Dương Khai không hề mở mắt, cũng không dùng tâm thần để cảm ứng, nhưng cảnh tượng đại chiến vẫn truyền vào trong ý thức của hắn, không sót một chi tiết nào.
Rất nhanh, Dương Khai liền bị trận đại chiến này thu hút, dần dần quên đi cơn đau đớn, dồn hết sự chú ý vào đó.
Hai bên đại chiến đều là những cường giả xuất chúng, từng đợt sóng năng lượng bùng phát giữa mỗi chiêu thức đều mạnh đến mức không tưởng, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa thực sự.
Một bên là cường giả khí thế phóng đãng, toàn thân tỏa ra tà ma chi khí, một bên là một vị trung niên dáng vẻ nho nhã, cử chỉ điềm đạm.
Dung mạo của người đầu tiên khiến Dương Khai cảm thấy quen thuộc, suy nghĩ một lúc, mắt hắn liền sáng rực, lập tức hiểu ra vị cường giả đầy tà khí này rốt cuộc là ai.
Đại Ma Thần!
Nhân vật mạnh nhất trong truyền thuyết, Đại Ma Thần!
Dương Khai từng nhìn thấy pho tượng Đại Ma Thần ở Tiểu Huyền Giới của Cổ Ma nhất tộc, giống y như đúc với người đang đứng trước mặt đây, không khác một chút nào.
Đại Ma Thần là một nhân vật truyền kỳ, vào thời đại của y, không ai có thể thoát khỏi lòng bàn tay y, đó là một vị thiên hạ vô địch được công nhận! Dưới sự thống lĩnh của y, Ma tộc binh hùng tướng mạnh, ngay cả Nhân tộc đông đảo nhất cũng phải nhượng bộ ba phần.
Sau thời của y, không một người thống trị nào của Ma tộc dám tự xưng là Ma Thần, mà chỉ tự coi là Ma Tôn, nhằm tỏ lòng sùng bái và kính ngưỡng đối với Đại Ma Thần.
Nghe đâu từng có một đời Ma Tôn không biết điều, tự phong là Ma Thần, kết quả chưa hưởng được mấy ngày quyền lực chí cao vô thượng đã bị thủ hạ vây giết.
Có thể thấy Đại Ma Thần đã để lại ảnh hưởng sâu sắc đến nhường nào đối với toàn thể Ma tộc.
Mà theo cảnh tượng trước mắt, vị Đại Ma Thần này hẳn vẫn đang ở giai đoạn trưởng thành, chưa đạt đến trạng thái đỉnh phong. Dù vậy, người có thể đối đầu với y cũng cực kỳ hiếm có.
Vị trung niên này hẳn là một người có đủ tư cách!
Thánh Chủ đương thời của Cửu Thiên Thánh Địa! Chân thân hài cốt mang vô số vết rạn nứt.
Dương Khai bất giác thấy kích động, hắn không biết tại sao mình lại thấy được trận chiến xảy ra từ hằng hà sa số năm về trước, song cũng có thể phỏng đoán rằng việc này có liên quan tới giọt Ma Thần Kim Huyết, hoặc trong đó có chứa ký ức của Đại Ma Thần, nên hắn mới có thể nhìn thấy.
Đại Ma Thần và Thánh Chủ lúc đó đều có tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, trận chiến này hẳn là cuộc đối quyết đỉnh cao nhất.
Đại chiến không biết do đâu mà nổ ra, lúc Dương Khai nhìn thấy thì đã đang diễn ra rồi, giữa từng đợt va chạm kịch liệt, hai người đều thi triển hết toàn lực.
Đánh từ mặt đất lên bầu trời, từ bầu trời đến tinh không, rồi lại từ tinh không trở về mặt đất, cảnh tượng biến đổi cực nhanh, về công lực cũng ngang tài ngang sức, trong một chốc căn bản không thể phân rõ thắng bại.
Nhưng Dương Khai lại nhìn đến mê mẩn, không một chút sốt ruột.
Mục sở thị một trận đại chiến kinh thiên động địa như vậy vô cùng có ích cho hắn. Những võ giả trẻ tuổi của các thế lực lớn đa phần đều có tiền bối dẫn dắt, quan sát các trận chiến của võ giả cảnh giới cao, từ đó rút ra kinh nghiệm chiến đấu, cảm ngộ được những điều mà ngày thường tu luyện không thể nào thấu hiểu.
Có thể nói, điều đang bày ra trước mắt Dương Khai chính là một cơ duyên!
Cách ứng biến và năng lượng phóng thích trong cuộc đấu của hai người này đều khiến Dương Khai phải nghiền ngẫm, quan sát tỉ mỉ, so sánh với chính mình khi chiến đấu.
Thời gian trôi qua, không biết đã bao lâu, thế cân bằng vốn có dần dần bị phá vỡ.
Không rõ vị Thánh Chủ đó nôn nóng muốn chiến thắng hay vì lý do gì, ra chiêu vẫn chưa có hiệu quả, đã nhanh chóng rơi vào thế yếu.
Đại Ma Thần khí thế phóng đãng, tựa như cuồng phong vũ bão, lập tức hạ sát thủ.
Đang xem đến hồi gay cấn, cảnh tượng trước mắt chợt biến đổi, có lẽ vì thời gian quá xa xưa, ký ức chứa trong giọt Ma Thần Kim Huyết không duy trì được một cách liền mạch.
Đợi đến khi Dương Khai nhìn lại, trận chiến đã phân thắng bại, vị Thánh chủ kia thổ huyết không ngừng, sắc mặt trắng bệch, hóa thành một luồng sáng, cấp tốc đào thoát khỏi Đại Ma Thần.
Trước khi đi, y đã cuốn đi mất một giọt máu vàng của Đại Ma Thần.
Đại Ma Thần chỉ đứng yên tại chỗ, lạnh lùng mà ngạo nghễ nhìn theo bóng dáng chật vật của y, không hề có ý định truy kích, một lát sau, thân hình y khẽ lắc lư rồi biến mất không tăm tích.
Cảnh tượng hiển hiện trong trí óc gián đoạn từ đây...
Dương Khai thở phào một hơi, tâm trạng kích động từ từ lắng xuống.
Hắn không ngờ mình lại có thể dùng cách này để tận mắt nhìn thấy Đại Ma Thần. Kể từ sau khi đến Thông Huyền đại lục, hắn đã nhiều lần được nghe những người khác nhau nhắc đến truyền thuyết về người này, mà y còn có một mối quan hệ phức tạp với chính hắn.
Ngạo Cốt Kim Thân là xương cốt của y, Diệt Thế Ma Nhãn là mắt của y, thậm chí Vô Tự Hắc Thư cũng là do y tạo ra, đáng tiếc y đã là người thiên cổ, Dương Khai cũng không có duyên được gặp.
Nay Dương Khai coi như đã được toại nguyện.
Những thứ Đại Ma Thần để lại đã giúp đỡ Dương Khai rất nhiều trên con đường trưởng thành, nhưng Dương Khai cảm thấy, hắn sẽ không để con đường của y trói buộc mình, ngược lại, hắn càng tin chắc mình có thể bước trên con đường mà Đại Ma Thần chưa thể đặt chân đến, vượt qua thành tựu của y năm xưa.
Chỉ có vậy, hắn mới không phụ nguồn tài nguyên khổng lồ mà mình đang nắm giữ, chỉ có vậy, hắn mới có thể chứng minh rằng, tất cả những gì hắn sở hữu không phải do Đại Ma Thần sắp đặt mà có được.
Song, quan sát xong trận đại chiến này, Dương Khai cuối cùng cũng hiểu ngọn ngành về chiếc quan tài đó.
Những vết thương trên hài cốt của Thánh Chủ đời đó hẳn là do Đại Ma Thần gây ra. Sau trận chiến đó, y trở về Thánh địa, không lâu sau hẳn là đã qua đời, lưu lại Ma Thần Kim Huyết, cũng chỉ là vì trong lòng không cam chịu mà thôi.
Không ngờ hôm nay lại khơi dậy lòng hiếu kỳ của Dương Khai, khiến hắn có được Ma Thần Kim Huyết, và chứng kiến được trận kịch chiến năm xưa.
Trong Thánh Lăng, Dương Khai từ từ mở mắt, bóng tối bao trùm nơi này không rõ đã phai đi từ khi nào, trở lại với không gian dày đặc âm khí.
Cảm nhận lại bản thân, Dương Khai liền có chút kinh ngạc.
Tuy cơ thể hắn chịu nhiều thương tổn, nhưng nhờ sức khôi phục mạnh mẽ, những thương thế này đều không đáng ngại, điều khiến hắn để tâm là, dường như vì đã dung hợp giọt Ma Thần Kim Huyết đó mà máu huyết chảy trong cơ thể hắn cũng đã có những thay đổi rõ rệt.
Máu màu vàng càng nhiều hơn, hung sát ma khí trong Ngạo Cốt Kim Thân cũng thuần khiết hơn.
Thậm chí, hắn còn mơ hồ lĩnh ngộ được một chiêu thần thông thuộc về Đại Ma Thần!
Thuật Phân Thần!
Đây là một thuật pháp lợi dụng một lạc ấn thần hồn của bản thân, rót năng lượng thần hồn khổng lồ vào đó, dùng phương thức đặc biệt để cấu thành và tu bổ, từ đó tạo ra một thần hồn thứ hai. Thần hồn này có thể nhập vào thể xác của người khác, trở thành phân thân của chính mình.
Tùy theo trình độ tôi luyện của phân thân mà có thể sở hữu các loại năng lực của chân thân, phân thân mạnh nhất có thể phát huy tám phần công lực của chân thân, thậm chí là cao hơn.
Dương Khai sáng rực hai mắt, chợt nhớ đến phân thần của Ma tướng Mông Qua mà hắn từng gặp ngày trước.
Tại Hung Sát Tà Động, Dương Khai không biết chuyện, đã dùng Tỏa Ma Liên tiêu diệt phân thần của Mông Qua, lúc đó còn bị y uy hiếp.
Mãi đến khi tới Thông Huyền đại lục, Dương Khai mới biết Mông Qua rốt cuộc là ai, cũng biết được sự lợi hại của y.
Nói vậy thì, chiêu mà hồi đó Mông Qua thi triển chính là Thuật Phân Thần, phân thân đến tận Hung Sát Tà Động, có điều nếu so với Thuật Phân Thần của Đại Ma Thần thì vẫn có khoảng cách không hề nhỏ.
Phân thần của Mông Qua quá yếu.
Dương Khai đoán có thể y đã lấy được vài điển tịch mà Đại Ma Thần để lại, lần mò được vài chiêu trò, nhưng lại không tinh thông, cũng không chính thống.
Tu luyện Thuật Phân Thần không chỉ có ngần ấy lợi ích, một khi phân thần được sinh ra, trong thức hải cũng đồng thời có hai thần hồn, hai thần hồn cùng tu luyện, lực thần thức cũng sẽ mạnh nhanh hơn người khác gấp bội.
Dĩ nhiên, cái giá phải trả trước đó chắc chắn là vô cùng lớn! Muốn cấu thành phân thần cần đến năng lượng thần thức cực kỳ khổng lồ.
Có điều với Dương Khai mà nói, những điều này đều không thành vấn đề, Ôn Thần Liên lục sắc luôn không ngừng ôn dưỡng thần hồn cho hắn, lực thần thức muốn bổ sung lúc nào cũng được.
Nhìn quanh quất, bên trong Thánh Lăng thật bừa bộn, dường như vì sự xuất hiện của hắn tại đây mà Tiểu Huyền Giới này đã bị phá hủy hoàn toàn.
Có lẽ từ nay về sau, các Thánh Chủ có vào đây cũng chẳng đạt được ích lợi gì, cũng sẽ không bị tiền nhân tẩy não.
Dương Khai không khỏi xấu hổ, tuy nói là bị bọn Từ Hợp ép vào đây, nhưng nói thế nào thì Thánh Lăng cũng là một nơi căn cơ của Cửu Thiên Thánh Địa, nếu để họ biết mình đã phá hủy nơi này thì có lẽ bất luận thế nào, họ cũng sẽ không dễ dàng thả hắn đi.
Ít nhất, hắn phải nhận chức vị Thánh Chủ đó thì họ mới chịu thôi.
Huống hồ, Thánh Chủ Linh Giới đã khắc sâu dấu ấn thần hồn của hắn.
Dương Khai rùng mình, thầm nghĩ chắc lần này xong đời rồi, trừ phi hắn trở mặt với Cửu Thiên Thánh Địa, bằng không sự việc khó có cách nào vãn hồi.
Thở dài một lúc, Dương Khai cũng không vội rời khỏi Thánh Lăng, mà ở lại đây bắt đầu luyện Thuật Phân Thần của Đại Ma Thần.
Trong thức hải, hắn ngưng tụ ra lạc ấn thần hồn, dùng pháp môn và phương thức đặc thù đó để rót lực thần thức vào trong lạc ấn này, tu bổ, cấu thành nên phân thần của mình.
Lực thần thức hao đi cực nhiều, dù có Ôn Thần Liên lục sắc bổ sung cũng không đủ dùng, may thay không gian Hắc Thư của Dương Khai thường trữ sẵn không ít đan dược, trong đó có cả loại bổ sung lực thần thức.
Còn có cả ba loại Vạn Dược, thành thử phần bổ sung không đáng lo ngại.
Ngày tháng thoi đưa, thời gian dần trôi.
Bên trong Thánh Lăng không thấy mặt trời, Dương Khai vốn không muốn ra ngoài, chỉ hy vọng mượn thời gian để hắn có thể dần xa khỏi tầm mắt của bọn Từ Hợp, nên cứ ở mãi trong này tu luyện.
Mãi sau khi Thuật Phân Thần có chút thành tựu, một thần hồn nữa xuất hiện trong thức hải, Dương Khai mới ngừng tu luyện.
Phần còn lại hắn không cần phải để tâm nhiều, thời gian càng lâu, phân thần sẽ càng cứng cáp, càng mạnh hơn. Chỉ đáng tiếc là nó không có ý thức và cảm xúc như của chính hắn, đợi đến khi nào nó thuần thục đến một mức độ nhất định, mới tìm một vật chứa thích hợp cho nó trú ngụ, dùng đó làm phân thân cho hắn.
Phân thân như vậy không có ý thức và tư duy, song Dương Khai có thể điều khiển nó đi đến vài nơi mà hắn không tiện đi, hoặc có thể sẽ phát huy tác dụng bất ngờ vào một số thời điểm nào đó!
Chậm rãi đứng dậy, Dương Khai thả thần niệm, tìm đường ra khỏi Thánh Lăng.