Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 840: CHƯƠNG 838: LONG HOÀNG CHI UY

Thần niệm quét qua, không ai phát hiện dấu hiệu cường nhân Nhập Thánh Cảnh xuất hiện. Giữa lúc mọi người còn đang ngơ ngác, Ngân Diệp bao bọc Dư Đình Y bay vào Long Phượng Phủ lại đột ngột bay trở về, hóa thành một dải ngân quang rực rỡ, chắn ngang trước mặt một già một trẻ.

Dải ngân quang ấy trong suốt, tản ra những luồng năng lượng dị thường, ẩn chứa uy năng cực lớn.

Bách Kính Sơ và Nghiêm Chấp của U Hàn Động Thiên nheo mắt lại, nghi hoặc nhìn cặp một già một trẻ này. Họ nhận ra hai người đột nhiên xông vào chiến trường có công lực căn bản chẳng đáng nhắc tới.

Lão già chỉ là Siêu Phàm Nhất Tầng Cảnh, trông như đã gần đất xa trời, căn bản không thể tung ra bao nhiêu sức lực. Thiếu niên kia thoạt nhìn thần thái sáng láng, tràn đầy sức sống, nhưng cũng chỉ là Thần Du Cảnh Thất Tầng mà thôi, thậm chí còn không bằng lão già kia.

Hai người như vậy, Bách Kính Sơ và Nghiêm Chấp chẳng thèm để vào mắt, nhưng dải ngân quang chắn ngang trước mặt họ lại vô cùng đáng chú ý. Dù sao vừa rồi chính bí bảo này đã cứu mạng Dư Đình Y trong lúc nguy nan. Nghiêm Chấp, kẻ tấn công Dư Đình Y, biết rõ bí bảo này quỷ dị và cường đại.

Tối thiểu, nó cũng là một Bí Bảo Thánh Cấp Trung Phẩm!

Đó là đẳng cấp khiến ngay cả Nghiêm Chấp cũng phải đỏ mắt thèm muốn. U Hàn Động Thiên tuy cũng có Bí Bảo Thánh Cấp, nhưng chỉ là Thánh Cấp Hạ Phẩm. Y và Bách Kính mỗi người một món, cũng phải bỏ ra cái giá cực lớn để cầu xin người khác luyện chế. Để luyện chế hai món bí bảo này, Bách Kính Sơ và Nghiêm Chấp gần như vét sạch tài nguyên của U Hàn Động Thiên, đến tận hôm nay vẫn chưa khôi phục được nguyên khí.

Hai người này rốt cuộc có lai lịch gì? Tu vi chẳng đáng kể mà lại có thể sử dụng bí bảo mạnh mẽ đến thế, thật sự quái đản.

Trong lúc Bách Kính Sơ và Nghiêm Chấp còn đang nghi hoặc, Trần Châu nheo mắt lại, thất thanh kêu khẽ: - Tôn Ngọc?

Y liếc mắt một cái liền nhận ra thiếu niên đó chính là đệ tử hai năm trước tiến vào Long Cốc, còn người bên cạnh rõ ràng chính là Lăng Kiên, thủ hộ Long Cốc. Hai thầy trò này trở ra từ Long Cốc thì thôi đi, nhưng sao lại còn lao vào chiến trường?

Trần Châu hốt hoảng. Vốn đang lo lắng cho thương thế của Dư Đình Y, nay lại thấy Tôn Ngọc xuất hiện ngay trước mặt cường địch, động tác trên tay y trong phút chốc loạn hết cả lên. Bách Kính Sơ liền chớp lấy thời cơ, sử dụng thủ pháp tinh diệu để áp chế y.

- Tôn Ngọc? Nghiêm Chấp đảo mắt, lẩm bẩm: - Nghe nói người tiến vào Long Cốc cũng tên là Tôn Ngọc... Tiểu tử, có phải là ngươi không?

- Lão thất phu, là ta thì sao? Tôn Ngọc dửng dưng, chẳng những sảng khoái thừa nhận mà còn mắng Nghiêm Chấp một câu.

