Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 847: CHƯƠNG 845: TIỂU TỬ VÓC DÁNG KHÔNG TỆ NHỈ.

- Tổ sư, người làm thế nào để về tới đây? – Dương Khai không khỏi tò mò.

Sở Lăng Tiêu cười ha hả:

- Là cơ duyên may mắn thôi, ở bên chỗ con có một nơi gọi là U Minh Sơn đúng không?

Dương Khai gật đầu, đó là cấm địa của Đại Hán, là nơi mà hắn từng lưu lạc. Tại đó, hắn còn đặt chân đến một Tiểu Huyền Giới và xảy ra vài chuyện với đám người Tử Mạch của Thiên Lang Quốc.

Bởi vậy hắn nhớ rất rõ.

- Ở nơi này, ta đã tìm được một thông đạo hư không, sau khi vào đó, ta đã trở lại Thông Huyền đại lục.

Dương Khai sáng rực hai mắt.

Ở U Minh Sơn cũng có thông đạo hư không nối với bên này sao? Điều này hắn lại không hề hay biết, sở dĩ hắn có thể đến được nơi này là vì nghe theo chỉ thị của Mộng Vô Nhai, tìm đến cấm địa của Thiên Lang Quốc - Phế Thổ.

Ở đó cũng có một thông đạo hư không.

Mà trong địa mạch của Trung Đô cũng có.

Nói cách khác, giữa thế giới ở Trung Đô và Thông Huyền đại lục tồn tại rất nhiều mối liên kết vô hình, chỉ là hiếm có người phát hiện ra mà thôi.

Ngược lại, mối liên kết giữa Thông Huyền đại lục và thế giới bên Trung Đô cũng sẽ không hề ít.

Đàm luận với Sở Lăng Tiêu một hồi, Dương Khai không có được thông tin mình muốn, nhưng hắn đã khẳng định được một chuyện, chỉ cần kiên nhẫn tìm kiếm, nhất định có thể tìm được con đường thông về Trung Đô.

Việc này không thể vội vã trong một chốc, dù sao thì hiện tại hắn cũng chưa có khả năng an trí cho những thân bằng hảo hữu đó, càng không có đủ sức mạnh để có thể bảo vệ họ.

Xem ra, những huyền bí của thần thông xé rách không gian này chỉ có thể tự mình chậm rãi tìm tòi.

Từ biệt Sở Lăng Tiêu, trở về Khởi Tú phong, Dương Khai thông báo cho Phi Vũ sư thúc một tiếng, sau đó lập tức bắt đầu bế quan.

Hắn vừa mới đột phá đến Siêu Phàm tam tầng cảnh, tất phải mất một thời gian để củng cố tu vi bản thân, vừa vặn mượn cơ hội này tìm hiểu bí ẩn của năng lực xé rách không gian.

Vẫn là gian mật thất trên Khởi Tú phong, cả mật thất được tạo nên từ tinh thạch, linh khí kinh người, giá trị vô cùng xa xỉ. Năm đó Dương Khai từng bế quan luyện đan ở đây, nay muốn mượn tiếp, Phi Vũ tất nhiên đồng ý ngay.

Sau khi đóng cửa mật thất, Dương Khai vung tay lên, hư không bỗng nhiên nứt ra một khe hở đen kịt, trong đó chỉ có hỗn độn hư vô, tản mác ra từng luồng khí tức năng lượng quỷ dị, kinh hãi vô cùng.

Hiện tại Dương Khai thi triển khả năng xé rách không gian này đã đạt đến trình độ tùy tâm sở dục, rất đỗi thuần thục.

Dương Khai lao mình vào trong hư không tăm tối, khe hở nhanh chóng khép lại, chôn vùi mọi dấu vết của chính mình.

Cảm giác mất trọng lực lại kéo đến, Dương Khai bình tĩnh khoanh chân ngồi giữa hư không loạn lưu, vừa vận công pháp củng cố tu vi, vừa phóng thần niệm, điều tra quỹ tích của chúng.

Hắn luôn có cảm giác, bí ẩn của hư không nằm chính trong những dòng loạn lưu này, sở dĩ không ai có thể khám phá ra là vì chúng quá nguy hiểm.

Kể cả là cường nhân Nhập Thánh Cảnh đến đây cũng chưa chắc có thể chống đỡ được những dòng loạn lưu này, chỉ sợ chẳng được mấy chốc thì thân xác sẽ bị hủy hoại, thần hồn tan rã.

Song Dương Khai lại không sợ chút nào, cơ thể hắn dũng mãnh, thần thức đặc biệt, về điểm này thì hắn rõ ràng đã chiếm ưu thế rất lớn.

Thần niệm hóa thành ngàn vạn sợi, bám vào loạn lưu, xuôi theo dòng chảy của chúng để tìm ra quy luật bên trong.

Dương Khai không nóng vội, tâm tình vững vàng.

Thời gian trôi qua, dần dần hắn tựa hồ cảm thấy được một chút quy luật, rồi lại không nắm được điểm mấu chốt, buộc phải tập trung hơn.

