Lúc Dương Khai quan sát đối phương, y cũng đang đánh giá hắn, ánh mắt dò xét, cẩn trọng.
Dù không nhìn rõ diện mạo, y vẫn cảm nhận được một luồng sát phạt chi khí nồng đậm đến cực điểm tỏa ra từ trên người Dương Khai. Hơn nữa, khi đối diện với một đối thủ có tu vi cao hơn mình như y, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ của Dương Khai lại rực cháy chiến ý hừng hực.
Không phải hạng tầm thường!
Y chỉ thoáng cảm ứng đã lập tức nhận ra, sâu trong đáy mắt không khỏi ánh lên một tia thận trọng.
Cảnh giới chênh lệch lớn như vậy mà đối phương lại tỏ ra nóng lòng muốn thử. Chỉ có hai khả năng, hoặc là tự đại, hoặc là tự tin!
Kẻ có thể thắng liên tiếp hơn mười trận trong Tử Đấu Trường, không thể nào là hạng người tự đại được. Nếu thực sự như vậy, e là hắn đã chết từ lâu rồi. Tên tiểu tử Nhân tộc này thật sự cho rằng chỉ dựa vào tu vi Siêu Phàm Nhất tầng cảnh mà có thể chống lại mình sao?
Y lập tức cảm thấy thú vị.
Trên khán đài, khi đối thủ của Dương Khai bước ra, bốn phương tám hướng lập tức vang lên những tiếng bàn tán xôn xao, không ít võ giả Ma tộc đều chỉ trỏ về phía y, thần sắc kinh ngạc xen lẫn hưng phấn, hiển nhiên đã nhận ra thân phận của y.
- Đây là Địch Kiêu, thủ hạ của Câu Quỳnh đại nhân phải không?
- Chính là y! Trước kia ta từng đến Thanh Lão Thành, đã gặp qua người này, y chính là Địch Kiêu!
- Sao y lại xuất hiện ở Tử Đấu Trường?
- Nghe nói y là một trong những cường giả mạnh nhất dưới trướng Câu Quỳnh đại nhân, chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể tấn thăng Nhập Thánh Cảnh.
- Tên tiểu tử Nhân tộc này đấu với Địch Kiêu, chỉ e là lành ít dữ nhiều! Thủ đoạn của Địch Kiêu không thể so sánh với Siêu Phàm Cảnh bình thường được. Dưới trướng Câu Quỳnh đại nhân nhiều năm như vậy, y đã lập không biết bao nhiêu chiến công hiển hách. Nghe đồn y còn có thể giao đấu với cả cường giả Nhập Thánh Cảnh.
- Haiz, đáng tiếc, từ nay về sau, e là không còn được nhìn thấy bóng dáng tên tiểu tử đeo mặt nạ này tung hoành trong Tử Đấu Trường nữa rồi.
- Chỉ là một tên Nhân tộc cỏn con, chết thì chết thôi, để xem Địch Kiêu xử lý hắn thế nào. Tên tiểu tử này cũng càn rỡ đủ lâu rồi, tưởng Ma tộc ta không còn ai nữa chắc?
- Đúng vậy, đúng vậy. Tuy ta cũng khá thích hắn, nhưng dù sao cũng là Nhân tộc.
Tiếng bàn luận xôn xao truyền đến từ khắp nơi, Dương Khai nhíu mày, dường như cũng không ngờ đối thủ ngày hôm nay của mình lại có chút danh tiếng trong Ma tộc.
Câu Quỳnh phái y đến đối phó với mình, xem ra cũng khá coi trọng chuyện này.
Tên Địch Kiêu kia bỗng nhiên nhếch miệng cười:
- Bằng hữu, tuy chúng ta không cùng tộc, nhưng ta nghe nói ngươi đã thắng liên tiếp hơn mười đối thủ Siêu Phàm Lưỡng tầng cảnh, lần nào cũng tìm được đường sống trong cõi chết. Ta rất khâm phục những người như vậy, nếu có thể, ta thật muốn kết giao với ngươi một phen. Nhưng ta phụng lệnh Câu Quỳnh đại nhân, lần này phải lấy mạng của ngươi, lát nữa đừng trách ta.