Nghiêm Chấp không hề tức giận, ngược lại hai mắt tỏa sáng, cười lớn nói: - Ha ha, đúng là có chí tìm kiếm không thấy, vô tình gặp lại chẳng tốn công. Lão phu còn hơi lo mấy tên kia tìm không được ngươi, ai ngờ ngươi lại tự dâng mạng tới, quá tốt, quá tốt!

- Ngươi nói năm tên Siêu Phàm Cảnh đã tới Long Cốc sao? Tôn Ngọc khẽ cười nhạt.

- Làm sao ngươi biết? Nghiêm Chấp mi mắt co rụt lại, mơ hồ cảm thấy có gì đó bất ổn. Đối mặt với cao thủ như mình, mà tên thiếu niên này lại tỏ ra quá đỗi bình tĩnh. Lão già Siêu Phàm Nhất Tầng Cảnh bên cạnh y còn run như cầy sấy, rõ ràng không chịu nổi sức ép từ Nghiêm Chấp.

- Dĩ nhiên là ta biết. Tôn Ngọc cười ha hả: - Bởi vì chúng đã chết cả rồi... Chết trong tay ta!

- Chết trong tay ngươi? Nghiêm Chấp trợn tròn mắt, lắc đầu bĩu môi nói: - Tiểu tử ăn nói xằng bậy! Ngươi cho là lão phu sẽ tin ngươi sao? Trước khi cuồng ngôn cũng nên xem lại bản thân mình, đúng là ấu trĩ!

Năm Siêu Phàm Cảnh, công lực không hề yếu, làm sao có thể bị một thiếu niên Thần Du Cảnh Thất Tầng giết chết? Tuy nói món bí bảo chắn trước mặt bọn họ có chút cổ quái, nhưng Nghiêm Chấp tuyệt đối không tin Tôn Ngọc có bản lĩnh này.

- Tin hay không không quan trọng, kế tiếp đó chính là ngươi rồi. Tôn Ngọc hừ lạnh.

- Tiểu tử này... Nghiêm Chấp không kìm nổi bật cười. - Chớ chọc giận lão phu, không tốt cho ngươi đâu. Tuy lão phu sẽ không giết ngươi, nhưng vẫn có thể cho ngươi nếm mùi đau khổ. Ngươi hãy ngoan ngoãn thức thời, tự mình qua đây, miễn cho lão phu phải động thủ!

Những lời này lọt vào tai Trần Châu đang giao đấu với Bách Kính Sơ, khiến y tức giận đến mức muốn thổ huyết, quát lên: - Lăng Kiên, lão già hồ đồ này! Sao ngươi lại dẫn Tôn Ngọc tới đây hả? Y đã dùng hết toàn lực, cũng chỉ có thể giằng co được một lúc mà thôi. Nghiêm Chấp gần như không ai có thể ngăn cản. Tôn Ngọc xuất hiện ngay trước mặt hắn, còn có kết quả tốt đẹp nào nữa đây? Đây là hy vọng cuối cùng của Long Phượng Phủ, Lăng Kiên đúng là không biết nặng nhẹ!

- Phủ chủ không cần phải lo lắng! Lăng Kiên khúm núm không dám trả lời, Tôn Ngọc lại dõng dạc hô lên. - Hôm nay đệ tử dám đến, tức là đã có mười phần nắm chắc! U Hàn Động Thiên dám xâm phạm Long Phượng Phủ ta, nhất định phải bắt bọn chúng trả một cái giá máu, để chúng biết Long Phượng Phủ ta không phải dễ ức hiếp như vậy! Vừa nói, ánh mắt linh hoạt, sắc bén của y đã chĩa thẳng về phía Nghiêm Chấp:

- Lão thất phu, ngươi là người đầu tiên!

Tôn Ngọc tuổi trẻ khí thịnh, tin tưởng Dương Khai, nên lời lẽ mạnh mẽ, thần thái chắc chắn. Giọng nói y truyền ra, tất cả võ giả đang chiến đấu nhất tề dừng lại, quay đầu nhìn về phía này.

Một lát sau, đám người U Hàn Động Thiên phá lên cười rộ, tiếng cười xen lẫn khinh miệt và giễu cợt. Ngược lại, người của Long Phượng Phủ thì xấu hổ vô cùng. Hình như ai cũng nghĩ tên thiếu niên phe mình này không biết trời cao đất rộng.

Nghiêm Chấp cũng bật cười, gác tay sau lưng nói: - Tiểu tử, ta muốn xem ngươi bắt ta trả cái giá đó như thế nào. Lão phu sẽ đứng nguyên tại đây, hai người các ngươi có thể cùng tấn công.

- Ha ha, vừa rồi năm tên Siêu Phàm Cảnh đó cũng đã nói tương tự, sau đó... chúng liền chết hết. Tôn Ngọc cười u ám.

Vừa dứt lời, tiếng rồng gầm cao vút bỗng nhiên vang rền, một chùm kim quang kinh người bùng nổ, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời.

Tất cả võ giả dưới Nhập Thánh Cảnh trong phút chốc đều mù lòa hai mắt, đồng thời cảm giác được một áp lực kinh người từ trên trời giáng xuống, đến mức họ không dám thở dốc, sợ rằng chỉ cần một động tác nhỏ thôi cũng sẽ tan xương nát thịt ngay lập tức.

Nghiêm Chấp đối mặt với Tôn Ngọc, khoảnh khắc trước còn tỏ ra khinh bạc, ngay sau đó liền sắc mặt đột biến. Trong kim mang chói mắt đó, y dường như nhìn thấy một vật thể khổng lồ đang lao thẳng về phía mình. Không dám chần chừ, y vội vàng ngưng tụ sức mạnh, che chắn phía trước, đồng thời triệu hồi ra một Bí Bảo phòng ngự Linh Cấp Trung Phẩm. Nếu không làm như vậy, y sợ mình sẽ bị giết chết ngay tức khắc.

Ầm...

Đất rung núi chuyển, một trận sóng khí năng lượng cuồng bạo quét ra tứ phía, cây cối lay động, mây gió biến đổi vô định.

Nghiêm Chấp kêu lên một tiếng trầm đục, thân thể bay ngược ra như con diều giấy. Khoảnh khắc đó, y cảm giác như người mình bị một cỗ lực đạo vô cùng lớn va chạm chính diện. Sức mạnh phòng ngự trước người trong phút chốc sụp đổ, ngay sau đó Bí Bảo Linh Cấp Trung Phẩm kia tựa hồ cũng truyền đến thanh âm vỡ tan. Cúi đầu nhìn lại, bí bảo của y quả nhiên đã mất linh tính, nhất định phải sửa chữa mới có thể tiếp tục sử dụng.

Cái gì vậy? Một kích mà đã phá hủy được Bí Bảo phòng ngự Linh Cấp Trung Phẩm của mình ư!

Kim quang dần dần tản đi, Nghiêm Chấp cuối cùng cũng thấy rõ vật thể tấn công mình. Mi mắt co rụt lại, y sững sờ đứng tại chỗ.

Giữa không trung, một con Cự Long màu hoàng kim dài mấy chục trượng lạnh lùng nhìn y với cặp mắt to như chuông đồng. Cặp mắt đó lộ vẻ khinh miệt và coi thường. Dưới ánh nhìn chăm chú của nó, Nghiêm Chấp bất giác bỗng có cảm giác chỉ muốn độn thổ cho xong.

Cự Long màu hoàng kim bề ngoài to lớn, một lớp vảy rồng ánh vàng rực rỡ bao trùm thân thể, uy vũ vô cùng, cứng cáp như thành đồng vách sắt, dường như bất cứ đòn tấn công nào cũng không thể chạm tới nó. Long trảo vô cùng sắc bén, lóe ra từng tia hàn quang, đó là thứ móng vuốt mà người ta không thể hoài nghi việc nó có thể dễ dàng xé rách bí bảo đẳng cấp cao.

