Tô Huyền Vũ cũng híp mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Dương Khai đang bị hành hạ, kinh ngạc nói:
- Hình như hắn đang cảm ngộ điều gì đó.
- Nghĩa là sao ạ?
Tô Mộc nhìn mà không hiểu.
Tô Huyền Vũ chậm rãi lắc đầu, không giải thích thêm.
Trong mắt lão, Dương Khai lúc này tuy trông vô cùng thảm thương, nhưng rõ ràng hắn đang dùng trận chiến này để cảm ngộ một điều gì đó, có thể là một loại tâm cảnh, một loại võ kỹ. Thân thể hắn bị hàn khí bao bọc, lạnh đến run rẩy, nhưng bên trong lại có một mồi lửa cực nóng đang lan tràn. Một khi ngọn lửa này bùng cháy, hắn sẽ có thể lột xác, bước sang một tầng thứ mới.
Nếu hắn có thể thành công, thành tựu sau này chắc chắn sẽ phi thường! Tô Huyền Vũ chưa từng thấy ai có thể vừa luyện võ, vừa cảm ngộ trong lúc thực lực còn thấp kém như vậy, đây quả là một kỳ tích.
- Ông nội, tỷ tỷ mà cứ đánh tiếp, e rằng Dương sư huynh sẽ chết mất.
Tô Mộc thật sự lo lắng.
Tô Huyền Vũ lắc đầu:
- Nhan nhi ra tay luôn biết chừng mực, trong chiêu thức của con bé không hề có sát ý, thật sự không muốn lấy mạng Dương Khai.
Nói xong, lão lại tự lẩm bẩm:
- Lạ thật, sao Nhan nhi lại đánh nó chứ?
Dù là một người “gừng càng già càng cay” như Tô Huyền Vũ cũng không thể tưởng tượng nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Tô Nhan tức giận đến thế.
Tuyết trắng bay đầy trời, thân hình Tô Nhan lơ lửng giữa không trung, còn Dương Khai bị đánh rơi thẳng xuống đất, cả người chật vật không tả xiết, y phục rách bươm, da thịt lộ ra ngoài đều bầm tím.
Gần chạm đất, Dương Khai đột nhiên xoay người, vững vàng đáp xuống, rồi ngẩng đầu, mở to mắt nhìn lên.
Dưới trời sao, Tô Nhan một thân bạch y phiêu dật, uyển chuyển như tiên tử giáng trần. Sau lưng nàng là vầng trăng tròn vằng vặc, gió đêm khẽ lay động tà áo.
Khí chất xuất thần và cao quý ấy khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác nhỏ bé.
“Răng rắc…” một tiếng động vang lên, toàn thân Dương Khai nhanh chóng bị một lớp sương mỏng bao phủ, ngay sau đó, một khối băng khổng lồ lập tức đông cứng lấy hắn.
Khối băng góc cạnh rõ ràng, óng ánh trong suốt, xuyên qua lớp băng có thể thấy rõ từng sợi tóc của Dương Khai, ngay cả thần thái của hắn cũng bị đóng băng trên gương mặt.
Tô Nhan không nói một lời, chỉ liếc nhìn Dương Khai một cái thật sâu rồi xoay người bước vào phòng.
Nét phong tình ấy khắc sâu vào trong mắt Dương Khai.
- Để ý nó, lúc băng vỡ cũng là lúc nó thành công!
Tô Huyền Vũ dặn dò Tô Mộc.
Tô Mộc căng thẳng đến mức trán lấm tấm mồ hôi:
- Ông nội, Dương sư huynh như vậy sẽ không bị đông chết chứ ạ?
Tô Huyền Vũ cười ha hả:
- Không đâu, đây chính là cơ duyên của nó!
Dứt lời, lão liền xoay người rời đi.
Lúc này đám người Tô Mộc mới rón rén tiến lại gần, vây quanh khối băng, không ngừng gõ gõ lên đó. Nhưng đây là băng do Tô Nhan dùng Hàn Băng Kình ngưng tụ thành, sao bọn họ có thể phá vỡ được?
- Hỏng rồi, hỏng rồi, Dương sư huynh vốn đã bị thương chưa lành, giờ lại bị đông cứng thế này, chỉ sợ ngay cả “cái đó” cũng bị đông đến vỡ nát mất, thế này… thế này phải làm sao?
Trịnh Nguyên nói năng không biết giữ mồm giữ miệng, vừa dứt lời đã bị Tô Mộc trừng mắt.
- Ngươi không nghe ông nội ta nói đây là tạo hóa của Dương sư huynh sao? Đừng có làm bậy, lỡ phá vỡ khối băng, không chừng lại làm Dương sư huynh bị thương. Chúng ta cứ ở đây canh chừng là được.
- Được!
Cả đám gật đầu.
Canh đến canh năm, khối băng vẫn không có động tĩnh gì. Dương Khai bị đông cứng bên trong như người sắp chết, hơi thở mong manh, chỉ có đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn về hướng Tô Nhan biến mất.
Đám người Tô Mộc tụ lại bàn bạc, quyết định để lại hai người trông nom, những người khác thì đi làm việc của mình.
Tình trạng này kéo dài suốt ba ngày. Trước Tiểu Lâu các, một khối băng giam giữ một người sống, trông vô cùng quỷ dị.
Đám người Tô Mộc không biết đã thay phiên nhau bao nhiêu lần, mỗi lần đều để lại hai người canh chừng, nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu băng tan nứt, ai nấy đều sốt ruột như lửa đốt.
Ba ngày nay, Dương Khai hoàn toàn không cảm nhận được thời gian trôi qua. Mặc dù mắt vẫn mở, nhưng hắn lại không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Toàn bộ tâm thần của hắn đều đắm chìm trong cảm ngộ.
Hắn cảm nhận hơi ấm từ trong xương cốt dần dần lắng đọng, cảm nhận sự ấm áp do ý chí bất khuất mang lại. Hắn có cảm giác sau khi nhận được sự ấm áp đó, thực lực của mình đang từng chút một tăng lên.
Khối băng mà Tô Nhan để lại chính là không gian tốt nhất để hắn chìm vào cảm ngộ. Hàn Băng Kình ẩn chứa trong khối băng từng giây từng phút ăn mòn thân thể, xông vào kinh mạch của hắn.
Với thực lực hiện tại, Dương Khai không thể chống lại Hàn Băng Kình, nhưng mỗi lần hắn chống cự đều dựa vào sự kỳ diệu của Ngạo Cốt Kim Thân.
Hàng trăm, hàng ngàn lần chống cự đã giúp Dương Khai lĩnh ngộ được sự huyền bí của Ngạo Cốt Kim Thân, hiểu được tại sao nó có thể gia tăng thực lực của mình.
Mồi lửa nóng rực trong cơ thể hắn từng chút một lớn dần. Sau khi thấu hiểu sự huyền bí của Ngạo Cốt Kim Thân, mồi lửa bắt đầu bùng cháy, toàn bộ cơ thể tỏa ra sóng nhiệt ngập trời.
Một tiếng “răng rắc” vang lên!
Tô Mộc và Lý Vân Thiên đang đứng chờ ở một bên giật mình vì tiếng động, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy khối băng khổng lồ kia bất ngờ nứt ra những khe hở nhỏ li ti, chằng chịt như mạng nhện.
- Dương sư huynh sắp ra rồi!
Tô Mộc vui mừng reo lên.
Quả nhiên, hắn vừa dứt lời, khối băng liền ầm ầm vỡ vụn, hóa thành vô số điểm sáng li ti rồi tan biến vào không khí.
Dương Khai trong bộ y phục đơn bạc đứng tại chỗ, mày nhíu chặt, dường như đang trầm tư.
Tô Mộc và Lý Vân Thiên không dám làm phiền, chỉ lẳng lặng đứng chờ.
Một lúc lâu sau, đôi mày đang nhíu chặt của Dương Khai mới giãn ra, hắn khẽ cười nói:
- Phải như thế, vậy thì gọi là Bất Khuất Chi Ngao!
Bất Khuất Chi Ngao, đó là thành quả mà Dương Khai đã dùng ba ngày để cảm ngộ. Nó là một loại võ kỹ thần kỳ, không dùng để tấn công, nhưng có thể tăng cường sức mạnh bản thân.
Đây chính là võ kỹ có được sau khi thấu hiểu Ngạo Cốt Kim Thân, cùng chung một nhịp thở với Kim Thân.
Chỉ khi thân thể rơi vào nghịch cảnh, trong lòng có ý chí bất khuất mới có thể kích phát được võ kỹ thần kỳ này. Một khi thi triển, Ngạo Cốt Kim Thân sẽ cung cấp sức mạnh, làm thực lực của hắn tăng vọt trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Mặc dù trước đó đã từng vô tình kích phát Bất Khuất Chi Ngao, nhưng đối với một loại võ kỹ, việc biết rõ nguyên lý và không biết gì về nguyên lý sẽ phát huy tác dụng hoàn toàn khác nhau.
Có thể nói, cho tới giờ khắc này, Dương Khai mới chính thức nắm giữ được võ kỹ thần bí này. Nhìn khắp thiên hạ, cũng không ai có được võ kỹ này của hắn.
Tuy có thu hoạch to lớn, nhưng Dương Khai vẫn có chút tiếc nuối, bởi vì hắn cảm nhận được trong Ngạo Cốt Kim Thân còn ẩn chứa nhiều điều huyền bí khác mà lúc này hắn chưa thể nhìn thấu.
Còn nhiều thời gian, không vội nhất thời, Dương Khai đành tự an ủi mình.
Đợi đến khi Dương Khai cử động, Tô Mộc và Lý Vân Thiên mới dám bước lên, ân cần hỏi:
- Dương sư huynh, huynh không sao chứ?
- Ta? Rất tốt!
Dương Khai hoạt động tay chân, bỗng nhiên phát hiện những vết thương ngày đó đều đã khỏi hẳn.
- Huynh vẫn nên mặc thêm áo vào đi, nếu không tỷ tỷ của ta trở về lại muốn đánh huynh mất.
Tô Mộc lo lắng dặn dò.