Đám đệ tử trẻ tuổi đang tranh đấu kịch liệt như vậy, bỗng chốc lại khép lại một cách kỳ lạ, khiến rất nhiều người đều cảm thấy khó hiểu.
Cuộc tranh đấu lần này có quy mô rộng lớn. Chấp Pháp Đường đã huy động hơn trăm đệ tử chỉ để vây hãm Tô Nhan, từ đó có thể thấy được sức mạnh phi phàm của nàng.
Còn một chủ nhân khác của sự việc là Dương Khai cũng được phần đông đệ tử biết đến, có kẻ phỉ báng, có người ngưỡng mộ, muôn vàn lời bình luận.
Giờ phút này, Dương Khai vẫn đang hôn mê bất tỉnh.
Sau khi rời khỏi sâm ngục, Dương Khai đã chìm vào giấc ngủ sâu. Lần này bị năm đệ tử Chấp Pháp Đường vây đánh, mặc dù vết thương không chí mạng nhưng cũng khá nghiêm trọng. Nếu không có cỗ khí lực còn sót lại trong cơ thể chưa tiêu tán, hắn đã sớm gục ngã.
Mọi việc đã xong, trong lòng không còn phải lo lắng, đương nhiên cũng không có cách nào tiếp tục cầm cự và gắng gượng.
Khi tỉnh lại, Dương Khai bỗng phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, toàn thân đau nhức. Đưa mắt nhìn quanh bốn phía, hắn nhận ra mình đang ở trong một căn phòng cực kỳ mộc mạc mà thanh nhã, trong phòng cũng không có quá nhiều đồ đạc, vô cùng tĩnh mịch.
Giống hệt căn phòng nhỏ của Tô Nhan ở chợ Hắc Phong.
Vừa trở mình đứng dậy, có lẽ đã gây tiếng động khiến bên ngoài nghe thấy. Chẳng bao lâu sau, Tô Mộc liền mở cửa phòng, xuất hiện với vẻ mặt xúc động.
Cả bọn Lý Vân Thiên đều ở đó, theo Tô Mộc bước vào, với ánh mắt đầy vẻ nặng nề nhìn Dương Khai.
- Dương sư huynh, huynh cảm thấy thế nào rồi?
Tô Mộc tiến lên đỡ hắn ngồi dậy.
- Không sao.
Dương Khai hơi vận chuyển nguyên khí, phát hiện cơ thể mình cũng không đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là ổn.
- Lần này lại là sư huynh cứu đệ, đệ Tô Mộc xin cảm ơn huynh.
Tô Mộc vụng về nói lời cảm ơn.
- Không cần bận tâm.
Dương Khai xua tay.
- Đúng rồi, đây là đan dược lão già nhà đệ đưa cho huynh, những thứ này đều để chữa thương, còn có cả loại dùng để tu luyện.
Tô Mộc lấy ra mười mấy bình đan dược, đặt lên đầu giường.
- Nhị trưởng lão?
Dương Khai ngạc nhiên.
- Nhiều thế này sao?
- Không nhiều chút nào đâu, lần này huynh bị trọng thương, nên nghỉ ngơi điều dưỡng thật cẩn thận.
- Vậy sư đệ thay ta tạ ơn Nhị trưởng lão.
- Không cần cảm ơn ông ấy đâu.
Tô Mộc vung tay, vẻ mặt tức giận.
Lần này, Tô Huyền Vũ cũng cảm thấy có lỗi với Dương Khai nên mới ban tặng nhiều đan dược như vậy. Dù sao nếu không phải vào phút cuối cùng Mộng chưởng quầy mang chỉ lệnh của Chưởng môn đến, e rằng lần này lão đã lấy Dương Khai ra làm vật hy sinh rồi. Tô Mộc tức giận vì cách lão xử lý chuyện này nên cố tình đòi rất nhiều đan dược đưa cho Dương Khai.
- Tô Nhan sư tỷ đâu?
Dương Khai quay sang nhìn quanh hỏi.
Sắc mặt Tô Mộc lập tức trở nên kỳ lạ, y đã sớm biết được hành động táo bạo lúc trước của Dương Khai từ nhóm Lý Vân Thiên, nhất thời trong lòng vừa sợ hãi lại vừa khâm phục. Từ nhỏ đến lớn, cảm giác của y đối với Tô Nhan không giống như tỷ tỷ mà giống như mẫu thân. Trước mặt Tô Nhan, Tô Mộc không bao giờ dám thở mạnh một tiếng.
