Việc mỗi người được chọn làm Thánh Chủ tiến vào Thánh Lăng để chịu đựng khảo nghiệm đều là đại sự của Thánh Địa, do đó ít nhiều đều có sử sách ghi chép lại.
Từ Hối cùng mọi người tự nhiên cũng hiểu rằng họ cần phải hao phí thời gian chờ đợi.
Người nhanh nhất chỉ cần mười lăm ngày đã an toàn bước ra khỏi Thánh Lăng, chậm nhất cũng chỉ tốn hai tháng mà thôi.
Nhưng Dương Khai từ khi tiến vào Thánh Lăng đã qua bốn tháng mà vẫn bặt vô âm tín. Điều này khiến Từ Hối cùng đám người nảy sinh nghi ngờ vô căn cứ, liệu Dương Khai có thực sự đã chết ở bên trong hay không.
Các Hộ Pháp Trưởng Lão đều xoa bóp cổ tay thở dài, dần mất kiên nhẫn tiếp tục chờ đợi. Họ thân mang trọng trách, mỗi ngày đều có việc vặt quấn thân, làm sao có thể cứ mãi đứng chờ ở đây.
Ngay cả Từ Hối, người chủ trì việc này, cũng đã rời đi sau bốn tháng.
Chỉ có An Linh Nhi vẫn luôn chờ đợi bên ngoài Thánh Lăng.
Ba ngày sau khi Dương Khai nhập Thánh Lăng, An Linh Nhi đã biết chuyện. Nàng lập tức chạy đến, vừa oán hận đám người Từ Hối, lại vừa bất lực ngăn cản chuyện đã xảy ra.
Bốn tháng này nàng vẫn luôn chờ đợi, nhưng dù trông mòn con mắt cũng không thấy bóng dáng Dương Khai.
Ngày hôm nay, hai mỹ phụ Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng dắt tay nhau đến. Từ xa nhìn thấy An Linh Nhi đứng ngoài Thánh Lăng, họ đưa mắt nhìn nhau, buồn bã thở dài.
"Nha đầu này vẫn còn ở đây đợi." Ngọc Oánh nhẹ nhàng hít vào một hơi. "Chúng ta có phải đã hơi nóng vội? Không chỉ chôn vùi hy vọng tương lai của Thánh Địa, mà còn chôn vùi tiền đồ của một người trẻ tuổi đầy triển vọng."
Trên mặt Trình Nguyệt Đồng cũng hiện ra một tia áy náy và ảm đạm.
"Bây giờ nói những lời này có tác dụng gì? Lúc Đại Trưởng Lão đề nghị chúng ta đều không phản đối, việc này ai cũng có trách nhiệm." Ngọc Oánh chậm rãi lắc đầu. "Cũng may là người nha đầu kia cho ra ngoài truyền tin cho Thiên Tiêu Tông đã bị Đại Trưởng Lão ngăn lại. Nếu không Thiên Tiêu Tông biết việc này nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ với Thánh Địa chúng ta."
"Đúng vậy, người trẻ tuổi xuất sắc như vậy, bất kể là ở tông môn nào cũng sẽ được đại lực bồi dưỡng." Trình Nguyệt Đồng nghĩ mà vẻ mặt hoảng sợ.
Cửu Thiên Thánh Địa hiện giờ ngoài lo nội loạn, nếu đối địch với Thiên Tiêu Tông chỉ sợ là thật sự phải lập tức phong tỏa Cửu Phong, hoàn toàn ngăn cách với nhân thế. Nếu thật là như vậy thì đến đời sau Thánh Nữ cũng không thể nào đi tìm kiếm.
"Rốt cuộc là chúng ta xem trọng hắn hay là hắn vận khí không tốt?" Ngọc Oánh thở dài. "Các Thánh Chủ trước kia chọn người tiến vào Thánh Lăng đều có một phần Lão Thánh Chủ chỉ điểm, nhưng lúc này đây hắn là một thân một mình đi thăm dò, thật sự là làm khó hắn…"
"Qua đó xem đi." Trình Nguyệt Đồng nói xong cất bước hướng tới phía trước.