Bỗng nhiên, loạn lưu trong cả hư không trở nên bất định, Dương Khai rùng mình, vội vàng thu hồi thần niệm. Nhìn quanh quất, hắn kinh ngạc phát hiện khoảng không này hỗn loạn vô cùng, một luồng năng lượng cuồng bạo xen lẫn khí tức hủy diệt từ bốn phương tám hướng cuốn tới.

Lại gặp phải bão hư không rồi!

Trước đây khi Dương Khai thử nghiệm xé rách không gian, thường xuyên gặp phải chuyện này, không khác gì khi ở Tinh Không vậy, lực tinh không hội tụ tới một mức nhất định sẽ hình thành bão tinh không.

Trong khe nứt hư không này cũng tồn tại một hiện tượng do lực hư không hội tụ, gọi là bão hư không.

Đó là kết quả tất yếu khi lượng biến dẫn đến chất biến.

Mỗi lần gặp phải hiện tượng này, Dương Khai phải tạm lánh đi. Lần này khi phát giác ra, hắn lập tức có ý nghĩ phải rời khỏi đây, nhưng rất nhanh, hắn bình tĩnh lại, nhíu mày suy nghĩ.

Lần trước trong Tinh Không hắn đã gặp bão tinh không, mang lại cho hắn lợi ích không nhỏ, đột phá thẳng lên đến Siêu Phàm Cảnh. Nếu giờ nán lại thử cảm thụ sự huyền bí trong bão hư không, nói không chừng có thể lột trần bí mật của việc xé rách không gian!

Vừa nảy ra ý này xong, Dương Khai cũng không vội rời đi nữa, hắn lẳng lặng ngồi giữa những loạn lưu hư không, âm thầm ngưng tụ sức mạnh, sẵn sàng nghênh đón uy năng hủy thiên diệt địa.

Ngay sau đó, năng lượng cuồng bạo lập tức nuốt trọn lấy hắn.

Chỉ trong một cái nháy mắt, y phục trên người Dương Khai tức thì hóa thành tro bụi, trên thân thể cường tráng chằng chịt những vết thương, cơ hồ không có một tấc nào là nguyên vẹn.

Dương Khai không khỏi biến sắc.

Tuy hắn biết rõ năng lượng nơi này quỷ dị và mức độ gây thương tích hơn hẳn lực tinh không, nhưng hóa ra hắn vẫn đánh giá hơi thấp.

Vội vàng bộc phát hết sức mạnh bản thân, tiếp nhận sự hủy diệt như phong ba bão táp đó.

Da thịt nứt toác, máu chảy đầm đìa, thoạt nhìn qua, cả người Dương Khai như bị lột mất một lớp da. Da thịt đẫm máu lấp lóe kim quang, không ngừng co bóp, từng luồng sức mạnh nhỏ bé tràn vào người Dương Khai qua hàng trăm triệu lỗ chân lông.

Thần sắc chấn động, Dương Khai vứt bỏ cơn đau đớn qua một bên, vội vàng dụng tâm cảm thụ.

Những sức mạnh này chính là lực hư không, là căn cứ để hắn phá giải năng lực xé rách không gian.

Lực hư không mỗi lúc thêm mãnh liệt, dần dần ngay cả Dương Khai cũng không chịu đựng nổi, một cảm giác hoảng loạn như sắp bị xé thành trăm mảnh bất giác nảy sinh.

Hơn nữa, dường như do lực hư không mà ngũ quan cũng trở nên mờ ảo, không chân thực.

Rõ ràng hai chân hai tay hắn ở ngay trước mắt, nhưng vì không gian nhiễu loạn gấp khúc, khiến Dương Khai nhầm rằng tứ chi muốn phân tán ra nhiều góc.

Không dám chần chừ, Dương Khai liền khẽ quát một tiếng:

- Nhập ma!

Ma khí đen kịt nồng nặc cuồn cuộn tuôn ra từ trong Ngạo Cốt Kim Thân, hóa thành từng đường Ma văn tinh xảo quỷ dị trùm lên thân thể Dương Khai, khắc sâu vào huyết nhục của hắn, sau đó ẩn vào trong đó.

Lực khí huyết sôi sục điên cuồng, khí thế và khí tức cũng thăng hoa dữ dội.

Cơn đau và cảm giác bị hủy hoại vốn không thể hứng chịu nổi, thoáng cái đã dịu đi hẳn.

Khẽ thở phào một hơi, hắn rộng mở thể xác và tinh thần nghênh đón lực hư không bộc phát, để cho những sức mạnh đó in dấu vào từng ngóc ngách trong cơ thể mình, dùng thân thể để ghi nhớ.

Thời gian chưa bao giờ trôi chậm như thế, nhưng dần dần, Dương Khai phát hiện cảnh vật trước mắt mình như đã có một vài thay đổi nhỏ bé.

Những dòng hư không loạn lưu vốn không thể khống chế, hiện giờ kiểm tra lại, Dương Khai phát hiện rõ quy luật của chúng, phất tay thôi mà những hư không loạn lưu đó cũng bắt đầu lưu động theo chỉ thị của hắn.

Dương Khai nhếch miệng cười, tiếp tục duy trì trạng thái này, không ngừng tìm tòi những điều huyền diệu thông qua lực hư không tràn vào người hắn.

Rất lâu sau đó, bão hư không cuối cùng đã đi qua, tất cả đã gió êm sóng lặng.

Dương Khai chậm rãi mở mắt ra, ngạc nhiên phát hiện, vốn là một khoảng hư vô hỗn độn trong khe nứt, giờ phút này lại xuất hiện thêm nhiều đốm sáng huỳnh quang, lấp lánh như bầu trời đầy sao, đẹp đến lạ thường.

Thần niệm chạm đến, mỗi một đốm huỳnh quang đó đều truyền lại một luồng tin tức tinh diệu.

Dương Khai nhíu mày lại, cẩn thận điều tra, dần dần hắn đã nắm được điểm mấu chốt, trong lòng phấn chấn không thôi.

Tập trung nhìn vào một đốm sáng trong số đó, hình ảnh một ngọn núi hùng vĩ khắc vào tâm thức hắn. Ngọn núi này cao tới mấy trăm nhận, xung quanh là những ngọn núi khác nằm san sát, và trên một góc ngọn núi này, lại có một thác nước đổ nghiêng, phía sau thác nước che lấp một sơn động.

Cảm giác vô cùng kỳ diệu, tựa như cả người Dương Khai đang lơ lửng ở giữa không trung, quan sát ngọn núi quen thuộc này.

Khởi Tú phong!

Chính là ngọn núi sở hữu của Phi Vũ sư thúc, và cũng là nơi hắn đang bế quan tu luyện.

Vươn tay ra xé không gian, Dương Khai chui ra từ đó.

Mắt hắn hoa lên, đợi đến khi định thần lại, hắn đã ở giữa một khu rừng, cây cối bốn phía chập chờn, xung quanh chim hót hoa nở, bên tai còn có thể nghe được tiếng thác đổ.

Dương Khai vội vã bay vút lên trên bầu trời, quan sát phía dưới.

Một lát sau, hắn không kìm được bật cười lớn!

Cảnh tượng nhìn xuống từ trên cao này không khác gì cảnh tượng hắn đã nhìn thấy qua đốm sáng trong khe nứt không gian.

- Thì ra là thế! – Dương Khai gật đầu lia lịa, kích động ngửa mặt lên trời thét dài.

Cho đến hôm nay, cuối cùng thì hắn đã chính thức nắm được bí mật của thuật xé rách không gian, không còn như trước kia, chỉ có thể tùy tiện xuất hiện ở một nơi nào đó trong phạm vi vài trăm dặm.

Hắn hiện tại chỉ cần muốn là có thể xác định chính xác phương hướng và vị trí mình muốn đi.

Dùng thân thể ghi nhớ bí ẩn của lực hư không quả nhiên hữu hiệu vô cùng.

Nếu sớm biết phương pháp này khả thi, Dương Khai đã làm từ lâu rồi, sao mãi đến giờ mới lĩnh ngộ được chân lý của bí thuật này?

Trên sườn núi, một bóng người nhanh như chớp lao về phía này, dường như bị tiếng cười của Dương Khai kinh động, đến xem thử có chuyện gì.

Khi đến gần, mới thấy được Dương Khai đứng giữa không trung, Phi Vũ không khỏi lộ thần sắc cổ quái, đưa tay lên trán, ngước mắt nhìn lên, gọi lớn:

- Tiểu sư điệt, không phải ngươi đang bế quan sao? Sao lại chạy ra đây?

Nghe thấy giọng bà, Dương Khai vội vàng phi thân xuống, cười hì hì:

- Hôm nay xuất quan, nên ra ngoài dạo một lát.

- Xuất quan?

Phi Vũ nhíu chặt mày.

- Sao ta không nhìn thấy?

Bà luôn ở trong động, không hề nhìn thấy Dương Khai trở ra từ trong mật thất, ắt phải hồ nghi khó hiểu.

- Chắc tại sư thúc không để ý thôi. – Dương Khai thuận miệng ứng phó.

Phi Vũ cũng không hỏi nhiều hơn nữa, chỉ nhìn hắn từ trên xuống dưới bằng ánh mắt xem xét, nhoẻn miệng cười:

- Tiểu sư điệt, ngươi không thấy bản thân có gì đó không ổn sao?

- Không ổn ư? – Dương Khai nhíu mày, không biết bà đang nói cái gì.

- Thân hình tiểu tử ngươi cũng không tệ nha... – Phi Vũ tấm tắc, cái cổ trắng nõn dần dần ửng đỏ, đôi mắt thì vẫn không ngừng nhìn từ trên xuống dưới. – Trước đây ngươi mặc y phục, thật đúng là nhìn không ra đấy.

Mặt Dương Khai tối sầm lại, hắn lập tức hiểu ra, thân hình nhoáng lên, nhảy ùm xuống hồ nước sâu dưới chân thác.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!