn và Thần Chiến Chi Đình vẫn lơ lửng giữa không trung, không hề có biến đổi.

Mà sự thay đổi lớn nhất, chính là hòn đảo do Ngũ Thái Ôn Thần Liên huyễn hóa thành.

Thời khắc này, hòn đảo kia lóe lên đủ mọi sắc thái hào quang, chói lọi, diễm lệ dị thường.

Dương Khai tỉ mỉ phân biệt một hồi, rõ ràng nhận thấy hòn đảo vốn chỉ có năm màu sắc, giờ phút này lại bất ngờ tăng thêm một màu. Nghiễm nhiên đã biến thành sáu màu!

Màu sắc mới này so với năm màu kia có vẻ hơi mờ nhạt, nhưng nó thật sự đã xuất hiện.

Lục Thái Ôn Thần Liên!

Dương Khai ngơ ngác một chút, ngửa mặt lên trời cười phá lên.

Sau khi hắn có được Ôn Thần Liên cũng chưa từng nghĩ tới, trong đời mình, Ôn Thần Liên lại có thể trưởng thành tiến hóa. Dù sao cũng theo như những gì mà Địa Ma nói, quá trình này quả thật là vô cùng lâu dài rồi.

Nhưng có ai nghĩ được, lần đầu tiên hấp thụ dược hiệu Thánh đan, đã trực tiếp khiến Ngũ Thái Ôn Thần Liên tiến hóa thêm một cấp độ, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là có thể tăng cấp thành hình thái thất thái cuối cùng.

Mỗi lần có thêm một màu, công hiệu mà Ôn Thần Liên phát huy sẽ tăng lên một bậc.

Dương Khai có thể cảm thấy được, công hiệu bổ dưỡng thần hồn của Ôn Thần Liên vào giờ phút này so với trước đây, quả thật hùng mạnh hơn nhiều lần, hơn nữa công hiệu này luôn luôn sản sinh. Chỉ cần Dương Khai có được Ôn Thần Liên, thì năng lượng thần hồn sẽ luôn liên tục không ngừng tăng cường.

Lần thu hoạch to lớn này, quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Từ ngũ thái tiến hóa thành lục thái, hao phí ròng rã mười ngày, trong thời gian dài như vậy, Dương Khai đã sử dụng vô số linh đan diệu dược, còn chưa kể đến chất dinh dưỡng mà chủ nhân trước kia của Ôn Thần Liên đã cung cấp cho nó.

Dương Khai không biết trước khi đại nạn của bản thân giáng xuống, có thể tận mắt chứng kiến Ôn Thần Liên tiến hóa đến hình thái cuối cùng hay không.

Nhưng hắn cũng đã cảm thấy vô cùng hài lòng rồi, ngắm nhìn hòn đảo phát ra sáu loại màu sắc, Dương Khai không ngừng cười ngây dại, nhất thời có chút không kìm nén được.

Đúng lúc này, thần hồn trong linh thể truyền đến một hồi động tĩnh quỷ dị.

Dương Khai nhướn mày, vội vàng tra xét, một lát sau, lông mày khẽ nhíu.

Không phải thần hồn của hắn có dị trạng, mà là thần hồn lạc ấn của An Linh Nhi, truyền đến một hồi dao động bất thường. Giờ phút này, nữ nhân này dường như đang gặp phải chuyện gì đó khiến nàng hoảng sợ, trong lòng run rẩy, lạc ấn đó toát ra một cảm giác cực kỳ bất an.

Nàng ấy có thể gặp phải nguy hiểm gì? Dương Khai khó hiểu nghi hoặc.

Tuy là thực lực nàng không tính là quá cao, giống như hắn đều ở Siêu Phàm nhất tầng cảnh, nhưng dù sao nàng cũng là Thánh nữ của Cửu Thiên Thánh Địa, thân phận cao quý, trong quần đảo hải ngoại này, còn ai dám làm hại nàng?

Trong lòng khó hiểu, Dương Khai cất bước ra ngoài.

