Giờ phút này, trên người Tô Nhan chỉ còn lại nội y mỏng manh. Tấm lưng trắng nõn như ngọc, cặp mông tròn trịa nảy nở, bắp đùi thon dài thẳng tắp, từng mảng da thịt trắng như tuyết đập thẳng vào mắt Dương Khai.
Mặc dù là màn đêm bao phủ, Dương Khai vẫn nhìn thấy rõ mồn một.
Đường cong hoàn mỹ nơi tấm lưng ngọc, bờ vai trần mảnh khảnh toát ra vẻ mê hoặc lòng người. Vòng eo nhỏ nhắn thướt tha, duyên dáng càng làm cặp mông vừa vặn kia thêm phần kiêu hãnh nhô cao. Làn da trắng ngần khiến huyết mạch người ta sôi sục, chiếc nội khố nhỏ bé nơi khe mông càng tăng thêm cảm giác mờ ảo, mơ hồ.
Bởi vì làn da nàng quá đỗi trắng nõn, lại thêm áo ngực và nội khố đều là màu trắng, thoạt nhìn khiến người ta có cảm giác như nàng không hề mặc gì.
Có lẽ nghe được tiếng động truyền đến từ sau lưng, nàng vội vàng dùng một tay che ngực, nghiêng nửa người nhìn về phía cánh cửa. Tay còn lại nàng đang cầm chiếc váy ngủ trắng tinh, rõ ràng là đang thay y phục.
Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung. Dương Khai thần sắc kinh ngạc, quyến luyến nhìn vào khoảng da thịt trắng nõn đầy đặn vừa bị nàng che khuất. Trong đôi mắt đẹp của Tô Nhan chợt lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo, bờ vai nàng khẽ run lên vì phẫn nộ.
Bởi vì nàng nhìn thấy đôi mắt Dương Khai đỏ bừng như ác lang săn mồi trong tuyết, lại giống như quỷ đói háo sắc không kiêng nể gì, đang du đãng nhìn chằm chằm thân thể băng thanh ngọc khiết của mình. Không chỉ có vậy, nam nhân đối diện còn đang thở dốc dồn dập, tựa như dục vọng đang bùng cháy.
"Rắc rắc."
Từ vị trí của Tô Nhan, một tầng băng sương nhanh chóng lan tỏa ra tứ phía. Bờ môi đỏ thắm của nàng mím chặt, ánh mắt ngập tràn hàn ý lạnh lẽo.
Dương Khai cũng ý thức được tình thế không ổn, lập tức xoay người, tăng tốc đến cực hạn, khẩn trương tháo chạy khỏi hiện trường.
Với tốc độ kinh người, chỉ trong chưa đầy ba hơi thở, hắn đã lao ra khỏi phòng. Nhưng chưa kịp phân biệt Đông Tây Nam Bắc, phía sau hắn đã truyền đến một tiếng nổ lớn, căn phòng bị phá tung một lỗ hổng khổng lồ. Một thân ảnh trắng như tuyết phóng ra từ trong phòng, hạ xuống trước mặt Dương Khai, thần sắc thanh khiết nhưng ẩn chứa lửa giận ngút trời.
Dương Khai cảnh giác lùi lại vài bước, thủ thế sẵn sàng, tâm trí xoay chuyển tìm cách giải thích. Nhưng suy nghĩ kỹ càng, hắn biết lúc này dù có trăm cái miệng cũng vô ích.
Bất kể nữ nhân nào bị nhìn trộm thân thể cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Lúc này Tô Nhan đã mặc xong y phục, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai. Tuy vừa rồi nàng tức giận đến mức muốn giết người, nhưng nàng biết Dương Khai hẳn không phải cố ý. Chỉ e là hắn cũng không ngờ nàng sẽ trở về từ Chợ Hắc Phong và ở ngay gian phòng đối diện phòng hắn.
Chuyện này chỉ có thể coi là một hiểu lầm. Nhưng dù là hiểu lầm, Tô Nhan cũng không thể bỏ qua dễ dàng. Nàng đang chờ một lời giải thích, một lời thanh minh để xoa dịu ngọn lửa phẫn nộ trong lòng.
Đứng đối diện với nam nhân đã nhìn trộm mình chằm chằm nhưng lại không nói một lời, con ngươi vẫn đỏ bừng, một luồng chiến ý dày đặc lại tản mát ra từ trên người hắn, đối diện với nàng mà không hề có chút xấu hổ.
Tốt lắm, ta không cần ngươi giải thích, chỉ cần đánh một trận để phát tiết ác khí này!
Một đóa băng hoa lặng lẽ ngưng tụ ở đầu ngón tay Tô Nhan. Nàng chợt búng nhẹ, đóa băng hoa liền xoay tròn, bay thẳng về phía Dương Khai.
Trên đường phi hành, băng hoa thuận theo gió mà trở nên to lớn hơn. Đến khi bay tới trước mặt Dương Khai, đóa băng hoa này đã lớn bằng chậu rửa mặt, hơn nữa tốc độ cực kỳ kinh người.
Dương Khai không dám chậm trễ, Chân Dương Nguyên Khí tuôn trào, một quyền đánh thẳng vào băng hoa.
Nắm tay hắn đau nhức, thuộc tính Hàn của băng hoa tương khắc với thuộc tính Dương của Chân Dương Quyết. Một quyền này vừa đánh ra đã phá vỡ đóa băng hoa lớn bằng chậu rửa mặt kia.
"Soạt soạt soạt..."
