Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 80: CHƯƠNG 80: NGƯƠI VẪN CÒN LÀ ĐỒNG TỬ THÂN

Trong trạch viện của Nhị trưởng lão Lăng Tiêu Các, Dương Khai đang ngấu nghiến thức ăn. Bọn Tô Mộc ngồi một bên trò chuyện cùng hắn.

Đương nhiên, bọn họ cũng đang thăm dò xem vì sao đêm đó Tô Nhan lại hạ thủ nặng tay với Dương Khai đến vậy. Nhưng Dương Khai nào dám nói ra sự thật.

- Phải rồi, người của Ngụy Trang không đến tìm đệ gây phiền phức nữa chứ?

Dương Khai chuyển chủ đề. Nhắc tới chuyện ngày đó, sau khi rời khỏi Sâm Ngục, bản thân hắn hôn mê bất tỉnh, sau đó lại bị đông cứng trong khối băng, Dương Khai vẫn chưa biết rốt cuộc tông môn đã xử lý việc này thế nào.

- Chuyện đó qua rồi, từ các vị trưởng lão trong Các cho đến đám đệ tử tiểu bối chúng ta đều sẽ không truy cứu nữa.

Tô Mộc đáp, rồi đột nhiên nghi hoặc nhìn Dương Khai:

- Thật ra lần này chúng ta bình an vô sự không phải là nhờ công của gia gia đệ đâu.

- Hử?

Dương Khai ngẩng đầu.

- Không phải Nhị trưởng lão đã ra mặt sao?

- Không phải.

Tô Mộc chậm rãi lắc đầu, có chút ngượng ngùng kể lại chuyện xảy ra ở Trưởng Lão Điện hôm đó, rồi nói:

- Ngay lúc đệ bị gia gia điểm huyệt giữ lại, huynh đoán xem ai đã tới?

- Ai?

- Người này huynh có nghĩ thế nào cũng không ngờ tới, chính là Mộng chưởng quầy của Cống Hiến Đường. Lão nhân gia ngài ấy mang theo ngọc bội của Chưởng môn, lại còn có cả khẩu dụ của người. Chính vì vậy mới khiến việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không.

- Mộng lão đầu?

Dương Khai kinh ngạc.

- Nếu không phải là lão nhân gia, e là bây giờ Dương sư huynh đã bị Đại trưởng lão nghiêm trị rồi.

Nói đến đây, vẻ mặt Tô Mộc đầy áy náy.

Dương Khai cười khoáng đạt:

- Tô sư đệ không cần để trong lòng.

Tô Mộc liên tục thở dài:

- Đệ biết sư huynh đại nhân đại lượng, đệ thay gia gia xin lỗi huynh, lão quỷ đó lần này hành sự thật không phải phép.

Dương Khai cũng không để bụng. Cao nhân tranh đấu, khó tránh khỏi việc xem đệ tử dưới trướng như quân cờ, đây cũng là chuyện thường tình.

Tô Mộc lại nói:

- Mộng chưởng quầy lai lịch bí ẩn, gia gia đệ cũng nói thực lực của lão ta thâm sâu khó lường. Chẳng hiểu vì sao lão lại can dự vào chuyện này, hơn nữa còn có giao tình với cả Chưởng môn.

Dương Khai trầm tư:

- Mộng lão đầu này tham lam vô độ, không có lợi thì không ra tay, lão đã tốn công như vậy chắc chắn là có mưu đồ. Nhưng dù sao đi nữa, việc lão giúp chúng ta là sự thật, chúng ta nên đến cảm tạ lão một tiếng, tiện thể xem rốt cuộc lão muốn gì.

- Sư huynh nói rất phải, bọn đệ đang chờ sư huynh cùng đi đây.

Tô Mộc nói.

- Đi ngay bây giờ.

Việc này không nên chậm trễ, cả đám người lập tức cùng nhau thẳng tiến đến Cống Hiến Đường.

Trong Cống Hiến Đường, Mộng chưởng quầy hiếm hoi có lúc không ngủ mà ngồi ngay ngắn sau quầy, híp mắt cười nhìn Dương Khai và đám người đang bước vào, dường như đã chờ đợi họ từ trước.

Tô Mộc cười ngoan ngoãn:

- Chào Mộng gia gia.

Trước kia, vị nhị thế tổ này toàn gọi Mộng chưởng quầy là “Này, ông già”, nhưng hôm nay nào dám vô lễ như vậy nữa.

Mộng chưởng quầy khẽ mỉm cười:

- Tiểu tử ngươi cũng biết điều đấy.

- Hì hì.

Tô Mộc không khỏi xấu hổ.

- Các ngươi đến để cảm tạ ta sao?

Mộng chưởng quầy nheo mắt đánh giá mọi người.

- Vâng ạ.

Cả đám cùng gật đầu.

- Vậy được rồi. Tiểu Dương Khai ở lại, những người khác biến hết đi.

- Vâng.

Bọn Tô Mộc nào dám chần chừ, mông còn chưa kịp nóng ghế đã vội vã khom người lui ra. Rời khỏi Cống Hiến Đường, bọn họ mới nhận ra Mộng chưởng quầy giúp đỡ mình đều là vì Dương Khai, nếu không đã chẳng giữ một mình hắn ở lại.

Chỉ có điều... vì sao lão lại giúp Dương sư huynh chứ?

Trong Cống Hiến Đường, Dương Khai cũng đầy nghi hoặc:

- Mộng chưởng quầy, lão muốn gì ở ta?

Hắn không vòng vo mà hỏi thẳng thắc mắc trong lòng.

Mộng Vô Nhai cười ha hả bước từ sau quầy ra, hai tay chắp sau lưng, đi quanh Dương Khai vài vòng rồi mới ngẩng đầu hỏi:

- Ngươi nghĩ ta muốn gì ở ngươi?

- Không biết.

Dương Khai trợn mắt, thầm nghĩ nếu ta biết thì còn hỏi lão làm gì.

Mộng Vô Nhai nói:

- Ngươi đã thẳng thắn như vậy, ta cũng không vòng vo với ngươi nữa. Ngươi hẳn là người có ân tất báo, lần này ta giúp ngươi thoát nạn, chỉ muốn ngươi giúp ta một việc.

Dương Khai nhíu mày:

- Ta có thể giúp gì được lão?

Đến Mộng chưởng quầy thực lực cao thâm còn không làm được, thì bản thân mình làm sao có thể?

Như nhìn thấu nỗi lo của hắn, Mộng chưởng quầy cười nói:

- Đừng lo, không có gì nguy hiểm cả. Chỉ cần ngươi thỏa mãn điều kiện, không những không nguy hiểm mà còn có một cơ duyên tốt đang chờ ngươi.

Dương Khai nhạy bén nhận ra, lúc Mộng chưởng quầy nói câu cuối, trên mặt lão thoáng hiện vẻ xót xa.

- Giúp lão mà còn cần điều kiện?

Dương Khai càng thêm khó hiểu, tìm người giúp việc mà còn kén cá chọn canh, đúng là chưa từng thấy bao giờ.

Mộng chưởng quầy nói:

- Chẳng những phải thỏa mãn điều kiện của ta, mà còn phải khiến một người khác hài lòng mới được.

- Phiền phức vậy sao? Không làm.

Dương Khai quay người định đi thẳng.

- Đừng đi!

Mộng chưởng quầy vội vàng gọi lại, khó khăn lắm mới tìm được người phù hợp điều kiện, sao có thể để hắn đi dễ dàng như vậy.

- Tiểu Dương Khai, ngươi không thể như vậy được. Phải biết ‘một giọt ân tình, suối tuôn báo đáp’, lão phu dẫu sao cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi, sao ngươi nỡ lòng nào làm ta thất vọng?

- Vậy lão cũng đừng úp mở nữa. Cứ nói thẳng sự việc ra, nếu giúp được ta sẽ giúp, còn không thì lão tìm người khác đi.

- Đưa tay đây, ta xem xét nguyên khí trong cơ thể ngươi.

Mộng chưởng quầy cũng không dám thử thách lòng kiên nhẫn của hắn thêm nữa.

Dương Khai hồ nghi liếc nhìn lão rồi đưa tay ra, hắn tin Mộng chưởng quầy sẽ không làm gì bất lợi cho mình.

Mộng Vô Nhai dùng hai ngón tay đặt lên cổ tay Dương Khai, vẻ mặt nghiêm túc, biểu cảm trên mặt biến đổi không ngừng, từ thờ ơ ban đầu, ngay sau đó chuyển sang kinh ngạc tột độ. Sự thay đổi sắc mặt nhanh đến mức khiến người ta phải trố mắt kinh ngạc.

- Tốt, tốt, tốt! Dương nguyên khí vô cùng tinh thuần!

Mộng Vô Nhai thu tay lại, vui mừng khôn xiết.

- Việc này có liên quan đến nguyên khí mà ta tu luyện sao?

Dương Khai đoán.

- Đương nhiên là có liên quan.

Mộng Vô Nhai gật đầu lia lịa.

- Bằng không ta tìm ngươi làm gì. Dương Khai, ta hỏi ngươi thêm một câu, ngươi phải trả lời thật cho lão phu biết.

- Vấn đề gì?

Sắc mặt Mộng Vô Nhai bỗng trở nên ngượng ngùng, ánh mắt lảng tránh, cẩn thận lựa lời, một lúc lâu sau mới hỏi, giọng vừa gấp gáp vừa mong chờ:

- Ngươi… vẫn còn là đồng tử thân chứ?

Vì quá căng thẳng, cổ Mộng Vô Nhai vươn dài ra, áp sát vào mặt Dương Khai, hai mắt nhìn hắn chằm chằm.

Dương Khai vội lùi lại hai bước, rồi lại lùi thêm ba bước, toàn thân nổi da gà, bất giác rùng mình một cái, vô cùng cảnh giác hỏi:

- Lão định làm gì?

Lão già này, không lẽ có sở thích gì đặc biệt chứ? Câu hỏi này thật quá đường đột.

- Ngươi chạy xa thế làm gì? Lão phu có ăn thịt ngươi đâu?

Mộng Vô Nhai đuổi theo, dồn Dương Khai vào góc tường, vẻ mặt thần bí hỏi:

- Ngươi rốt cuộc có phải là đồng tử thân hay không?

- Lão rốt cuộc muốn làm gì?

Dương Khai ra vẻ chỉ cần lão dám giở trò, ta sẽ liều mạng với lão tới cùng.

- Ngươi coi lão phu là loại người gì vậy?

Mộng Vô Nhai thấy bộ dạng của Dương Khai thì không khỏi đỏ bừng mặt, cũng vội vàng lùi lại mấy bước.

- Không phải như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử thối, sao đầu óc ngươi lại đen tối như vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!