Vừa cười, Dương Khai vừa giơ một cánh tay, xé toạc trường sam rách nát, để lộ thân hình cường tráng, gân cốt rắn chắc, huyết nhục cuồn cuộn run rẩy, khí lực giao hòa, khí tức hùng hồn ngưng luyện.
Hắn đứng sừng sững như đại sơn giữa những luồng phong nhận tàn sát bừa bãi, mặc cho chúng thổi quét, kiên cường chống đỡ sự cắt xé, không hề tỏ ra suy suyển.
"Này, lực lượng của ngươi có vẻ không ổn lắm đâu!"
Một màn tiếng reo hò vang lên.
Các Ma tộc nhân trên khán đài không khỏi kinh ngạc, ánh mắt lộ rõ vẻ khó tin.
Bọn họ vốn cho rằng lần này Địch Kiêu đích thân xuất thủ sẽ kích bại Dương Khai trong một thời gian ngắn, thậm chí là kích sát. Nhưng thế cục trước mắt này lại khiến bọn họ cảm thấy ngạc nhiên.
Trong luồng phong nhận, thân hình Dương Khai ngoài những vết thương chằng chịt, cơ bản không có vết thương nghiêm trọng nào. Nhục thân hắn mạnh mẽ đến mức dường như đã đạt tới một cực hạn, có thể kiên cường chịu đựng những công kích như vậy.
Tất cả mọi người đều tấm tắc khen lạ.
Sự khiêu khích của Dương Khai khiến sắc mặt của Địch Kiêu cũng trở nên hơi khó coi, cười lạnh lùng, nói:
"Không biết trời cao đất dày, ta còn muốn xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!"
Dứt lời, hai cánh tay Địch Kiêu đột nhiên vung vẩy. Cùng với sự khua động của y, những luồng long quyển phong thổi quét khắp tử đấu tràng như có sinh mệnh, đồng loạt hội tụ về phía Dương Khai từ tứ diện bát phương, không để sót một khe hở.
Khi những luồng long quyển phong này tiến lại gần Dương Khai, chúng cũng đang dung hợp và lớn mạnh. Đến khi tiếp cận, chúng đã biến thành một đạo long quyển phong khổng lồ, đen kịt, ngập tràn khí tức sát lục.
Tựa như một con giao long hung dữ, nhe nanh múa vuốt, vồ thẳng về phía Dương Khai.
"Chân nguyên hóa hình! Ta cũng có!"
Dương Khai cười gằn, cùng với tiếng rồng gầm cao vút, sau lưng hắn đột nhiên xuất hiện một đầu rồng khổng lồ.
Màu vàng óng ánh chói mắt, khí thế cuồng bạo cực điểm.
Đầu rồng hung dữ kia ẩn hiện, một con kim sắc giao long dài hơn, mạnh hơn nhanh chóng hiện ra, lao thẳng vào long quyển phong đen kịt, cắn xé lẫn nhau.
Trên bầu trời tử đấu tràng bỗng chốc bị bao trùm bởi hai màu vàng đen, đan xen đối chọi.
Con giao long này của Dương Khai đến từ kim long đồ án sau lưng, vốn chỉ có thể thi triển trong trạng thái nhập ma, nhưng từ sau lần hồn giao với Tô Nhan ở Băng Tông, giờ đây hắn có thể tùy ý phóng thích nó. Hơn nữa, trong kim long này còn mang theo thần niệm của Dương Khai, mang theo linh hồn và lực sát thương vượt xa vũ kỹ đơn thuần của Địch Kiêu.
Song long giao tranh, cảnh tượng khốc liệt và bùng nổ.
Cơ hồ ai nấy đều bị cảnh tượng hoành tráng này thu hút sự chú ý, nhìn chăm chú lên bầu trời tử đấu tràng, muốn biết rốt cuộc hai con giao long này con nào sẽ thắng.
Ầm, ầm, ầm….
