Vẻ mặt như thể chắc chắn sẽ ăn tươi nuốt sống bọn chúng của Tôn Ngọc khiến năm vị Siêu Phàm Cảnh của U Hàn Động Thiên không tài nào hiểu nổi.
Tuy tiểu tử này đã vượt qua một đại cảnh giới trong vòng hai năm, nhưng dù sao cũng chỉ là Thần Du Cảnh tầng bảy, đối đầu với năm người bọn họ thì tuyệt không có đường sống.
Nhưng tại sao hắn lại không hề sợ hãi chút nào? Thậm chí còn nhìn bọn họ bằng ánh mắt như mèo vờn chuột.
Chần chừ một thoáng, gã trung niên cầm đầu quát lên:
- Tiểu tử thối giả thần giả quỷ, ta muốn xem ngươi làm thế nào giết được bọn ta!
Vừa dứt lời, y vung tay, quát lớn:
- Bắt tiểu tử này lại, giết lão già kia đi!
Bốn tên sau lưng y lập tức hành động, thân hình mỗi kẻ lóe lên như chớp, nháy mắt đã ập đến trước mặt hai thầy trò Lăng Kiên.
Một tên lao về phía Tôn Ngọc hòng tóm lấy y, ba tên còn lại xông đến chỗ Lăng Kiên, không chút nương tay, muốn một chiêu lấy mạng lão.
Lăng Kiên thậm chí còn không kịp phản ứng, đòn tấn công của ba tên kia đã ập đến, lão hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh, trong đầu thầm kêu một tiếng: “Thôi rồi!”
Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng quỷ dị đã xảy ra.
Bốn kẻ xông tới, bất kể là tên Siêu Phàm Cảnh định tóm Tôn Ngọc, hay ba tên tấn công Lăng Kiên, đều như thể trúng phải định thân chú, động tác đột ngột khựng lại. Gương mặt bọn chúng lộ vẻ thống khổ tột cùng, hai tay ôm chặt lấy đầu, ngã lăn ra đất mà gào thét thảm thiết.
Lực lượng thần thức trong thức hải của bọn chúng bỗng nhiên bùng phát tán loạn, dường như có một đòn công kích vô hình nào đó đang phá hủy thần thức của chúng.
Gã trung niên cầm đầu nheo mắt, lớn tiếng quát hỏi.
Nhưng không có bất kỳ lời đáp lại nào.
Chưa đầy năm hơi thở, bốn tên đó đã không còn động tĩnh, tất cả đều nằm cứng đờ trên mặt đất, sinh khí tiêu tan, chết không nhắm mắt.
Lăng Kiên kinh ngạc nhìn tất cả, tròng mắt như sắp lồi cả ra ngoài.
Tôn Ngọc thở hổn hển, tâm thần vẫn chưa thể bình ổn lại. Vừa rồi, tên Siêu Phàm Cảnh của U Hàn Động Thiên đó đã nắm được cánh tay y, không ngờ biến cố lại xảy ra ngay tức khắc.
Tôn Ngọc mừng rỡ nhìn quanh bốn phía, y biết, tất cả nhất định là do vị Dương tiền bối kia ra tay.
Không hổ là cao nhân!
Bốn tên Siêu Phàm Cảnh khiến hai thầy trò họ bó tay chịu trói lại chết một cách mờ ám như vậy, hơn nữa nhìn thần thái của gã trung niên kia, có thể thấy rõ y cũng không phát hiện ra bất cứ manh mối gì.
Tôn Ngọc bình tĩnh lại, nở nụ cười gian trá nhìn gã trung niên.
Bắt gặp ánh mắt của y, gã trung niên bất giác lùi lại mấy bước, toàn thân tỏa ra một luồng hàn khí thấu xương.
- Tiểu tử, là ngươi làm sao? – Y vẫn có chút không tin, run giọng hỏi.
- Với một kẻ sắp chết, ta có cần phải trả lời không? – Tôn Ngọc vẻ mặt ung dung, vươn một ngón tay, chỉ về phía gã trung niên.
Gã trung niên sợ hãi tột độ, hú lên một tiếng quái dị, triệu ra bí bảo hộ thân rồi vắt giò lên cổ bỏ chạy.
Hắn căn bản không biết tên thiếu niên họ Tôn này đã giở trò quỷ gì, bốn đồng bọn có công lực tương đương với hắn đã chết bất đắc kỳ tử, nếu còn nán lại, người chết tiếp theo chắc chắn sẽ là hắn.
Truyền thừa Long Hoàng lại quỷ dị khó lường đến vậy sao?
Bất kể thế nào, cũng phải mang tin tức này báo cho hai vị tiền bối Nhập Thánh Cảnh trong tông môn, để các ngài còn biết mà phòng bị.
- Chết đi! – Tôn Ngọc quát chói tai.
Ngay sau tiếng hét của y, gã trung niên đã chạy được mấy chục trượng bỗng gào lên thảm thiết. Giống hệt bốn tên kia, y đưa hai tay ôm đầu, ngã nhào xuống đất, trượt đi một đoạn rất xa. Đến khi dừng lại, y cũng đã hồn lìa khỏi xác, hai tròng mắt tối sầm.
Năm vị Siêu Phàm Cảnh cứ thế mà chết, Tôn Ngọc cũng kích động đến mức mặt ửng hồng, nhìn quanh quất tứ phía, vẻ mặt như muốn được khen ngợi.
- Làm tốt lắm, cứ diễn như vậy tiếp đi. – Trong đầu quả nhiên vang lên giọng nói của Dương tiền bối, Tôn Ngọc lập tức lòng đầy hăng hái, chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy khí lực, hận không thể lập tức bay đến U Hàn Động Thiên để đại sát tứ phương.
- Tiểu tử thối... – Lăng Kiên môi run run không ngừng, sắc mặt có chút tái nhợt, nói năng lộn xộn:
- Con... con vừa giết năm Siêu Phàm Cảnh?
Cho tới lúc này, Lăng Kiên vẫn không dám tin, sự thật trước mắt thật sự quá mờ ảo, quá vô lý.
Lão còn nhớ rõ, hai năm trước đệ tử của mình còn đánh không lại một võ giả đồng cấp, vậy mà hai năm sau, y chỉ giơ tay nhấc chân đã giải quyết được năm cường địch mà ngay cả lão cũng không dám động vào.
Lăng Kiên bỗng có cảm giác rối loạn như đang ở trong mộng.
- Không phải đâu sư phụ, đó là công lao của truyền thừa Long Hoàng. – Tôn Ngọc không đành lòng lừa gạt sư phụ, khéo léo đáp lời.
Lăng Kiên ngơ ngác một lúc, rồi bật khóc nức nở:
- Ông trời có mắt, ông trời thật sự có mắt!
- Sư phụ, chúng ta không đi Song Tử Các nữa, con muốn đi tìm Phủ chủ, giúp tông môn hóa giải mối nguy này!
- Vậy à... – Sau khi chứng kiến bản lĩnh quái lạ của Tôn Ngọc, Lăng Kiên cũng không còn kiên quyết như trước, chỉ có chút lo lắng: – Bên đó có hai Nhập Thánh Cảnh, tuy Phủ chủ có thể đối phó với một người, nhưng còn con...
- Yên tâm đi sư phụ, con biết chừng mực! – Tôn Ngọc vẻ mặt chắc chắn, nửa vô tình nửa cố ý liếc nhìn xung quanh. Tuy không nhìn thấy Dương Khai, nhưng y biết, vị Dương tiền bối đó chắc chắn đang ẩn nấp ngay bên cạnh mình.
Tôn Ngọc không còn chút sợ hãi nào nữa!
- Được. Ta đi cùng con, phía Phủ chủ để ta giải thích. Tông môn gặp nạn, chúng ta thân là đệ tử tông môn, quả thật không nên lâm trận bỏ chạy! – Lăng Kiên cũng bị đồ đệ của mình khơi dậy ý chí chiến đấu, khí thế dâng trào.