Phá vỡ cấm chế và kết giới dày đặc trong mật thất, Dương Khai vừa đi tới cửa mật thất, bên tai liền nghe thấy từng đợt âm thanh rên rỉ và tiếng rú thảm, cách đó không xa, lại có thêm những âm thanh cực lớn truyền đến, dường như cả mảnh thiên địa đều đang run rẩy, một cỗ áp lực khủng bố khiến người ta kinh hãi, đang đè nặng lên đầu.

Dương Khai đột nhiên biến sắc, vội vàng vận chuyển chân nguyên, ngăn cản cỗ uy áp mạnh mẽ kia.

Trên hòn đảo, một cảnh hỗn loạn, vô số người đang đổ dồn về một hướng, phía sau bọn họ dường như có thứ gì đó khủng bố đang truy đuổi.

Ầm…

Một tiếng vang thật lớn, Dương Khai dường như đứng không vững, sau lưng mật thất truyền đến âm thanh răng rắc, dưới trận cuồng phong thổi quét đó, trực tiếp biến thành cảnh tượng đổ nát.

Dương Khai mở mắt nhìn, lại không phát hiện dấu vết của kẻ thù, lập tức thần thức phóng ra, trên bầu trời không xa đó, tra xét được một cỗ khí tức khiến hắn vạn phần kiêng kị.

Ngẩng đầu nhìn về phía bên kia, chỉ thấy trên bầu trời phía đó, có một thanh kiếm cực lớn, dài chừng trăm trượng từ khoảng không giáng xuống, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, suýt chút nữa xé rách không gian!

- Huyền Thiên Kiếm?

Dương Khai biến sắc, trong chốc lát nhận ra đây là một trong Cửu Thiên Thần Kỹ.

Hắn cũng có được truyền thừa của chiêu này từ An Linh Nhi, hơn nữa cũng từng vận dụng qua nó, nhưng hắn chỉ sử dụng Thần Hồn Kỹ của Huyền Thiên Kiếm, nhưng chiêu thức trước mắt này là võ chiêu, lấy chân nguyên ngưng tụ mà thành, bất luận là thuộc tính hay uy lực cũng đều khác nhau rất lớn.

Răng rắc sát...

Thanh kiếm lớn đó giáng xuống, hòn đảo này bị chẻ đôi, trực tiếp vỡ thành hai phần.

Dương Khai nheo mắt lại, chăm chú nhìn chằm chằm đạo thân ảnh hoa lệ ấy trong hư không.

Huyền Thiên Kiếm, chính là do người này thi triển ra.

Đó là một nữ nhân, một người mặc áo trắng thuần khiết, không nhiễm bụi trần, dung nhan xinh đẹp, dáng người thướt tha, hơi thở của nàng có phần giống với An Linh Nhi, đều mang cảm giác cao quý thánh khiết, tuy nhiên ngoài điều đó ra, còn có một loại tử khí mờ nhạt.

Dường như sức sống của nàng đã tiêu tán, giờ phút này đây, nàng bất quá chỉ là một khối xác không hồn.

Dương Khai không khỏi kinh hãi.

Thanh Huyền Thiên Kiếm khổng lồ như vậy lại bị nắm trong bàn tay nhỏ bé của nữ nhân này, như cắt bánh vậy, bị nàng tùy ý vung vẩy. Nguyên một hòn đảo cách đó không xa lại bị phá thành mảnh nhỏ, trực tiếp chìm vào biển lớn.

Mấy người trên hòn đảo kia, dưới sự công kích khủng bố và uy áp mạnh mẽ của nàng, căn bản không sinh ra được ý niệm phản kháng, tử thương vô số.

Nước biển xanh thẳm, trong phút chốc bị nhuộm thành sắc đỏ sẫm.

Cảnh tượng như tận thế giáng lâm, khiến người ta kinh hãi.

Nữ nhân này di chuyển bước chân, lại đến một hòn đảo bên cạnh, tiếp tục huy động Huyền Thiên Kiếm trong tay.

