Cao thủ giao phong, không chỉ so tài sở học bản thân, mà còn so sánh tâm cảnh, ý chí.
Địch Kiêu chợt hoảng hốt, thế cục giằng co bất phân thắng bại bỗng chốc trở nên rõ ràng. Khí thế từ thân y bùng phát như bị rút cạn, hoàn toàn bị Dương Khai áp chế.
Những Ma tộc nhân trên khán đài cuối cùng cũng nhận ra điều bất ổn. Năng lượng hai màu vàng đen ban đầu vẫn ngang ngửa, bất phân cao thấp trong tử đấu tràng. Nhưng bỗng chốc, Ma khí đen kịt của Địch Kiêu suy yếu đi không ít, ngược lại, sắc vàng chói mắt kia lại càng thêm rực rỡ.
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi người đều không khỏi bồn chồn.
- Không thể nào! Ngay cả Địch Kiêu mà tên tiểu tử này cũng đánh bại sao?
- Sao có thể? Địch Kiêu là Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh, cao hơn hắn hai tiểu cấp bậc cơ mà.
- Nếu Địch Kiêu bại trận, mặt mũi Ma tộc coi như mất sạch!
- Trời ạ, tên này rốt cuộc có phải người không? Siêu Phàm Nhất Tầng Cảnh có thể đánh bại Tam Tầng Cảnh. Nếu hắn mà đạt tới Nhập Thánh Cảnh thì còn khủng bố đến mức nào?
Thậm chí ngay cả Phong Bưu, người được Câu Quỳnh phái tới, vẻ mặt cũng âm trầm, giữa chân mày lộ rõ vẻ không vui. Bàn tay to lớn như vuốt ưng siết chặt lưng ghế, thoáng chốc đã nghiền nát nó thành bột mịn mà y không hề hay biết.
Tuyết Lỵ cũng nghiêng người về phía trước, thần thức cường đại thẩm thấu vào tử đấu tràng, chú ý đến từng biến hóa nhỏ của chiến cuộc.
Trong số những người có mặt, không ai có thể nhìn rõ hơn nàng, bởi kết giới và cấm chế của tử đấu tràng vốn do đích thân nàng bày bố. Mục đích chính là để các vũ giả tham gia sinh tử chi chiến có được không gian phát huy tối đa, không cần lo lắng quấy rầy đến những người đánh cược trên khán đài. Nhưng dù sao đó cũng là thủ đoạn của cường giả đỉnh cấp, những người khác muốn thông qua cấm chế và kết giới để thăm dò cũng chỉ như ngắm hoa trong sương, không thể chân thực được.
Tuyết Lỵ thì khác, đôi mắt đẹp của nàng như dán chặt lên người Dương Khai và Địch Kiêu, nhìn vô cùng chăm chú.
Trận chiến này diễn biến như vậy, thật sự nằm ngoài dự liệu của nàng. Nếu không phải thông qua tâm tình và dấu vết để lại của An Linh Nhi để suy đoán Dương Khai có thể giành chiến thắng, Tuyết Lỵ cơ hồ không dám tin.
Trận chiến này còn đặc sắc hơn cả dự liệu của nàng!
Hơn nữa, càng xem, sát khí vốn tồn tại trong đôi mắt Tuyết Lỵ đối với Dương Khai cũng dần dần biến mất, thay vào đó là sự hồ nghi khó hiểu.
Tiếng nổ liên tục vang vọng, năng lượng màu vàng và đen vẫn luôn giằng co với nhau bỗng nhiên tách rời. Hai đạo nhân ảnh lần lượt lùi về sau, cách nhau mấy chục trượng, khó khăn lắm mới đứng vững được.
Bụi đất tung bay mịt mù, chiến trường hỗn loạn. Tất cả mọi người trên khán đài đều nín thở ngưng thần, vô cùng yên tĩnh, từng cặp mắt chăm chú nhìn xuống phía dưới, muốn biết rốt cuộc là ai đã vượt lên một bậc.
Thời gian dần trôi, bụi đất tan hết, hai thân ảnh phía dưới cũng đập vào tầm mắt mọi người.
Từng đợt âm thanh hít thở khí lạnh vang lên, mọi người đều không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Địch Kiêu toàn thân đẫm máu, cả người dường như không có chỗ nào lành lặn. Huyết nhục in hằn từng chưởng ấn mà mắt thường có thể nhìn thấy rõ ràng. Chưởng ấn, chỉ ấn…
Vũ giả tinh anh dưới trướng Câu Quỳnh có vẻ đã kiệt sức, hít từng hơi, tiếng hít thở như xé gió truyền vào tai mọi người, lực lượng đã không còn lại bao nhiêu.
Dương Khai cũng toàn thân đầy máu, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, thậm chí còn có một chút kim huy nhàn nhạt bao phủ, khiến hắn trông quái dị vô cùng. Trên thân hình cường tráng có thêm nhiều vết thương, cũng chẳng khá hơn Địch Kiêu là bao.
Điều khác biệt duy nhất chính là thần thái trong đôi mắt. Đôi mắt vốn tràn ngập tinh quang của Địch Kiêu giờ khắc này bỗng nhiên u ám, còn Dương Khai lại thần thái sáng láng, rạng rỡ.
Địch Kiêu đã bại!
Chỉ cần không phải kẻ mù lòa đều có thể nhìn ra.
- Ta đã coi thường ngươi… ngươi quả nhiên rất mạnh!
Địch Kiêu vất vả ho khan vài tiếng, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi lẫn mảnh vụn nội tạng.
- Bất cứ kẻ nào coi thường ta đều phải trả giá!
Dương Khai nhếch miệng cười lạnh, hít sâu một hơi, sau đó nhấc chân lên, chậm rãi bước về phía trước. Chân nguyên trên cơ thể điên cuồng dũng động, trong mắt tràn ngập sát cơ.
Hắn phải giết chết kẻ trước mắt này, đặt dấu chấm hết cho trận tử chiến này!
Nhận ra ý đồ của hắn, Phong Bưu trên khán đài, người vẫn luôn lo lắng, cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa. Y hung hăng đứng bật dậy, giận dữ quát:
- Tiểu tử ngươi dám!
Nói xong, thân hình y như điện xẹt, trực tiếp biến mất tại chỗ, hóa thành một đạo hồng quang lao thẳng vào tử đấu tràng.
Tuy Địch Kiêu đã phụ lòng kỳ vọng của Câu Quỳnh đại nhân, không ngờ lại bại dưới tay một tên tiểu tử nhân loại. Nhưng nói thế nào đi nữa, y cũng là người mà Câu Quỳnh coi trọng, không đến lượt Dương Khai động thủ giết chết.
Phong Bưu không thể ngồi yên mặc kệ. Y còn muốn nhân cơ hội này diệt trừ luôn cả Dương Khai!
- Úc Mạt!
Bên kia, Tuyết Lỵ đột nhiên thấp giọng quát.
Úc Mạt khẽ gật đầu, thân hình cũng biến mất tại chỗ.
Một lát sau, nàng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Phong Bưu, chặn đường y.
- Tránh ra!
Phong Bưu nổi giận lôi đình, không chút kiêng kỵ nơi đây là địa bàn của Tuyết Lỵ, trực tiếp tung một chiêu đánh về phía Úc Mạt. Úc Mạt hừ lạnh, xuất thủ hóa giải.
Hai cường giả Nhập Thánh Nhất Tầng Cảnh của Ma tộc, bỗng chốc giao chiến. Trên bầu trời tử đấu tràng, quang mang lấp lánh lúc ẩn lúc hiện, khiến lòng người lo lắng không thôi.
Tất cả Ma tộc nhân đều sững sờ, họ không ngờ hôm nay không những được thưởng thức một trận tử chiến tuyệt diệu đặc sắc giữa hai Siêu Phàm Cảnh, mà thậm chí ngay cả chiến đấu của Nhập Thánh Cảnh cũng được chiêm ngưỡng, lập tức trở nên hưng phấn, chăm chú quan sát.
- Úc Mạt, ngươi làm vậy là có ý gì!
Phong Bưu thấy không thể thoát khỏi Úc Mạt, lập tức nổi giận chất vấn,
- Ngươi biết Địch Kiêu là người của ai, nếu y chết ở đây, ngươi có chịu nổi cơn thịnh nộ của Câu Quỳnh đại nhân không?
- Ngu ngốc! Câu Quỳnh có giận hay không liên quan gì tới ta!
Úc Mạt cười lạnh không thôi,
- Nơi đây là Sa Thành, là địa bàn của đại nhân nhà ta, có phải ngươi lầm rồi không?
- Ngươi làm vậy là bức ép Câu Quỳnh đại nhân và Tuyết Lỵ đại nhân khai chiến!
- Ta không có ý này, chẳng qua tử đấu tràng có quy tắc riêng của nó, vĩnh viễn chỉ có một người có thể sống sót bước ra. Quy tắc này không thể phá vỡ!
- Ngươi…
Phong Bưu muốn nứt mắt, lúc đang giằng co với Úc Mạt, thấy Dương Khai đã đến trước mặt Địch Kiêu, chân nguyên trên ngón tay phun trào, động tác vô cùng ổn định.
Còn Địch Kiêu, sức cùng lực kiệt, ngay cả đứng vững ở đó cũng phải tập trung tinh thần, chứ đừng nói có thể phản kháng. Giờ khắc này, y đang dùng ánh mắt cầu cứu nhìn lên trời.
Phong Bưu vội vàng quát lớn:
- Tiểu tử, ngươi dám động thủ, ngươi chết chắc!
Lời này vừa dứt, chân nguyên trên ngón tay Dương Khai liền hóa thành một thanh lợi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào đầu Địch Kiêu.
Thân hình Địch Kiêu lảo đảo, máu tươi từ trước ngực phun ra như suối, mắt mở to, ngửa mặt ngã xuống.
Bịch…
Bụi đất tung mù mịt.
- Khốn kiếp, tên tiểu tử này…
- Hắn đã thực sự giết chết Địch Kiêu rồi.
- Lần này thì gay go rồi. Ta thấy dù Tuyết Lỵ đại nhân cũng không bảo vệ được hắn!
- Tuyết Lỵ đại nhân cũng không cần bảo vệ hắn, hắn chết chắc rồi!
Trên không trung, thấy Địch Kiêu đã chết, Phong Bưu và Úc Mạt cũng dừng tay. Vẻ mặt Phong Bưu âm trầm như bão táp sắp ập đến, đôi tròng mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Dương Khai không buông tha, cơ hồ như muốn xé rách chiếc mặt nạ trên mặt hắn để nhìn rõ bộ dạng của hắn giờ khắc này.
Mi mắt Úc Mạt giật giật, thầm cảm thấy kinh hãi trước sự to gan của Dương Khai. Nàng không nói lời nào, quay về bên cạnh Tuyết Lỵ.
Bên cạnh thi thể Địch Kiêu, Dương Khai lặng lẽ đứng đó, lưng thẳng tắp, không hề động đậy.
Một cỗ năng lượng thần hồn không ai phát hiện ra, dưới sự dẫn dắt của Diệt Thế Ma Nhãn, tiến vào đầu Dương Khai, bị nó tịnh hóa hấp thu.
Thời gian dần trôi, không khí và khí tức xung quanh trở nên quỷ dị, khí cơ trên người Dương Khai thôn thổ bất định.
Phong Bưu đang nhìn Dương Khai với ánh mắt thù hận bỗng nheo mắt lại, sâu trong đôi mắt bỗng nhiên lướt qua một tia hoảng sợ và kiêng dè.
- Đại nhân…
Úc Mạt cũng kinh hô một tiếng, ánh mắt dán chặt lên người Dương Khai.
Tuyết Lỵ một lần nữa động dung, cảm nhận được sự hỗn loạn của năng lượng trên người Dương Khai. Nhìn thấy quang mang lúc ẩn lúc hiện trên người hắn, Tuyết Lỵ lập tức sững sờ.
- Đại nhân, chẳng lẽ hắn…
Úc Mạt lộ vẻ ngạc nhiên khẽ hô.
- Ừ, ngộ đạo đó. Tên tiểu tử này…
Trong đôi mắt đẹp của Tuyết Lỵ hiện lên quang thái khác thường.
- Đại khái là những trận chiến sinh tử trong mấy tháng nay đã khiến hắn lĩnh ngộ được không ít. Và trận chiến ngày hôm nay hoàn toàn đã khiến những lĩnh ngộ đó thăng hoa.
- Thật là không thể tin nổi!
Úc Mạt ngạc nhiên thán phục liên tục:
- Hắn chọn chỗ này để đột phá? Cũng thật là chẳng coi ai ra gì nhỉ?
Vừa nãy Địch Kiêu bị hắn kích sát, Phong Bưu hận không thể lập tức cho hắn vào chỗ chết. Những Ma tộc nhân trên khán đài kia lòng đầy căm phẫn, không ngừng kêu gào đòi Dương Khai đền mạng. Lúc này không phải là thời cơ tốt để đột phá.
Không chừng sẽ dẫn phát đại bạo động, những kẻ tâm tình kích động có thể nuốt chửng hắn.
- Đại nhân, chúng ta cứ mặc kệ sao?
Úc Mạt đảo mắt, mở miệng hỏi.
Chỉ cần Tuyết Lỵ không lên tiếng, hôm nay Dương Khai chết chắc. Không có Ma tộc nhân nào nguyện ý nhìn thấy một tên nhân loại như thế này trở nên cường đại hơn. Tuy trước kia Dương Khai đã mang đến cho Sa Thành không ít niềm vui và kích thích, nhưng tình hình bây giờ đã khác.
Cơ hồ tất cả mọi người đều ý thức được tiềm lực đáng sợ của hắn!
- Quản, đương nhiên phải quản! Truyền lệnh xuống, ai dám tiến vào tử đấu tràng trước khi hắn đột phá, giết không tha!
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tuyết Lỵ tràn ngập vẻ hưng phấn khó hiểu.
- Hả?
Úc Mạt sững người một lát, hoàn toàn hồ đồ.
Trước kia rõ ràng Tuyết Lỵ đã khởi sát tâm với Dương Khai. Sau trận chiến ngày hôm nay, bất luận Dương Khai thắng hay thua đều sẽ chết chắc. Nhưng bây giờ thái độ của Tuyết Lỵ lại khiến Úc Mạt có chút không hiểu tình hình.
Nếu thực sự muốn giết tên tiểu tử nhân loại này, căn bản không cần nhúng tay vào. Phong Bưu và những Ma tộc nhân khác sẽ nhân lúc hắn đột phá mà xử lý hắn.
Trước kia ngăn cản Phong Bưu, hoàn toàn là vì muốn áp chế sự kiêu ngạo của Câu Quỳnh và bảo vệ quy tắc của tử đấu tràng mà thôi.
Chẳng lẽ tên tiểu tử này biểu hiện quá xuất sắc, đại nhân có chút không nỡ ra tay?
Nhưng nàng cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng truyền xuất thần niệm.
Một lát sau, không ít cường giả Ma tộc nhân nhanh chóng xông ra bên ngoài tử đấu tràng, khí thế như muốn bao vây lấy tử đấu tràng.
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi người đều hiểu Tuyết Lỵ đang bảo vệ Dương Khai, lập tức không dám tiếp tục có hành động lỗ mãng, chỉ có tiếng chửi rủa là không ngừng vang lên.
Dương Khai đứng sừng sững trong tử đấu tràng, cơ hồ như không chút cảm nhận nào về tất thảy những chuyện này.
Kỳ thực hắn cũng đang chăm chú quan sát, cử động của những người dưới trướng Tuyết Lỵ khiến hắn cảm thấy có chút kỳ lạ. Nhưng nếu nữ nhân này tạm thời không muốn giết mình, Dương Khai có thể yên tâm đột phá, không cần lo lắng. Nghĩ tới đây, tâm thần Dương Khai thản nhiên, vô bi vô hỉ, vô dục vô niệm, để mặc khí cơ tự thân dũng động.