Một lát sau, hai người đi đến trước Thánh Lăng. Nghe thấy động tĩnh, An Linh Nhi quay đầu lại, thấy hai người họ đã đến, ánh mắt phức tạp gật đầu chào hỏi qua loa.
Trước kia An Linh Nhi cùng hai vị nữ Trưởng Lão này rất thân mật, hiện giờ biểu hiện lại có chút lãnh đạm, hiển nhiên vẫn còn là vì chuyện bọn họ đưa Dương Khai vào trong Thánh Lăng.
Ngơ ngác nhìn nhau, Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng cũng không biết làm thế nào an ủi nàng, đứng ở đó kinh ngạc nhìn tảng đá lối vào Thánh Lăng có chút xấu hổ.
Một thời gian dài sau Ngọc Oánh mới nói: "Linh Nhi, đừng chờ nữa, hắn có lẽ sẽ không ra đâu."
An Linh Nhi chậm rãi lắc đầu.
"Nghe lời, về nghỉ ngơi đi, ngươi đã ở đây chờ bốn tháng rồi." Trình Nguyệt Đồng cũng khuyên giải.
"Hắn sẽ ra." An Linh Nhi bỗng nhiên trầm giọng kiên định.
Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng ngạc nhiên chợt liếc mắt một cái, gượng ép cười: "Làm sao ngươi biết, chưa từng có vị Thánh Chủ được chọn nào tiến vào Thánh Lăng thời gian dài như vậy mà bình an vô sự."
An Linh Nhi thần sắc ngạo nghễ: "Người khác làm không được, hắn không nhất định làm không được. Các ngươi không được chứng kiến qua bản lĩnh của hắn tự nhiên sẽ nghĩ như vậy, ta thấy hắn nhất định có thể đi ra."
Hai mỹ phụ đôi mắt sáng ngời dò hỏi: "Hắn rốt cuộc có bản lĩnh thể nào có thể khiến người nhìn đã nhận ra?"
Tuy rằng cảm thấy Dương Khai tư chất không tầm thường, thực lực cũng không kém nhưng hai mỹ phụ này còn chưa từng thấy Dương Khai xuất thủ, tự nhiên không biết được hắn có bao nông sâu. An Linh Nhi lại khác, tiếp xúc với Dương Khai thời gian không ngắn, ít nhiều hẳn cũng biết được lai lịch của hắn.
Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng lập tức tò mò, muốn tìm hiểu một phen từ nàng.
"Ta cũng không rõ lắm, nhưng con người hắn luôn làm người ta bất ngờ. Hơn nữa hắn đã từng nói… Mặc dù không nhập Thánh Địa chúng ta, không quá ba mươi năm hắn cũng có thể đạt tới trình độ ngang hàng với Lão Thánh Chủ."
"Ngang hàng?" Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng vẻ mặt kinh ngạc khẽ quát nói: "Đây chẳng phải là tu vi đỉnh cao của Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh sao?"
An Linh Nhi chính sắc gật đầu.
Ngọc Oánh hé miệng cười: "Hiện giờ hắn là Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh, ba mươi năm muốn đột phá Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh chỉ sợ rất không có khả năng."
"Đúng vậy, toàn bộ đại lục này đều không có bao nhiêu cao thủ Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh." Trình Nguyệt Đồng cũng hơi cười rộ lên, hai nàng hiển nhiên cảm thấy Dương Khai đã mạnh miệng.
Hai người họ đều là người từng trải, biết rõ cảnh giới sau Siêu Phàm Cảnh khó đột phá cỡ nào. Tư chất hai người ở toàn bộ đại lục coi như là xuất sắc đấy, nếu không cũng không có khả năng đạt tới trình độ Nhập Thánh Cảnh.
Dương Khai cho dù so với các nàng lợi hại cũng không thể làm được sự việc không thể nào như vậy.
Trên đời này, cường nhân Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh có người nào không mấy trăm tuổi? Mặc dù bọn họ thoạt nhìn còn trẻ, nhưng trên thực tế cũng đều là đã trải qua nhiều năm tháng, qua thời gian lắng đọng mới có thể có được thành tựu như hiện tại.
Dương Khai thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi, phát ngôn bừa bãi ba mươi năm đạt tới trình độ này chẳng phải là nói hắn ở đây sau năm mươi tuổi có thể đứng ở đỉnh cao thế giới này.
Trăm tuổi Nhập Thánh Cảnh cũng đã rất ít ỏi hiếm thấy, hơn năm mươi tuổi Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh căn bản không có khả năng.
Tuổi trẻ khinh cuồng. Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng đều hé miệng mỉm cười, cảm thấy con người Dương Khai dường như có chút không biết trời cao đất rộng.
"Các ngươi cười cái gì?" An Linh Nhi tức giận nhìn các nàng. "Hắn nói có thể vậy thì chắc chắn có thể, các ngươi chờ ba mươi năm sau hắn nhất định sẽ đạt Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh đấy."
"Hắn có thể đi ra từ trong đó hãy nói." Ngọc Oánh khẽ nhíu mày lo lắng nhìn An Linh Nhi chần chừ một lúc nói: "Linh Nhi, ngươi có phải rất thích hắn không, bằng không sao lại nói chuyện vì hắn như vậy."
An Linh Nhi đỏ mặt ngượng ngùng nói.
"Cũng không ghét." Một lúc lâu, An Linh Nhi mới nhẹ giọng ngập ngừng. "Ta chỉ là thấy vì ta mà hại hắn, rất áy náy. Nếu khi đó ta không để hắn lĩnh ngộ Cửu Thiên Thần Kỹ hắn cũng sẽ không gặp vận rủi, càng sẽ không bị các ngươi đẩy vào bên trong Thánh Lăng. Hắn vốn đã có tương lai tốt hơn…"
"Đây là quyết định của chúng ta không có quan hệ với ngươi." Ngọc Oánh thở dài cố hết sức kéo trách nhiệm xuống.
"Hai vị Trưởng Lão, ta có thể thương lượng với hai người một chuyện không?" An Linh Nhi bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm nghị:
"Ngươi nói đi." Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng khẽ vuốt cằm.
"Nếu… nếu hắn có thể bước ra khỏi Thánh Lăng, các ngươi có thể để hắn rời đi không? Xem bộ dạng hắn thực sự không muốn bị trói buộc ở trong này." An Linh Nhi chua xót cười. "Có lẽ đứng đầu Thánh Địa đối với bất kỳ kẻ nào trong thiên hạ mà nói đều là vô cùng hấp dẫn, nhưng đối với hắn mà nói lại là một loại gông cùm xiềng xích, không có bất kỳ ưu đãi nào đối với hắn. Các ngươi cũng không muốn có một Thánh Chủ không suy nghĩ cho Thánh Địa chứ?"
Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng hơi nhíu mày nhìn nhau, cũng không thuận miệng đáp ứng, lập tức cảm thấy có chút khó xử.
An Linh Nhi nói: "Các ngươi không phải cảm thấy hắn sẽ không ra chứ? Vậy coi hắn đã chết là được, người chết sẽ không tiết lộ bí mật Thánh Địa, đồng ý việc này thì có quan hệ gì."
"Việc này… việc này phải thảo luận với Đại Trưởng Lão mới được." Ngọc Oánh miễn cưỡng nói: "Chúng ta không thể quyết được."
"Ta có thể đồng ý ngươi." Một thanh âm bỗng nhiên truyền đến, một đạo hồng quang hiện ra, bóng dáng Đại Trưởng Lão Từ Hối đột ngột xuất hiện trước Thánh Lăng.
"Đại Trưởng Lão." Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng vội vàng hành lễ.
Từ Hối khẽ vuốt cằm nhìn An Linh Nhi nói: "Thánh Nữ điện hạ, người vừa mới nói đó, ta có thể đồng ý."
"Thật sao?" An Linh Nhi sắc mặt vui vẻ.
"Ừ, có Ngọc Trưởng Lão và Trình Trưởng Lão làm chứng." Từ Hối vuốt mạnh cằm. "Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn có thể đi ra, hơn nữa quả thực không muốn làm người đứng đầu Thánh Địa."
"Hắn chắc chắn sẽ không đồng ý."
"Điều này không chắc…" Từ Hối cười có chút bí hiểm. "Nói không chừng chờ đến lúc hắn đi ra không cần chúng ta năn nỉ hắn cũng sẽ tự mình yêu cầu kế thừa vị trí Thánh Chủ đấy… Chưa từng có vị Thánh Chủ nào vào Lăng trở ra mà không suy nghĩ cho Thánh Địa."
Ngọc Oánh và Trình Nguyệt Đồng đôi mắt đẹp sáng ngời cũng hơi cười rộ lên.
Mặc dù không biết Thánh Lăng rốt cuộc ẩn giấu điều gì huyền bí nhưng trên thực tế quả thật theo như lời Đại Trưởng Lão, Thánh Chủ vào Thánh Lăng trở ra, toàn bộ đều coi nơi này là nhà của mình, sẽ toàn tâm toàn ý vì Thánh Địa, mặc dù người đó khó lòng dứt bỏ tông môn và gia tộc.
"Đại Trưởng Lão cũng thấy hắn có thể đi ra?" Đôi mắt đẹp của An Linh Nhi sáng ngời.
"Ta hy vọng là thế…" Từ Hối chậm rãi lắc đầu. "Nhưng ta không nhìn thấy hy vọng."
"Chờ xem, hắn sẽ khiến các ngươi đều thất kinh." An Linh Nhi nhẹ nhàng nắm tay.
Ba người đều kinh ngạc nhìn nàng, không biết nàng rốt cuộc lấy đâu ra niềm tin như vậy, cho rằng Dương Khai đã tiến vào Thánh Lăng hơn bốn tháng có thể bình yên trở về.
*
Bên trong Thánh Lăng, Dương Khai khẽ thở ra một hơi. Trong Thức Hải, hắn cảm nhận được một cỗ năng lượng tinh diệu, và cuối cùng, một khối năng lượng mạnh mẽ đã lơ lửng trước mặt hắn.
Nương theo tiếng "răng rắc" vang lên, khối năng lượng bao hàm chiêu cuối cùng của Cửu Thiên Thần Kỹ huyền bí cùng ý cảnh năng lượng đã vỡ tan. Mọi loại kỳ diệu bên trong đều tràn vào đầu Dương Khai, khiến hắn hoàn toàn lĩnh ngộ chiêu cuối này.
Huyền Thiên Kiếm, Ưu Thiên Tỏa, Quân Thiên Dẫn, La Thiên Võng, Già Thiên Thủ, Tru Thiên Mâu, Hạo Thiên Thuẫn, Dật Thiên Ảnh, Xích Thiên Tiễn…
Cửu Thiên Thần Kỹ quay cuồng trong đầu Dương Khai, dần trở nên quen thuộc. Chín chiêu thần thông này vô cùng kỳ diệu, vượt xa bất kỳ Vũ Kỹ hay Thần Hồn Kỹ nào mà Dương Khai từng gặp.
Khoảng thời gian dài cảm ngộ và học tập này không chỉ giúp Dương Khai tinh thông Cửu Thiên Thần Kỹ, mà còn cực kỳ có ích cho việc cô đọng Chân Nguyên trong cơ thể hắn. Trong lúc vô hình, Chân Nguyên càng thêm ngưng thực, tinh thuần.
Linh Khí Thiên Địa nơi đây lại cực kỳ nồng đậm. Có thể nói, mấy tháng tu luyện này, Dương Khai không chỉ tinh thông Cửu Thiên Thần Kỹ, mà ngay cả tu vi tự thân cũng tăng tiến không ít.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn