Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 813: CHƯƠNG 811: HÓA SINH TRÌ

Yêu Tộc tuy không tinh thông Luyện Đan, Luyện Khí, nhưng vật liệu lại dồi dào vô kể. Những Linh Thảo, Linh Dược bị Yêu Thú nuốt chửng, hay những Khoáng Thạch quý hiếm bị chúng bỏ qua, nếu có thể tận dụng triệt để, thực lực của Yêu Tộc chắc chắn sẽ tăng tiến vượt bậc.

Mặc dù ban đầu vị Yêu Tộc Đại Tôn này giữ thái độ cực kỳ kiên quyết, tuyên bố rõ ràng sẽ không can dự vào chuyện của Nhân Tộc, nhưng qua lời nói của y, Dương Khai vẫn thăm dò được một điều thú vị.

Y muốn đưa tộc nhân đến Cửu Phong, mượn Linh Khí nồng đậm nơi đó để tu luyện, chỉ là điều kiện Dương Khai đưa ra vẫn chưa đủ sức đả động y!

Nói cách khác, vị Đại Tôn này cũng là kẻ "không thấy thỏ thì không đuổi ưng". Chỉ cần có đủ lợi ích, sự kiên trì của y sẽ chẳng còn chút giá trị nào.

Vì lẽ đó, Dương Khai mới nhân cơ hội đề nghị giữ lại các Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư của Thánh Địa.

Quả nhiên, Đại Tôn đã động lòng, nhưng vẫn còn chút chần chừ chưa quyết.

Dương Khai cười lớn: – Trong Cửu Phong, có một mạch Tinh Thạch. Trước khi chúng ta quay về, các ngươi có thể dốc sức khai thác, thu được bao nhiêu Tinh Thạch đều thuộc về Yêu Tộc các ngươi.

Vị Đại Tôn kia lập tức nhướng mày, hứng thú nhìn Dương Khai: – Ngươi đưa ra đủ loại đề nghị, tất cả đều xuất phát từ lợi ích của Yêu Tộc ta, rốt cuộc là vì điều gì? Chắc chắn không đơn giản chỉ là muốn chúng ta giúp các ngươi trông coi Thánh Địa đâu nhỉ?

Dương Khai trầm mặc một lát rồi đột nhiên nói: – Chủ yếu là có một nơi, ta muốn nhờ Đại Tôn bảo hộ cẩn thận! Bởi vì nếu Cửu Phong rơi vào tay những kẻ kia, không chừng chúng sẽ hủy hoại nơi đó... Đây là điều ta không muốn nhìn thấy.

– Nơi đó hẳn rất quan trọng với ngươi.

Dương Khai gật đầu: – Cứ cho là vậy đi, nhưng đối với Đại Tôn và chư vị cường giả Yêu Tộc mà nói, nơi đó lại không hề có chút giá trị nào.

– Ngươi tin tưởng rằng, sau khi tộc ta chiếm lĩnh nơi đó, đến khi các ngươi quay về, chúng ta sẽ trả lại Cửu Phong sao? Đại Tôn cười hì hì nhìn Dương Khai, trong đôi mắt tràn ngập ý trêu tức: – Nói không chừng, chúng ta sẽ ở luôn đó, biến nơi đó thành địa bàn của riêng mình!

– Nếu ta đã dám nhờ Đại Tôn trông coi giúp, đương nhiên ta nắm chắc khi quay về sẽ lấy lại được Cửu Phong. Thần sắc Dương Khai kiên định: – Hơn nữa, giao hảo với Thánh Địa, các ngươi cũng có lợi ích, chẳng phải sao? Sau này vẫn có thể qua lại như trước kia.

Đại Tôn cười lên một cách dữ tợn: – Ta muốn xem xem lúc đó ngươi sẽ lấy Cửu Phong về từ tay ta bằng cách nào! Đến lúc đó nếu ngươi vẫn không có tư cách để ta công nhận, đừng nói là Cửu Phong, ngay cả tính mạng của ngươi, ta cũng sẽ đoạt lấy!

– Nói như vậy là Đại Tôn đã đồng ý rồi? Dương Khai nhếch mép cười.

– Hợp tác vui vẻ! Yêu Tộc Đại Tôn khẽ gật đầu. Mọi lợi ích mà Dương Khai đưa ra chẳng khác nào là biếu không, Đại Tôn sao có thể không đồng ý?

Tuy tiến vào lãnh địa Nhân Loại sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng Cửu Thiên Thánh Địa nằm ở biên giới Nhân Vực, hơn nữa có cường giả như y tọa trấn, sẽ không có kẻ nào không thức thời mà đến bao vây tiêu diệt bọn họ. Yêu Tộc chỉ cần ở Cửu Phong yên ổn phát triển là được.

Trong suy nghĩ của y, Dương Khai muốn lấy lại Cửu Phong, ít nhất cũng phải có thực lực ngang ngửa với y.

Đó đã là chuyện của không biết bao nhiêu năm sau này.

Không chừng là mấy trăm năm! Đại Tôn không tin lời cuồng ngôn của Dương Khai, rằng hai ba chục năm sau hắn có thể ngồi ngang hàng với y để đàm luận.

Trong thời gian mấy trăm năm đó, tộc nhân của y có thể đạt được sự phát triển khó mà tưởng tượng nổi. Tinh Thạch, Khoáng Thạch trong Cửu Phong cũng hoàn toàn có thể khai thác. Thậm chí có thể bảo các Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư tại Cửu Thiên Thánh Địa chỉ dạy tộc nhân kiến thức về Luyện Đan, Luyện Khí, sau này không cần nhờ vả người ngoài nữa.

Đủ mọi suy nghĩ tuyệt vời lướt qua trong đầu Đại Tôn, lập tức khiến y cảm thấy cuộc giao dịch này tuyệt đối không lỗ!

Đương nhiên, bọn họ muốn tiến vào Cửu Phong thì phải giúp Cửu Thiên Thánh Địa khu trục đám địch nhân kia. Điều này Đại Tôn cũng biết rõ.

Chính lúc này, Thái Điệp vẫn luôn đứng chờ bên ngoài đột nhiên bước vào, thần sắc ngưng trọng, không thèm nhìn Dương Khai, trầm giọng nói: – Đại Tôn, Hóa Sinh Trì xảy ra chuyện rồi!

Thần sắc Đại Tôn trầm xuống, lập tức đứng dậy, vội vàng đi ra ngoài, Thái Điệp cũng nhanh chóng theo sau.

Dường như bọn họ đã mau chóng quên mất Dương Khai.

Không lâu sau, Dương Khai nghe thấy không ít âm thanh chuyển động của nhân ảnh truyền ra từ trên cây cổ thụ. Đám cường giả Yêu Tộc kia đều đã chạy xuống.

Sắc mặt Dương Khai cổ quái, đợi một lúc rồi cũng đứng dậy, theo hướng đám cường giả kia rời đi, nhún mình bay xuống.

Hắn vẫn luôn hiếu kỳ với Hóa Sinh Kỳ độc hữu của Yêu Tộc, không biết bên trong ẩn chứa lực lượng huyền diệu nào có thể khiến Yêu Thú hóa thành nhân hình.

Tuy tùy tiện tiếp cận trọng địa của Yêu Tộc có thể khiến đám cường giả Yêu Tộc kia không vui, nhưng Dương Khai vẫn quyết định đi xem. Cơ hội để mở mang tầm mắt như thế này không nhiều.

Hóa Sinh Trì cách vị trí của Lôi Mộc Phủ không xa, chỉ mười mấy dặm. Bên trong khe núi, lúc này đang tản phát ra dao động năng lượng kinh thiên, phóng mắt nhìn, trên bầu trời thậm chí đã sinh ra những sắc thái biến đổi không ngừng.

Từng tiếng thú gầm thống khổ truyền ra từ phía đó, khiến khí huyết quay cuồng, trong lòng phiền muộn.

Khi Dương Khai lại gần Hóa Sinh Trì, nơi đây đã tập trung vô số cường giả Yêu Thú và Yêu Tộc.

Ai nấy đều nhìn về khe núi đó với ánh mắt vô cùng lo lắng, thầm toát mồ hôi, vô cùng căng thẳng. Ngay cả khi một Nhân Loại như Dương Khai đến đây cũng không ai để ý.

Đứng giữa đám thú quần, Dương Khai liếc nhìn về phía đó, lập tức sáng mắt.

Tại một vị trí trong khe núi có một hố sâu bán kính chừng ba chục trượng. Bên trong hố sâu lưu chuyển một loại dịch thể không rõ tên, đủ loại năng lượng huyền diệu đang tản phát ra từ đó.

Đây hẳn là Hóa Sinh Trì của Yêu Tộc.

Lúc này, trong Hóa Sinh Trì có một Yêu Thú trắng như tuyết, lóng lánh, đầu có hai sừng như thuần lộc đang ngâm mình. Năng lượng trong dịch thể kia cuồn cuộn chảy vào nội thể của Yêu Thú, đang cải biến cốt cách và huyết nhục của nó, nhưng không biết đã xảy ra biến cố gì khiến nó thống khổ không thôi.

Bên Hóa Sinh Trì, Yêu Tộc Đại Tôn đứng đó, Yêu Nguyên cuồn cuộn tuôn ra từ nội thể, tản phát ra tứ phương bát hướng, dường như muốn giúp con Yêu Thú kia hóa hình.

Nhưng hiệu quả quá mức bé nhỏ.

Mặt đất xung quanh Hóa Sinh Trì thỉnh thoảng lại lóe lên vài quang tuyến năng lượng sáng ngời, cứ như tuyến lộ của một Trận Pháp nào đó, thâm thúy ảo diệu.

Dương Khai chau mày, có chút hồ đồ.

Hắn nghe nói Yêu Tộc không hiểu Trận Pháp, vậy Trận Pháp bên cạnh Hóa Sinh Trì được bày bố ra như thế nào? Hơn nữa, nhìn thủ đoạn của vị Đại Tôn kia, rõ ràng y cũng không hiểu rõ Trận Pháp, Yêu Nguyên của y tuôn ra không hề hợp với những lộ tuyến năng lượng đang lóe sáng kia, cho nên dù tu vi của y tinh thâm cũng không giúp được gì.

– Này, sao ngươi lại ở đây? Dương Khai đang nhìn đến nhập thần thì bên cạnh bỗng nhiên có một bóng dáng nhỏ bé, mang theo hương khí tươi mát ập tới.

Dương Khai quay đầu nhìn, phát hiện bên cạnh mình là một cường giả Yêu Tộc mang dáng vẻ thiếu nữ. Chính là thiếu nữ Miêu Nhĩ (tai mèo) lúc trước đã quan sát trận đại chiến giữa hắn và Cuồng Sư. Lúc này, nàng đang dùng ánh mắt khá hứng thú nhìn Dương Khai, trong đôi mắt màu xanh nhạt như ngọc thạch kia tràn đầy sự hiếu kỳ, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười, chiếc răng nhỏ vô cùng khác lạ.

– Xin chào. Dương Khai ôm quyền, mỉm cười giải thích: – Nghe nói bên này có động tĩnh, ta liền qua xem náo nhiệt.

– Ngươi to gan đấy, dám đến đây, cẩn thận họ xé ngươi thành trăm mảnh. Thiếu nữ Miêu Nhĩ khua tay múa chân một hồi, dường như muốn xé nát Dương Khai thật.

– Bọn họ sẽ không làm vậy chứ? Dương Khai nghe vậy, sắc mặt tối sầm.

– Khanh khách... Thiếu nữ Miêu Nhĩ lập tức cười khanh khách, trêu đùa nhìn Dương Khai: – Ngươi sợ rồi!

– Ngươi chọc ta? Dương Khai lập tức biết mình mắc lừa tiểu nha đầu này, bĩu môi nói: – Nơi này rốt cuộc là chuyện gì?

Dương Khai hỏi như vậy, dường như gợi đến nỗi thương tâm của thiếu nữ Miêu Nhĩ, ý cười trên mặt nàng nhanh chóng thu liễm, thở dài nói: – Bạch Ngọc Lộc đáng thương, lúc Hóa Hình xảy ra chút vấn đề, nói chung là sắp thất bại rồi.

– Xảy ra vấn đề gì?

– Không biết. Thiếu nữ Miêu Nhĩ chậm rãi lắc đầu: – Lúc đầu khi ta Hóa Hình cũng có vấn đề. Lúc đó may mà Đại Tôn ra tay giúp, nếu không ta cũng sẽ thất bại.

– Hậu quả rất nghiêm trọng sao? Sao ta thấy các ngươi ai cũng lo lắng vậy?

– Đương nhiên nghiêm trọng rồi! Thiếu nữ Miêu Nhĩ gật đầu liên tục: – Đây không phải là thất bại do ngộ tính bản thân không đủ. Nếu không nỗ lực mà không thành công, cũng chỉ giữ nguyên hình dáng ban đầu thôi. Nhưng thất bại kiểu này, có thể không giữ được mạng.

– Vì Hóa Sinh Trì?

– Ừ, đã xảy ra mấy lần như vậy rồi, vài người đã chết... Thiếu nữ Miêu Nhĩ nhìn có vẻ thương tâm.

– Tên đáng ghét, sao ngươi lại ở đây? Chính lúc này, một tiếng quát khẽ truyền đến. Cường giả Yêu Tộc tên Thái Điệp kia vội vàng đến trước mặt Dương Khai và thiếu nữ Miêu Nhĩ, kéo nàng ra phía sau, cảnh giác nhìn Dương Khai: – Ai cho phép ngươi đến đây?

– À... Dương Khai nhún vai: – Ta chỉ qua đây xem sao thôi.

– Miêu Nương, hắn có làm gì ngươi không? Thái Điệp lạnh lùng nhìn Dương Khai, miệng lại hỏi thiếu nữ Miêu Nhĩ đang được bảo vệ sau lưng nàng.

– Không. Hắn chỉ nói chuyện với ta. Thiếu nữ Miêu Nhĩ vội vàng đáp.

– Cẩn thận tên Nhân Loại này một chút, không chừng hắn sẽ gây chuyện không hay cho ngươi.

– Chuyện gì chứ? Thiếu nữ Miêu Nhĩ tỏ vẻ hiếu kỳ, vô cùng ngây ngô.

Thái Điệp đỏ mặt, nói: – Bắt ngươi lại, đánh cho một trận nhừ tử, sau đó không cho ngươi đồ ăn, để ngươi chết đói.

Thiếu nữ Miêu Nhĩ lập tức hoảng sợ, nhìn Dương Khai có chút kiêng dè, dường như đối với nàng, đây chính là khổ hình nghiêm khắc nhất thiên hạ.

– Này, không cần nói xấu ta như vậy chứ. Dương Khai cười gượng không thôi: – Ta giống loại người đó lắm à?

– Phải hay không trong lòng ngươi rõ! Thái Điệp cười lạnh: – Vì mệnh lệnh của Đại Tôn, ta mới không ra tay với ngươi. Tốt nhất là ngươi thức thời một chút, nếu không ta sẽ không ngại khiến ngươi thành thật hơn một chút.

Dương Khai buồn bực nói: – Được rồi, ta quay về Lôi Mộc Phủ đợi Đại Tôn các ngươi quay lại, bàn bạc tiếp chuyện chưa xong.

Nói xong, hắn liền quay người định đi. Hắn cũng đã thấy Hóa Sinh Trì rồi, tiếp tục ở lại đây e là sẽ khiến người ta không vui, Dương Khai quyết định lùi một bước rồi tính sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!