Hai thầy trò dắt tay nhau bay về phía trận đại chiến đang nổ ra.
...
Cách đó ba mươi dặm, giữa không trung, từng đám võ giả đang chiến đấu kịch liệt, liên tục có người bị thương, tử vong, thi thể rơi thẳng xuống đất.
Hào quang từ bí bảo và võ kỹ ngập trời, khắc họa sự thảm khốc của chiến trường.
Long Phượng Phủ và U Hàn Động Thiên kết thù kết oán đã lâu, lần này U Hàn Động Thiên có chuẩn bị mà đến, hơn nữa số lượng Nhập Thánh Cảnh còn nhiều hơn một người, lẽ dĩ nhiên đã chiếm được tiên cơ.
Khai chiến mới chỉ nửa canh giờ mà Long Phượng Phủ đã tổn thất nghiêm trọng.
Phủ chủ Trần Châu và Dư Đình Y hợp lực giao chiến cùng hai vị Nhập Thánh Cảnh của đối phương, trên người cũng đã có nhiều vết thương, sức mạnh tiêu hao cực lớn.
Nếu không e ngại việc Trần Châu liều chết phản kháng, có lẽ hai vị Nhập Thánh Cảnh của U Hàn Động Thiên đã sớm hạ sát thủ rồi.
- Bách Kính Sơ, Nghiêm Chấp, hôm nay nếu các ngươi không tiêu diệt được Long Phượng Phủ của ta, sớm muộn gì cũng có ngày ta giết sạch các ngươi! – Trần Châu quát chói tai, thanh âm cuồn cuộn như sấm, vang vọng tận chân trời, đầy vẻ bất cam, phẫn nộ và bất lực.
Dư Đình Y đứng sóng vai với y, thở hồng hộc, đôi gò bồng đào nhấp nhô lên xuống, dưới bụng còn có vết máu đỏ sẫm. Nàng chỉ có tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh, trong trận đại chiến cấp độ này, quả thật nàng không chịu nổi.
Có điều do cùng Trần Châu tu luyện song tu công pháp, nên nếu hai người hợp lực chiến đấu, sẽ tăng cường sức mạnh cho Trần Châu.
Nàng không thể không ra trận, không có nàng, một mình Trần Châu sẽ chẳng làm nên chuyện gì.
Bách Kính Sơ và Nghiêm Chấp của U Hàn Động Thiên liếc nhìn nhau, nhảy ra khỏi vòng chiến, cười ha hả:
- Trần Châu, hôm nay bọn ta đã đến đây, thì sẽ làm như ngươi muốn, tiêu diệt Long Phượng Phủ, ngươi không cần phải lo lắng chuyện này. Còn về việc ngươi muốn giết hết bọn ta, e là ngươi không có cơ hội đó đâu.
Trần Châu lau vết máu nơi khóe miệng, cười khẩy, quát:
- Truyền thừa Long Hoàng đã xuất hiện, Long Hoàng Phượng Hậu sẽ lại trở về, họ sẽ báo thù rửa hận cho Long Phượng Phủ ta!
- Truyền thừa Long Hoàng?
Nghiêm Chấp cười hì hì, vẻ mặt cợt nhả:
- Ở Long Cốc ấy hả? Không biết mấy tên thuộc hạ của ta đã tới chưa, xem thời gian thì hẳn là tới rồi. Chỉ sợ truyền nhân Long Hoàng của các ngươi giờ này đã rơi vào tay thuộc hạ của ta rồi. Yên tâm đi, truyền nhân Long Hoàng của các ngươi, ta sẽ giúp ngươi bồi dưỡng.
- Ừ, nhất định sẽ không bạc đãi hắn. Nghe nói truyền nhân Long Hoàng còn cần tìm một truyền nhân Phượng Hậu, U Hàn Động Thiên ta mỹ nữ vô số, đến đó, chỉ sợ tiểu tử đấy sẽ lưu luyến quên cả đường về ấy chứ.
Hai người một xướng một họa, thần thái nhạo báng, khiến sắc mặt Trần Châu đột nhiên thay đổi, tâm trạng như rơi xuống vực thẳm.
