Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 814: CHƯƠNG 812: ĐỂ TA THỬ XEM SAO

Dương Khai vừa định rời đi, Hóa Sinh Trì bỗng bộc phát một luồng năng lượng dao động kinh tâm động phách. Kèm theo tiếng “xèo xèo”, cả hồ nước như sôi trào, bọt khí không ngừng sủi lên từ đáy.

Cùng lúc đó, linh khí trong sơn cốc trở nên hỗn loạn, một trận đồ khổng lồ chợt lóe lên rồi biến mất quanh Hóa Sinh Trì.

Hai mắt Dương Khai sáng bừng, bước chân vừa nhấc lên đã lập tức dừng lại. Ánh mắt hắn sáng quắc nhìn chằm chằm vào Hóa Sinh Trì, thần niệm như thủy triều cuồn cuộn lan ra, thẩm thấu sâu vào lòng đất.

Biến cố đột ngột xảy ra, Thái Điệp cũng chẳng còn lòng dạ nào đôi co với Dương Khai nữa. Nàng cùng thiếu nữ tai mèo lo lắng nhìn Hóa Sinh Trì, nơi Bạch Ngọc Lộc đang giãy giụa gào thét thảm thiết, đôi mày thanh tú nhíu chặt.

Yêu tộc Đại tôn đứng bên Hóa Sinh Trì, thần sắc ngưng trọng hơn bao giờ hết. Yêu nguyên trong cơ thể ngài tuôn trào cuồn cuộn, hung mãnh lan tỏa ra khắp hồ nước, nhưng hiệu quả lại chẳng đáng là bao.

Mạnh như Đại tôn cũng không cách nào áp chế được cơn bạo động năng lượng trong Hóa Sinh Trì.

Bạch Ngọc Lộc ngâm mình trong hồ muốn nhảy ra, nhưng dường như bị một đôi tay vô hình ghì chặt, căn bản không thể thoát thân. Tiếng kêu thảm thiết liên hồi phát ra từ miệng nó, đôi mắt nhìn Đại tôn tràn ngập vẻ khẩn cầu và quyến luyến sự sống.

Tất cả Yêu tộc chứng kiến cảnh này đều không khỏi dâng lên cảm giác buồn bã “thỏ chết cáo thương”, không khí bỗng trở nên nặng nề.

Những luồng thần niệm lực hữu hình đang tung hoành ngang dọc trong cơ thể Bạch Ngọc Lộc, tựa như vô số côn trùng đang luồn lách trong huyết nhục của nó, thỉnh thoảng lại đội lên thành từng cục u lớn, trông vô cùng đáng sợ.

Máu tươi từ thất khiếu của Bạch Ngọc Lộc tuôn ra, con yêu thú thất giai đã có tư cách hóa hình này sắp phải nổ tan xác mà chết.

Yêu nguyên mà Đại tôn phóng thích cũng dần chậm lại, ngài nhìn Bạch Ngọc Lộc với thần sắc phức tạp, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực.

Tất cả mọi người đều ý thức được tộc nhân này sắp chết, ai nấy đều đứng lặng tại chỗ im lặng tiếc thương, không ít Yêu tộc đã rơi lệ.

- Thái Điệp tỷ tỷ, tỷ có cách nào cứu nó không… - Thiếu nữ tai mèo vừa khóc nức nở, vừa cầu xin Thái Điệp.

Thái Điệp cười khổ, xoa đầu nàng rồi lắc đầu bất đắc dĩ.

Ngay cả Đại tôn còn bó tay, nàng thì có cách gì được chứ?

- Có thể để ta thử không? Có lẽ ta cứu được nó. - Dương Khai vẫn luôn quan sát Hóa Sinh Trì bỗng nhiên lên tiếng.

Thái Điệp sững sờ, hoài nghi nhìn hắn, gương mặt thoáng hiện lên vẻ tức giận:

- Chỉ bằng tên nhân loại nhà ngươi?

Dương Khai không hề nao núng, nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt sáng rực.

Thái Điệp nhíu mày, không biết tên nhân loại này lấy đâu ra tự tin như vậy, khinh miệt nói:

- Ngươi có bản lĩnh gì mà cứu nó? Tiểu tử, đừng tưởng Đại tôn đáp ứng ngươi vài điều kiện thì ngươi có thể muốn làm gì thì làm. Đây là Yêu Vực, không phải địa bàn của nhân loại các ngươi, nếu chọc ta không vui, ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào.

- Ngươi có thời gian nói nhảm, chi bằng đi xin chỉ thị của Đại tôn xem ngài quyết định thế nào. - Dương Khai hừ lạnh. Thái Điệp này từ lúc gặp mặt đã tỏ thái độ chán ghét, khiến hắn không hiểu mình đã đắc tội với nàng ta ở đâu.

- Nói không chừng ta có thể cứu nó, hoặc nó vẫn sẽ chết. Nhưng nếu ngươi còn lằng nhằng nữa thì tộc nhân của ngươi chết chắc. Nhân loại bọn ta có câu “còn nước còn tát”, không biết ngươi đã nghe qua chưa?

Mặt Thái Điệp lạnh đi, đang định mở miệng thì thiếu nữ tai mèo đã vội vàng gật đầu:

- Ta đi hỏi Đại tôn!

Nói rồi, thân hình nhỏ nhắn của nàng nhanh nhẹn luồn lách mấy cái đã đến bên Hóa Sinh Trì, nhanh chóng bẩm báo với Đại tôn.

Thái Điệp nhíu mày nhìn sang, rồi lại lạnh lùng liếc Dương Khai, quát khẽ:

- Rốt cuộc ngươi đang giở trò quỷ gì? Chẳng lẽ muốn phá hoại căn cơ của Yêu tộc ta, hủy đi Hóa Sinh Trì?

Dương Khai cười ha hả:

- Sao bản tính của ngươi lại đa nghi như vậy? Hơn nữa, ta thấy ngươi rất ghét nhân loại, có phải trước đây từng bị ai đó làm gì rồi không?

Lời vừa dứt, đôi mắt đẹp của Thái Điệp đột nhiên bắn ra sát cơ lạnh thấu xương, dường như lời nói của Dương Khai đã chạm đến nỗi đau thầm kín không muốn nhắc tới của nàng, gương mặt xinh đẹp cũng có phần méo mó.

Không đợi nàng nổi giận, Dương Khai nói tiếp:

- Ta không có hứng thú với Hóa Sinh Trì của Yêu tộc các ngươi. Thứ ta hứng thú là thứ ẩn giấu bên dưới Hóa Sinh Trì kìa.

- Thứ ẩn giấu bên dưới? - Thái Điệp nhíu mày, còn chưa kịp hỏi rõ thì thiếu nữ tai mèo đã chạy về, không nói hai lời liền kéo tay Dương Khai chạy về phía Hóa Sinh Trì, miệng nói gấp:

- Đại tôn gọi ngươi qua đó!

Dương Khai khẽ gật đầu, dưới ánh mắt cảnh giác của Thái Điệp, hắn theo thiếu nữ tai mèo đến bên Hóa Sinh Trì.

- Để ta xem ngươi giở trò gì! - Thái Điệp hừ lạnh, cũng vội vàng đi theo.

Đám cường giả Yêu tộc thấy cảnh này đều lộ vẻ hiếu kỳ, không biết vào thời khắc quan trọng này, Đại tôn gọi tên nhân loại kia đến gần Hóa Sinh Trì làm gì.

Một lát sau, Dương Khai đã đến bên hồ. Cảm nhận ở khoảng cách gần, hắn càng thấu hiểu được sự khủng bố của nguồn năng lượng khổng lồ trong Hóa Sinh Trì.

- Miêu Nương nói ngươi có cách? - Đôi mắt bất nộ tự uy của Đại tôn nhìn chằm chằm Dương Khai, trầm giọng hỏi.

- Có thể thử xem! - Dương Khai khẽ gật đầu, không nói chắc như đinh đóng cột.

- Chỉ là thử xem? - Đại tôn nhíu mày, rõ ràng không vui.

- Dù sao cứ để vậy thì nó cũng chết chắc, đúng không? Nếu để ta thử, nói không chừng có thể hóa nguy thành an. - Dương Khai bỗng mỉm cười.

Đại tôn trầm ngâm một lát rồi quả quyết nói:

- Được, ngươi làm đi! Nhưng bất kể thành công hay không, sau chuyện này, ngươi phải cho ta một lời giải thích hợp lý!

- Được. - Dương Khai gật đầu. Hắn đã chọn ra tay thì cũng đã chuẩn bị tâm lý bị Đại tôn tra hỏi.

Nói xong, Dương Khai liền nhắm hai mắt lại, thần niệm điên cuồng khuếch tán ra bốn phía như thủy triều.

Cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong thần thức của hắn, đám cường giả Yêu tộc đều biến sắc, ngay cả Đại tôn cũng không kìm được mà kinh hô một tiếng:

- Thần Thức Chi Hỏa?

Đang bước tới, Thái Điệp bỗng khựng lại, đôi mắt đẹp bắt đầu run rẩy.

Thần thức của Dương Khai bộc phát toàn diện, căn bản không thể che giấu tu vi thần thức của bản thân được nữa.

Đó là sức mạnh thần thức đủ để sánh ngang với cường giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh, hơn nữa còn là một loại thần thức lực vô cùng đặc thù.

Thần thức lực tựa như thủy ngân, thẩm thấu vào lòng đất, không bỏ sót một tấc nào. Không ai biết rốt cuộc Dương Khai đang làm gì, chỉ cảm thấy thần thức lực của hắn đang di chuyển qua lại dưới lòng đất một cách rất có quy luật.

Lấy Hóa Sinh Trì làm trung tâm, mặt đất thỉnh thoảng lại lóe lên những đường vân năng lượng sáng rực.

Bạch Ngọc Lộc đang ngâm mình trong hồ nước bỗng nhiên lại gào lên thảm thiết. Toàn thân huyết nhục của nó co giật bất quy tắc, xương cốt vang lên tiếng “răng rắc”, luồng sức mạnh thần bí kia đang khiến nó trải qua quá trình phấn thân toái cốt.

Đôi mắt hươu của nó ngập tràn huyết lệ, từng giọt từng giọt rơi xuống, trông vô cùng kinh người. Nhưng nó lại đang nhìn Dương Khai bằng ánh mắt khác thường, như thể đang nhìn vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng, tràn ngập hy vọng và cầu xin trong tuyệt vọng.

Dương Khai vẫn không có động tĩnh gì, thần niệm phóng ra ngày một nhanh hơn.

Dần dần, tất cả cường giả Yêu tộc đều cảm nhận được năng lượng hỗn loạn trong Hóa Sinh Trì dường như đã ổn định lại không ít. Tựa như bị một bàn tay vô hình sắp xếp lại, từ từ đi vào quỹ đạo.

Tất cả mọi người đều sáng mắt lên, ngay cả Thái Điệp vốn có thành kiến với Dương Khai cũng không khỏi lộ ra vẻ quan tâm và kỳ vọng. Bởi vì hắn có thể làm được việc mà ngay cả Đại tôn cũng bất lực.

- Cố lên! - Miêu Nương vừa cổ vũ Bạch Ngọc Lộc, vừa chăm chú quan sát Dương Khai, lòng vô cùng căng thẳng.

Dấu hiệu tốt đã xuất hiện và không hề dừng lại.

Thời gian trôi qua, bọt khí trong Hóa Sinh Trì ngày càng ít đi, năng lượng hỗn loạn cũng dần dần ổn định. Bạch Ngọc Lộc ngâm mình trong hồ không còn đau đớn như trước nữa, ngược lại còn lộ ra vẻ vô cùng thoải mái.

- Thật sự làm được rồi sao? - Thái Điệp không thể tin nổi, nhìn cảnh tượng trước mắt mà có chút thất thần.

Đám cường giả Yêu tộc vây quanh cũng đều ngây người, nín thở quan sát, nhưng đa phần đều là hưng phấn và vui mừng.

Vui mừng vì Bạch Ngọc Lộc đã thoát khỏi kiếp nạn.

Sau nửa canh giờ, nguy hiểm đã hoàn toàn qua đi.

Sau một canh giờ, Bạch Ngọc Lộc trong hồ nước bỗng nhiên lại xuất hiện tình trạng huyết nhục co giật, xương cốt toàn thân kêu vang như trước, bản thân nó dường như cũng phải chịu đựng sự giày vò khủng khiếp, phát ra từng tiếng gào thét dồn dập.

Nhưng đám cường giả Yêu tộc thấy cảnh này không những không lo lắng mà ngược lại còn vô cùng vui mừng.

Bởi vì họ biết, Bạch Ngọc Lộc sắp hóa hình.

Quả nhiên, cùng với sự co giật của huyết nhục và tiếng xương cốt vang lên, thân thú của Bạch Ngọc Lộc đã dần dần biến đổi, chuyển hóa thành hình người.

Dương Khai cũng mở mắt ra, tấm tắc lấy làm kỳ lạ khi chứng kiến cảnh tượng thần kỳ này.

Quá trình hóa hình kéo dài rất lâu.

Khi trong Hóa Sinh Trì xuất hiện một thiếu niên toàn thân không một mảnh vải, trên trán có hai chiếc sừng hươu, tất cả cường giả Yêu tộc đều không kìm được mà reo hò hoan hô.

Đại tôn đứng bên Hóa Sinh Trì phất tay, một bộ y phục đã chuẩn bị sẵn bao lấy thiếu niên, kéo y ra khỏi hồ.

Thiếu niên quỳ trên đất, toàn thân run rẩy, há miệng thở dốc, một lúc lâu sau mới lảo đảo đứng dậy, quay đầu quan sát thế giới xung quanh như một đứa trẻ sơ sinh, đôi mắt linh động tràn ngập sự hiếu kỳ.

- Lại thêm một người, hi hi… - Miêu Nương tiến tới, vỗ đầu thiếu niên, vẻ mặt vui mừng: - Tốt quá rồi.

Thiếu niên kia quay đầu nhìn Dương Khai, há miệng định nói gì đó nhưng lại không nói nên lời, song gương mặt non nớt lại tràn ngập vẻ cảm kích.

- Đừng vội, đừng vội. - Miêu Nương dịu dàng an ủi. - Đợi ngươi hồi phục vài ngày, tỷ tỷ sẽ dạy ngươi nói chuyện.

Thiếu niên khẽ gật đầu, tỏ ra khá lanh lợi.

- Thái Điệp, dẫn nó về nghỉ ngơi.

Đại tôn trầm giọng dặn dò.

Thái Điệp khẽ gật đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai, sau đó cùng Miêu Nương dẫn thiếu niên kia đi về phía Lôi Mộc Phủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!