Sâu trong sơn cốc, Dương Khai ngưng thần nhìn long thủ kim sắc đột ngột xuất hiện, tâm thần chấn động.
Cảm giác tê ngứa sau lưng đã dâng lên đến cực điểm. Cùng với tiếng rồng gầm vang dội, kim long đồ án trên lưng bỗng bắn ra, lao thẳng về phía long thủ trên bầu trời.
Trong khoảnh khắc, kim quang đại phóng, chói lòa đến mức không thể mở mắt.
Khi tất cả đã bình ổn trở lại, Dương Khai đột nhiên phát hiện mình đã ở trong một thế giới kim quang lấp lánh, xung quanh là năng lượng khổng lồ đang cuồn cuộn. Một con kim long dài chừng mấy trượng đang không ngừng cắn nuốt những năng lượng này.
Dương Khai khẽ cảm ứng, lập tức yên tâm.
Con kim long chỉ dài mấy trượng này mang khí tức của chính hắn, hẳn là bức đồ án vẫn luôn ẩn sau lưng, chỉ không biết vì sao lại hiển hóa ra. Hơn nữa, nó càng cắn nuốt những năng lượng kim sắc này, thân hình cũng có chút biến đổi tinh vi, đang dần dần lớn lên, khí tức cũng ngày một nồng đậm.
Tiếng động như có vật nặng ngã xuống truyền đến từ phía sau, Dương Khai quay đầu nhìn lại, đột nhiên phát hiện một thiếu niên khoảng mười bốn mười lăm tuổi, mặt mày trắng bệch, ngã phịch xuống đất, ánh mắt kinh hoàng nhìn hắn.
Dương Khai chau mày.
Toàn bộ tâm thần của hắn vừa rồi đều bị dị tượng nơi đây thu hút, đến cả thiếu niên này bị cuốn vào lúc nào cũng không hề hay biết.
Đối phương chỉ có tu vi Chân Nguyên Cảnh tầng bảy, chút bản lĩnh này, trước mặt Dương Khai chẳng khác gì con kiến.
Thần niệm phóng ra, Dương Khai chậm rãi lắc đầu. Cũng không biết nơi này là đâu, thần niệm bị trói buộc trong biển năng lượng kim sắc này, hoàn toàn không thể dò xét tình hình bên ngoài.
Hơn nữa, phóng mắt nhìn quanh cũng chẳng thấy gì. Lúc này chỉ có hắn và tên thiếu niên này.
Mỉm cười, Dương Khai bước về phía y.
Trong lòng có không ít suy đoán, may là có thể tìm được một thiếu niên để kiểm chứng.
Dương Khai càng tiến gần, thiếu niên nọ càng hoảng sợ tột độ. Không đợi Dương Khai lại gần, y đã trợn tròn mắt, ngất đi.
- Đâu đến nỗi vậy chứ? – Dương Khai ngạc nhiên, tuy mình không phải hạng anh tuấn gì, nhưng cũng chẳng phải loại có diện mạo hung thần ác sát, tên tiểu tử này cũng thật nhát gan.
Bất đắc dĩ, Dương Khai đành khoanh chân ngồi xuống, im lặng chờ đợi, đồng thời thăm dò tình hình xung quanh.
Nơi đây đã hoàn toàn bị biển năng lượng màu vàng kim bao phủ, thứ hiển hóa ra từ bức kim long đồ án sau lưng hắn vẫn không ngừng cắn nuốt. Dương Khai thử một chút, xem có thể đột phá được phong tỏa của những năng lượng này không, nhưng vô vọng.
Năng lượng kim sắc kia bao bọc, phòng thủ kiên cố. Dương Khai ước tính, dù cho mình có nhập ma để cưỡng ép đột phá cũng chưa chắc tìm ra được kẽ hở.
Có lẽ xé rách không gian có thể rời khỏi nơi này. Nhưng kim long đồ án sau lưng vẫn còn ở đây, Dương Khai muốn về cũng không được, đành phải ở lại.
Dù sao thì người bên ngoài cũng không thể vào được.
Hắn cũng đã dò xét tình hình của thiếu niên kia, ngạc nhiên phát hiện ra thuộc tính công pháp mà tên tiểu tử này tu luyện lại tương đồng với mình. Chân nguyên lưu chuyển trong cơ thể tuy không quá tinh thuần nhưng cũng khá tốt, ít nhất là không quá kém cỏi ở tầng bậc tu vi này.
Khoảng chừng nửa ngày sau, thiếu niên đó mới dần dần tỉnh lại.
Mở mắt ra, y dường như vẫn chưa rõ tình hình, đến lúc nhìn thấy Dương Khai đang ngồi ngay ngắn trước mặt, cười hì hì nhìn mình thì sắc mặt đại biến, vội vàng lùi lại một đoạn, cảnh giác nhìn hắn.
Trong đôi mắt ấy ngập tràn sự kiêng kỵ.
Dương Khai cười ha hả:
- Đừng sợ, ta chỉ muốn hỏi ngươi vài chuyện thôi.
Thiếu niên vẫn cảnh giác, bộ dạng như thỏ non gặp phải chim ưng, chân nguyên trong cơ thể cuộn trào.
Dương Khai không khỏi lộ vẻ tán thành.
Xét trên một phương diện nào đó, tên thiếu niên này có chút giống hắn năm xưa, khi đối mặt với cường địch, bất giác sẽ phản kháng.
- Ta mà muốn giết ngươi, chỉ là chuyện động ngón tay, ngươi có phòng cũng không nổi đâu! – Dương Khai nhếch mép cười, để lộ hàm răng trắng bóng.
Nghe hắn nói vậy, thiếu niên dường như cũng cảm thấy là thật, nặng nề thở hắt ra một hơi, vẻ mặt như đã chấp nhận số phận, phủi mông đứng dậy, nói:
- Tiền bối có chuyện gì cứ hỏi.
- Tiền bối? – Dương Khai ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên hắn nghe có người gọi mình như vậy, khẽ gật đầu, thầm nghĩ tiền bối thì tiền bối, dù sao thực lực của mình cũng cao hơn tên tiểu tử này rất nhiều, tuổi tác cũng hơn kém nhau gần mười tuổi, không xem như hắn đang chiếm tiện nghi.
- Các ngươi là thế lực nào? – Dương Khai trầm ngâm một lúc rồi hỏi.
Thiếu niên chớp mắt, chần chừ một lúc mới nói:
- Long Phượng Phủ... tiền bối không biết sao?
- Long Phượng Phủ... Quả nhiên! – Dương Khai khẽ hít một hơi, lúc cảm nhận được sự khác thường của kim long đồ án sau lưng, hắn đã đoán được. Lúc này chẳng qua là muốn kiểm chứng từ miệng thiếu niên trước mặt mà thôi.
Long Phượng Phủ, lúc ở Băng Tông, Dương Khai từng nghe Băng chủ Thanh Nhã nhắc tới.
Thanh Nhã nói với hắn, truyền thừa mà hắn và Tô Nhan có được rất có thể liên quan đến Long Phượng Phủ. Rất lâu trước kia, Long Phượng Phủ là một thế lực cường đại, không hề thua kém Băng Tông bọn họ, chẳng qua vì một lần ngoài ý muốn làm mất đi truyền thừa nên mới dần dần suy tàn.
Rắn chết trăm năm, nọc độc vẫn còn. Tuy suy tàn nhưng hương hỏa vẫn chưa dứt.
Thế lực tương tự ở Đại Lục không chỉ riêng gì Long Phượng Phủ, hình như có tới mấy thế lực cũng đều như vậy.
Lúc đó Dương Khai đã âm thầm quyết định, sau này có thời gian sẽ đến Long Phượng Phủ thăm dò. Đáng tiếc là sau khi rời Băng Tông liền bị cuốn vào hàng loạt phiền phức.
Mãi đến hôm nay, xé rách không gian, vô tình lại đến đây.
Cũng không biết có phải là thiên ý hay không.
Sau khi biết đây là Long Phượng Phủ, Dương Khai lập tức khẳng định truyền thừa mà mình và Tô Nhan có được năm đó chính là của thế lực này.
- Tiền bối... người là ai? Tại sao lại có thể mở ra cấm chế đã phủ bụi bao năm của Long Cốc? Trước đây, bọn ta đều cho rằng đây chỉ là truyền thuyết mà thôi.
- Ta?
Dương Khai suy nghĩ một lát rồi nói:
- Tính ra thì ta có chút quan hệ với Long Phượng Phủ các ngươi.
Thần sắc thiếu niên vui mừng, vội vàng nói:
- Vậy là người một nhà rồi?
- Người một nhà? Haha, ngươi nghĩ như vậy cũng không sao.
Vẻ mặt của thiếu niên chợt thả lỏng rất nhiều:
- Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Ta còn tưởng lần này chết chắc rồi chứ.
- Sợ ta giết ngươi? – Dương Khai liếc xéo y.
Thiếu niên ngượng ngùng nghiêng đầu:
- Tiền bối đừng trách, tiểu tử lo lắng quá thôi. Đúng rồi, xin thưa với tiền bối, tiểu tử là đệ tử của Long Phượng Phủ, tên Tôn Ngọc.
- Ta họ Dương... – Dương Khai mỉm cười gật đầu.
- Bái kiến Dương tiền bối. – Tôn Ngọc tỏ vẻ hưng phấn, thái độ cung kính cứ như gặp được sư trưởng của mình vậy.
Y nghĩ như vậy cũng khó trách, người có thể mở ra cấm chế của Long Cốc, nhất định có quan hệ với Long Phượng Phủ. Hơn nữa, Dương Khai cũng đã tự thừa nhận, đương nhiên Tôn Ngọc yên tâm hơn rất nhiều, dù sao cũng là người một nhà, không cần phải lo lắng đề phòng.
- Ngồi xuống rồi nói. Ta vẫn còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi ngươi. – Dương Khai hòa nhã gọi.
- Dương tiền bối cứ việc hỏi, đệ tử biết gì sẽ nói hết. – Tôn Ngọc vội gật đầu.
Nói chuyện với Tôn Ngọc một hồi, Dương Khai cũng dần dần hiểu được về thế lực Long Phượng Phủ này.
Không quá cường đại, cũng không quá yếu. Trong tông môn dù sao cũng có một vị cường giả Nhập Thánh Cảnh, chính là vị Phủ chủ Trần Châu mà hắn cảm nhận được lúc ở ngoài sơn cốc.
Tuy chỉ là Nhập Thánh nhất tầng cảnh, nhưng cũng có thể miễn cưỡng bảo đảm an toàn cho Long Phượng Phủ.
Khảo nghiệm của Long Cốc cứ ba năm lại mở một lần. Đám thiếu niên này đều được tuyển chọn từ những thế lực phụ cận trong thời gian đó.
Cũng có một vài đệ tử của Long Phượng Phủ, ví dụ như Tôn Ngọc.
Đám đệ tử được tuyển chọn từ các thế lực phụ thuộc và tiểu gia tộc, nếu không thông qua khảo nghiệm thì vẫn phải quay về chỗ cũ.
Mỗi một đời Phủ chủ của Long Phượng Phủ đều liên tục chủ trì khảo nghiệm như thế này, chính là mong có một ngày, một đệ tử nào đó có thể may mắn thông qua khảo nghiệm, chấn hưng lại hùng phong của Long Phượng Phủ.
Đáng tiếc bao nhiêu năm qua, Phủ chủ đã thay đổi không biết bao nhiêu đời nhưng không ai thành công. Ngoài Phủ chủ ra, những người khác đều cảm thấy trong Long Cốc không có huyền bí gì.
Mãi đến hôm nay, Dương Khai vô tình đến nơi này mới khiến bọn họ nhìn thấy hy vọng.
Tôn Ngọc nói xong bỗng nhiên vỗ đùi, kinh hô:
- Thôi rồi, đám người Phủ chủ chắc chắn nghĩ rằng là ta đã mở cấm chế, thông qua khảo nghiệm của Long Cốc.
- Thì cứ để họ nghĩ vậy đi, có sao đâu? – Dương Khai mỉm cười.
- Nhưng... Chuyện này có liên quan gì tới ta đâu. Ta chỉ đi trong sơn cốc, rồi bị một luồng sức mạnh kéo đến đây thôi. Không được, ta phải ra ngoài nói với đám người Phủ chủ một tiếng.
- Ngươi không ra được đâu. – Dương Khai lắc đầu, quay nhìn xung quanh. – Không chỉ ngươi, ta cũng không ra được, trước khi năng lượng kim sắc này bị cắn nuốt sạch sẽ.
- Không phải chứ! – Mặt Tôn Ngọc trắng bệch. – Vậy phải làm sao?
- Đợi!
Dương Khai nói ngắn gọn, không chút căng thẳng.
Thấy hắn vân đạm phong khinh, Tôn Ngọc dường như cũng bị ảnh hưởng, an tâm hơn rất nhiều, lại ngồi xuống trước mặt Dương Khai.
Lại nói chuyện thêm một hồi, từ chỗ Tôn Ngọc, Dương Khai biết được trong Long Cốc ẩn chứa truyền thừa của Long Hoàng. Ngoài Long Cốc ra, Long Phượng Phủ còn có một cấm địa khác là Phượng Sào!
Trong Phượng Sào đó ẩn chứa truyền thừa Phượng Hậu.
Nhưng người thông qua khảo nghiệm Long Cốc có thể tìm một nữ tử mình ái mộ, để nàng kế thừa Phượng Hậu chi vị.
Long Hoàng Phượng Hậu là cách xưng hô của hai người cường đại nhất Long Phượng Phủ nhiều năm về trước. Có sự tồn tại của hai người này, Long Phượng Phủ mới là một trong những thế lực cường đại nhất thiên hạ.
Hiện tại, người chèo lái Long Phượng Phủ chỉ dám xưng là Phủ chủ mà thôi.
Thần sắc Dương Khai khẽ động, không khỏi có chút hứng thú với Phượng Sào. Nơi đó hẳn là nơi mà Tô Nhan nên đến.
- Những đệ tử được tuyển chọn như bọn ta, dù không thông qua khảo nghiệm của Long Cốc, Phủ chủ cũng sẽ ban cho bọn ta một bộ công pháp, chỉ cần tìm được một cô nương phù hợp, chúng ta cùng nhau tu luyện cũng sẽ không quá muộn.
- Song tu công pháp?
Dương Khai nói thẳng ra huyền cơ.
Tôn Ngọc đỏ mặt, khẽ gật đầu.
- Có nữ tử trong lòng chưa?
Tôn Ngọc lắc đầu, sắc mặt càng đỏ hơn:
- Nhưng trong phủ có không ít cô nương xinh đẹp, bọn ta có thể tùy ý lựa chọn. Một khi đã chọn rồi thì cả đời không rời nửa bước!
Thần sắc Dương Khai chấn động, chỉ có người tu luyện song tu công pháp mới biết thế nào gọi là "cả đời không rời nửa bước". Lời này của Tôn Ngọc khiến hắn rất đồng cảm, ánh mắt nhìn y không khỏi ấm áp hơn rất nhiều.