- Năng lượng biến hình? Nghiêm Chấp nhướn mày, song lại nhanh chóng bác bỏ suy đoán của chính y.

Con Cự Long hoàng kim trước mắt này quá chân thực, chân thực đến mức không thể nào là do Chân Nguyên hội tụ thành. Nói cách khác, nó là một con Rồng thật sự! Theo truyền thuyết, vương giả trong giới Yêu Tộc có thể trưởng thành đến Bậc Chín!

Nghiêm Chấp từng nghe qua, Yêu Tộc có vài vị Đại Tôn, bản thân đều là Yêu Thú Bậc Tám đỉnh phong. Trong đó, có một hai vị Đại Tôn trong cơ thể mang Huyết Thống Chân Long, cho nên mới đạt tới trình độ cao như vậy. Với Yêu Tộc mà nói, Huyết Thống Chân Long là huyết thống cao quý nhất. Hai vị Đại Tôn đó nhờ vào huyết thống này mà có thể tu luyện tới Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh. Nhưng trước mắt Nghiêm Chấp hiện giờ, lại xuất hiện một con Chân Long. Đây chính là Yêu Hoàng Bậc Chín trong truyền thuyết, đã vượt qua sức mạnh tối cao trong thiên hạ này.

Cảm nhận được năng lượng nóng rực tản mát từ trong cơ thể Cự Long hoàng kim đó, Nghiêm Chấp bỗng thấy ớn lạnh cả người.

Nghiêm Chấp đứng sững sờ tại chỗ. Lăng Kiên, người dẫn Tôn Ngọc đến, cũng ngớ người ra, toàn thân không ngừng run cầm cập, hết lần này đến lần khác đưa tay lên lau cặp mắt đục ngầu, như để xem được rõ ràng hơn, xác nhận trước mắt mình không phải là ảo giác. Đến cả Tôn Ngọc, cũng kích động ra mặt, y phấn khởi vô cùng, đôi mắt đầy sự sùng bái tột độ.

- Long Hoàng chi uy! Bên kia, Trần Châu không kìm nổi quát khẽ, thất thần nhìn Cự Long hoàng kim. Y không thể nào tin nổi có một ngày mình còn có thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy, càng không thể tin được Tôn Ngọc lại có thể làm được đến mức này.

Hai năm trước, tên đệ tử này còn không có tiếng tăm gì, chỉ là Chân Nguyên Cảnh Thất Tầng. Tuy đã xác nhận y chiếm được Truyền Thừa Long Hoàng, nhưng Trần Châu nghĩ cho dù y có an toàn trở ra, Long Phượng Phủ cũng phải tận tâm tận lực bồi dưỡng y vài thập niên, y mới thực sự mạnh lên được. Chẳng ai ngờ, Tôn Ngọc hôm nay vừa mới xuất quan, đã trực tiếp tìm tới đối trận với một vị Nhập Thánh Cảnh, hơn nữa còn khiến Long Hoàng chi uy tái hiện.

Trần Châu không kìm nổi cười phá lên. Y nghĩ dù bây giờ mình có chết đi, thì cũng là một cái chết có ý nghĩa, không phụ lòng tổ tông.

Bách Kính Sơ cũng chẳng còn lòng dạ nào để truy kích Trần Châu nữa. Y đứng sững sờ giữa không trung nhìn Cự Long hoàng kim, cảm giác hoảng sợ dồn dập kéo đến tận sâu trong nội tâm.

Tất cả các võ giả đang chiến đấu đều dừng lại, nhìn vào cảnh tượng kinh sợ này. Cảm giác khủng hoảng và bất an nhanh chóng lan tràn ra như thủy triều, tất cả võ giả của U Hàn Động Thiên đều như ngã vào hầm băng, cảm thấy khắp cả người lạnh thấu xương.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!