Vẫn là địa lao âm u ẩm ướt đó, Dương Khai bị áp giải tới đây, giam vào một gian ngục thất khác.
Trong ngục thất còn có một bóng người trông có vẻ cô quạnh, đang cuộn mình trong góc, tiếng nức nở khe khẽ truyền đến từ phía đó.
Nghe thấy động tĩnh, người nọ ngẩng đầu nhìn ra, trong phút chốc, đôi mắt đẹp loé lên tia kinh ngạc mừng rỡ, cất giọng gọi lớn:
- Dương Khai?
Vừa gọi, nàng liền lập tức đứng dậy, lảo đảo chạy tới, lo lắng nhìn hắn, khi phát hiện thương thế của hắn đã bình phục hoàn toàn thì không khỏi kinh ngạc.
Sau khi bị đưa đến đây, An Linh Nhi đã bị tách khỏi Dương Khai. Nàng cũng như những người khác, cứ ngỡ với thương thế của Dương Khai, không chết cũng phải tàn phế, nào ngờ bây giờ lại có thể gặp lại, càng không ngờ hắn vẫn bình an vô sự.
Dương Khai nháy mắt ra hiệu cho nàng, ý bảo nàng cứ yên tâm. Đợi hai ngoại tộc nhân áp giải hắn rời đi, hắn mới kéo nàng vào một góc ngục thất.
- Nàng sao rồi?
Dương Khai nhìn nàng một lượt, thấy y phục nàng vẫn chỉnh tề, chỉ có đôi mắt vì khóc mà hơi sưng lên.
An Linh Nhi lắc đầu:
- Ta không sao, bọn họ không làm khó ta. Còn ngươi?
- Ta cũng không sao!
Dương Khai cười ha hả.
- Đây là nơi nào vậy? Nàng có biết những người này là ai không? Tại sao lại bắt chúng ta?
- Không rõ lắm. Nhưng bọn họ dường như không phải Nhân tộc, hơn nữa còn có thâm cừu đại hận với Ma tộc!
Vừa nói, Dương Khai vừa nhìn sang hai bên ngục thất. Ở phía đối diện, vừa hay có một đôi mắt tò mò đang quan sát hắn và An Linh Nhi, từ người bọn họ toát ra một luồng khí tức tà ma.
Hẳn là người của Ma tộc bị bắt đến đây.
- Mới thoát khỏi miệng sói, lại sa vào hang cọp.
An Linh Nhi mặt mày ảm đạm, lòng nặng trĩu.
- Cứ yên tâm đi, ít nhất thì vị Thánh nữ đời trước đó tạm thời sẽ không tìm được đến đây.
Dương Khai ngồi xuống. So với lúc bị vị Thánh nữ tiền nhiệm truy sát, nơi này ngược lại có vẻ an toàn hơn, ít nhất Dương Khai cảm thấy trong thời gian ngắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Nghe hắn nói vậy, tâm trạng An Linh Nhi quả nhiên tốt lên một chút, cũng ngồi xuống bên cạnh hắn, nép sát vào người y.
Dương Khai không để ý đến nàng nữa mà đưa mắt đánh giá đám Ma tộc nhân ở hai bên. Chắc hẳn bọn họ đều bị giam cầm thần thức và chân nguyên, hơn nữa ở nơi có thuộc tính dương nồng đậm thế này, ma khí của họ cũng bị áp chế ở các mức độ khác nhau.
Ma tộc nhân bị giam ở đây có ít nhất mười mấy người, thực lực cao thấp không đều, nhưng tu vi cụ thể ra sao thì Dương Khai không cảm nhận được. Thức hải bị cấm chế, hắn cũng không dám tùy tiện vận dụng thần thức để dò xét người khác.
Đang lúc quan sát, bên ngoài ngục thất bỗng có người đi tới.
Dương Khai rùng mình, khẽ nheo mắt nhìn về phía người đó.
Người này Dương Khai vừa mới gặp, chính là kẻ ngồi ở vị trí khá cao trong đại điện, hẳn là một cường giả ở nơi này.
Hắn đứng bên ngoài ngục thất, thần sắc lạnh lùng nhìn Dương Khai. Một lát sau, không ít tộc nhân khác lần lượt bưng một ít đồ đi tới.
- Mở cửa lao!
Người kia ra lệnh, lập tức có người mở khóa xích của ngục thất.
Mấy người đó nối đuôi nhau đi vào, mang theo từng luồng hương thơm mê người. Dương Khai kinh ngạc vô cùng, vì hắn phát hiện những thứ họ mang vào lại là mấy món ăn tinh xảo và vài vò rượu ngon.
- Tiểu tử, coi như ngươi may mắn. Thủ lĩnh đã dặn dò bọn ta phải chăm sóc ngươi cho tốt.
Người kia hừ lạnh, phất tay đánh ra một luồng chân nguyên, rót vào cơ thể Dương Khai.
Ngay sau đó, Dương Khai cảm thấy cấm chế trong cơ thể mình được giải trừ, chân nguyên lại một lần nữa chảy xuôi trong kinh mạch, khôi phục lại thực lực vốn có.
Nhưng hắn không hề hành động thiếu suy nghĩ. Đối phương có thể dễ dàng giải trừ cấm chế của hắn như vậy, rõ ràng là không sợ hắn giở trò.
Mấy món ăn và rượu ngon được bày ra trước mặt Dương Khai. Vị cường giả kia chỉ đứng yên tại chỗ, từ trên cao lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm.
- Đây là ý gì?
Dương Khai nhíu mày. Người ở đây có thái độ không tốt với hắn, vô duyên vô cớ không những giải trừ cấm chế trên người hắn mà còn đối đãi tử tế, không khỏi khiến hắn có chút cảnh giác.
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!
- Không có ý gì!
Người kia cười lạnh một tiếng, chậm rãi bước tới, ngửa lòng bàn tay, một quả linh quả màu vàng nhạt to bằng nắm tay xuất hiện trong bàn tay to lớn của y. Ngay khoảnh khắc linh quả đó xuất hiện, Dương Khai cảm nhận được năng lượng thuộc tính dương nồng đậm và hương thơm phả vào mũi.
Hắn nhướng mày, ánh mắt dán chặt vào quả linh quả kia.
- Hừ, đây cũng là cho ngươi, từ từ mà hưởng dụng đi!
Người kia tiện tay ném quả linh quả tới, Dương Khai đưa tay bắt lấy, hoài nghi nhìn y.
Y không nói thêm lời nào, dẫn đám tộc nhân xoay người rời đi, rồi lại khóa cửa lao lại.
Một lát sau, đám người đó đã biến mất không còn tăm hơi.
Nhìn linh quả trên tay và mỹ thực hảo tửu trước mắt, Dương Khai lòng đầy nghi hoặc, không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Bên ngục thất trái, bỗng truyền đến một tràng cười quái dị:
- Tiểu tử Nhân tộc, vận khí của ngươi không tệ, trước khi chết còn được ăn một bữa no nê, xem ra giá trị lợi dụng của ngươi đối với bọn họ rất lớn.
Dương Khai cau mày, liếc nhìn sang, nhưng ánh sáng quá mờ ảo, hắn không thấy rõ dáng vẻ của người kia.
Đảo mắt một vòng, hắn cười ha hả:
- Bằng hữu, chúng ta đều là người cùng cảnh ngộ, hà tất phải châm chọc nhau như vậy? Ngươi có muốn dùng chung không?
- Không cần, ngươi tự cầu phúc cho mình đi!
Người kia hừ hừ, không nói gì nữa.
- Có khi nào trong này có độc không?
An Linh Nhi có chút lo lắng hỏi.
- Nàng nghĩ nhiều rồi.
Dương Khai lắc đầu. Nếu thật sự muốn giết mình, đám người kia cũng không cần bày nhiều trò như vậy. Với thực lực của họ, hoàn toàn có thể đẩy mình vào chỗ chết, hà tất phải hạ độc trong thức ăn?
Hơn nữa, quả linh quả mà người kia cho hắn cũng không tầm thường. Dương Khai không nhận ra đây là linh quả gì, chỉ biết nó ít nhất cũng là cấp bậc Linh cấp thượng phẩm, bên trong chứa đựng năng lượng thuộc tính dương cực kỳ nồng đậm.
Một trái linh quả như vậy, đủ để một võ giả như hắn hoàn toàn hồi phục.
- Ăn đi, không sao đâu.
Dương Khai mỉm cười, lấy một cái đĩa, đưa vào tay An Linh Nhi.
Chân nguyên và thần thức đều bị cấm chế, trước đó lại bị kinh hãi, An Linh Nhi quả thật rất cần bổ sung thể lực, lập tức cũng không khách khí, từ tốn nhai nuốt.
Dương Khai thì ăn như gió cuốn mây tan, lấp đầy bụng, sau đó cũng không bỏ qua linh quả kia, trực tiếp nuốt vào, trong đan điền thoáng chốc đã ngưng tụ thêm mấy giọt Dương Dịch.
Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày đều có người mang thức ăn đến, chế biến rất tinh tế, mùi vị cũng khá ngon.
Dương Khai cũng không khách khí, mấy ngày sau, thương tích không những khỏi hẳn mà thực lực cũng tăng lên không ít. Tại nơi có năng lượng thuộc tính dương nồng đậm thế này để tu luyện Chân Dương Quyết, quả thật là một cơ hội trời cho.
Mỗi khi hắn và An Linh Nhi nhận được đãi ngộ này, đám Ma tộc nhân bị giam ở hai bên ngục thất đều cảm thấy khó chịu.
Đều là tù nhân, nhưng đãi ngộ lại chênh lệch một trời một vực, khiến bọn họ không biết Dương Khai có quan hệ gì với đám ngoại tộc nhân kia.
Bên ngục thất trái, Ma tộc nhân nói chuyện lúc trước cứ ngỡ Dương Khai sẽ nhanh chóng bị giết, nhưng đã nhiều ngày trôi qua, đám người kia không những không gây phiền phức cho hắn mà ngược lại còn không ngừng cung cấp các loại ưu đãi, khiến người nọ không nói được lời nào.
Ước chừng năm ngày sau, Dương Khai đang ngồi trong ngục thất bỗng cảm thấy năng lượng thuộc tính dương trong không khí trở nên bất ổn, dường như ngọn nguồn của năng lượng đã xảy ra biến cố gì đó.
Hắn nhíu mày, cẩn thận dò xét, nhưng cũng không thu được tin tức hữu ích nào.
Ngược lại, đám Ma tộc nhân ở hai bên ngục thất, khi cảm nhận được điều đó, sắc mặt ai nấy đều đại biến, tất cả đều im bặt, không khí bất an và nôn nóng dần lan tỏa, vẻ mặt như thể đại nạn sắp ập xuống đầu.
- Bọn họ sao vậy?
An Linh Nhi sợ hãi co rúm bên cạnh Dương Khai, nhỏ giọng hỏi.
Dương Khai lắc đầu, thần sắc ngưng trọng.
Két… một tiếng khẽ vang lên, theo sau là từng đợt bước chân dồn dập, bên ngoài có mấy người vội vã xông vào. Cùng lúc đó, đám Ma tộc nhân bị giam ở đây đều chửi ầm lên, tâm trạng ai nấy đều kích động vô cùng, ra vẻ liều mạng.
Nhưng bọn họ bị giam cầm mọi bề, làm gì còn sức lực đánh trả. Một trận âm thanh binh binh bốp bốp vang lên, rất nhanh đã có mấy Ma tộc nhân bị bắt đi.
Rầm một tiếng, cửa lớn ngục thất lại bị khóa chặt.
Những người còn lại vẫn đang la mắng ầm ĩ, nhưng không nhận được bất cứ hồi đáp nào.
- Đủ rồi, câm miệng hết đi! Các ngươi ở đây ồn ào có ích gì?
Bên ngục thất trái, Ma tộc nhân từng nói chuyện với Dương Khai cất tiếng quát giận dữ.
Tất cả mọi người đều im lặng.
Dương Khai kinh ngạc nhìn y, xem ra Ma tộc nhân này có chút danh tiếng và uy vọng, nếu không những người kia cũng không phục tùng y như vậy.
Ước chừng sau một nén nhang, dao động năng lượng hỗn loạn trong không khí dần dần ổn định trở lại.
Một cảm giác thỏ chết cáo thương lan tràn, tất cả Ma tộc nhân đều buồn bã thương tâm.
Ánh mắt Dương Khai lóe lên, thầm cảm thấy bọn họ chắc chắn hiểu rõ nơi này hơn mình rất nhiều, có lẽ có thể từ chỗ họ hỏi thăm chút tin tức và manh mối.
Sau một ngày, lại có người mang mỹ thực hảo tửu đến. Dương Khai không ăn như hổ đói như trước, mà cầm lấy vò rượu ngon đi tới bên trái, hướng về phía Ma tộc nhân kia cất giọng nói:
- Bằng hữu, có muốn uống chung không? Rượu này mùi vị cũng không tệ.
Trong bóng tối, một đôi mắt chậm rãi mở ra, tinh quang bắn ra bốn phía. Một lát sau, tiếng cười lạnh từ bên kia truyền đến, lộ rõ vẻ khinh thường và trào phúng.
- Tuy ta là Nhân tộc, ngươi là Ma tộc, quan hệ Nhân Ma trước giờ không hòa thuận, nhưng có câu nói, kẻ thù của kẻ thù là bằng hữu, ngươi thấy thế nào?
Dương Khai vẻ mặt hòa nhã, khuyên nhủ.
Nụ cười của người kia dần tắt, trầm tư một hồi rồi nặng nề nói:
- Hừ, Nhân tộc các ngươi quả nhiên gian xảo, rất biết tùy cơ ứng biến!
Nói rồi, y đứng dậy, đi đến khoảng giữa hai ngục thất, khoanh chân ngồi xuống, một tay đoạt lấy vò rượu trên tay Dương Khai, ngửa cổ tu một ngụm lớn.
Chỉ mấy hơi thở, một vò rượu đã cạn, Dương Khai lại lấy một vò khác đưa cho y.
Thấy hắn thức thời như vậy, Ma tộc nhân kia không khỏi gật đầu, khinh miệt nói:
- Ta khinh nhất chính là Nhân tộc các ngươi, gặp kẻ mạnh thì khom lưng uốn gối, gặp kẻ yếu thì vênh váo hống hách, âm hiểm gian trá!
- Ha ha.
Dương Khai cũng không giận.
- Mời uống trước, uống xong chúng ta lại nói.