Nhưng vị Dương sư huynh này đúng là gan to tày trời. Không ngờ ngay trước mặt bao nhiêu người lại dám kéo tay tỷ ấy, lại còn dám lên tiếng hùng dũng như vậy.
Sau đó lại không bị tỷ ấy trừng phạt. Không những không bị trừng phạt mà ngược lại lại được tỷ ấy sắp xếp cho nghỉ dưỡng trong khuê phòng của mình. Sự việc như vậy thật đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Dương Khai hôn mê hai ngày nay, Tô Mộc cũng trầm tư suy nghĩ hai ngày, không hiểu là có huyền cơ gì ẩn chứa bên trong.
Tại sao lại như vậy? Rốt cuộc là tại sao lại như vậy chứ?
- Ai dà, Dương sư huynh.
Tô Mộc thở dài vỗ vai Dương Khai, cẩn trọng chọn lời, thật lâu mới nói:
- Nén bi thương, từ xưa đến nay rất nhiều sự việc “lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình”. Sư huynh, huynh phải nhìn thoáng hơn một chút.
Dương Khai ngẩn ra, chợt có chút cười không được khóc không xong, biết Tô Mộc e rằng đã hiểu lầm mình nhưng cũng không giải thích nhiều mà chỉ hỏi:
- Tỷ ấy ở đâu?
Lần này may mà có nàng cứu viện vào thời khắc mấu chốt, nếu không e rằng Dương Khai sẽ phải sử dụng Dương dịch để đối phó với mấy đệ tử của Chấp Pháp Đường. Nhưng đối diện với mấy người đó, hắn cũng không nắm chắc phần thắng lợi nên lúc đó mới không mạo hiểm động thủ. Dù sao đi nữa, một khi đã bước đến đường cùng đó thì sẽ không còn đường quay lại nữa.
- Sau khi sắp xếp cho huynh ở đây thì tỷ ấy đã đi chợ Hắc Phong rồi.
Tô Mộc đáp.
- Lúc đi sư tỷ không nói gì sao?
Dương Khai nghi hoặc. Vốn hắn nghĩ rằng Tô Nhan nhất định có điều gì đó muốn nói với mình, dù sao lúc ấy cách làm của mình cũng là thiếu suy nghĩ.
- Không có.
Tô Mộc chậm rãi lắc đầu.
Dương Khai trong lòng thầm thán phục.
Tính cách vị sư tỷ này đúng là hào sảng. Chuyện liên quan đến danh tiết của bản thân nhưng nàng lại không hề giải thích với bất kỳ ai. Cây ngay không sợ chết đứng.
Nói chuyện một hồi, Tô Mộc mới rời đi.
Nằm trên giường, Dương Khai không nghĩ nhiều. Sự việc đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô ích. Vừa hay Tô Mộc mang tới không ít đan dược, hắn cũng nên tự thử nghiệm một chút xem những phỏng đoán của mình hôm đó có chính xác hay không.
Những đan dược này, một nửa dùng để trị thương, một nửa dùng để tu luyện, tính tổng giá trị, tuyệt đối là xa xỉ.
Dương Khai bắt đầu dùng vài viên đan dược trị thương, sau đó yên lặng vận chuyển Chân Dương Quyết. Thúc đẩy dược hiệu tan chảy trong cơ thể, cẩn thận cảm thụ những biến hóa bên trong.
Không cần phải nói, dược hiệu của những loại đan dược này có tác dụng rất rõ rệt. Dược lực tràn vào trong kinh mạch, không bao lâu đã làm dịu các vết thương, khiến những đau đớn giảm đi rõ rệt.
Tuy nhiên, Dương Khai cũng nhạy bén nhận ra một phần dược lực của những đan dược này chảy một vòng trong kinh mạch rồi tập trung dồn vào xương cốt của mình.
Nhận thấy điều này, lông mày Dương Khai nhíu lại, càng khẳng định phỏng đoán trong lòng.
Để nghiệm chứng xem điều này có chính xác hay không, suốt cả ngày, Dương Khai liên tục sử dụng các loại đan dược.
Kết quả cuối cùng cho thấy Ngạo Cốt Kim Thân của mình quả nhiên có thể hấp thu năng lượng khác, năng lượng không thuộc tính dương.
Từ thời điểm đột phá Khai Nguyên Cảnh mấy ngày trước, Dương Khai đã có suy đoán này rồi, chẳng qua lúc đó không có cách nào chứng thực.
Không ngờ Chân Dương Quyết lại là một quyết pháp đặc thù và hùng mạnh. Nó có thể khiến bản thân không ngừng ngưng đọng Dương dịch, lực sát thương của Dương dịch trong chiến đấu cũng vô cùng lớn. Nhưng quyết pháp hùng mạnh này lại có một trở ngại rõ rệt, đó là hoàn cảnh tu luyện vô cùng hà khắc.
Nhất định phải tu luyện trong hoàn cảnh tràn ngập Dương khí.
Vốn Dương Khai còn lo lắng việc tu luyện của mình sẽ bị ảnh hưởng vì hoàn cảnh, nhưng hiện tại khả năng dung nạp của Ngạo Cốt Kim Thân lại khiến hắn tránh được những lo lắng về sau.
Lúc có Dương khí thì tu luyện Chân Dương Quyết, lúc không có Dương khí cũng không sao. Ngạo Cốt Kim Thân không kén cá chọn canh, có thể tiếp nhận bất kỳ dạng năng lượng nào.
Dùng cả hai phương pháp, thực lực của mình sẽ không vì không có năng lượng thuộc tính dương mà dừng lại.
Những loại năng lượng không thuộc tính dương này bị Ngạo Cốt Kim Thân hấp thu, đợi đến thời điểm chiến đấu, nó vẫn có thể phản hồi lại cho mình, nâng cao năng lực chiến đấu của bản thân.
Dương Khai mơ hồ cảm giác được giữa Ngạo Cốt Kim Thân và Chân Dương Quyết có mối quan hệ gì đó, nhưng rốt cuộc là loại quan hệ gì thì tạm thời không đoán ra được.
Lúc tinh thần hồi phục lại, Dương Khai không khỏi giật mình.
Trong vô thức, mình đã dùng hết năm bình đan dược, mỗi bình đều có mười viên, nói cách khác là trong một lúc mình đã nuốt tới năm mươi viên. Cho dù những viên đan dược này chỉ là Phàm cấp, phẩm chất không phải thượng thừa, nhưng người bình thường nếu ăn nhiều như vậy thì thân thể chắc chắn sẽ không chịu đựng nổi.
Nhưng bản thân mình bây giờ không có vấn đề gì mà còn cảm thấy thương thế đã tốt lên rất nhiều.
Trong bóng đêm, hai con mắt Dương Khai lóe lên tinh quang, nhìn chằm chằm bảy tám bình đan dược các loại còn lại bên mình, trong lòng nảy sinh một ý tưởng điên cuồng.
Ý tưởng này vừa mãnh liệt hiện ra thì không có cách nào áp chế nổi.
Trầm mặc một lúc lâu, hắn quyết định đánh cược một lần.
Đưa tay cầm lấy một bình đan dược, mở nắp ra, cũng không quản đây là trị thương đan hay là tu luyện đan, dốc toàn bộ vào miệng rồi lại tiếp tục lấy thêm bình nữa đổ vào miệng.
Nuốt hết tất cả chỗ đan dược còn lại, lúc này Dương Khai vẫn chưa thỏa mãn mà liếm mép.
Nếu để cho người bên ngoài nhìn thấy cảnh tượng này chỉ e là sẽ sợ tới mức hồn phi phách tán. Những đan dược này quả thực không phải độc dược nhưng cũng không thể ăn như ăn kẹo. Phải biết rằng thuốc có ba phần độc tính, có giới hạn nhất định, không thể vượt quá, chẳng những không có tác dụng với cơ thể mà ngược lại còn nguy hại đến sức khỏe, thậm chí còn ảnh hưởng đến tu vi và căn cơ.
Nhưng trong thời gian ngắn ngủi đó, Dương Khai đã nuốt một hơi hết bảy tám mươi viên đan dược các loại.
Chậc chậc chậc chậc, Dương Khai cảm giác bụng mình căng trướng, vô số cỗ dược lực yếu ớt mà ôn hòa giằng co hỗn tạp trong bụng. Không lâu sau, chúng tụ tập thành một cỗ năng lượng khiến người ta phải khiếp sợ.
Dương Khai đã sớm có chuẩn bị, khẩn trương vận chuyển Chân Dương Quyết.
Cỗ năng lượng kia giống như một con giao long vừa mới phá kén chui ra, sôi trào trong bụng. Dương Khai khẽ kêu lên một tiếng trầm đục, chỉ thấy cả khoang bụng như bị xé toạc.
Tốc độ vận chuyển Chân Dương Quyết đột nhiên tăng nhanh hơn rất nhiều, phảng phất có một lực hấp dẫn vô tận. Bảy tám mươi viên đan dược dung hòa ngưng tụ thành một cỗ năng lượng, bị cỗ hấp lực này chậm rãi dẫn vào kinh mạch.
Dương Khai không dám khinh suất, dụng tâm cảm nhận.
Năng lượng như cỗ giao long này loạn xạ trong kinh mạch, không hợp với Chân Dương Nguyên Khí. Giữa hai bên, mặc dù trộn lẫn với nhau nhưng căn bản không thể dung hòa.
Không chỉ có vậy, hướng chảy của hai loại năng lượng này trong kinh mạch cũng không giống nhau.
Chân Dương Nguyên Khí chuyển động thuận chiều kim đồng hồ, còn cỗ năng lượng kia chuyển động ngược chiều kim đồng hồ, không ngừng va chạm nhau. Mỗi lần giao phong, Chân Dương Nguyên Khí đốt cháy hết những tạp chất có hại trong dược hiệu kia, chỉ lưu lại năng lượng tinh thuần nhất.
Thân thể Dương Khai lúc sáng lúc tối, chớp tắt liên hồi, da thịt trong phút chốc trở nên đỏ bừng. Dưới lớp da thịt, mỗi đường kinh mạch đều như có trùng tử đang bò, không ngừng phập phồng sôi trào, thoạt nhìn khiến người ta thấy vô cùng sợ hãi.
Thời gian trôi qua, tạp chất trong cỗ năng lượng khổng lồ này đã bị thanh trừ hoàn toàn, từng giọt từng giọt rót vào trong xương cốt của mình. Giờ phút này, Ngạo Cốt Kim Thân như hóa thành một con suối cạn, cắn nuốt từng ngụm năng lượng đang rót vào.
Sau hồi đau nhức, cảm nhận của Dương Khai rõ ràng hơn bao giờ hết, giống như trong cơ thể sinh ra một đôi mắt thứ ba, có thể nhìn thấy Chân Dương Quyết luyện hóa những năng lượng này như thế nào, cũng có thể nhìn thấy Ngạo Cốt Kim Thân tiếp nhận những năng lượng đã được luyện hóa này như thế nào. Từng chút một, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Mơ hồ cảm ngộ được điều gì đó.
Dương Khai hồi tưởng đến lúc sau khi mình có được Ngạo Cốt Kim Thân đã trải qua vài lần chiến đấu. Lúc máu tươi phun trào, toàn thân đau đớn, dục vọng khát máu hưng phấn của bản thân, cứ mỗi lần xuất hiện những cơn đau đớn và ý chí bất khuất, thực lực của mình đều tăng lên một cách nhanh chóng, đánh bại và chém giết những đối thủ có thực lực tu vi cao hơn mình.
Nhất là hai ngày trước lúc chiến đấu trong sâm ngục, giao chiến với năm đối thủ có thực lực vượt xa mình, từng cảnh tượng đều hiện ra rõ nét.
Huyết dịch lại một lần nữa sôi sục, trong xương cốt vẫn sinh ra cảm giác ấm áp quen thuộc. Năng lượng mà Ngạo Cốt Kim Thân cắn nuốt hết đã phản hồi lại cho mình, trong phút chốc nâng cao thực lực của chính mình.
Vẫn chưa đủ. Dương Khai cảm thấy vẫn còn thiếu chút gì đó thì bản thân mới có thể thực sự lĩnh ngộ được sự thần bí của Ngạo Cốt Kim Thân.
Còn thiếu một trận chiến đấu thực sự.
Vừa nghĩ tới đây, Dương Khai liền nhảy phắt từ trên giường xuống, thở hổn hển, đẩy cửa phòng, liếc nhìn xung quanh rồi lập tức đi tới cửa phòng đối diện, đá văng cánh cửa.
Dương Khai đoán rằng Tô Mộc nằm ngủ ở đó, vì không lâu trước đó hắn nghe thấy bên phòng có chút động tĩnh. Hắn muốn tìm ai đó để giao chiến, Tô Mộc chính là một lựa chọn.
Cửa phòng mở to, Dương Khai vừa nhìn thấy một tấm lưng trần bóng loáng, ý muốn khiêu chiến vừa thốt ra đã vội vàng kìm nén lại.
Bên trong căn phòng này quả thực có người, chẳng qua không phải Tô Mộc như Dương Khai nghĩ, mà chính là Tô Nhan.