Bên ngoài Long Cốc, tất cả các nhân vật trọng yếu của Long Phượng Phủ đều hội tụ, ánh mắt phấn chấn nhìn xuống đáy cốc.
Phủ chủ Trần Châu vẻ mặt kích động, nụ cười không ngừng nở rộ.
Long Phượng Phủ khác biệt với các thế lực khác, bởi vì họ tu luyện công pháp song tu, nên về cơ bản, mỗi một cường giả đều có một đạo lữ bầu bạn cả đời.
Lúc này, Dư Đình Y, đạo lữ của Phủ chủ Trần Châu, cũng đứng ngay bên cạnh y, khẽ nắm lấy tay Trần Châu, nhưng vẫn không thể kìm nén được sự run rẩy trên thân hình cao lớn của y. Dư Đình Y thoạt nhìn là một mỹ phụ xinh đẹp, dáng người đẫy đà, song vì tư chất tu vi hơi kém, cảnh giới thua Trần Châu một bậc, hiện tại chỉ đạt Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh. Thấy phu quân mình biểu lộ thần thái như vậy, nàng không nhịn được cười: - Được rồi được rồi, truyền thừa tái hiện thôi mà, đâu đến mức kích động như thế?
Trần Châu hít sâu một hơi: - Nàng không hiểu! Các đời Phủ chủ đều kế thừa dựa vào việc tái hiện truyền thừa. Trải qua vô số năm, nay rốt cuộc đã tái hiện trong tay ta, sao ta có thể không kích động? Truyền thừa tái hiện, nghĩa là Long Phượng Phủ ngay sau sẽ có Long Hoàng Phượng Hậu. Chỉ cần có hai người này, chúng ta sẽ có thể khôi phục sự phồn vinh hưng thịnh ngày xưa...
Nói xong, y lớn tiếng gọi:
- Tiêu Linh vẫn chưa về sao?
Câu hỏi vừa dứt, một bóng người từ xa đã bay vút tới. Người còn chưa đến, thanh âm đã vọng lại: - Phủ chủ, thuộc hạ đã về.
Chính là vị cường giả Siêu Phàm Cảnh đi theo bên cạnh Trần Châu trước đó.
Trần Châu vội vàng tiến lên dò hỏi: - Đã nghe ngóng được rồi sao? Đệ tử đó đến từ nơi nào? Là đệ tử của Long Phượng Phủ hay của gia tộc nào?
- Bẩm Phủ chủ, thiếu niên đó tên là Tôn Ngọc, là người của Long Phượng Phủ, từ nhỏ đã sống trong Phủ.
Tiêu Linh vội vàng đáp.
Nghe Tiêu Linh nói vậy, Trần Châu liền cười rạng rỡ, gật gù: - Tốt, tốt, tốt, quá tốt!
Tuy Tôn Ngọc xuất thân từ gia tộc cấp dưới, cũng không có quan hệ sâu xa, nhưng nếu là lớn lên ở Long Phượng Phủ, vậy thì tình cảm đối với tông môn chắc chắn không bạc bẽo. Điều này đã làm Trần Châu bớt đi chút lo lắng.
- Ai là sư phụ của người này?
- Là Lăng Trưởng Lão, Lăng Kiên! Tiêu Linh vừa đáp vừa lách người qua: - Lăng Trưởng Lão đã tới rồi ạ!
Trần Châu ngước mắt nhìn lên, vừa hay nhìn thấy Lăng Kiên đang cười hết cỡ đi tới.
Hai bên gặp mặt nói chuyện một lúc, Trần Châu trầm giọng nói: - Lăng Trưởng Lão vất vả rồi, Trưởng Lão đã bồi dưỡng được một đệ tử giỏi đấy.
Gương mặt già nua của Lăng Kiên liền tươi rói, luôn miệng nói không dám.
Tuy là Trưởng Lão, nhưng Lăng Kiên cũng chỉ có tu vi Siêu Phàm Nhất Tầng Cảnh. Dù có vị trí trong Trưởng Lão Hội, nhưng bình thường cũng không được coi trọng. Hơn nữa tuổi tác đã cao, cho nên nhiều năm nay lão chỉ treo danh hiệu Trưởng Lão để dưỡng già mà thôi.
