Đằng sau lưng truyền đến tiếng cười khanh khách như chuông bạc của sư thúc Phi Vũ, nghe vô cùng phóng túng.
Dương Khai xấu hổ tột cùng. Vừa rồi hắn chỉ mải đắm chìm trong việc lĩnh ngộ chân lý của bí thuật xé rách không gian, đến nỗi y phục trên người đã tan thành tro bụi giữa cơn bão hư không mà cũng không hề hay biết.
Chẳng trách ánh mắt sư thúc Phi Vũ nhìn mình lại có chút kỳ lạ.
Ngoi đầu lên từ dưới đầm nước, hắn gạt nước trên mặt, nói lớn:
- Sư thúc, lần sau có chuyện thế này người có thể nói sớm một tiếng cho sư điệt được không?
Phi Vũ ló đầu ra từ phía trên thác nước, cười ngặt nghẽo:
- Có sao đâu, sư thúc lớn tuổi hơn ngươi nhiều, có gì mà phải xấu hổ chứ?
Dương Khai càng rúc sâu xuống nước, chỉ để lộ ra hai mắt.
Đối với vị sư thúc này, hắn chỉ đành bó tay. Bởi vì vai vế của nàng cao hơn hắn, nếu đổi lại là nữ nhân khác trêu chọc hắn như vậy, Dương Khai đã sớm cho họ biết tay, để họ hiểu rằng có những nam nhân không thể tùy tiện trêu đùa.
Nhưng đối phương lại là sư thúc của hắn.
- Có điều rốt cuộc ngươi bế quan kiểu gì mà vết thương chồng chất như vậy? – Phi Vũ nghiêm mặt lại, ân cần hỏi.
Vừa rồi bà thấy rõ ràng, trên da thịt lõa lồ của Dương Khai, có nhiều vết máu đã khô, hiển nhiên là do chảy quá nhiều máu.
- Không cẩn thận nên mới thành ra thế này. – Dương Khai uể oải đáp.
Xác định hắn không có gì đáng ngại, Phi Vũ mới yên tâm, lại cười đùa một lúc rồi mới xuống núi.
Dương Khai tắm dưới đầm một lúc lâu, sau đó lấy ra một bộ quần áo mới toanh mặc vào.
Quay trở lại sơn động, Phi Vũ cứ cười tủm tỉm, làm Dương Khai xấu hổ chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.
- Đúng rồi, ngươi có muốn đi gặp Đỗ lão không? Lúc ngươi không trở lại, lão ấy thường xuyên nhờ Mễ Na tới dò la tin tức của ngươi, xem ra Đỗ lão rất quan tâm ngươi đấy. – Phi Vũ bỗng nhiên nói.
- Vâng, nên đi gặp một chuyến. – Dương Khai gật đầu. – Dù sao cũng đang rảnh rỗi, sư điệt qua đó luôn đây.
- Ừ, đi sớm về sớm! – Phi Vũ khoát tay, biết Dương Khai có chút câu nệ trước mặt mình, nên cũng không ngăn cản hắn.
- Có thể sư điệt sẽ ở lại đó một thời gian, có vài vấn đề về thuật luyện đan muốn thỉnh giáo Đỗ lão.
Phi Vũ liếc mắt nhìn hắn, cười cợt nhả:
- Tùy ngươi, đừng có đi ròng rã mấy năm không về như lần trước là được!
Bà cho rằng Dương Khai đang tìm cớ để tạm thời lánh đi, nhưng kỳ thực hắn đúng là có chuyện về thuật luyện đan muốn thỉnh giáo Đỗ lão.
Hiện nay, tay nghề luyện đan của hắn đã đạt trình độ khá cao, không thua kém Đỗ Vạn là bao. Lại phối hợp thêm linh trận tuyệt diệu mà hắn nắm giữ, chỉ riêng về phương diện luyện chế đan dược, hắn cũng không hề thua kém Đỗ Vạn.
Nhưng dù gì thì Đỗ Vạn cũng đã bôn ba trong lĩnh vực này nhiều năm, ít nhiều gì cũng có những tâm đắc và kinh nghiệm của riêng mình.
Những điều này đều cần đến sự tích lũy và lắng đọng của thời gian, là thứ mà Dương Khai không thể nào có được, như thế đủ thấy chúng vô cùng quý giá.
Muốn giải phóng tộc Cổ Ma khỏi Tiểu Huyền Giới, thuật luyện đan của Dương Khai vẫn còn thiếu một chút lão luyện. Hắn muốn trong thời gian ngắn nhất nâng cao thuật luyện đan của mình, sau đó đi Tuyết Sơn phóng thích tộc Cổ Ma.
Có tộc Cổ Ma làm sức mạnh và chỗ dựa, Dương Khai có thể làm được rất nhiều việc mà một mình hắn không thể làm nổi.
Từ biệt Phi Vũ, Dương Khai rời khỏi Thiên Tiêu Tông, bay thẳng về phía Cự Thạch Thành.
Sau hai canh giờ, hắn đã đến nơi.
Khi tới đây, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện, tòa thành này hình như náo nhiệt hơn hẳn lúc trước, người lui tới có rất nhiều võ giả đến từ bên ngoài, cũng không biết đang làm gì trong đó.
Dương Khai lắc đầu, không để ý nữa, trực tiếp đi về hướng Hiệp hội Đan sư.
Bước đến trước Hiệp hội Đan sư, Dương Khai vừa đi vào, một tiểu cô nương liền hầm hập xông tới. Trông nàng mới chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, đầu thắt hai bím tóc đuôi ngựa, dáng vẻ ngây thơ sáng sủa.
Tuổi còn quá nhỏ, cơ thể chưa phát triển đầy đủ, nhưng cũng có thể nhìn ra là một tiểu mỹ nhân, trước ngực như hai chiếc bánh bao nhỏ nhắn, trông vô cùng đáng yêu.
Tiểu cô nương đó xộc thẳng tới trước mặt Dương Khai, dang hai tay ngăn cản hắn, ngước lên nói:
- Ngươi là ai, sao dám tùy tiện xông vào đây?
Dương Khai ngạc nhiên, nhìn nàng từ trên xuống dưới, phát hiện tu vi của tiểu nha đầu này cũng không tầm thường, cao hơn Tôn Ngọc của Long Phượng Phủ lúc trước một bậc, đã là Chân Nguyên Cảnh cửu tầng.
- Ngươi là ai? – Dương Khai hỏi lại.
Trong Hiệp hội Đan sư chỉ có ba người mới đúng, Đỗ Vạn, Mễ Na, và sư phụ của Mễ Na là Diệp Hùng.
Từ lúc nào lại có thêm một thiếu nữ nhỏ thế này?
- Ngươi quan tâm ta là ai làm gì? – Đối phương khịt mũi, bất mãn nhìn Dương Khai. – Nơi này là Hiệp hội Đan sư ngươi không biết sao? Hạng tạp nham không được tùy tiện vào.
- Tạp nham... – Dương Khai á khẩu. Tiểu cô nương này tuổi không lớn, người cũng chẳng cao, vậy mà khẩu khí lại không hề nhỏ.
- Hừ, nhà ngươi tới cầu xin Đỗ lão và Diệp sư phụ luyện đan chứ gì? Muốn luyện đan thì một tháng sau hẵng quay lại, công việc của hai vị sư phụ đều kín hết cả rồi. – Thiếu nữ tự cho là thông minh phỏng đoán.
- Bận vậy à? – Dương Khai ngạc nhiên.
- Đương nhiên, trong khoảng thời gian này, người đến cầu xin hai vị đại sư luyện đan nhiều lắm đấy. – Thiếu nữ dương dương tự đắc, như thể mấy người đó đến cầu xin nàng luyện đan vậy, đôi mắt sáng ngời đảo mấy vòng, bỗng nhiên nói: – Nhưng nếu ngươi muốn luyện chế đan dược đẳng cấp không cao, ta có thể giúp ngươi.
- Ngươi cũng biết luyện đan? – Dương Khai nhìn nàng, lập tức cảm thấy thú vị.
- Đương nhiên rồi, ngươi đừng có coi thường người khác, ta là Luyện đan sư Huyền cấp hạ phẩm đấy!
- Ồ? Thế thì giỏi thật. – Dương Khai tán thưởng thành thật. Nàng nhỏ tuổi như vậy đã là Luyện đan sư Huyền cấp hạ phẩm, hơn nữa mấy năm trước hắn cũng chưa từng gặp qua thiếu nữ này, nói cách khác nàng mới tới đây độ năm ba năm là cùng. Chắc là hạt giống tốt để luyện đan mà Đỗ Vạn hoặc Diệp Hùng tìm được ở đâu đó, đưa về bồi dưỡng.
Năm ba năm đã đạt đến Huyền cấp hạ phẩm, tư chất quả thật không tầm thường.
Được Dương Khai tán thưởng, thiếu nữ cười toe toét, ánh mắt nhìn hắn cũng không còn dữ dằn nữa, hì hì nói:
- Thế nào? Ta giúp ngươi luyện đan nhé, xác suất thành công của ta là tám phần đó.
- Tám phần, quá tốt, vậy ngươi muốn lấy thù lao bao nhiêu? – Dương Khai vuốt cằm hỏi.
- Không cần ngươi trả thù lao! – Thiếu nữ liền đáp. – Đỗ lão và Diệp sư phụ bảo, hiện giờ ta nên luyện tập nhiều, cho nên nếu có cơ hội thì phải nắm lấy... Ừm, đương nhiên, nếu ngươi nhất định muốn trả thù lao… người ta cũng không từ chối đâu. Kỳ thực luyện đan rất vất vả, mỗi lần luyện đan, Vũ Nhi đều mệt đến đầm đìa mồ hôi!
Dương Khai cười ha hả:
- Ngươi tên là Vũ Nhi đúng không?
- Ừm.
Dương Khai trầm ngâm một chút, sau đó lấy ra một ít dược liệu Thiên cấp và Huyền cấp trung, hạ phẩm từ trong không gian Hắc Thư đưa cho nàng.
Những dược liệu này cấp bậc không cao, Dương Khai có giữ lại cũng không dùng đến, vừa vặn cho tiểu cô nương này luyện tập, nâng cao tay nghề.
Dương Khai còn nhớ hồi mình bắt đầu học luyện đan, vì thu thập dược liệu mà đã tốn biết bao nhiêu công sức.
Vũ Nhi mắt sáng rực, nhận lấy dược liệu bỏ vào túi Càn Khôn của mình, mặt mày hớn hở.
- Ngươi cứ giúp ta luyện chế một trăm viên Thông Linh Đan là được. – Đưa đủ dược liệu xong, Dương Khai đưa ra yêu cầu.
- Được, nhiều dược liệu như vậy hẳn là đủ. – Vũ Nhi vui sướng nhận lời. – Nhưng một trăm viên thì cần một ít thời gian, một tháng sau ngươi hãy tới tìm ta, đến lúc đó ta sẽ giao đan dược cho ngươi!
- Được. – Dương Khai nghiêm mặt gật đầu, lại lấy ra một ít tinh thạch: – Đây là thù lao của ngươi!
- Trả thật à... – Vũ Nhi khúm núm nhìn Dương Khai, bàn tay nhỏ vân vê vạt váy hoa, muốn nhận nhưng lại ngại, thần sắc ngập ngừng.
- Ngươi luyện đan tốn nhiều sức lực, phải có thù lao mới được.
- Vậy... – Vũ Nhi không khách khí nữa. Nàng vừa nói, vừa nhận lấy số tinh thạch đó, mặt mày rạng rỡ, bỗng cảm thấy gã thanh niên trước mặt này thân thiết hơn Đỗ lão, anh tuấn hơn Diệp sư phụ, liền khua tay nói: – Cứ thế nhé, một tháng sau ngươi tới đây lấy đan dược, ta nhất định sẽ không khiến ngươi thất vọng đâu.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, đưa mắt nhìn theo bóng nàng chạy vụt đi.
Chạy đến góc rẽ, Vũ Nhi đang hưng phấn thì va vào Mễ Na đang đi tới. Mễ Na tay mắt lanh lẹ, tóm nàng lại, quở:
- Tiểu nha đầu, cả ngày cứ hấp ta hấp tấp, lấy đâu ra lắm sức vậy?
- Sư tỷ xem này! – Vũ Nhi giơ tinh thạch trên tay ra.
Mễ Na sáng rỡ hai mắt, ngạc nhiên nói:
- Ở đâu ra nhiều tinh thạch vậy?
- Trong túi Càn Khôn vẫn còn nữa, người đó cho muội hơn hai mươi khối!
- Ai cho muội? – Mễ Na không khỏi chau mày.
- Một gã nam nhân muốn muội giúp hắn luyện chế một trăm viên Thông Linh Đan, rồi cho muội số tinh thạch này coi như trả thù lao.
- Một trăm viên? – Mễ Na kinh ngạc. – Hắn cần nhiều Thông Linh Đan như vậy làm gì? Hơn nữa còn giao cho muội luyện chế?
- Đúng vậy! Dược liệu đều đang nằm hết trong túi Càn Khôn của muội đây này.
Mễ Na nghiêm mặt, khẽ hừ:
- Lòng người khó lường! Người này hoặc là kẻ mù, hoặc là có mưu đồ! Hắn còn ở trong hiệp hội không?
- Không biết… Mới vừa rồi thì vẫn còn. – Vũ Nhi nhìn Mễ Na, không hiểu tại sao sư tỷ lại có vẻ không vui.
- Để ta đi xem. – Mễ Na nói xong liền chạy ra ngoài.
Sư muội nàng tuổi còn quá nhỏ, vẫn đang trong quá trình học thuật luyện đan. Nếu người nọ thật sự muốn thỉnh cầu luyện đan, bất luận thế nào cũng sẽ không nhờ Vũ Nhi, vì trông nàng không đáng tin cậy.
Bản năng của Mễ Na mách bảo, tên nam nhân đó đang ôm mục đích khác để tiếp cận Vũ Nhi.
Hung hăng lao tới, nàng thề độc phải cho tên đó biết tay, để hắn biết người của Hiệp hội Đan sư không phải dễ ức hiếp.
Còn chưa tới cửa, nàng liền nhìn thấy một người thong dong bước tới. Bốn mắt nhìn nhau, người nọ cười tủm tỉm chào nàng:
- Mỹ nữ, đã lâu không gặp.
Mễ Na đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn đối phương, một hồi lâu mới có phản ứng, thốt lên:
- Dương Khai!
Vừa nói, nàng vừa phấn khởi lao đến, ngạc nhiên hỏi:
- Cái tên này, cuối cùng cũng chịu về rồi đấy hả?
- Ừm, mới về được một tháng.
- Ta còn tưởng ngươi chết ở bên ngoài rồi chứ. – Mễ Na hậm hực. – Mấy năm nay, cứ cách một thời gian, Đỗ lão lại phái ta đến Thiên Tiêu Tông dò la tin tức của ngươi, nhưng mãi không thu được gì.