Băng hoa vỡ vụn thành vô số băng trùy sắc bén, bao trùm lấy Dương Khai. Dương Khai không kịp phản ứng, trong nháy mắt trên người đã xuất hiện hơn mười vết thương, máu tươi chảy ra đầm đìa, thân thể vốn không khỏe mạnh giờ lại như lung lay sắp đổ.
Dương Khai thấp giọng gầm lên, Ngạo Cốt Kim Thân lại một lần nữa phát huy tác dụng. Cảm giác ấm áp truyền khắp cơ thể, thực lực bản thân hắn cũng có chút tăng trưởng.
Đôi mắt đẹp của Tô Nhan hiện lên một tia kinh ngạc. Nàng vốn tưởng một chiêu vừa rồi có thể đánh ngất Dương Khai, không ngờ lại bị hắn hóa giải.
Thân hình khẽ lay động, Tô Nhan như tiên nữ giáng trần, bình thản tiến đến bên cạnh Dương Khai, một ngón tay điểm thẳng vào bả vai hắn.
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương lan ra khắp vai. Dương Khai lảo đảo lùi về phía sau, quay đầu nhìn lại, ánh mắt không khỏi nheo lại. Hắn chỉ thấy nơi bả vai xuất hiện một mảng băng sương trắng tinh, hơn nữa băng sương ấy còn sắp ngưng tụ thành băng hoa.
Không chút chần chừ, Dương Khai xé rách y phục, sau đó đầu ngón tay ngưng tụ một giọt Dương Dịch nhỏ xuống nơi bả vai.
"Xì xì..." Tiếng vang chói tai truyền tới. Vai Dương Khai giống như bị que sắt nung đỏ ấn trúng, trong phút chốc trở nên đỏ rực không gì sánh bằng. Nhưng đám băng sương đang lan rộng kia cũng nhanh chóng bị Dương Dịch thu nhỏ lại, trong chớp mắt đã biến mất không còn dấu vết.
Tô Nhan càng tỏ vẻ kinh ngạc hơn. Nàng vốn không nghĩ Dương Khai có thể sử dụng thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi này để hóa giải Hàn Băng Kính của mình. Đôi mắt đẹp lạnh lùng, Tô Nhan trực tiếp cuộn lại hàng ngàn lớp Tuyết Lãng. Thân hình duyên dáng của nàng ẩn trong làn Tuyết Lãng này, lao thẳng về phía Dương Khai.
Uy lực tựa như tuyết lở, thanh thế vô cùng to lớn. Trong nháy mắt, Dương Khai đã bị Tuyết Lãng bao vây kín mít.
Sự lạnh lẽo thấu xương dâng lên từ đáy lòng. Dù tu luyện Chân Dương Quyết, nhưng giờ phút này Dương Khai cũng có cảm giác sắp bị đông cứng thành một tảng băng.
Hắn biết vị sư tỷ Tô Nhan này đã thực sự nổi giận. Tuy trong chiêu thức không có sát khí, nhưng rõ ràng là muốn hung hăng giáo huấn hắn một trận.
Tình huống này lại hoàn toàn phù hợp với bản ý của Dương Khai. Mặc dù đối thủ cao không thể với tới, căn bản là không thể ngăn cản, nhưng lại có thể dùng để cảm ngộ những gì mình đã lĩnh ngộ được. Đối thủ này còn tốt hơn Tô Mộc gấp trăm ngàn lần.
Trong cơn Tuyết Lãng, Tô Nhan liên tiếp ra tay. Dương Khai căn bản không thể hóa giải, từng tiếng rên khẽ truyền tới, khóe miệng tràn máu tươi, thân thể lạnh run, đau khổ ngăn cản hàn khí xâm lấn.
Trong nghịch cảnh, cảm giác trong lòng Dương Khai lại càng trở nên rõ ràng. Hắn đột nhiên từ bỏ kháng cự, để mặc Tô Nhan công kích mình.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Sao lại ồn ào thế?"
Động tĩnh bên này đã làm kinh động đến những người đang say ngủ. Nhị Trưởng Lão Tô Huyền Vũ là người đầu tiên tới hiện trường, theo sau là Tô Mộc dẫn Lý Vân Thiên cùng đám đệ tử kéo tới.
Khi thấy rõ thế cục, tất cả mọi người không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy trong màn gió tuyết đầy trời, Dương Khai cởi trần đang nhắm mắt đón nhận sự tấn công mạnh mẽ của Tô Nhan. Thân hình hắn như một chiếc bao tải rách, bị Tô Nhan đánh, lúc thì nhào bên này, lúc thì ngả bên kia, bay lượn trong không trung nhưng lại không hề rơi xuống đất.
"Hít..." Tô Mộc hít một hơi khí lạnh: "Dương sư huynh sao lại gây sự với sư tỷ rồi?"
"Có phải sư tỷ trả đũa chuyện mấy hôm trước không?" Lý Vân Thiên vạn phần kinh hãi.
"Đích thị là như thế. Bằng không dựa vào tính tình của sư tỷ sao lại động thủ với Dương sư huynh?"
"Dương sư huynh đáng thương quá, thương thế còn chưa khỏi hẳn, không ngờ lại gặp đại nạn này. Sư tỷ xuống tay cũng quá độc ác đi."
Một đám người thầm thì bàn tán, những lời này truyền đến tai Tô Nhan càng khiến lửa giận trong lòng nàng bốc cao hơn. Rõ ràng hôm nay Dương Khai nhìn thấy thân thể của nàng nên nàng mới xuất chiêu giáo huấn. Nhưng theo những lời nói ra từ miệng bọn chúng, lại giống như nàng là kẻ lòng dạ hẹp hòi, đợi xong việc rồi mới tính sổ.
Tô Nhan càng ra tay ác liệt hơn.