Dương Khai khẽ nhướng mày, ánh mắt hờ hững, không nói một lời.
- Vậy… chúng ta bắt đầu thôi!
Địch Kiêu khẽ ôm quyền, vừa dứt lời, thân hình đã quỷ dị biến mất.
Sắc mặt Dương Khai đột ngột biến đổi.
Trong nháy mắt, hắn vội vàng lùi lại hơn mười trượng, nắm đấm siết chặt, chân nguyên cuộn trào, hung hăng nện một quyền xuống mặt đất. Một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa cuồng bạo trút thẳng xuống.
Ầm…
Cả Tử Đấu Trường rung chuyển, dư chấn lan tỏa ra xung quanh, bị vô số cấm chế và kết giới ngăn lại.
Một cái hố sâu hoắm đến mười mấy trượng nhanh chóng xuất hiện.
Trong hố sâu đó, một luồng hàn quang lóe lên, tựa như xé rách không gian, vượt qua mọi khoảng cách, nhanh như chớp lao đến ngực Dương Khai.
Phụt…
Máu tươi bắn tung tóe, Dương Khai kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại mấy bước, thần sắc ngưng trọng nhìn về phía trước.
Trên ngực hắn đã có thêm một vết thương to bằng quả long nhãn, máu tươi chảy ra ròng ròng, lập tức nhuộm đỏ y phục.
Tiếng kinh hô vang lên từ bốn phương tám hướng, trong mắt nhiều người đều lóe lên vẻ kinh hãi, khiếp sợ trước thực lực cường hãn của Địch Kiêu.
Trong nháy mắt, Địch Kiêu không biết đã dùng thân pháp gì, biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người rồi ẩn mình vào lòng đất. Một kích bất ngờ tung ra như thiểm điện, kiên cố không gì phá nổi, khiến Dương Khai chưa kịp phản ứng đã trúng chiêu.
Kể từ khi Dương Khai xuất hiện ở Tử Đấu Trường, trải qua hơn mười trận chiến, tuy lần nào cũng tìm được đường sống trong cõi chết, thê thảm đến cực điểm, nhưng chưa lần nào hung hiểm như hôm nay, chỉ một kích đã bị đối thủ đả thương.
Hơn nữa vết thương dường như không nhẹ, sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng, phải thở dốc một lúc mới tạm ổn định lại.
Địch Kiêu vẫn cười khà khà, đứng cách đó không xa, nhìn Dương Khai, dường như chưa từng di chuyển. Nhưng trong ánh mắt lại lộ ra một tia không hài lòng cho lắm.
Y vốn nghĩ rằng một kích này của mình nếu không giết được Dương Khai thì cũng có thể khiến hắn mất đi sức chiến đấu, nhưng lại không ngờ đối phương có thể chống đỡ được.
Tên tiểu tử này… có chút cổ quái! Nhục thân của hắn cực kỳ cường hãn, đã vô hình hóa giải phần lớn uy lực của một kích kia.
- Lợi hại đấy!
Địch Kiêu thật lòng cảm thán.
- Không ngờ trong Nhân tộc cũng có người như ngươi!
- Ngươi cũng không tệ!
- Tiếp tục!
Địch Kiêu quát khẽ, căn bản không cho Dương Khai chút thời gian nghỉ ngơi, từng cơn lốc xoáy mang theo khí tức hủy diệt bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh y. Mỗi một cơn lốc đều vô cùng to lớn, sừng sững thông thiên, trong nháy mắt đã khuấy động cả Tử Đấu Trường thành một mảnh chướng khí mịt mù.