Tiếng vang inh tai nhức óc, ánh sáng đan xen, kinh khủng tựa như hỏa sơn bạo phát. Kim long cơ hồ là khắc tinh của long quyển phong đen kịt, khiến nó liên tục lùi bước, màu sắc nhanh chóng trở nên mờ nhạt.
Chân Dương nguyên khí vĩnh viễn là khắc tinh của Ma khí. Trên mình con kim long này tản mát ra khí tức khiến bất kỳ Ma tộc nhân nào có mặt đều cảm thấy không thoải mái.
Bỗng nhiên, tiếng gào thét truyền ra, hai đạo thân ảnh trong tử đấu tràng vừa chạm vào liền tách ra, tiên huyết nhuộm đỏ đại địa.
Lúc tinh thần mọi người đang bị hai con giao long trên bầu trời kia cuốn hút, Dương Khai và Địch Kiêu không biết từ khi nào đã xông vào nhau, thi triển toàn lực, kịch chiến một trận.
Năng lượng đáng sợ bạo phát, ngập tràn mọi ngóc ngách của tử đấu tràng. Sau khi hai đạo thân ảnh tách rời nhau, Dương Khai ôm lấy thân mình, tay đè lên bụng, tiên huyết phun ra từ kẽ tay.
Đau đớn vô cùng, chỉ là va chạm trong nháy mắt, hắn liền cảm thấy thân thể mình bị hàng vạn đạo công kích xuyên thấu, trên người từng đường cắt rạch dữ tợn, sâu tận xương cốt.
Địch Kiêu không hổ là đại tướng dưới trướng Câu Quỳnh, tu vi đỉnh cao Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh, ý thức chiến đấu vượt xa thường nhân và kinh nghiệm tác chiến phong phú khiến y chiếm hết tiên cơ.
Tuy Dương Khai không dễ dàng, nhưng Địch Kiêu cũng chẳng thoải mái hơn là bao.
Trên cánh tay và cổ y, từng miếng thịt bị mất đi, tiên huyết nhỏ xuống từng giọt, một thân khí thế cuồng bạo hỗn loạn, khuôn mặt vặn vẹo.
Nhìn nhau thở hổn hển, trong mắt hai người đều đục ngầu. Giờ khắc này, sát niệm ngập trời bùng lên, nuốt chửng tinh thần của cả hai, trong lòng ai nấy đều chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: giết chết đối phương!
Nhìn thấy tiên huyết chảy ra từ vùng bụng của Dương Khai, Tuyết Lỵ vẫn luôn ngồi nghiêm chỉnh trên khán đài bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi mắt run rẩy, nhìn chằm chằm vào hắn, vẻ mặt không dám tin, cơ hồ như phát hiện ra chuyện gì đó kinh thiên động địa.
"Đại nhân!"
Úc Mạt thấy cảnh tượng này, vội vàng hô lên một tiếng.
Đôi chân mày đen của Tuyết Lỵ nhíu chặt, hít sâu một hơi, vẻ mặt chấn kinh quan sát một hồi lâu, lúc này mới chậm rãi ngồi xuống.
Thần sắc Úc Mạt hồ nghi, không biết vì sao Tuyết Lỵ lại đột nhiên có phản ứng như vậy. Dù biểu hiện của Dương Khai nằm ngoài dự đoán của mọi người, nhưng cũng không đến nỗi khiến nàng thất thố như vậy chứ?
"Đại nhân đã phát hiện ra điều gì ư?" Úc Mạt suy nghĩ một lúc, chậm rãi lắc đầu, tinh thần lại một lần nữa bị cuộc chiến bên dưới lôi cuốn.
Sát ý như triều, dù đứng trên khán đài, cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Mạnh mẽ như Úc Mạt mà toàn thân cũng bất giác rùng mình, sợ rằng ý chí của mình bị sát cơ này ảnh hưởng.
Địch Kiêu quả thật lợi hại, Dương Khai cũng không kém. Trận chiến đấu này không đánh đến cùng thì không ai có thể đoán được kết cục sau cùng.