Trong khoảnh khắc, lại một hòn đảo bị hủy diệt.

Trước sau chưa tới mười tức, liền có ba hòn đảo bị hủy trong tay nàng.

Dương Khai trong lòng nghiêm nghị, mắt thấy lửa giận vô hình của nàng sắp thiêu cháy hòn đảo mà mình đang ở, cũng không dám ở nguyên chỗ này nữa, vội vàng thi triển thân pháp, nhún mình bay về sau.

Nhất cử nhất động của hắn, dường như đã làm nữ nhân kia chú ý, một đạo quang mang từ bên kia phóng nhanh qua đây, giống như một con rắn nhe nanh, nhanh không gì sánh được theo hướng tiếp cận Dương Khai.

- U Thiên Tỏa!

Dương Khai vô cùng hoảng sợ, cuối cùng khẳng định, nữ nhân này chắc chắn là người của Cửu Thiên Thánh Địa, hơn nữa vô cùng có khả năng là nhân vật cấp cao, nếu không sao tu luyện được Cửu Thiên Thần Kỹ?

Càng làm cho Dương Khai cảm thấy bất an chính là tu vi của đối phương, không nghi ngờ gì nữa, nữ tử thần bí này là cường giả Nhập Thánh Cảnh.

Một đạo U Thiên Tỏa đang đuổi theo sau lưng nhanh đến không tưởng tượng nổi, chân nguyên cũng nồng đậm tinh thuần tới cực điểm, Dương Khai căn bản không thể thoát khỏi.

Không dám chần chừ, Phong Lôi Vũ Dực không ngừng ầm ầm kéo ra, tốc độ của Dương Khai đột nhiên tăng lên nhiều cấp bậc, như một đạo thiểm điện biến mất tại chỗ.

U Thiên Tỏa kia trói buộc lại, nhưng chỉ trói buộc tàn ảnh di chuyển nhanh chóng của Dương Khai lưu lại tại chỗ đó.

Cách đó rất xa, đôi mắt đẹp của nữ tử nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Dương Khai, trên khuôn mặt xinh đẹp ấy hình như có chút thần sắc hoài nghi, thân thể mềm mại nhoáng lên một cái, bỗng nhiên biến mất.

Đợi đến lúc nàng xuất hiện, thì đã cách sau lưng Dương Khai không xa rồi.

Cảm nhận được sát khí và hàn khí sau lưng, cả người Dương Khai tóc gáy dựng đứng, nhân lúc nàng còn chưa kịp động thủ, lại một lần nữa biến mất, đồng thời vội vàng kiềm chế hơi thở, hướng một phương hướng lặng lẽ lao đi.

Nữ tử ngừng giữa không trung, đầu nghiêng qua nghiêng lại, tròng mắt chuyển động, vô cùng chính xác mà tìm ra vị trí của Dương Khai.

Mặc dù đã tìm được Dương Khai, nhưng lại không vội ra tay, ngược lại nhìn một phương hướng khác, hơi nhíu mày, thần sắc có vẻ khổ sở.

Trong lòng Dương Khai rất căm tức, thật không biết vị cường giả này sao lại theo dõi mình, nhưng An Linh Nhi nhất định biết được chút tình hình, chuyện gấp bây giờ là, đi tìm nữ nhân đó, hỏi nàng ta rõ ràng!

Trước cung điện, cường giả của Cửu Thiên Thánh Địa lúc này đều tề tựu, thất hồn bạt vía mà nhìn vào nữ tử đang lăng lập trên không trung.

- Nam bà bà?

An Linh Nhi thất thanh hô, thân thể mềm mại từng đợt run rẩy, trong đôi mắt đẹp bỗng nhiên tuôn ra những giọt nước mắt to như hạt đậu, thảm thiết khóc lên, thoạt nhìn cực kỳ thương tâm.

- Nam Thánh Cô lúc này đây… chẳng lẽ Thánh chủ đã mất?

Môi Tiền Ninh run run, sắc mặt trắng bệch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!