Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 762: CHƯƠNG 760: CHẾT RỒI VẪN GIẾT VẠN NGƯỜI

Trong lúc mấy người đang đàm luận, Dương Khai đã tiếp cận, trực tiếp xông đến bên cạnh An Linh Nhi, khẽ nhíu mày nhìn nàng.

An Linh Nhi lệ rơi như hoa lê đẫm mưa, liếc nhìn Dương Khai, vội vàng kêu lên:

- Sao ngươi lại ở đây? Ngươi còn không mau đi?

- Đi không được!

Dương Khai trầm mặt, chậm rãi lắc đầu:

- Nữ tử kia đã dùng một đạo thần niệm khóa chặt lấy ta.

- A…

An Linh Nhi khẽ che miệng nhỏ, đôi mắt đẹp run rẩy, ánh nhìn đầy vẻ thông cảm và thương hại hướng về Dương Khai.

- Bà ấy là ai? Sao lại nhắm vào ta, có phải là có quan hệ với các ngươi?

Dương Khai sắc mặt căm giận, liên tục chất vấn.

- Ngươi là… tên tiểu tử lần trước thoát nạn?

Tiền Ninh liếc xéo Dương Khai, sắc mặt khó coi. Vốn dĩ biến cố bất ngờ đã khiến chư vị cường giả Cửu Thiên Thánh Địa đủ đau đầu khó chịu, nay Dương Khai lại đột ngột xuất hiện, không ngừng chất vấn, khiến lửa giận của Tiền Ninh lập tức bùng lên:

- Cút ngay, nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện!

Vừa dứt lời, một đạo chân nguyên đã oanh kích về phía Dương Khai.

Dương Khai sắc mặt lạnh lùng, không chút che giấu thực lực, thuận tay khẽ phất, liền đánh tan công kích của Tiền Ninh, thân hình bất động, vẻ mặt phong khinh vân đạm.

- A?

Tiền Ninh không khỏi chấn động. Lần trước đã đánh giá thấp Dương Khai, không ngờ một tên tiểu tử thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt, lại có thể dễ dàng hóa giải một kích của mình.

- Ta không có ý định đối địch với các ngươi, bây giờ ta chỉ muốn biết, nữ nhân kia sao lại nhắm vào ta.

Dương Khai lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, lạnh lùng liếc nhìn Tiền Ninh, tỏ rõ lập trường và thái độ, rồi lại nhìn chằm chằm về phía An Linh Nhi.

- Tiền thúc…

An Linh Nhi giơ tay, khống chế sự nóng nảy của Tiền Ninh, nhìn Dương Khai cười khổ nói:

- Ngươi bị nhắm đến là do ngươi tự chuốc họa vào thân.

- Sao lại nói vậy?

- Đại khái là bởi vì ngươi đã học được Cửu Thiên Thần Kỹ.

Lời vừa nói ra, mấy vị cường giả Siêu Phàm Cảnh ở Cửu Thiên Thánh Địa liền thay đổi sắc mặt, kinh ngạc nhìn Dương Khai, vẻ mặt không dám tin. Tiền Ninh trợn tròn mắt, nhìn Dương Khai, rồi lại nhìn An Linh Nhi, thất thanh nói:

- Hắn… làm sao hắn có thể học được Cửu Thiên Thần Kỹ?

Cửu Thiên Thần Kỹ, từ trước đến nay đều chỉ có những nhân vật cấp cao nhất mới đủ tư cách tu luyện, ngay cả Tiền Ninh cũng chưa từng học qua.

- Ngươi muốn chết!

Sắc mặt Dương Khai đột nhiên dữ tợn.

Hắn không ngờ An Linh Nhi lại tiết lộ bí mật này trước mặt nhiều người như vậy. Một khi bí mật này bại lộ, hắn sẽ không thể không đối đầu với Cửu Thiên Thánh Địa.

- Có quan hệ gì?

An Linh Nhi liên tục cười khổ nói:

- Dù sao cũng phải chết rồi, để bọn họ biết có sao đâu.

- Tiểu thư, có chuyện gì vậy?

Tiền Ninh vội vàng hỏi, sắc mặt biến đổi, hiển nhiên trong lòng đã có phần ngờ vực.

- Giống như suy nghĩ của thúc.

An Linh Nhi lau nước mắt ở khóe mắt, khẽ nói:

- Người nam nhân trước mặt thúc, một lần đã lãnh ngộ được ba chiêu Cửu Thiên Thần Kỹ.

Tất cả mọi người đều trố mắt kinh ngạc, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài.

Yên lặng chừng một lát, Tiền Ninh dường như hoàn hồn lại, khó khăn mà nói:

- Vậy… vậy chẳng phải là ứng cử viên hoàn hảo cho chức Thánh chủ sao?

- Không sai.

An Linh Nhi khẽ vuốt cằm.

Sắc mặt chư vị cường giả Tiền Ninh nhìn Dương Khai đột nhiên thay đổi, trở nên cung kính và mong đợi.

- Tuy nhiên bây giờ đã trễ rồi, Nam bà bà cũng đã tìm đến nơi này….

An Linh Nhi cười khổ một tiếng. Nghe nàng ta nói như vậy, sắc mặt chư vị cường giả Tiền Ninh bỗng ảm đạm.

- Ta không quan tâm các ngươi là Thánh chủ hay không Thánh chủ. Chuyện trước mắt, các ngươi phải giải thích rõ cho ta. Nữ nhân kia rốt cuộc là ai, các ngươi nhất định là quen biết nàng ta?

Dương Khai tạm thời kiềm chế sát khí trong lòng, chỉ về phía nữ tử đang lăng lập giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía này.

An Linh Nhi đã tiết lộ bí mật, giờ có truy cứu trách nhiệm nàng cũng chẳng ích gì. Dương Khai chỉ muốn làm rõ, nữ tử đột nhiên xuất hiện tàn sát sinh linh kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, tại sao một lời không nói đã ra tay, còn dùng một đạo thần niệm khóa chặt lấy mình.

- Là Nam bà bà!

An Linh Nhi khẽ nói.

- Nam bà bà?

- Là Thánh nữ đời trước còn sót lại của Thánh Địa.

Dương Khai trợn mắt há hốc mồm, ngẩn người một lát rồi giật mình nói:

- Có phải Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi xảy ra nội đấu gì không, tại sao Thánh nữ đời trước lại có thái độ thù địch với các ngươi?

An Linh Nhi đau đớn lắc đầu:

- Nam bà bà đối xử với chúng ta rất tốt, sao có thể xảy ra nội đấu được… Ừm, ngươi còn nhớ ta đã từng nói với ngươi một câu không?

- Cái gì?

- Thân là Thánh nữ của Cửu Thiên Thánh Địa, khi còn sống không sát hại một ai.

- Có liên quan gì đến tình huống bây giờ?

Dương Khai khó hiểu.

- Đây chỉ là nửa câu trước, nửa câu sau là…

An Linh Nhi run rẩy cất tiếng, lộ rõ sự hoảng sợ tột độ trong lòng, lẩm bẩm nói:

- Khi sống không sát hại một ai, khi chết lại tàn sát vạn linh.

Dương Khai vẻ mặt dại ra, cau mày nói:

- Đây coi là cái gì?

- Thánh nữ trong Thánh Địa, khi còn sống quả thật sẽ không sát hại bất kỳ sinh linh nào, nhưng một khi đã chết, nếu thi thể không kịp phá hủy, sẽ rơi vào Tu La chi đạo, tàn sát mọi sinh linh. Đây chính là khiếm khuyết trong công pháp tu luyện của chúng ta.

Vì vậy, sau khi Thánh nữ qua đời, thi thể đều phải nhanh chóng thiêu hủy, để tránh tình huống như hiện tại xảy ra. Trước khi chúng ta lên đường, Nam bà bà vẫn còn rất tốt, tại sao đột nhiên bây giờ lại…

Dương Khai bỗng nhiên lĩnh ngộ, chẳng trách sao trên người nữ nhân kia lại cảm nhận được một cỗ tử khí nhè nhẹ. Dựa vào lời An Linh Nhi mà suy đoán, vị Thánh nữ đời trước tên Nam bà bà kia, hẳn đã là một người đã chết.

Người chết còn có thể hoạt động, Dương Khai cũng chưa bao giờ nhìn thấy.

Bối Quan Nhân là một người đã chết nhưng vẫn còn sống, lão đã qua đời không biết bao nhiêu năm, nhưng trong lòng vẫn còn một chấp niệm, chính là tu vi mạnh mẽ và chấp niệm đó đã chống đỡ cho lão. Dù đã chết, lão vẫn thực hiện trách nhiệm của mình, giải cứu người trong bộ tộc Cổ Ma.

Nói như vậy, vị Thánh cô tên Nam bà bà kia, cũng chỉ là còn một chấp niệm trong lòng, hơn nữa chấp niệm đó vô cùng mạnh mẽ, nếu không thì không có cách nào duy trì hành động của bà ta.

- Nam Thánh cô và Thánh chủ là nhất tâm đồng kết, có lẽ sau khi Thánh chủ qua đời, Nam Thánh cô mới…

Tiền Ninh nặng nề thở dài, nói.

- Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi rốt cuộc đã làm gì, lại để một người nguy hiểm như vậy thoát ra ngoài!

Dương Khai giận dữ. Bị một vị cường giả Nhập Thánh Cảnh nhắm vào, lúc này hắn cảm thấy như sắp chết đến nơi, tâm trạng tự nhiên cũng không được tốt.

- Giờ nói những chuyện này có ích gì sao?

An Linh Nhi trừng mắt nhìn hắn.

- Chỉ vì tu luyện cùng loại công pháp này, Nam bà bà đã tìm đến ta. Những người trong quần đảo gần đây, nếu không ngăn cản được bà ấy, e rằng toàn bộ đều phải chết. Sau khi giết ta, bà ấy còn truy sát ba vị tỷ muội của ta. Chỉ khi thiêu hủy được bà ấy, bà ấy mới có thể chấm dứt việc tàn sát này, bằng không, bà ấy gặp bất kỳ sinh linh nào cũng sẽ coi là kẻ địch.

Quần đảo gần đây, người lợi hại nhất cũng chỉ có Tiền Ninh mà thôi. Siêu Phàm tam tầng cảnh nhỏ bé, căn bản không thể chống đỡ được Thánh nữ Nhập Thánh Cảnh đời trước.

- Bất luận thế nào, tiểu thư và Thánh chủ tương lai không thể xảy ra chuyện gì!

Tiền Ninh bỗng lộ vẻ kiên nghị, trịnh trọng nhìn Dương Khai:

- Tiểu huynh đệ, tuy là ngươi vẫn chưa nhập vào Thánh Địa, nhưng ngươi cũng đã thông qua khảo nghiệm của tiểu thư, vậy sớm muộn gì cũng là chủ của Thánh Địa. Xin ngươi mang theo tiểu thư nhanh chóng rời khỏi đây, nếu thật sự không ổn, ngươi nhất định phải sống sót, tiểu thư cũng sẽ hy sinh để bảo vệ sự an toàn của ngươi.

Dương Khai thần sắc mờ nhạt. Dù lời ủy thác của Tiền Ninh khiến hắn có chút xúc động, nhưng hắn căn bản không thể nào đảm nhiệm chức Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa!

Những lời Tiền Ninh nói, Dương Khai nghe như nước đổ lá khoai.

- Hai vị xin hãy mau chóng rời khỏi đây, ở đây sẽ do chúng tôi chống đỡ!

- Không biết tự lượng sức!

Dương Khai hừ lạnh:

- Các ngươi như vậy là tự tìm con đường chết, hơn nữa, ta và nàng có thể trốn đi đâu, những nơi gần đây căn bản không thể nào thoát được…

Chưa nói dứt lời, Dương Khai hai mắt bỗng nhiên lóe sáng, nghĩ ra một khả năng, nhìn về một vị trí nào đó trên đại dương phía xa xa.