Không ngờ hôm nay lại gặp phải việc tốt động trời như vậy.
Đệ tử của lão mở ra cấm chế lâu đời của Long Phượng Phủ, nếu thuận lợi, có thể sẽ được kế thừa Long Hoàng.
Đệ tử được truyền thừa, thì sư phụ như lão tất nhiên cũng sẽ được thơm lây, địa vị cũng tăng lên gấp bội.
Nói đúng vào thực tế, đợi cho đến khi Long Hoàng trưởng thành, địa vị của lão có thể sẽ ngang hàng với Phủ chủ.
Bình thường Trần Châu nhìn thấy vị Trưởng Lão cao tuổi này cũng không mấy để ý, nhưng hôm nay lại không dám có chút qua loa, lời nói cũng khách khí hơn hẳn.
Trong thoáng chốc, Lăng Kiên không kịp thích ứng, nhưng cũng cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Các nhân vật trọng yếu khác trong Long Phượng Phủ trố mắt nhìn, cặp mắt ngưỡng mộ đến đỏ ngầu, thầm nghĩ tại sao người mở ra truyền thừa Long Hoàng lại không phải là đệ tử của mình?
Nếu là đệ tử của mình có cơ duyên như vậy, thì giờ đây người đang nói chuyện vui vẻ với Phủ chủ chính là mình rồi.
Trong Phủ vô cùng náo nhiệt, Trần Châu không ngừng hỏi về Tôn Ngọc. Lăng Kiên cũng không giấu giếm gì, kể tuột hết mọi chuyện từ nhỏ đến lớn của Tôn Ngọc.
Trần Châu lắng nghe, chẳng những không thấy buồn tẻ mà ngược lại còn hân hoan phấn khởi, luôn miệng khen ngợi Tôn Ngọc là hạt giống tốt, sau này Long Phượng Phủ phải dựa vào y và Lăng Kiên rồi, vân vân...
Lăng Kiên cảm thấy an lòng vô cùng, dù bây giờ có phải chết cũng không hối tiếc.
Sự náo nhiệt kéo dài nhiều ngày vẫn chưa bình thường trở lại. Mỗi ngày đều có không ít người tụ tập bên ngoài Long Cốc nhìn xuống đáy Cốc, nhưng chẳng nhìn thấy gì. Long Cốc vốn ngập trong sương mù, quanh năm không thấy nổi ánh mặt trời, thế mà giờ đây lại càng được một chùm kim quang bao phủ. Sóng năng lượng kinh người tản ra từ trong đó khiến mọi người không ai dám tới gần.
Phủ chủ Trần Châu đã thi hành vài biện pháp phòng ngự, phái tất cả các quân tinh nhuệ trong Long Phượng Phủ bao vây nhiều vòng quanh Long Cốc, để tránh việc Tôn Ngọc đang tiếp nhận truyền thừa lại bị người khác quấy rầy.
Ngày này rồi ngày khác trôi qua, mọi người mỏi cổ ngóng trông mãi vẫn không thấy Tôn Ngọc trở ra từ Long Cốc, không khỏi lo lắng.
...
Trong thế giới được bao phủ bởi biển năng lượng màu vàng đó, Dương Khai bày lò đan nhỏ của hắn ra, hí hoáy cho đủ loại dược liệu vào trong, dùng Hồn Hỏa Luyện Thể để luyện chế đan dược, tinh luyện tay nghề và nhận thức đối với thuật luyện đan.
Hiện tại, hắn chỉ còn cách Luyện Đan Sư Thánh Cấp một bước nữa thôi. Chờ ở đây cũng rỗi rãi, hắn bèn bắt tay vào luyện đan.
Tôn Ngọc bị cuốn vào trận phong ba này, có vẻ y cũng là một người chăm chỉ. Ở cạnh Dương Khai được hai ba ngày, sau khi biết hiện giờ tạm thời không thể rời khỏi đây được, y bèn khoanh chân ngồi thẳng xuống tu luyện.
Thứ năng lượng màu vàng nơi đây nồng đậm cực kỳ, nhưng lạ là không phải thuộc tính dương mà mang một cảm giác uy nghiêm thần thánh.
Dương Khai không chắc chắn được đây rốt cuộc là dạng năng lượng gì, nhưng dùng để tu luyện lại không vấn đề gì cả.
Hơn nữa, trong năng lượng màu vàng này chất chứa uy năng vô cùng khủng khiếp, Tôn Ngọc chỉ cần hấp thu một chút là đã đủ để dùng cả đời.
Một người tu luyện, một người luyện đan, hai người không can thiệp lẫn nhau, ngày tháng trôi qua rất nhanh.
Dương Khai cũng không phải lo lắng về nguyên liệu dùng luyện đan. Lúc rời Cửu Thiên Thánh Địa, hắn đã quét sạch kho của Thánh Địa, cất tất cả nguyên liệu trong kho vào không gian Hắc Thư, cũng đủ để hắn tiêu xài một thời gian.
Ngày nọ, Dương Khai vừa mới luyện chế ra một viên Thánh Cấp Đan, liền phát hiện Tôn Ngọc đã kết thúc việc tu luyện, đang ngồi một bên, mắt nhìn chăm chăm vào động tác trên tay hắn.
- Nhìn có hiểu không? Dương Khai khẽ mỉm cười.
Tôn Ngọc thành thật lắc đầu, hồ nghi nói: - Tiền bối thủ pháp luyện đan rất kỳ quái, không giống với những người ta từng gặp trước kia.
- Kỳ quái như thế nào?
Dương Khai hỏi.
- Tiền bối không dùng Chân Nguyên... Trước kia ta thấy người ta luyện đan thì Chân Nguyên sôi sục, hao phí cực nhanh, nhưng Tiền bối luyện đan hình như căn bản không dùng đến Chân Nguyên, hơn nữa tốc độ cũng nhanh hơn so với họ. Tiền bối luyện chế được đan dược phẩm cấp gì vậy? Huyền Cấp Đan phải không?
Nghe vậy, Dương Khai mặt tối sầm, thầm nghĩ tiểu tử này không biết nhìn hàng. Hắn vất vả lắm mới luyện chế ra được một viên Thánh Cấp Đan, vậy mà trong mắt tiểu tử này lại biến thành một viên Huyền Cấp Đan không đáng giá.
Tôn Ngọc thấy vậy bèn ngạc nhiên: - Không phải là Linh Cấp Đan đấy chứ?
- Coi như vậy đi. Dương Khai cũng không muốn giải thích nhiều với y.
- Tiền bối thật lợi hại... Một viên Linh Cấp Đan mà chỉ cần một hai canh giờ đã luyện chế được. Nếu đám Luyện Đan Sư của Phủ ta mà biết, chắc sẽ xấu hổ chết mất.
Con người ở đời ai chẳng thích nghe lời mật ngọt. Dù Dương Khai đã trải qua nhiều sóng to gió lớn, nhưng nghe Tôn Ngọc nói vậy cũng không khỏi đắc ý, huống hồ tiểu tử này còn có vẻ thực sự sùng bái hắn.
- Sao không tu luyện nữa? Dương Khai cất Thánh Cấp Đan vào rồi hỏi.
Tôn Ngọc mếu mặt:
- Năng lượng ở đây ta không hấp thu nổi... Không biết tại sao lại như vậy, hơn nữa hai viên Tinh Thạch mang theo bên mình cũng dùng hết rồi.
Dương Khai khẽ gật đầu, biết y không nói dối. Năng lượng nơi này tuy có thể dùng để tu luyện, nhưng công lực của Tôn Ngọc vẫn còn quá thấp.
Nhíu mày quan sát y, Dương Khai đột nhiên hỏi: - Ngươi có khao khát sức mạnh không?
Tôn Ngọc ngẩn ra một lúc, rồi nghiêm nghị gật đầu.
- Tại sao lại khao khát sức mạnh?
- Ta là nam nhân mà.
Tôn Ngọc tỏ vẻ mặt "đó là lẽ đương nhiên". - Đương nhiên phải khao khát sức mạnh rồi. Hơn nữa, sau này ta nhất định sẽ gặp được người con gái mình thích, nếu không có sức mạnh sao có thể bảo vệ cho nàng?
Dương Khai bật cười: - Nói hay lắm! Là nam nhân đều có khát vọng sức mạnh, không cần bất cứ lý do nào.
Tôn Ngọc gãi đầu, nhìn Dương Khai khó hiểu.
Dương Khai bỗng nhiên nghiêm mặt lại, trầm giọng nói: - Tiểu tử, ta với ngươi làm một vụ giao dịch nhé?
- Tiền bối đề cao ta quá rồi. Tiền bối có gì cần sai bảo cứ nói thẳng, Tôn Ngọc làm được thì nhất định sẽ giúp. Tôn Ngọc luống cuống nói.
Dương Khai lắc đầu, kiên quyết giữ ý: - Ta chỉ muốn làm một vụ giao dịch với ngươi thôi.
Tôn Ngọc cũng nghiêm mặt lại, y ý thức được Dương Khai có thể sẽ nói với mình việc đại sự gì đó. Sau một lúc trầm ngâm, y nói: - Xin nhận sự ưu ái của Tiền bối, Tiền bối nói đi!
- Ngươi muốn có sức mạnh, ta có thể cho ngươi sức mạnh! Dương Khai nhếch miệng cười. - Tuy nhiên ngươi phải đáp ứng một yêu cầu của ta... Ừm, đợi đến khi chúng ta rời khỏi nơi này, ngươi trở về Long Phượng Phủ, không được tiết lộ chuyện liên quan đến ta.
Tôn Ngọc ngạc nhiên: - Tại sao?
- Không tại sao cả. Dương Khai lắc đầu: - Cứ nghe ta là được.
- Nhưng Tiền bối, nếu Tiền bối có thể mở được cấm chế ở đây, vậy thì nhất định là có quan hệ với sư môn... Hơn nữa, Phủ chủ cũng đã chờ cả đời rồi...
- Tạm thời không muốn cho bọn họ biết chuyện của ta. Sau này có thời gian thì ta sẽ đi gặp Phủ chủ các ngươi. Dương Khai thuận miệng đáp.
Cục diện rối rắm của Cửu Thiên Thánh Địa Dương Khai còn chưa lo xong, nếu lại dính vào Long Phượng Phủ, chỉ e là cả đời cũng không được yên ổn.
Có điều, trong Phượng Sào có cất giấu truyền thừa của Phượng Hậu, sau này nhất định phải dẫn Tô Nhan tới nơi này một chuyến.
Hiện giờ chắc chắn người của Long Phượng Phủ cho rằng Tôn Ngọc đã mở ra cấm chế này. Giúp tăng sức mạnh cho Tôn Ngọc cũng là cách để giấu giếm sự thật, điều kiện tiên quyết là Tôn Ngọc không được hé nửa lời.
Về tiểu tử này, Dương Khai cũng khá thích y, hắn không đành lòng giết y để diệt khẩu.
Với tài nguyên có trong tay, Dương Khai muốn bồi dưỡng một người thực sự rất đơn giản. Cho dù tư chất Tôn Ngọc có bình thường, hắn cũng có thể làm thay da đổi thịt, huống chi tiểu tử này tu luyện công pháp thuộc tính giống Dương Khai, như thế thì lại càng hiếm có.
Tôn Ngọc chỉ cần gật đầu là có thể có được cơ duyên kỳ diệu mà người khác khó có thể tưởng tượng được.
Nghĩ hồi lâu, Tôn Ngọc mới nói: - Tuy ta không biết tại sao Tiền bối phải làm như vậy, nhưng chắc chắn là có lý do của mình. Tiền bối chắc chắn sẽ không làm điều gì nguy hại đến Long Phượng Phủ của bọn ta chứ?
- Đương nhiên là không rồi. Dương Khai bật cười.
- Vậy thì được, ta đồng ý không tiết lộ sự tồn tại của Tiền bối!
- Tiểu tử thức thời lắm. Dương Khai gật đầu hài lòng.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe