Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 800: CHƯƠNG 798: MA THẦN KIM HUYẾT

Trong Thánh Lăng, Dương Khai ngồi xếp bằng mấy ngày, hấp thu hết những tinh hoa thần hồn hữu dụng mà các Thánh chủ nhiều thế hệ đã lưu lại.

Thu hoạch lớn ngoài sức tưởng tượng.

Cảnh giới tu vi tuy không thay đổi, nhưng những tinh hoa này toàn bộ đều là cảm ngộ của các cường giả Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, nhờ vậy mà Dương Khai đã có nhận thức vô cùng rõ ràng đối với con đường của mình trong tương lai.

Chỉ cần sức mạnh thể xác có thể theo kịp, con đường sau này của hắn sẽ không còn chút trở ngại nào, có thể một đường thẳng tiến. Có thể nói, trước khi đạt tới Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, mỗi lần đột phá của hắn cũng sẽ không gặp phải bất kỳ bình cảnh nào.

Loại chuyện tốt này gần như là điều mà bất cứ võ giả nào cũng tha thiết ước mong.

Cảnh giới sở dĩ khó đột phá như vậy là vì khi sắp đột phá sẽ gặp phải những nút thắt và gông cùm, nếu không lĩnh ngộ được những huyền bí trong đó thì sẽ không thể nào vượt qua.

Võ giả trong thiên hạ, vô số người cả đời bị kẹt ở bình cảnh của chính mình, suốt kiếp khó có thể tiến thêm một bước. Trong số đó thậm chí có rất nhiều thiên chi kiêu tử tư chất xuất chúng, có thể khi còn trẻ họ đã tỏa ra ánh hào quang rực rỡ khiến người đời thán phục, nhưng một khi đã đạt tới cực hạn của mình thì cũng sẽ dậm chân tại chỗ.

Nếu người nào có cơ duyên, may mắn đột phá được bình cảnh, thực lực sẽ tăng vọt.

Cho nên, loại bình cảnh này đối với mỗi võ giả đều không giống nhau, bất luận là ai trên con đường trưởng thành của mình cũng đều ít nhiều gặp phải.

Dương Khai cũng đã từng gặp qua, mỗi lần đều phải trải qua đủ loại hung hiểm, ở giữa lằn ranh sinh tử mà tìm ra được lối thoát trong cơn hoang mang.

Mà từ nay về sau, hắn không cần phải lo lắng về vấn đề này nữa, trước Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, con đường tu luyện của hắn sẽ vô cùng thông thoáng.

Nhẹ nhàng hít vào một hơi, Dương Khai đứng dậy, bỗng nhiên cảm giác toàn bộ thế giới dường như cũng trở nên có chút khác biệt, đặt mình trong đó lại có một loại cảm giác kỳ diệu như thể nắm trọn tất cả trong lòng bàn tay.

Bên trong quan tài kia truyền đến một vài dao động năng lượng mơ hồ, Dương Khai cẩn thận cảm nhận một phen, một lát sau, khóe miệng hắn khẽ mỉm cười.

Thần niệm vừa động, một đạo lưu quang bỗng nhiên bắn ra từ trong quan tài, bay thẳng về phía Dương Khai.

Dương Khai đưa tay ra, đạo lưu quang kia liền rơi gọn vào lòng bàn tay hắn. Nhìn kỹ lại, đây rõ ràng là một chiếc lá cây màu bạc.

Trên phiến lá, gân lá vô cùng rõ ràng, sống động như vừa mới được hái từ trên cây xuống. Nhưng chiếc lá cây thoạt nhìn có vẻ đơn giản này lại tỏa ra một loại dao động năng lượng kinh thiên động địa.

Thánh cấp thượng phẩm bí bảo!

Đám người Từ Hối đã từng nói, đây là bí bảo đứng đầu mà Thánh chủ đời trước sử dụng. Loại bí bảo cấp bậc này, toàn bộ đại lục cũng chẳng có bao nhiêu.

Ngân diệp này còn lưu lại dấu vết thần hồn của Thánh chủ đời trước, tuy nhiên Dương Khai đã dùng Diệt Thế Ma Nhãn hấp thu toàn bộ tinh hoa thần hồn của các đời Thánh chủ, tự nhiên có thể nắm trong tay dấu vết thần hồn của vị tiền nhiệm này. Chẳng những là một đời trước, mà thần hồn của tất cả mọi người hắn đều có thể nắm giữ.

Nói cách khác, nếu trong những cỗ quan tài này còn lưu lại bí bảo gì, hắn cũng có thể dễ dàng lấy được mà không lo bị năng lượng của bí bảo đó gây thương tích.

Dương Khai chưa bao giờ thấy bí bảo có hình dáng thế này, tuy nhiên chủng loại bí bảo vốn phong phú, tạo hình cũng không đồng nhất. Ngân diệp này hẳn là có uy năng phi phàm, nhưng vì chưa luyện hóa nó nên Dương Khai cũng không rõ lắm, đành tạm thời cất vào trong không gian Hắc Thư.

Tránh đi đủ loại cấm chế hung hiểm trong Thánh Lăng, Dương Khai hứng chí bừng bừng hướng tới cỗ quan tài thứ hai.

Hắn muốn càn quét sạch sẽ nơi này.

Từng cỗ quan tài được kiểm tra, gần như trong mỗi cỗ đều có thu hoạch. Những vị Thánh chủ nhiều thế hệ này đều là những cường giả hàng đầu, bí bảo họ sử dụng tự nhiên cũng không hề tầm thường.

Tất cả đều có cấp bậc Thánh cấp, đại đa số là Thánh cấp trung phẩm, một vài món là Thánh cấp hạ phẩm, còn Thánh cấp thượng phẩm thì chỉ có mỗi Ngân diệp kia, có thể thấy được mức độ quý hiếm của bí bảo cấp bậc này.

Những bí bảo này tuy rằng không tầm thường nhưng Dương Khai lại không để vào mắt, các loại bí bảo như đao thương côn kích hắn dùng có chút không thuận tay, nếu gặp phải cuộc chiến sinh tử thì còn không bằng dùng tay không.

Thứ duy nhất khiến hắn có chút để ý chính là một kiện bảo giáp màu đỏ thẫm. Trên bảo giáp có vầng sáng lưu chuyển, trông vô cùng xinh đẹp, cầm vào tay lại nhẹ bẫng, tuyệt đối có thể ngăn cản được sức tấn công mạnh mẽ của cường giả Nhập Thánh Cảnh mà không bị phá hỏng.

Đây là một bộ bảo giáp nữ, được lấy ra từ hài cốt của một nữ tử trong một cỗ quan tài.

Cỗ quan tài kia không giống với những người khác, bên trong có hai bộ hài cốt, một trong đó là của người đứng đầu Thánh địa, bộ còn lại hẳn là của Thánh nữ lúc đó. Hai người nương tựa vào nhau, cùng sinh cùng tử, khiến Dương Khai có chút cảm thán thổn thức.

Bảo giáp này dùng để tặng người cũng không tệ, bất kể là dành cho Tô Nhan hay Hạ Ngưng Thường đều có thể mang lại khả năng phòng ngự mạnh mẽ.

Nghĩ vậy, hắn liền thuận tay thu lấy kiện bảo giáp.

Một lát sau, Dương Khai dừng chân trước cỗ quan tài cuối cùng. Điều làm hắn cảm thấy kỳ quái chính là trong cỗ quan tài này dường như không có dấu vết của bí bảo, hơn nữa lại khác với những cỗ quan tài bên cạnh. Quan tài này được đóng kín mít, mặt trên còn lưu chuyển hào quang của cấm chế dày đặc, nhưng trải qua vô số năm tháng, những cấm chế này cũng đã có chút dấu hiệu lỏng lẻo.

Không biết vì sao, Dương Khai vừa tới đây đã cảm thấy máu huyết trong cơ thể dường như sôi sục, tim đập cũng mạnh hơn, dường như trong quan tài có vật gì đó đang dẫn dắt huyết dịch của mình.

Nhíu mày cảm ứng, một hồi lâu sau Dương Khai mới chậm rãi lắc đầu, bởi vì những cấm chế này nên hắn căn bản không thể cảm nhận được huyền cơ bên trong.

Tuy nhiên, nơi đây chỉ có cỗ quan tài này là khép kín, hiển nhiên là vị Thánh chủ này không hy vọng người khác mở nó ra để điều tra những bí mật ẩn chứa bên trong.

Nếu không có cảm giác kỳ quái này, Dương Khai cũng sẽ không chuốc thêm phiền phức, nhưng hiện tại hắn lại vô cùng để ý đến cỗ quan tài này.

Ý niệm trong đầu vừa trỗi dậy, bất kể thế nào cũng không thể áp chế nổi.

Suy nghĩ một lát, Dương Khai thần sắc kiên định, đưa tay chụp về phía quan tài, chân nguyên tuôn ra.

Cấm chế do cường giả Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh bố trí, theo lý mà nói Dương Khai không có cách nào phá giải, nhưng vị Thánh chủ này không biết đã chết bao nhiêu năm, cấm chế kia căn bản đã không còn uy lực đỉnh phong.

Dương Khai chỉ hao phí không tới nửa canh giờ đã phá hủy toàn bộ cấm chế.

Hào quang tối sầm lại, cấm chế lưu chuyển trên quan tài mất đi tác dụng. Dương Khai hít sâu một hơi, giơ tay hất tung nắp quan tài lên.

Một bộ hài cốt đã sớm mục nát không còn hình dáng lập tức hiện ra trước mắt Dương Khai. Đợi sau khi thấy rõ hình dáng bộ hài cốt, Dương Khai không khỏi biến sắc.

Thân hài cốt kia lại có vô số chỗ gãy và tổn thương, toàn thân xương cốt trên dưới gần như bị chặt đứt đến tám phần.

Dương Khai cảm thấy kinh hãi.

Mỗi vị Thánh chủ nằm trong này đều có tu vi Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, vị này hiển nhiên cũng không ngoại lệ. Thực lực đạt tới cảnh giới này, bất kể là sức mạnh thân thể hay độ cứng cỏi của xương cốt đều trở nên mạnh mẽ dị thường, hiếm có loại công kích nào có thể đánh gãy.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại cho thấy vị Thánh chủ này trước khi chết đã liều mạng chiến đấu với một kẻ địch hùng mạnh. Bất luận thắng thua, chắc chắn người này đã bị đánh rất thảm, sở dĩ chết, chắc chắn có liên quan đến những thương thế này.

Người như thế nào lại có thể đánh chết một vị cường giả Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh?

Đang lúc thất thần, ánh mắt Dương Khai dời tới lồng ngực của bộ hài cốt, bị một cái bình đen kịt hấp dẫn.

Vị Thánh chủ này trước khi chết hai tay khép lại, ôm cái bình này trước ngực. Trên cái bình cũng bị hạ cấm chế, dường như là để ngăn người khác lấy được đồ vật bên trong.

Một cỗ tà năng đáng sợ đến cực điểm phát ra từ trong bình, Dương Khai lập tức nảy sinh một loại ảo giác bị dày vò cả thể xác lẫn tinh thần.

Rắc rắc rắc…

Từng tiếng giòn vang truyền đến, dường như vì Dương Khai đã phá vỡ kết giới của quan tài khiến vật trong bình trở nên bất ổn, giờ phút này đang kịch liệt muốn lao ra khỏi miệng bình.

Chiếc bình đen kịt kia căn bản không thể chịu được sự tấn công như vậy, chỉ trong chớp mắt đã nứt ra vô số khe hở, hào quang cấm chế ở miệng bình cũng lúc sáng lúc tối, vô cùng quỷ dị.

Dương Khai lãnh đạm nhìn, không có ý ngăn lại, hắn cảm thấy thứ trong chiếc bình này có lẽ có chút quan hệ với mình.

Trong cõi u minh, hắn cảm nhận được một chút manh mối.

Rắc rắc…

Theo thanh âm giòn vang kia, chiếc bình đen kịt bỗng hóa thành mảnh vụn, một vệt kim quang hiện ra, tỏa ra ánh sáng chói lọi, chiếu sáng cả Thánh Lăng.

Đủ loại cấm chế trải rộng trong Thánh Lăng bị kim quang này chiếu vào đều tan rã, mất đi công hiệu.

Hung thần tà khí ngút trời, lấy kim quang kia làm trung tâm, ầm ầm quét ra bốn phía, tất cả quan tài đều bị cuốn bay ra ngoài, nổ tung giữa không trung, đám hài cốt của các Thánh chủ trong nháy mắt biến thành bột mịn.

Dương Khai không dời tầm mắt, nhìn chằm chằm vào kim quang kia, thần sắc biến ảo, thất thanh quát khẽ:

- Ma Thần Kim Huyết?

Từ kim quang kia tỏa ra mùi máu tươi nồng đậm, tuyệt đối là máu tươi không còn nghi ngờ gì nữa, hơn nữa lại chói mắt như vàng ròng. Sau khi xuất hiện, nó tràn ngập tà năng làm Dương Khai run sợ, lại bị một vị Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa ghì chặt trong tay. Ngoại trừ Ma Thần Kim Huyết ra, Dương Khai không thể nghĩ ra khả năng nào khác!

Giọt Ma Thần Kim Huyết này tại sao lại ở đây? Đại Ma Thần trong truyền thuyết và vị Thánh chủ này có quan hệ gì?

Tâm niệm xoay chuyển, không đợi Dương Khai nghĩ ra, giọt Ma Thần Kim Huyết trôi nổi trước mặt hắn như tìm được mục tiêu, biến mất ngay tại chỗ, mang theo một đạo tàn ảnh kim sắc, trực tiếp nhắm tới Dương Khai, khảm sâu vào mi tâm của hắn rồi biến mất không còn tăm hơi.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt Dương Khai liền trở nên dữ tợn.

Hắn cảm giác toàn bộ huyết dịch trong cơ thể đang gào thét sôi trào, kim huyết trong máu của mình tựa hồ như bị kích hoạt, tất cả đều muốn nổ tung lên. Sự bùng nổ đó sinh ra uy lực kinh khủng trong kinh mạch và máu thịt, chỉ trong chốc lát liền khiến Dương Khai cảm thấy mình mình đầy thương tích, ngũ tạng như bị thiêu đốt, đau đớn khôn nguôi.

Kim quang chói mắt bao lấy Dương Khai, hắn không kìm được ngửa mặt lên trời gào rú điếc tai. Phía trên tiểu huyền giới cũng thay đổi bất ngờ, khí huyết nồng đậm bốc lên khiến toàn bộ tiểu huyền giới này hiện ra một không gian quỷ dị màu vàng và đỏ đan xen.

Ngạo Cốt Kim Thân ngọ nguậy phát ra tiếng vang răng rắc, tà ma chi khí cất giữ trong kim thân không bị khống chế chợt bừng lên, hóa thành từng đạo ma văn, bao trùm lên da thịt Dương Khai, khảm sâu vào huyết nhục của hắn rồi biến mất không thấy gì nữa.

Hai màu kim hồng trong tiểu huyền giới đột nhiên bị một mảng tối đen bao trùm, rốt cuộc không nhìn rõ một tia sáng nào.

Trong bóng tối, Dương Khai cắn răng chống đỡ, cả người run rẩy, da thịt từng tấc một nứt ra, máu tươi đỏ sẫm chảy thành dòng, ướt đẫm mặt đất.

Thế nhưng, trước mắt hắn lại phảng phất có một bức tranh quyển đang chậm rãi mở ra, trong bức tranh ấy, một cuộc đại chiến long trời lở đất đang diễn ra.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!