Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 765: CHƯƠNG 763: NGƯƠI HỎI QUÁ NHIỀU

Rất nhanh, Dương Khai đi theo hắn ra khỏi địa lao. Sau khi ra ngoài, hắn quay đầu nhìn Dương Khai, dường như muốn dặn dò điều gì đó, nhưng khi nhìn rõ trạng thái của Dương Khai, sắc mặt không khỏi biến đổi, đưa tay chỉ, trợn mắt há hốc mồm nói:

- Ngươi… cơ thể ngươi…

- Có vấn đề gì?

Dương Khai trầm tĩnh đáp.

- Ngươi chẳng phải sắp chết rồi sao, cơ thể ngươi sao lại…

Lúc trước cơ thể Dương Khai mất đi không ít huyết nhục, thân thể còn bị xuyên thủng, tộc nhân cho rằng hắn sống không được lâu nữa, chết chắc.

Nhưng bây giờ nhìn lại thì hoàn hảo không chút tổn hại, hắn không khỏi có chút kinh ngạc, cảm thấy khó mà tin nổi.

- Năng lực hồi phục của ta vượt xa người thường.

- Thật sự quá đỗi kinh người!

Hắn nhìn Dương Khai với ánh mắt không thể tin được, đột nhiên quát lạnh nói:

- Tiểu tử, có phải ngươi đã dùng Thánh đan diệu dược gì trị thương rồi không? Nếu có, mau chóng đem ra đây, tránh để lát nữa phải chịu khổ!

- Ta không có thứ như vậy.

Dương Khai bình thản lắc đầu.

Hắn dò xét Dương Khai từ đầu đến chân, dường như đang muốn tìm kiếm dấu vết của túi Càn Khôn, chỉ tiếc là đến cuối cùng cũng chẳng có thu hoạch gì, cảm thấy có chút thất vọng. Trong lòng thầm oán hận, nghiến răng nghiến lợi xô đẩy Dương Khai, dẫn hắn đến một tòa đại điện.

Trong đại điện có không ít người, hơn nữa ai nấy sắc mặt đều hồng hào, tinh thần phấn chấn. Mỗi người đều có khí tức nóng bỏng đặc trưng, tỏa ra từ thân thể.

Tất cả những người ở đây, bất luận nam nữ, bất luận già trẻ, không ngờ đều giống như Dương Khai, tu luyện công pháp thuộc tính Dương. Hơn nữa tu vi của bọn họ cũng không thấp, người thấp nhất cũng có trình độ Thần Du Cảnh Bát Tầng, thậm chí còn có mấy người Siêu Phàm Cảnh.

Trong điện tụ tập mười mấy người, đứng đầu là một vị lão giả với khí tức hùng hậu cổ xưa. Vị lão giả này tóc đỏ rực, uy nghi tự nhiên, nhìn qua có vẻ gân cốt lão luyện.

Bên cạnh lão giả là một thanh niên có khuôn mặt vuông vức đứng đó, mặc một bộ quần áo màu xám. Chân nguyên dao động mơ hồ tỏa ra từ thân thể y, hiển lộ sức mạnh phi phàm.

Thanh niên này, chắc chắn là có trình độ Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh.

Khi Dương Khai đến nơi này, đám người này đang đàm luận chuyện gì đó. Vừa thấy hắn đến, mọi người đều ngạc nhiên nhìn chằm chằm, không tiếp tục đề tài cũ mà chuyển sang tỏ vẻ hứng thú với hắn.

- Thủ lĩnh, người đã dẫn tới rồi!

Người kia dẫn Dương Khai tới đây rồi ôm quyền bẩm báo. Lão giả ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa khẽ vuốt cằm, phất tay, hắn cung kính lui xuống. Trước khi rời đi, hắn còn trừng mắt cảnh cáo Dương Khai, ngụ ý tốt nhất nên thành thật một chút.

- Dịch Phong, đây là người ngươi đã bắt về sao?

Vị lão giả đó vuốt chòm râu của mình, khẽ gật đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Dương Khai.

Khi nói chuyện, Dương Khai rõ ràng cảm nhận được một luồng khí tức nóng bỏng thẩm thấu vào cơ thể, từ trong ra ngoài, dò xét hắn vài lượt.

- Vâng, thủ lĩnh.

Thanh niên đứng bên cạnh lập tức đáp, thái độ nhìn Dương Khai cũng bắt đầu trở nên kỳ lạ.

- Chẳng phải nói người này sắp chết rồi sao? Tại sao lại còn yên lành mà đứng ở đây?

Lão giả lại hỏi.

Dịch Phong gãi gãi đầu, chau mày:

- Ta cũng không biết nữa, lúc bắt hắn về, quả thật dáng vẻ của hắn như người sắp chết. Ta cũng nghĩ là hắn không sống nổi mấy ngày… Này tiểu tử, rốt cuộc là chuyện gì?

Dương Khai nhìn y, lại nhìn lão giả, chau mày nói:

- Nghe giọng điệu của các ngươi, các ngươi không phải nhân loại?

Chỉ có sinh linh dị tộc mới dùng hai từ “nhân loại”.

- Hỗn xược!

Dịch Phong thần sắc lạnh lùng.

- Ta hỏi gì ngươi đáp nấy, nơi này không có chỗ cho ngươi lắm lời.

Nói xong liền vung tay lên, một luồng chân nguyên mênh mông theo tay y phóng tới, tựa như roi da, quất lên người Dương Khai.

Một tiếng “ba” vang lên, trên người hắn lập tức xuất hiện một vết máu. Chân nguyên bị phong bế, hắn căn bản không thể hóa giải công kích như vậy.

Thân hình Dương Khai bất động, âm thầm cắn răng, ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm thanh niên kia.

- Xem ra vẫn có khí phách!

Dịch Phong liên tục cười lạnh, vừa dứt lời, chân nguyên trong tay lại phun trào, dường như muốn tiếp tục giáo huấn Dương Khai.

- Được rồi Dịch Phong!

Lão giả bỗng nhiên giơ tay, ngăn cản y quất Dương Khai, hơi có chút tò mò nhìn Dương Khai, mỉm cười:

- Nhân loại như ngươi xem ra có chút bản lĩnh. Nếu ta không nhìn lầm, nhục thể của ngươi không kém hơn cường giả Nhập Thánh Cảnh bình thường?

- Không phải chứ thủ lĩnh?

Dịch Phong biến sắc, kinh ngạc nói:

- Nhưng mà tu vi của hắn chỉ là Siêu Phàm Nhất Tầng Cảnh.

- Hẳn là hắn đã kiên trì ma luyện thân thể, mới có thành tựu như ngày hôm nay. Tuổi còn trẻ mà đã sở hữu một thân thể cường hãn như vậy, quả không đơn giản!

Lão giả lộ vẻ mặt tán thành, lại dò hỏi:

- Sao mà ngươi làm được vậy?

- Mỗi ngày bị người ta quất mấy vạn lần, ai cũng có thể đạt được.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Đúng là một phương pháp ngu ngốc, vậy mà ngươi cũng nói ra được.

Lão giả cũng không rõ có phải Dương Khai đang trả lời mình cho có lệ hay không, không có ý định truy cứu, vẻ mặt ôn hòa nói:

- Vì ngươi là nhân loại, nên ta mới tha cho ngươi một mạng. Nếu ngươi là Ma tộc, e rằng sẽ không may mắn như vậy đâu.

Nói xong, sắc mặt lạnh lẽo, trầm giọng nói:

- Tiểu tử, ta hỏi ngươi vài vấn đề. Nếu ngươi trả lời khiến ta hài lòng, ta có thể cho ngươi sống thêm vài ngày; nếu không, ngươi biết hậu quả rồi đấy.

Thân ở dưới mái hiên, Dương Khai chỉ đành gật đầu.

- Ngươi với Ma tộc có phải có quan hệ gì?

- Không có quan hệ.

- Không có quan hệ? Sao ngươi lại xuất hiện ở nơi này, ngươi từ đâu tới?

- Đáy biển! Trong một vùng di tích thượng cổ, có một Hư Không Thông Đạo. Ta và đồng bạn bị một cường giả truy sát, bất đắc dĩ mới chui vào Hư Không Thông Đạo. Đợi đến khi hoàn hồn thì đã ở nơi này.

Lúc Dương Khai đang nói chuyện, vị lão giả nhìn chằm chằm hắn, dường như muốn nhìn thấu xem hắn có đang nói dối không. Đợi khi hắn nói xong, trầm ngâm một lát rồi cau mày nói:

- Kể tỉ mỉ những gì các ngươi đã gặp phải cho ta nghe.

Dưới ánh mắt dò xét của đối phương, Dương Khai không chút giấu giếm, kể rõ ràng những chuyện đã gặp phải trước đó. Thực lực của vị lão giả này thâm sâu khó dò, không biết ông ta có bản lĩnh đặc biệt gì, lúc này mà nói dối ngược lại sẽ phản tác dụng.

- Trốn khỏi tay một vị cường giả Nhập Thánh Cảnh?

Lão giả tỏ ra kinh ngạc:

- Bản lĩnh của ngươi quả không nhỏ!

- Chỉ là may mắn mà thôi, suýt chút nữa thì đã bỏ mạng.

Lão giả vuốt cằm, gật đầu đồng ý với cách giải thích của Dương Khai.

- Tại sao các ngươi lại cho rằng ta có quan hệ với Ma tộc? Còn vị đồng bạn của ta hiện giờ ở đâu? Tình hình nàng ta ra sao?

Dương Khai hỏi ngược lại.

- Tiểu tử, ngươi hỏi hơi nhiều rồi đấy.

Dịch Phong hừ lạnh một tiếng.

Lão giả kia cũng nhíu mày, dường như cũng không thích Dương Khai lắm lời như vậy, nhưng vẫn mở miệng nói:

- Vì ở chỗ bọn ta, từ trước đến nay chỉ có Ma tộc mới có thể tiến vào, các ngươi là nhân loại đầu tiên đến nơi này. Còn vị đồng bạn của ngươi, chỉ là bị hạn chế tự do mà thôi.

Nói xong thì nói với Dịch Phong:

- Ngươi đi điều tra nơi bọn họ xuất hiện một phen, xem thử bên đó có lối vào nào không, nếu tìm thấy, lập tức phá hủy nó!

Dịch Phong đang định đáp lời thì Dương Khai đã nói:

- Không cần tra nữa, trước khi đến đây ta đã phá hủy Hư Không Thông Đạo đó rồi.

- Ngươi nói vậy là thật sao?

Dịch Phong khinh miệt liếc nhìn Dương Khai một cái, nhưng vẫn nhanh chóng bước đi, lộ vẻ là phải dẫn người đến cánh rừng kia điều tra tình hình.

Đợi sau khi hắn rời khỏi, mọi người trong điện xôn xao bàn tán.

- Thủ lĩnh, tố chất của tên tiểu tử đó quả thực phi phàm. Hơn nữa, công pháp tu luyện của hắn lại là thuộc tính Dương. Nếu có thể hóa thành chất dinh dưỡng cho Thần Thụ, e rằng có thể giúp Thần Thụ bình ổn một thời gian.

- Đúng vậy, gần đây Thần Thụ càng ngày càng bất ổn, nếu cứ như thế, e rằng chúng ta sẽ không còn nơi che chở nữa.

- Bắt những Ma tộc kia xem ra không phải kế lâu dài, bây giờ nên nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề của Thần Thụ. Nếu Thần Thụ không còn… bộ tộc chúng ta e rằng sẽ gặp phải tai họa diệt tộc.

- Tất cả câm miệng!

Lão giả kia quát nặng một tiếng:

- Các ngươi tưởng lão phu không muốn giải quyết vấn đề này sao? Chỉ là không tìm được căn nguyên, làm sao mà giải quyết?

Nghe vậy, sắc mặt mọi người đều ảm đạm.

Một lát sau, lão giả kia dặn dò:

- Húc Cừu, ngươi đi một chuyến, dặn dò người trong tộc chăm sóc tốt cho tên tiểu tử kia, cho hắn món ăn tinh mỹ nhất, ngoài ra giải trừ cấm chế trên người hắn, tặng hắn một quả Thần Thụ, ta muốn hắn nhanh chóng hồi phục thực lực đỉnh phong.

- Vâng.

Cường giả tên Húc Cừu lập tức đứng dậy, rời khỏi đại điện.

Mọi người nghe vậy, tinh thần đều chấn động, đều biết thủ lĩnh đang tính toán vì tương lai không xa, không khỏi âm thầm mong đợi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!