An Linh Nhi hình như cũng nghĩ ra rồi, chợt cùng với Dương Khai liếc nhìn nhau, đều nhìn ra ý nghĩ trong lòng.

Trong lúc mấy người đang trò chuyện, Nam Thánh cô trên không trung vẫn thờ ơ lạnh nhạt quan sát, không hề vội vã ra tay. Trên khuôn mặt bà ta hiện lên thần sắc do dự, chần chừ, tựa như lý trí khi còn sống đang ngăn cản hành động của bà. Nhưng hiển nhiên, trạng thái này không thể kéo dài lâu, sát khí lạnh như băng trên người bà dần dần bùng phát.

- Tiểu huynh đệ, nếu ngươi có mệnh hệ gì thì cũng đành chịu, nhưng nếu còn sống sót, ngươi hãy quay về Thánh Địa đảm nhiệm chức Thánh chủ. Thánh Địa… không thể một ngày vô chủ!

Tiền Ninh nặng nề vỗ trên lưng của Dương Khai, thành khẩn dặn dò.

Dương Khai không phản bác được.

- Hai vị hãy mau chóng rời đi, chạy được càng xa càng tốt!

Tiền Ninh hít một hơi thật sâu, bỗng ngẩng đầu, nhìn về Nam Thánh cô ở trên không kia.

Thần sắc của đối phương không ngừng biến đổi, dần dần, vẻ dữ tợn và thô bạo đã thay thế sự chần chừ do dự trước đó. Bốn phía nồng đậm sát khí, quần đảo hải ngoại chẳng mấy chốc biến thành quỷ vực, âm phong từng trận gào thét.

Dương Khai không dám chần chừ, kéo An Linh Nhi lại, triển khai Phong Lôi Vũ Dực sau lưng, trốn đi nhanh như thiểm điện.

Ngay khi bọn họ hành động, Nam Thánh cô liền vung tay, từng đạo công kích như trận mưa sa ầm ầm giáng xuống.

Tiền Ninh dẫn theo mấy vị cao thủ Cửu Thiên Thánh Địa, sắc mặt ngưng trọng nghênh đón.

- Tiền thúc bọn họ…

An Linh Nhi quay đầu nhìn lại vội vàng nói.

- Bọn họ chết chắc rồi.

Sắc mặt Dương Khai ngưng trọng, tốc độ nhanh thêm mấy phần, trong nháy mắt liền dẫn An Linh Nhi đến biển. Chân nguyên từ cơ thể xuất ra, bao trùm lấy hai người, nhanh chóng chìm xuống biển.

Trong lúc đang chìm xuống dưới, Dương Khai tranh thủ thời gian thoáng nhìn lên trời, vừa lúc nhìn thấy bọn người của Tiền Ninh ở giữa không trung nổ thành sương máu.

Trong tay Nam Thánh cô, bọn họ căn bản không thể chống đỡ nổi quá ba tức thời gian.

Đánh chết đám người Tiền Ninh, Nam Thánh cô vẫn không ngừng tay, khẽ động Huyền Thiên Kiếm trong tay, hòn đảo nơi đám người Tiền Ninh trú ngụ cũng bị hủy diệt. Từng mảng đất đai rộng lớn chìm xuống đáy biển, sinh linh lầm than, tử thương vô số.

Ngay sau đó, Huyền Thiên Kiếm khổng lồ kia bị Nam Thánh cô ném ra, khí thế như cầu vồng, khuấy động nước biển, truy kích theo hướng Dương Khai và An Linh Nhi.

Dương Khai khắp cả người phát lạnh, chân nguyên cuồng bạo bắt đầu khởi động, đã tăng tốc độ đến cực điểm rồi, nhưng lại có vẻ là không thể thoát được. Chuôi kiếm khổng lồ đó xuyên vào làn nước biển không chút cản trở, nước biển xanh thẫm trực tiếp bị chia làm hai.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!