Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 797: CHƯƠNG 795: PHÁ GIẢI

Dưới chân một ngọn núi trong Cửu Phong, Từ Hối dẫn Dương Khai và mọi người dừng bước.

Dương Khai mang vẻ mặt hồ nghi đưa mắt nhìn lại, trước mặt là một tảng đá khổng lồ, bề mặt phẳng lỳ như bị thần binh lợi khí cắt qua, phủ đầy rêu xanh. Trên đó khắc hai chữ lớn khí thế ngút trời:

Thánh Lăng!

Nơi này hiển nhiên chính là lối vào Thánh Lăng.

Dương Khai bất giác nheo mắt, tuy hắn không nhìn ra manh mối gì nhưng vẫn mơ hồ cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn dao động từ bên trong tảng đá.

Từ Hối tiến lên phía trước, đánh ra mấy đạo ấn quyết huyền diệu. Tảng đá kia bỗng trở nên hư ảo như trăng trong nước, hoa trong gương, một lát sau, chính giữa tảng đá hiện ra một cửa động.

Dương Khai hơi kinh ngạc, khẽ thốt lên:

- Hư Không Dũng Đạo!

Từ Hối nhẹ nhàng vuốt cằm:

- Coi như là vậy đi. Từ nơi này tiến vào chính là Thánh Lăng, cũng là nơi an nghỉ của các đời Thánh Chủ. Đó là một Tiểu Huyền Giới độc lập, mỗi một Thánh Chủ trước khi kế vị đều phải thông qua khảo nghiệm ở nơi này. Tiểu huynh đệ, sau khi ngươi đi vào nhất định phải cẩn thận, bất kể thế nào cũng phải mang Thánh Chủ Linh Giới của Lão Thánh Chủ ra ngoài, đó là mấu chốt của Thánh Địa.

- Đúng vậy, bất kể thế nào cũng nhất định phải sống sót trở ra.

Ngọc Oánh trịnh trọng dặn dò.

- Tương lai của Thánh Địa chỉ có thể trông cậy vào ngươi thôi.

Trình Nguyệt Đồng khẽ mím đôi môi mỏng.

Những người khác cũng mang vẻ mặt vừa mong chờ vừa lo lắng, chăm chú nhìn Dương Khai.

Dương Khai quét mắt qua bọn họ một lượt, cất tiếng cười ha hả:

- Ta thấy các người tốt nhất nên cầu nguyện cho ta đừng ra ngoài thì hơn.

- Vì sao lại nói thế?

Từ Hối ngơ ngác khó hiểu.

Hai tròng mắt Dương Khai sắc như điện, lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn họ:

- Nếu ta có thể ra ngoài, các ngươi sẽ không dễ chịu đâu.

Mọi người ngẩn ra, lúc này mới ý thức được trong lòng hắn vẫn luôn căm ghét việc bị bọn họ ép buộc tiến vào Thánh Lăng. Còn chưa kịp nói thêm gì, Dương Khai đã lao thẳng vào Hư Không Dũng Đạo.

- Vị Thánh Chủ tương lai này… có vẻ không được độ lượng cho lắm, sau này sẽ không thực sự tính sổ với chúng ta đấy chứ?

Sử Khôn nhíu mày nói.

Vẻ mặt Từ Hối cũng biến đổi khó lường, ai oán thở dài:

- Tâm tính thiếu niên, vẫn chưa đủ trưởng thành a.

- Dù sao cũng là do Đại trưởng lão đề nghị, ta chẳng qua chỉ đến góp vui. Nếu đến lúc Thánh Chủ tương lai thực sự muốn trách tội, mọi việc đã có Đại trưởng lão chống đỡ.

Mạnh Thiên Phi lộ vẻ mặt hả hê.

Mọi người đều ném cho gã ánh mắt khinh bỉ.

Bên trong Thánh Lăng, Dương Khai vừa tiến vào, Hư Không Dũng Đạo sau lưng liền đóng lại. Bốn phía là một màu huỳnh quang xanh biếc, tựa như quỷ vực chốn nhân gian. Bên tai từng trận âm phong gào thét, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng khóc than thảm thiết khiến người ta không rét mà run.