Đất đá trên mặt đất bị cuốn vào trong, khiến uy lực của những cơn lốc càng thêm khủng bố.
Sát khí vô song lan tràn từ trong cơ thể Địch Kiêu, khiến những cơn lốc kia cũng nhanh chóng biến thành màu đen kịt.
Bầu trời trên Tử Đấu Trường, không biết từ lúc nào đã bị mây đen bao phủ, khiến cho không khí của trận chiến càng trở nên nặng nề.
Từng đạo phong nhận sắc bén vô cùng bắn ra từ trong những cơn lốc, va vào nhau tóe ra từng chuỗi ánh sáng chói lòa.
Vù vù vù…
Trong nháy mắt, vô số phong nhận đã bao vây lấy Dương Khai, khiến hắn tiến thoái lưỡng nan.
Dương Khai quát khẽ, mặt đất dưới chân bỗng nhiên lõm xuống, đầu ngón tay bắn ra một giọt Dương dịch, đưa tay vạch một đường, ngưng tụ ra một tấm thuẫn bài trên đỉnh đầu.
Phong nhận ập tới bao trùm lấy Dương Khai, tấm thuẫn do Chân Dương nguyên khí ngưng tụ ra không ngừng biến dạng, giống như một chiếc thuyền độc mộc giữa biển khơi dậy sóng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy diệt, nhưng trước sau vẫn kiên trì không vỡ, bảo vệ Dương Khai không bị những phong nhận kia làm tổn thương.
Các Ma tộc nhân trên khán đài đều kinh ngạc, đồng loạt kinh hô.
Dương Khai chỉ có tu vi Siêu Phàm Nhất tầng cảnh, nhưng lại có thể chống đỡ được thủ đoạn của Địch Kiêu, một Siêu Phàm Tam tầng cảnh, mà không hề lộ ra chút dấu hiệu thất bại nào. Điều này khiến họ cảm thấy khó mà chấp nhận được.
Địch Kiêu không phải là Ma tộc nhân bình thường, y là một đại tướng dưới trướng Câu Quỳnh, gần như có thể nói là đệ nhất nhân dưới Nhập Thánh Cảnh trong toàn bộ Ma tộc.
Cường giả chết trong tay y nhiều vô số kể, hơn nữa y còn được Câu Quỳnh trọng điểm bồi dưỡng để trở thành cánh tay phải đắc lực sau này. Thân phận, địa vị, thực lực của y đều không thể so sánh với Siêu Phàm Cảnh thông thường.
Dù đang ở trên khán đài, những võ giả Ma tộc kia cũng có thể cảm nhận được sự khủng bố trong sức mạnh của Địch Kiêu. Sức mạnh cường đại như vậy mà cũng không thể phá vỡ tấm thuẫn chân nguyên của Dương Khai, rõ ràng là hơi nằm ngoài dự đoán của mọi người.
- Đại nhân, hắn quả nhiên có tiềm lực đáng để khai thác!
Úc Mạt sáng mắt, thấp giọng nói.
- Trong những trận chiến trước đó, hắn không hề thi triển toàn bộ thủ đoạn.
Ánh mắt Tuyết Lỵ sắc lạnh, nói:
- Chỉ dựa vào chân nguyên đã có thể chống đỡ được công kích của Địch Kiêu, có thể thấy độ tinh thuần và cô đọng chân nguyên của hắn không hề thua kém Địch Kiêu. Tên này không tồi, thật sự rất lợi hại!
Những võ giả bên cạnh Tuyết Lỵ cũng đều chăm chú quan sát, thần sắc kinh ngạc.
Duy chỉ có An Linh Nhi là vẻ mặt đầy u sầu và lo lắng! Tuy Tuyết Lỵ ngoài miệng khen Dương Khai lợi hại nhưng nàng lại nghe ra được sự kiêng kị trong lời nói của nữ nhân này.
Biểu hiện lần này của Dương Khai càng xuất sắc thì sát tâm của Tuyết Lỵ đối với hắn càng thêm kiên định!
Nhưng nếu Dương Khai bại dưới tay Địch Kiêu, hắn vẫn sẽ chết.
Bất luận thế nào, tình cảnh của Dương Khai đều vô cùng nguy hiểm. An Linh Nhi lòng dạ rối bời, cũng không biết phải làm sao mới tốt.
- Thú vị đấy!
Địch Kiêu nhìn Dương Khai đang chống đỡ công kích của mình cách đó không xa, không kinh sợ mà còn mừng rỡ.
Y vốn nghĩ Câu Quỳnh đại nhân phái mình đi giết một tên tiểu tử Nhân tộc như vậy, thực sự là hơi đại tài tiểu dụng, nên không mấy nhiệt tình. Mãi đến khi tới Sa Thành, nghe đủ mọi chiến tích của Dương Khai, y mới cảm thấy người này đáng để mình xuất thủ một lần.
Chỉ là xứng đáng mà thôi, thực ra y không quá coi trọng Dương Khai.
Nhưng bây giờ, khi phát hiện tên tiểu tử Nhân tộc này có được nhất chiến chi lực, Địch Kiêu lập tức hưng phấn.
Y là người cực kỳ hưởng thụ chiến đấu, khát vọng được tắm trong máu tươi, thích nhìn đối thủ ngoan cố phản kháng rồi lại bất lực giãy giụa trong tuyệt vọng.
Giờ khắc này, Địch Kiêu thực sự coi Dương Khai là một đối thủ, tâm trạng có chút thay đổi vi diệu.
Sức mạnh tuôn ra từ trong cơ thể y nhanh chóng tăng lên không ít.
Những cơn lốc xoáy quanh quẩn bên cạnh y vù vù rung động, như từng con giao long đen kịt, dung hợp vào nhau, ngưng tụ thành một cơn cuồng phong khổng lồ, càn quét cả Tử Đấu Trường.
Cấm chế và kết giới xung quanh bị những luồng năng lượng này xung kích, xuất hiện từng tầng gợn sóng mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Nhưng những cấm chế và kết giới này đều do Tuyết Lỵ tự tay bố trí. Tuy Địch Kiêu lợi hại nhưng cũng không thể nào phá hủy được, cho nên những Ma tộc nhân trên khán đài không hề lo lắng, vẫn hưng phấn nhìn xuống phía dưới, chỉ chỉ trỏ trỏ.
Dương Khai đã bị lốc xoáy và phong nhận hoàn toàn bao phủ.
Phong nhận càn quét như châu chấu bay qua, che kín cả một vùng trời, khí tức sắc bén như muốn xé nát hắn. Khí tức tử vong ẩn chứa trong đó khiến lòng người kinh sợ.
Không chỗ trốn, không nơi thoát!
Dương Khai cũng không có ý định trốn tránh.
Răng rắc…
Tấm thuẫn do Dương dịch ngưng tụ thành không chống đỡ được bao lâu dưới sự công kích cuồng bạo này, liền vỡ vụn.
Ngay sau đó, thân mình Dương Khai liền bị vô số phong nhận bao trùm, y phục trên người rách bươm, máu tươi văng khắp nơi. Chỉ trong thời gian một hơi thở, toàn thân Dương Khai đã chi chít vết thương, y phục cũng bị cắt thành từng mảnh nhỏ, bộ dạng vô cùng thê thảm.
Địch Kiêu mỉm cười, ánh mắt nhìn Dương Khai như nhìn một người chết, không chút cảm xúc.
Một lát sau, nụ cười của Địch Kiêu liền trở nên cứng ngắc.
Dương Khai đáng lẽ đã bị giết bỗng chậm rãi đứng dậy, hơi cúi đầu, dùng ánh mắt cay độc nhìn y, trong cổ họng phát ra tiếng cười khà khà, quỷ dị đến mức khiến người ta sởn tóc gáy.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn