Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 812: CHƯƠNG 810: ĐẠI TÔN HIỂN HIỆN

Hắn đã hoàn toàn lĩnh ngộ Cửu Thiên Thần Kỹ trong Thánh Lăng, điều thiếu sót lúc này chỉ là mức độ điêu luyện và kinh nghiệm. Có Cuồng Sư, một cường giả ngang tầm Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh, để hắn luyện thủ, Dương Khai gần như cầu còn không được.

Trong chiến đấu, Cửu Thiên Thần Kỹ phát ra quang huy chói lọi, càng chiến đấu, Dương Khai càng trở nên thành thạo.

Đám cường giả Yêu Tộc trên cành cây kia đều thấy không bình thường, Cuồng Sư căn bản không phải đối thủ của hắn!

- Thái Điệp tỷ tỷ, tên Nhân Loại này thật thú vị, lúc đánh nhau sao lại biến đổi như vậy?

Thiếu nữ miêu nhĩ kia sáng rực mắt, như thể vừa nhìn thấy điều gì mới lạ, không ngừng khen ngợi.

Thái Điệp khẽ gật đầu, nhẫn nại giải thích: - Nhân Loại bọn chúng không có Nội Đan và Khí Lực cường tráng thiên phú như Yêu Tộc chúng ta, cho nên sẽ thi triển những thứ gọi là Vũ Kỹ, vận dụng Chân Nguyên trong Nội Thể của mình, thậm chí có rất nhiều Vũ Kỹ của Nhân Loại đều mô phỏng năng lực của Yêu Tộc chúng ta. Sau này nếu ngươi chiến đấu với Nhân Loại, tuyệt đối không được coi thường chúng, nếu không sẽ chịu thiệt lớn đó.

- Ừ, ta nhớ rồi. Thiếu nữ miêu nhĩ ra sức gật đầu, đột nhiên lại hưng phấn nói: - Thái Điệp tỷ tỷ, có thể bắt tên Nhân Loại này cho ta chơi một chút không? Hắn có thể biến đổi nhiều như vậy, chắc chắn sẽ rất thú vị khi chơi đùa cùng hắn.

Thái Điệp ngạc nhiên, xoa trán, cười khổ, nói: - Cái này e là không được.

- Tại sao chứ?

- Bởi vì... Thái Điệp còn chưa kịp nói hết, thần sắc đột nhiên lạnh đi, ngẩng đầu nhìn lên phía trên Lôi Mộc Phủ, dường như nhận được chỉ thị nào đó, nghiêm nghị gật đầu: - Vâng!

Nói xong liền từ từ đứng dậy, lạnh lùng nhìn chằm chằm trận ác chiến phía dưới, hét lên: - Đủ rồi!

Ra lệnh một tiếng, Cuồng Sư lập tức lùi khỏi chỗ Dương Khai, thần sắc cổ quái nhìn hắn, lắc đầu: - Ngươi thật lợi hại đó. May mà mấy ngày trước ta không tùy tiện xuất thủ với ngươi, nếu không e rằng sẽ bị đánh cho tơi bời!

- Cuồng huynh quá khen, ngươi cũng không hề kém cạnh! Dương Khai cười ha ha.

- Đó là... Cuồng Sư lập tức đắc ý ra mặt. Sau khi cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của Thái Điệp đang nhìn mình, thần sắc lập tức ngượng nghịu, quay đầu bỏ chạy, thanh âm từ xa vọng lại: - Ta đi tuần tra, dạo này trong Mật Lâm không được an toàn cho lắm!

Đợi y đi rồi, Dương Khai mới ngẩng đầu nhìn Thái Điệp, mỉm cười nói: - Xem như ta đã thông qua khảo nghiệm của các ngươi rồi chứ?

- Tự cho là thông minh! Trong mắt Thái Điệp hiện lên vẻ chán ghét, lạnh lùng nói: - Đi theo ta, Đại Tôn muốn gặp ngươi!

Nói xong, đôi cánh sau lưng liền phiến động, bay lên.

Dương Khai gật gật đầu, vội vàng theo sau nàng. Đám cường giả Yêu Tộc trên cây nhìn theo hắn biến mất, trên khuôn mặt lộ vẻ chưa thỏa mãn, dường như trận chiến vừa rồi chưa kết thúc khiến chúng không hài lòng lắm.

Thiếu nữ miêu nhĩ kia bĩu môi, ánh mắt quyến luyến nhìn theo Dương Khai.

Càng bay càng cao, cây cổ thụ này quả thật cao tận mây xanh, cành cây to lớn rậm rạp. Lúc theo Thái Điệp bay lên trên, Dương Khai còn thấy không ít Yêu Tộc đang đào hốc làm nhà hoặc dựng những ngôi nhà trên cành cây.

Cả cây cổ thụ như một đại gia đình, khắp nơi đều có thể thấy bóng dáng yêu thú hoạt động.

Dương Khai mơ hồ cảm thấy nơi đây có một cỗ lực lượng ngưng tụ khác thường!

Cả thiên hạ, số lượng yêu thú rất nhiều, nhưng số lượng Yêu Tộc đã khai hóa thần trí lại vô cùng hiếm hoi, cho nên càng đoàn kết hơn so với Nhân Tộc và Ma Tộc. Dưới trướng Đại Tôn, tất cả đều thân thiết như huynh đệ tỷ muội.

Khi thấy Thái Điệp, Cuồng Sư cũng tỏ ra rất kiêng dè, nhưng cũng không có quá nhiều lễ nghi rườm rà. Ở Yêu Tộc, những thứ không liên quan đến sinh tồn và lực lượng thì không cần thiết.

Cường giả Yêu Tộc hóa hình lại càng không nhiều, đại đa số đều vẫn giữ thú thân của mình. Từ khi vào Thú Hải Mật Lâm đến nay, cường giả hóa hình mà Dương Khai nhìn thấy không quá mười người.

Ai nấy đều là cao thủ.

Càng bay lên cao, Linh Khí càng nồng nặc, dồi dào, hơn nữa Dương Khai còn nhạy bén cảm thấy trong những cành cây của cổ thụ này ẩn chứa không ít Tinh Hoa Lôi Hệ.

Đại khái là vì dẫn động lực lôi điện của Cửu Thiên từ năm này qua năm khác, khiến cho Lôi Phệ Mộc vạn năm này nhiễm Lôi Khí.

Rất lâu sau, Dương Khai cảm thấy mình và Thái Điệp đã bước vào một tầng mây, bốn bề bồng bềnh những đám mây trắng như bông, có thể chạm tay vào, vô cùng xinh đẹp. Trong tầng mây trắng đó có một Mộc Ốc tinh xảo, sừng sững trên một cành cây mọc xiên qua một bên.

Một cỗ khí tức thâm sâu, hùng hậu khiến Dương Khai không thể không coi trọng, truyền ra từ Mộc Ốc kia.

Dương Khai thầm nghiêm nghị trong lòng.

- Vào đi, Đại Tôn đang đợi ngươi bên trong! Thái Điệp đến trước Mộc Ốc liền dừng lại, chỉ thị cho Dương Khai.

- Đa tạ!

Dương Khai khẽ cúi đầu với Thái Điệp rồi bước vào.

Vào trong Mộc Ốc, Dương Khai liền nhìn thấy một người trung niên đang ngồi ngay ngắn chính giữa căn phòng. Người trung niên này khá tuấn tú, một thân y sam vải bố giản dị, nhìn có vẻ vô hại. Nhưng hai bên trán của y lại có hai chiếc sừng ngắn, không dài quá một ngón tay.

Cặp sừng kia có hai màu xanh đỏ, trong đó ẩn chứa năng lượng nồng đậm của Hỏa Hệ và Lôi Hệ, thỉnh thoảng lại hiện lên một đạo kỳ quang.

Chân thân là yêu thú Bát Giai đỉnh cao, Yêu Tộc Đại Tôn, Xích Viêm Lôi Long!

Dương Khai nghiêm nghị.

Đại Tôn từ từ mở mắt, thản nhiên nhìn Dương Khai, không hề có ý bức thị. Nhưng dưới ánh nhìn của y, Dương Khai cảm thấy không thoải mái, cơ hồ như toàn bộ bí mật đều bại lộ hoàn toàn trước mắt y.

Thầm rùng mình, vội vàng phong bế Thức Hải, thu liễm khí tức tự thân.

Đại Tôn mỉm cười, phối hợp cùng khuôn mặt của y, vẻ tuấn tú có chút yêu tà, hỏi: - Ngươi là người nối nghiệp của kẻ kia?

- Ừ. Dương Khai gật đầu, biết người mà y nói đến là Lão Thánh Chủ của Cửu Thiên Thánh Địa.

- Tu vi không bằng y, nhưng tư chất thì không tồi.

- Đại Tôn tán thưởng!

- Vậy ngươi tới vì chuyện gì? Đại Tôn tiếp tục hỏi: - Thú Hải Mật Lâm thường không cho phép Nhân Loại vào. Kẻ dám vào đây đều đã thành thức ăn cho tộc ta rồi. Nể mặt ngươi là người nối nghiệp của kẻ kia, ta mới không bảo chúng động vào ngươi, nhưng nếu ngươi dám chọc giận ta, kết cục của ngươi nhất định sẽ rất thảm. Ta và kẻ kia có giao tình không có nghĩa là ta có giao tình với tất cả thế lực của y, cho nên, tốt nhất là ngươi nên suy nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời.

Khẩu khí của y tuy bình thản, nhưng Dương Khai vẫn nghe được sự bất mãn ẩn chứa của y. Hoặc có lẽ là y cảm thấy mình còn quá trẻ, tu vi cũng không đủ, chưa đủ để ngồi ngang hàng trò chuyện với y.

Dương Khai cười ha ha, không hề sợ hãi, thong thả lấy hai chiếc Túi Càn Khôn mang theo bên người, đặt trước mặt y: - Nghe nói Lão Thánh Chủ và Đại Tôn giao hảo, tiểu tử thân là người nối nghiệp của y, đương nhiên muốn đến bái hội Đại Tôn, dù sao sau này mọi người có thể sẽ còn qua lại.

Yêu Tộc Đại Tôn cười khẩy một tiếng, không thèm nhìn hai Túi Càn Khôn kia một cái, khinh miệt nói: - Ta với y giao hảo là vì thực lực của y khiến ta công nhận. Ngươi có chỗ nào để ta công nhận? Có lẽ vài trăm năm nữa, ngươi sẽ có tư cách này, nhưng hiện tại, ngươi chưa đủ.

Dương Khai chau mày: - Vài trăm năm? Không cần lâu đến vậy, nhiều lắm là hai ba chục năm, ta sẽ có tư cách này.

Yêu Tộc Đại Tôn cười nhạt, lạnh lùng lắc đầu: - Thật điên cuồng... Vậy thì hai ba chục năm nữa ngươi hãy quay lại đi, trước hết là ngươi có thể sống được lâu như vậy!

Vẻ mặt của y như thể kiểu người như Dương Khai tuyệt đối sẽ chết sớm, siêu sinh sớm, khiến Dương Khai không vui trong lòng.

Chau mày, Dương Khai nói: - Đại Tôn, ngươi không có hứng thú thực hiện một cuộc mua bán đầu tư sao?

- Đầu tư lên người ngươi? Tại sao ta lại phải làm như vậy? Không thấy lợi ích gì cả, ta không có hứng thú.

Không đợi Dương Khai đáp lời, Đại Tôn lại nói: - Hiện tại cuộc sống của các ngươi gặp khó khăn phải không?

Dương Khai khẽ gật đầu, hồ nghi nói: - Đại Tôn đã nghe tin tức hiện tại của Thánh Địa?

Đại Tôn từ từ lắc đầu: - Ta không có hứng thú đi thăm dò tình hình bên các ngươi, nhưng trước khi chết kẻ kia có đến đây một chuyến, đã từng dự đoán cục diện hiện tại.

- Lão Thánh Chủ đã từng dự đoán? Dương Khai kinh ngạc.

- Đúng. Y biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Y từng nói với ta, trước khi chết nên xử lý nữ tử bên cạnh y, nhưng dù sao cũng là nữ nhân bên y một đời, y không đành lòng ra tay. Sau khi y chết, nữ nhân kia hẳn sẽ khuấy đảo khiến thiên nộ nhân oán... Ta nghĩ hiện tại hẳn các ngươi đã bị rất nhiều người bao vây tấn công.

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu: - Nói như vậy thì Đại Tôn đã biết mục đích chuyến đi này của ta.

Yêu Tộc Đại Tôn cười lạnh một tiếng, vươn người đứng dậy: - Ngươi vừa tới là ta đã biết rồi. Ta sẽ không giúp ngươi đâu, dù ngươi có đem đến rất nhiều vật tư mà Yêu Tộc ta không có. Yêu Tộc ta sở dĩ có thể sinh sôi nảy nở lâu như vậy, không phải vì mấy cường giả kia đâu, mà là vì không nhúng tay vào chuyện của ngoại tộc. Một khi rời khỏi Thú Hải Mật Lâm, vào địa bàn Nhân Loại của các ngươi thì sẽ rơi vào cục diện mà ta không thể chống đỡ. Nhân Loại các ngươi không phải cũng có câu "quân tử phòng thân" sao? Vì chút lợi ích đó mà để cả tộc vào hiểm cảnh, ngươi cảm thấy ta thân là Yêu Tộc Đại Tôn, tầm nhìn sẽ hạn hẹp như vậy sao?

Nói xong, ánh mắt trở nên linh hoạt, sắc bén.

Dương Khai cười gượng: - Nếu Đại Tôn đã hiểu rõ như vậy, ta cũng không nói nhiều nữa. Kỳ thực, ngươi có giúp ta hay không, người của Thánh Địa cũng sẽ không có nguy hiểm, hơn nữa bọn ta cũng đã quyết định tạm thời bỏ Thánh Địa rồi, đợi đến khi nào có thể tích góp đủ lực lượng mới vùng dậy. Nhưng tài nguyên của Cửu Phong, ta không hề muốn mất không cho người ngoài, vốn nghĩ Đại Tôn và Lão Thánh Chủ có giao tình, muốn nhờ các ngươi trông coi giùm một thời gian, như vậy thì các ngươi cũng có thể nhân cơ hội này nâng cao thực lực.

Yêu Tộc Đại Tôn chau mày lại, lạnh lùng nhìn hắn, dường như muốn nhìn thấu suy nghĩ thực sự của Dương Khai vào giờ khắc này.

Trầm ngâm một lát, Đại Tôn nói: - Chỗ các ngươi trận pháp lợi hại, Linh Khí cũng thực sự nồng đậm. Tộc nhân ta nếu có thể tu luyện ở đó, thực lực nhất định sẽ nhanh chóng tăng tiến. Nhưng chỉ vì điểm này thì chưa đủ, bọn ta sẽ không rời khỏi Thú Hải Mật Lâm đâu.

- Nếu như ta có thể giữ lại tất cả Luyện Đan Sư của Thánh Địa cho các ngươi, giúp các ngươi luyện đan thì sao? Dương Khai đột nhiên mở miệng đề nghị: - Theo như ta biết, trong Yêu Tộc các ngươi không có người nào tinh thông luyện đan, thậm chí Luyện Khí Sư cũng có thể giữ lại cho các ngươi. Trước khi bọn ta quay lại, họ có thể cung cấp cho các ngươi rất nhiều Đan Dược và Bí Bảo. Đương nhiên các ngươi phải cung cấp vật liệu, ta nghĩ điều này cũng không khó đối với các ngươi.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!