Ánh sáng không quá rõ, chỉ miễn cưỡng có thể nhìn thấy vật thể. Hơn nữa, thiên địa năng lượng nơi đây nồng đậm đến mức khó tin, dường như đã ngưng tụ thành từng đám mây lơ lửng, trên mặt đất cũng phủ một lớp dày đặc như sương.

Đây là một Tiểu Huyền Giới có phần quỷ dị. Dương Khai chưa từng thấy nơi nào có thiên địa linh khí nồng đậm như vậy, gần như sánh ngang với địa mạch thượng hạng. Chẳng trách Lão Thánh Chủ của Cửu Thiên Thánh Địa lại chọn nơi này làm nơi bế quan tu luyện.

Với loại thiên địa linh khí nồng đậm thế này, căn bản không cần dùng đến đan dược hay tinh thạch, chỉ cần tùy ý hô hấp là có thể hấp thu.

Đây đúng là một bảo địa tu luyện, ngoại trừ không khí có chút âm u ra.

Đang lúc cảnh giác quan sát bốn phía, sắc mặt Dương Khai đột nhiên biến đổi.

Trong cảm giác của hắn, từ bốn phương tám hướng đột nhiên tỏa ra từng luồng năng lượng mang đậm sát khí, nhanh chóng tấn công về phía mình.

Những luồng năng lượng này xuất hiện một cách quỷ dị, dường như chúng vốn đã tồn tại ở đó, chỉ chờ Dương Khai bước vào liền khởi xướng tấn công.

Còn không đợi Dương Khai kịp phản ứng, những luồng năng lượng này đã bao vây lấy hắn.

Dương Khai ngưng tụ chân nguyên, đề phòng bất trắc, nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện ra điều bất thường.

Bởi vì những luồng năng lượng hội tụ thành từng khối này chỉ vây quanh hắn chứ không hề gây ra bất cứ tổn thương nào.

Nhíu mày, Dương Khai cẩn thận dò xét, một lát sau, không khỏi có chút kinh ngạc.

Hắn phát hiện những luồng năng lượng này mơ hồ có tới chín khối, trong mỗi khối đều ẩn chứa ý cảnh huyền diệu sâu sắc, vừa như nhân tạo, lại vừa như thiên thành, cao thâm khó lường.

Trong đó, có ba khối năng lượng ẩn chứa ý cảnh khiến hắn cảm thấy có chút quen thuộc.

Hắn cẩn thận thả thần thức, thăm dò một khối năng lượng, lập tức cảm nhận được trong đó có bóng dáng của Cửu Thiên Thần Kỹ.

Huyền Thiên Kiếm!

Sắc mặt Dương Khai khẽ động, trong lòng mơ hồ đoán ra điều gì đó, bèn thử thăm dò các khối năng lượng quen thuộc khác. Quả nhiên, từ trong đó hắn phát hiện ra ý cảnh của Ưu Thiên Tỏa và Quân Thiên Dẫn.

Ba chiêu thần kỹ này chính là ba chiêu Dương Khai học được từ An Linh Nhi, không ngờ lại xuất hiện ở đây.

Nói như vậy, chín khối năng lượng trước mặt này chính là Cửu Thiên Thần Kỹ? Dương Khai khẽ nhíu mày suy đoán, gần như có thể khẳng định phán đoán của mình là chính xác.

Lão già Từ Hối cũng đã nói, muốn tiến vào Thánh Lăng nhất định phải tu luyện Cửu Thiên Thần Kỹ, bởi vì chỉ có dựa vào Cửu Thiên Thần Kỹ mới có thể an toàn đi vào.

Chín khối năng lượng bao vây lấy mình trước mặt hẳn là cửa ải ngăn cản hắn tiến vào, nếu không đột phá được chúng thì căn bản không thể xâm nhập sâu hơn vào bên trong Thánh Lăng.

Dương Khai nháy mắt đã hiểu ra một tia huyền bí trong Thánh Lăng này. Suy nghĩ một chút, hắn liền khoanh chân ngồi xuống, ngưng thần nhìn vào khối năng lượng bao hàm ý cảnh Huyền Thiên Kiếm trước mặt.

Cửu Thiên Thần Kỹ rất kỳ lạ, vừa có thể dùng làm võ kỹ ngăn cản chân nguyên công kích, lại vừa có thể sử dụng như thần hồn kỹ. Đây là điều mà không phải bí điển nào cũng làm được.

Muốn đột phá cửa ải trước mắt, chỉ có thể thi triển Cửu Thiên Thần Kỹ, phá giải sự phong tỏa của những luồng năng lượng này, mở ra một con đường sống.

Thần thức lực ầm ầm bùng nổ, thần thức vô ảnh vô hình hóa thành một thanh cự kiếm, chém về phía một trong những khối năng lượng.

Vô thanh vô tức.

Đòn công kích mạnh mẽ của Dương Khai cũng như đá chìm đáy biển, vừa tràn vào trong khối năng lượng đó liền biến mất không còn tăm hơi.

Dương Khai nhướng mày, lại thi triển thêm vài lần Huyền Thiên Kiếm nhắm vào khối năng lượng kia, nhưng lần nào cũng không có chút phản ứng nào.

Dương Khai lập tức cảm thấy sự việc có lẽ không đơn giản như mình nghĩ.

Cẩn thận ngẫm lại lời của đám người Từ Hối, cùng với các loại tin tức về Cửu Thiên Thánh Địa, ánh mắt Dương Khai bừng sáng, nghĩ tới một khả năng.

Có phải vì Cửu Thiên Thần Kỹ của mình chưa đủ thành thạo, không lĩnh ngộ được sự thần bí của nó nên mới không thể phá giải được năng lượng phong tỏa trước mắt?

Cửu Thiên Thần Kỹ của hắn là học từ An Linh Nhi, mà nàng cũng chỉ lĩnh ngộ đến một trình độ nhất định mà thôi. An Linh Nhi tuổi còn trẻ, lĩnh ngộ không hoàn toàn, không đủ sâu sắc cũng là chuyện đương nhiên.

Dương Khai đã tận mắt thấy Nam Thánh Cô thi triển Huyền Thiên Kiếm, một chiêu đó của nàng và của mình thi triển ra hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Có thể thấy Nam Thánh Cô sử dụng chiêu đó đã đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh.

Hơn nữa, các đời Thánh Chủ kế nhiệm của Cửu Thiên Thánh Địa đều phải tiến vào Thánh Lăng. Những người đó tu vi không nhất định cao bằng Dương Khai, thực lực cũng không nhất định lợi hại hơn hắn, nhưng bọn họ lại thông qua được khảo nghiệm của Thánh Lăng. Bởi vậy có thể thấy, cửa ải trước mắt không liên quan gì đến thực lực cao thấp, mà chỉ liên quan đến trình độ lĩnh ngộ Cửu Thiên Thần Kỹ.

Nghĩ đến đây, Dương Khai trong lòng bình tĩnh lại, cũng không vội vã thi triển Cửu Thiên Thần Kỹ vụng về của mình nữa, mà đem tâm thần chìm vào trong khối năng lượng của Huyền Thiên Kiếm kia, thả lỏng toàn thân, cẩn thận cảm ngộ.

Theo thời gian trôi qua, Dương Khai thu hoạch được rất nhiều. Tâm thần hắn vô số lần chứng kiến Huyền Thiên Kiếm sinh ra và triển khai trong khối năng lượng kia, cũng ngày càng thấu hiểu sâu sắc huyền bí ẩn giấu bên trong. Rất nhanh chóng, hắn đã đạt tới trình độ nằm lòng, nghiễm nhiên đem phần ý cảnh này khắc sâu vào trong linh hồn mình.

Đợi đến lúc Dương Khai lại mở mắt, hắn phát hiện mình đã nắm chắc quy luật huyền bí cất giấu trong khối năng lượng kia.

Thần thức lực lại một lần nữa ngưng tụ thành Huyền Thiên Kiếm.

Lần này, đó là một chiêu Cửu Thiên Thần Kỹ thuần túy nhất, so với lĩnh ngộ của An Linh Nhi còn cao hơn vài phần.

Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, khối năng lượng bị thần thức oanh kích bỗng nhiên sụp đổ vỡ tan.

Một con đường khúc khuỷu, quỷ dị xuất hiện trước mặt Dương Khai, nối đến nơi sâu trong Thánh Lăng.

Dương Khai khẽ mỉm cười, nháy mắt hiểu được Thánh Lăng này rốt cuộc ẩn giấu huyền cơ gì.

Người chưa luyện Cửu Thiên Thần Kỹ muốn vào nơi này, chỉ sợ sẽ bị những khối năng lượng kia xé thành bột mịn. Nhưng người đã luyện thì lại khác, chỉ cần có thể phá giải một chiêu bất kỳ trong đó là có thể tìm thấy đường ra.

Hơn nữa, phá giải càng nhiều, đường ra lại càng rõ ràng, càng an toàn.

Từ Hối nói không sai, Cửu Thiên Thần Kỹ chính là chìa khóa tiến vào Thánh Lăng.

Dương Khai không vội vã đi tới, mà đưa mắt hướng về một khối năng lượng khác.

Dù sao hắn cũng bị đám người Từ Hối ép tiến vào Thánh Lăng, nếu không kiếm được chút lợi lộc từ nơi này mà đi ra ngoài, chẳng phải là quá có lỗi với chính mình sao?

Từng chiêu trong Cửu Thiên Thần Kỹ đều là thần thông tinh diệu. Hắn đã thấy Nam Thánh Cô thi triển nhiều lần và sớm đã thèm muốn, hiện giờ cơ hội lớn đặt ngay trước mắt, Dương Khai đâu thể bỏ qua.

Càng không cần phải nói, phá giải được nhiều hơn, con đường tiến vào bên trong của hắn cũng sẽ an toàn hơn.

Đã quyết định, Dương Khai lập tức bắt đầu dò xét hai chiêu khác của Cửu Thiên Thần Kỹ mà mình đã học.

Vài ngày sau, Ưu Thiên Tỏa bị phá giải. Lại thêm vài ngày sau, Quân Thiên Dẫn bị phá giải.

Từ sau đó, tốc độ của Dương Khai chậm lại. Ba chiêu trước đó là hắn học được từ An Linh Nhi, coi như khá tinh thông. Sáu chiêu còn lại hắn chưa từng tiếp xúc, tự nhiên phải học từ đầu. Cũng may trong những khối năng lượng đó ẩn chứa đủ ý cảnh và huyền bí để hắn có thể thăm dò lĩnh ngộ.

Tu luyện không biết năm tháng, câu này một chút cũng không giả. Dương Khai ở trong Thánh Lăng tập luyện Cửu Thiên Thần Kỹ, căn bản không biết thời gian trôi qua. Nhưng các vị trưởng lão cùng hộ pháp chờ bên ngoài Thánh Lăng lại sống một ngày dài tựa một năm, tâm trạng xao động bất an.

Mấy ngày đầu Dương Khai vừa mới đi vào, mọi người trong lòng còn tràn đầy mong mỏi, kỳ vọng hắn có thể từ Thánh Lăng trở ra, mang về Linh Giới của Thánh Chủ, kế thừa đại nghiệp của Thánh Chủ.

Mười ngày sau, mọi người bắt đầu lo lắng. Tuy miệng không nói nhưng trong lòng ai cũng suy đoán liệu Dương Khai ở bên trong có gặp phải trắc trở gì không.

Một tháng sau, không khí trở nên ngưng trọng.

Hai tháng sau, thần sắc mọi người đều trở nên ảm đạm, thường xuyên vang lên những tiếng thở dài.

Ba tháng, bốn tháng…

Số lượng trưởng lão, hộ pháp đóng giữ ở đây ngày càng ít đi. Mọi người dường như cũng cảm thấy Dương Khai đã không còn khả năng xuất hiện nữa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!