Ma nguyên cuồn cuộn nồng đậm từ trong người Địch Kiêu tản mát ra, làm đen kịt một vùng chỗ y đứng. Trong Ma nguyên đó ngập tràn đủ loại tà năng, lặng lẽ lan tràn khắp nơi.
Dương Khai lại giống như thái dương nóng rực, Chân Dương nguyên khí bảo vệ xung quanh, ngăn cản sự quấy rối của Ma nguyên đối phương. Hai cỗ năng lượng có thuộc tính tương khắc vô hình giao phong va chạm vào nhau, truyền ra từng đợt tiếng va chạm xé gió.
Lực lượng của hai người đều bị thôi phát đến cực điểm, kỳ phùng địch thủ, không ai dám xem thường, càng không ai thủ hạ lưu tình.
Tiếng thét dài truyền ra, inh tai nhức óc.
Sát khí kinh thiên tuôn ra, trong lòng chỉ có sát niệm. Dương Khai ngửa mặt lên trời rống giận, quên đi tất cả, trong đầu chỉ có ý chí hủy diệt đối phương.
Chân Dương nguyên khí điên cuồng khuếch trương, chốc lát áp chế được Ma nguyên của đối phương.
Sắc mặt Địch Kiêu thay đổi, không dám có chút chậm trễ, thân hình lay động, đã xuất hiện ngay trước mặt Dương Khai, thủ chưởng ẩn chứa khí tức tử vong, chụp xuống đầu Dương Khai.
Trong phút chốc mặt đất biến thành bột mịn, Dương Khai đã thoát ra trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, chân nguyên trên tay cũng phun trào, từng đạo chân nguyên tinh thuần gây khó dễ cho Địch Kiêu.
Không hề hoa mỹ, hai người trong tử đấu tràng đều dốc toàn bộ bản lĩnh, quần chiến với nhau như thủy hỏa.
Cảnh giới của Địch Kiêu cao hơn Dương Khai hai tiểu cấp bậc, nhưng Ma nguyên tự thân bị khắc chế bởi Chân Dương nguyên khí của Dương Khai, mười phần lực lượng thi triển ra chỉ có thể phát huy được tám phần uy năng nên y căm tức vạn phần.
Hai người kịch đấu càng lúc càng kịch liệt, năng lượng xung kích kia hỗn loạn không chịu nổi, bao trùm toàn bộ thân hình và khí tức của hai người.
Người trên khán đài chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh mờ ảo, chứ không nhìn rõ thế cục như thế nào.
Tử chiến!
Tiên huyết không ngừng phun ra trong đấu trường, thỉnh thoảng còn kèm theo những tiếng nổ và tiếng rên. Bất luận là Dương Khai hay Địch Kiêu đều vô cùng điên cuồng. Kiểu chiến đấu thảm thiết này khiến mọi người đều cảm thấy run sợ, thầm lo lắng không thôi.
Từng vũ kỹ tinh diệu của Ma tộc từ trên tay Địch Kiêu phóng thích ra, mỗi một kích đều có thể khiến Dương Khai nếm đủ. Thủ đoạn của Dương Khai cũng không hề suy yếu, Chân Dương nguyên khí của hắn biến hóa khôn lường, khiến Địch Kiêu khó lòng phòng bị.
Hai đạo nhân ảnh giằng co với nhau, điên cuồng công kích đối phương, xuất thủ không chút lưu tình. Quang mang lập lòe như sơn băng địa liệt, như thiên thạch rơi xuống, khí thế hùng mãnh, khiến người ta choáng váng.
Chẳng mấy chốc, một nửa tử đấu tràng cơ hồ đã bị phá hủy.
Từ trước tới nay chưa từng có trận chiến nào có thể có sức phá hoại lớn như vậy. Mỗi một Ma tộc nhân ngồi xem đều cảm thấy huyết dịch của mình sôi trào, chỉ hận không xông xuống khán đài, cũng chiến đấu một trận như vậy, có chết cũng không tiếc.
Địch Kiêu càng đánh càng kinh hãi. Y căn bản không ngờ tên tiểu tử nhân loại có tu vi cảnh giới thua xa mình này lại lợi hại như vậy, cũng chưa từng nhìn thấy Siêu Phàm Cảnh nào có thể chống lại y.
Sát chiêu của mình oanh kích trên người Dương Khai, chỉ có thể đả thương hắn, chứ không thể nhất kích chí mạng. Thân thể hắn cứng như bàn thạch, không phải nhân loại nào cũng có thể có.
Điều càng khiến Địch Kiêu chấn kinh hơn là lực hồi phục và sự bền bỉ của Dương Khai.
Tử chiến lâu như vậy, mỗi một chiêu, mỗi một thức, hai người đều dùng hết toàn lực. Địch Kiêu gần như đã cảm thấy kiệt sức, một thân chân nguyên tiêu hao cự đại, bất luận là khí thế hay lực lượng đều đã yếu hơn thời kỳ đỉnh phong.
Nhưng tên nhân loại này thì không, từ đầu chí cuối, hắn vẫn luôn duy trì được trạng thái đỉnh phong, chưa từng suy yếu, ngược lại càng đánh càng mạnh.
Cứ như là trong nội thể hắn có một lượng chân nguyên dùng mãi không hết vậy!
Những vết thương trên người hắn kích thích hắn càng chiến càng tàn bạo.
Hơn nữa trong lúc chiến đấu, Địch Kiêu còn phát hiện ra một việc khiến y sợ hãi.
Đó chính là vết thương trên người Dương Khai lại nhanh chóng lành lại với một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy. Những thương thế chằng chịt do phong nhận gây ra trước kia, bây giờ đã hoàn toàn biến mất.
Lúc chiến đấu còn có thể khôi phục thương thế của mình. Như vậy là sao?
Địch Kiêu căn bản không nhìn thấy Dương Khai phục dụng đan dược gì, hơn nữa đối phương cũng không có thời gian để làm vậy.
Lần đầu tiên y phát hiện, trên đời này lại có người cổ quái như vậy, không những có thể chống đỡ lại một thiên chi kiều tử như y, mà còn vượt trội hơn hẳn.
Phát hiện này khiến Địch Kiêu bị đả kích nhiều lần, tâm trạng bỗng nhiên thay đổi.
Y là tinh anh trong số những tinh anh của Ma tộc, chỉ trong tám mươi năm ngắn ngủi là đã vấn đỉnh Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh, có hi vọng đạt đến cảnh giới tối cao Nhập Thánh Cảnh này trước khi trăm tuổi!
Nhập Thánh Cảnh bách tuế, cả đại lục này đã là cực kỳ hiếm thấy.
Có vài tinh nhuệ do đại thế lực bồi dưỡng ra, lúc còn rất trẻ đã là Siêu Phàm Cảnh. Nhưng một khi đạt đến cảnh giới này, cơ hồ thực lực của tất cả mọi người đều tiến triển chậm chạp, rất ít người có thể đột phá đến Nhập Thánh Cảnh trước khi trăm tuổi.
Còn Địch Kiêu có tiềm lực này! Cũng vì Câu Quỳnh đại nhân ký thác kỳ vọng, tạo một hoàn cảnh tu luyện cực kỳ tốt, và giúp đỡ một lượng lớn tài vật.
Cho tới nay, Địch Kiêu cũng vì vậy mà cảm thấy kiêu ngạo, cảm thấy sẽ có ngày mình có thể trở thành đệ nhất nhân từ Ma tôn trở xuống, thậm chí có thể sánh ngang cùng Ma tôn!
Nhưng bây giờ, y thực sự bị đả kích. Nếu theo như những gì Câu Xích nói thì tên tiểu tử nhân loại chiến đấu với mình này chẳng qua chỉ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi mà thôi.
Mình tu luyện nhiều hơn mấy chục năm, chẳng lẽ lại uổng công sao?