Ở Long Cốc, chỉ còn lại một mình Lăng Kiên bảo vệ, với công lực của lão, căn bản không thể ngăn cản cao thủ nào quá lợi hại. Nếu thật sự là như thế, e là Long Phượng Phủ thật sự không còn cơ hội quật khởi nữa rồi.
- Đê tiện! – Trần Châu cắn răng mắng.
Nghiêm Chấp bỗng chớp mắt, thần thức tinh thuần đột nhiên phóng ra từ trong thức hải, nhắm thẳng về phía Dư Đình Y bên cạnh Trần Châu.
Bị mấy lời nói của hai người này làm nhiễu loạn tâm trí, Trần Châu không kịp phòng bị, đến lúc phản ứng lại thì Dư Đình Y đã trúng chiêu.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Dư Đình Y như bị một lực lượng khổng lồ đánh trúng, thân hình mảnh mai bay ngược ra mười mấy trượng, sắc mặt trắng bệch, rơi thẳng xuống.
Trần Châu trợn trừng mắt, đang định lao đến cứu thì Bách Kính Sơ đã chặn lại, giọng châm chọc:
- Thiếu nữ nhân của mình, ta xem ngươi lấy cái gì mà đấu với ta!
Công pháp song tu của Long Phượng Phủ không hề tầm thường, một đôi nam nữ song tu ở cạnh nhau, công lực sẽ mạnh lên không ít. Cho nên Nghiêm Chấp mới nhân cơ hội ra chiêu đả thương Dư Đình Y, không có nàng ở bên cạnh, hai người bọn họ chẳng ai sợ Trần Châu.
Vừa nói, y vừa tung chiêu nhắm vào Trần Châu, năng lượng kịch liệt bùng phát, tràng diện vô cùng nóng bỏng.
Nghiêm Chấp thần sắc lạnh lùng, không nhúng tay vào, mà lao về phía Dư Đình Y, sát khí sục sôi trong mắt, rõ ràng y muốn thừa cơ hội này giết chết nàng.
- Cút ngay! – Trần Châu thấy bạn đời của mình gặp nguy, lập tức nổi giận, cây quạt hương bồ bí bảo bay ra, từng trận cuồng phong nổi lên, giữa cuồng phong, hàng vạn lưỡi gió vần vũ, mỗi một luồng gió đều sắc bén như đao.
- Trần Châu, ngươi xong đời rồi, đừng có ngoan cố chống cự nữa, hãy tận mắt nhìn nữ nhân của mình chết như thế nào, rồi tuẫn táng cùng ả luôn đi! – Bách Kính Sơ không chút sợ sệt, xuất ra một bí bảo hình chung đỉnh. Bí bảo này phóng ra từng hồi âm thanh huyền diệu, hình thành một guồng sóng xung kích chặn đứng cơn đao gió, miệng không ngừng buông lời kích động Trần Châu, khiến y hoang mang.
Trong chốc lát, Nghiêm Chấp đã đuổi kịp Dư Đình Y đang bị thương nặng, y cười gian xảo, một chưởng đánh vào đầu nàng, không chút nương tay.
Chính vào lúc này, một bí bảo hình Ngân Diệp bỗng lao đến, Ngân Diệp quay cuồng, thình lình biến lớn, bao bọc lấy Dư Đình Y.
Nghiêm Chấp đấm vào Ngân Diệp, nhưng lại như đá chìm đáy biển, một chưởng đánh ra căn bản không có cảm giác đánh trúng thực thể.
Ngược lại, Ngân Diệp đó lóe ra từng tầng hào quang, làn sóng năng lượng nồng đậm như thực chất dội ngược trở lại, ào một tiếng hất văng Nghiêm Chấp.
Ngân Diệp bao lấy Dư Đình Y, bay thẳng vào trong Long Phượng Phủ rồi mất dạng.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Trần Châu đang lo lắng thót tim không khỏi thở phào một hơi, đồng thời nhíu mày, không biết là vị cao nhân nào đã ra tay cứu giúp.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn