Trong Hiệp hội Đan sư, bỗng gặp lại Dương Khai sau nhiều năm xa cách, Mễ Na vui mừng ra mặt.
Nhưng vừa nghĩ tới việc Đỗ lão luôn canh cánh trong lòng về hắn, nàng lại ghét đến ngứa răng, vì tên này mà không biết nàng đã phải chạy qua Thiên Tiêu Tông bao nhiêu lần, đến mức sắp san bằng ngọn núi bên đó đến nơi rồi.
- Chẳng phải ta đã đích thân tới đây rồi sao? Dương Khai cười khì khì.
- Coi như ngươi biết điều! Mễ Na khẽ hừ, nhìn Dương Khai, hồ nghi nói: - Vừa rồi người yêu cầu Vũ Nhi luyện đan... đừng nói là ngươi đấy nhé?
- Đúng vậy. Dương Khai gật đầu.
Mễ Na khẽ vỗ ngực thở phào: - Là ngươi thật à, vậy thì không sao rồi, ta còn tưởng gã nào mù mắt muốn nhằm vào Vũ Nhi, đang định giáo huấn hắn một trận đây.
Dương Khai mỉm cười: - Ta thấy hình như cô bé rất cần nguyên liệu để luyện tập, nên mới cho... Trong Hiệp hội Đan sư có một tiểu nha đầu như vậy từ lúc nào thế, sao trước đây ta không thấy?
Mễ Na nghe vậy, vẻ mặt đượm buồn, quay đầu lại nhìn, xác định Vũ Nhi đã đi xa mới thấp giọng nói:
- Là ta và Đỗ lão nhặt về... Nha đầu đáng thương.
- Nhặt về sao? Dương Khai ngạc nhiên.
- Ừ, năm đó bọn ta trên đường từ Phù Vân Thành trở về, đi qua một thôn làng nhỏ, ngôi làng đó bị yêu thú tấn công, tất cả mọi người đều chết hết, chỉ còn một mình nó gào khóc trong đống đổ nát. Đỗ lão không đành lòng bỏ mặc nên đã đưa về Cự Thạch Thành. Lúc đưa nó về đây, nó còn chưa đầy mười tuổi, người gầy trơ xương, cũng không biết nói chuyện, hình như do quá sợ hãi... Ở đây được vài năm thì thành ra thế này, tràn đầy sức sống, cả ngày chạy nhảy khắp nơi, đến ta cũng không bắt kịp.
Dương Khai không khỏi bật cười, gật gù:
- Nhưng hai người đã nhặt được một hạt giống tốt.
- Đúng vậy! Mễ Na hai mắt sáng rực. - Đỗ lão nói Vũ Nhi rất có thiên phú luyện đan, lúc đưa nó về, nó thậm chí còn chưa từng tu luyện bao giờ, nay cảnh giới của nó thì ngươi cũng thấy rồi đấy, Chân Nguyên Cảnh cửu tầng, trình độ luyện đan thì xấp xỉ Huyền cấp. Ta thân là sư tỷ mà cũng thấy áp lực, nếu không cố gắng thêm, e là sẽ bị tiểu nha đầu này vượt qua mất.
Dương Khai cười to: - Chuyện đó chắc còn phải đợi nhiều năm nữa.
- E là chẳng bao lâu đâu...
Mễ Na mếu máo: - Ta vẫn chỉ là một Luyện đan sư Linh cấp hạ phẩm, chỉ cao hơn Vũ Nhi một đại cảnh giới mà thôi, với tốc độ tiến bộ của tiểu nha đầu này, không tới mười năm là có thể vượt qua ta rồi.
Nói xong, Mễ Na bỗng nhiên tò mò nhìn Dương Khai: - Ngươi thì sao? Linh cấp thượng phẩm có tiến bộ gì không?
- Có một chút. Dương Khai sờ mũi, không dám nói thẳng, sợ đả kích Mễ Na.
- Được rồi được rồi, thấy bộ dạng của ngươi là ta biết chắc chắn ngươi đã có thể luyện chế Thánh đan rồi. Bổn cô nương chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, không dám so sánh với hai kẻ quái thai các ngươi!
Mễ Na rầu rĩ, rồi bỗng nhiên lại cười nói: - Không nói chuyện này nữa, vào đi, nếu Đỗ lão biết ngươi tới, nhất định sẽ rất vui.
Dương Khai khẽ gật đầu, đi theo nàng vào trong Hiệp hội Đan sư.
Còn chưa vào đến bên trong, thần sắc Dương Khai khẽ động, hồ nghi nói: - Đỗ lão đang tiếp khách à?
Hắn cảm nhận được khí tức của vài người đang ở trong phòng Đỗ lão, còn thoáng nghe thấy vài tiếng cười. Trong mấy người này, có một người là Đỗ Vạn, còn mấy người khác, tu vi cũng không thấp, đều đạt đến Siêu Phàm Cảnh.
- Đúng vậy.
Mễ Na đáp. - Vừa hay hôm nay có khách.
- Thế thì ta đợi một lát vậy.
- Không cần... Mễ Na cười thần bí. - Ta nghĩ mấy vị khách kia cũng muốn gặp ngươi.
Dương Khai ngạc nhiên, bỗng hiểu ra: - Không lẽ là mấy vị gặp ở Phù Vân Thành?
- Thông minh! Mễ Na nhoẻn miệng cười, lúc này đã tới trước phòng Đỗ Vạn, nàng cất tiếng gọi:
- Đỗ lão, lại có khách đến ạ.
Tiếng cười và cuộc nói chuyện bên trong chợt dừng lại, giọng Đỗ Vạn vọng ra: - Bảo họ hôm khác lại đến, hôm nay lão phu không tiếp khách khác nữa.
- Đỗ lão có chắc không đó ạ? Nếu thật là như vậy, thì con đuổi hắn đi đây. Mễ Na vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Dương Khai.
- Nha đầu này... Đỗ Vạn cười bất đắc dĩ. - Rốt cuộc là ai vậy? Nghe ý của con, vị khách này hình như rất quan trọng.
Không đợi Mễ Na trả lời, Dương Khai cung kính nói: - Đỗ lão, là vãn bối, tiểu tử Dương Khai!
- Dương Khai? Giọng Đỗ Vạn đột nhiên cao vút lên, ngay lập tức một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên, chỉ một lát sau, cửa phòng mở ra, Đỗ Vạn vẻ mặt kinh ngạc, đợi đến khi nhìn thấy Dương Khai, đôi mắt già nua chợt sáng rực lên: - Là ngươi thật à!
Dương Khai mỉm cười gật đầu.
- Mau vào, mau vào! Đỗ Vạn nhiệt tình mời Dương Khai vào. - Ngươi cuối cùng cũng về rồi.
- Bôn ba bên ngoài một thời gian, mới trở lại tông môn cách đây không lâu, nghe nói Đỗ lão nhiều lần phái Mễ Na đến Thiên Tiêu Tông dò la tin tức của tiểu tử, được Đỗ lão quan tâm, tiểu tử vô cùng cảm kích. Dương Khai nghiêm mặt nói.
- Khách sáo rồi, khách sáo rồi, ngươi là thành viên của Hiệp hội Đan sư chúng ta, ta thân là hội trưởng, tất phải quan tâm đến ngươi. Đỗ Vạn cười khà khà, gương mặt già nua tươi như hoa. - Ngươi tới cũng thật đúng lúc, ta và mấy vị lão hữu đang nhắc tới ngươi đây.
Hai người vừa nói vừa đi vào trong phòng.
Trong phòng, mấy lão già có tuổi tác và khí chất tương đồng với Đỗ Vạn đang tò mò ngóng ra.
Đợi Dương Khai xuất hiện, tất cả đều lộ vẻ ngạc nhiên và ngờ vực.
- Ồ, Đỗ Vạn. Một lão già đầu to tai lớn ở phía bên trái kêu lên. - Không đúng, tiểu tử lần trước ta gặp không phải là hắn, có phải lão già nhà ông thấy ta mắt mờ đãng trí, nên tìm bừa một người về lừa ta không đấy?
Lão già này hình như do quá béo, ngồi dưới đất trông không khác một đống thịt, cả người dựa hết vào vách tường, nói xong mấy câu đã thở hồng hộc.
- Đúng vậy... Vóc người thì có chút tương đồng, giọng nói cũng giống, chỉ có tướng mạo là không giống! Một lão già khác ở bên cạnh vừa vuốt râu vừa quan sát Dương Khai.
- Ha ha, hai lão già đần độn, không nhớ năm đó Đỗ Vạn giúp người khác luyện đan, đã có được một món bí bảo thần kỳ sao? Người thứ ba ngồi giữa nhìn ra huyền cơ, cười đắc ý: - Ta nhớ bí bảo đó có thể thay đổi hình dạng và khí tức của một người.
- Nói như vậy... đúng là tiểu tử đó thật? Cái mà năm đó chúng ta nhìn thấy không phải là tướng mạo thật của hắn? Vị thứ tư là một bà lão, cặp mắt sáng ngời, thốt lên kinh ngạc.
- Đúng là tiểu tử, bái kiến các vị đại sư. Dương Khai mỉm cười chắp tay.
- Nào, ngồi xuống rồi nói tiếp. Đỗ Vạn nhiệt tình vẫy tay. - Chúng ta đều lười biếng quen rồi, ngươi đừng quá câu nệ, cứ tự nhiên đi.
Dương Khai nhìn thoáng qua, phát hiện mấy vị đại sư này quả thật đều rất tùy tiện, bên cạnh có bàn ghế không ngồi, lại ngồi bệt dưới đất. Đoán chừng là vì lão già béo quá khổ kia.
Hắn cũng không câu nệ tiểu tiết, bèn ngồi xuống bên cạnh Đỗ Vạn.
Bốn cặp mắt đầy hứng thú nhìn chằm chằm vào hắn, Dương Khai chỉ biết cười gượng.
Hắn còn nhớ rõ, năm đó ở Phù Vân Thành, vì giành giải quán quân của đại hội luyện đan, hắn đã lấy đi vài thứ từ túi Càn Khôn của bốn người này.
- Đỗ Vạn, ông cũng khôn khéo đấy, sớm cho tiểu tử này đeo bí bảo dịch dung, chẳng trách mấy năm nay, bao nhiêu người cầm bức họa của hắn đi dò la mà vẫn không tìm thấy.
Bà lão mỉm cười. - Hóa ra là như vậy.
- Nếu không làm thế, hắn sớm đã gặp phiền phức rồi. Đỗ Vạn mỉm cười. - Mặc dù có vài manh mối hướng về Thiên Tiêu Tông, nhưng bên đó có Sở Lăng Tiêu tọa trấn, nên cũng không có ai dám tới gây chuyện.
Dương Khai ngưng luyện được dược dịch của Thiên Niên Ma Hoa, tất sẽ có người đi dò la tung tích của hắn, hòng đoạt lấy thứ thiên tài địa bảo này từ trong tay hắn.
- Đừng nói là ngay từ đầu ông đã biết, hắn có thể lấy được dược dịch Thiên Niên Ma Hoa đấy nhé?
- Ta chỉ cảm thấy không thể để lộ thân phận trước mặt bao nhiêu người như vậy thôi. Đỗ Vạn cười khà khà. - Không có cân nhắc sâu xa như vậy, nhưng hắn có thể lấy được dược dịch Thiên Niên Ma Hoa, quả thật rất đáng kinh ngạc.
Dứt lời, lão chợt nói: - Phải rồi Dương Khai, giới thiệu với ngươi, vị này là hội trưởng Hiệp hội Đan sư Toái Tinh Thành, Hồng Phương, Luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm!
- Bái kiến Hồng đại sư! Dương Khai cung kính hành lễ.
- Không dám!
Hồng Phương vuốt râu, mỉm cười nói: - Chắc chẳng bao lâu nữa, ngươi có thể đạt tới trình độ như ta rồi, hai chữ đại sư này thôi miễn đi.
Đỗ Vạn mỉm cười, cũng không phản bác, rồi chỉ sang lão béo: - Vị này là hội trưởng Hiệp hội Đan sư Thiểm Quang Thành, Thường Bảo, Luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm! Ừm, Thường huynh ham mê ăn uống, cho nên thân hình mới ra nông nỗi này, ngươi cần phải lấy đó mà làm gương.
Thường Bảo bĩu môi nói: - Ăn uống chính là chuyện tốt đẹp nhất trên đời, Đỗ Vạn nhà ngươi không biết hưởng thụ rồi.
Đỗ Vạn không thèm để ý đến lão, lại chỉ sang một người khác nói:
- Vị này là hội trưởng Hiệp hội Đan sư Tam Xuyên Thành, Hà Phong, Luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm!
Vừa giới thiệu xong, Hà Phong liền xích lại gần, cười hì hì nói: - Tiểu tử, mấy năm trước ta mời ngươi đến Tam Xuyên Thành, ngươi không đồng ý, hôm nay suy nghĩ lại được không?
Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu: - Lão phu có mấy đứa cháu gái xinh đẹp như hoa, tùy ngươi lựa chọn, chọn hết cũng không thành vấn đề, chỉ cần ngươi đồng ý đến Hiệp hội Đan sư Tam Xuyên Thành là được.
- Được đại sư ưu ái, tiểu tử vô cùng cảm kích, nhưng Đỗ lão có ân dẫn dắt với tiểu tử, nên mong đại sư không quở trách, hảo ý của đại sư, tiểu tử đành xin khước từ.
Hà Phong không khỏi trợn mắt, khẽ nói: - Lá gan không nhỏ, chưa có ai dám từ chối thẳng thừng hảo ý của lão phu, tiểu tử thối nhà ngươi được lắm, dăm ba lần khiến lão phu mất mặt!
- Ai bảo ngươi tự rước lấy mất mặt? Đỗ Vạn cười ha hả, lời nói của Dương Khai thẳng thắn chân thành, lão nghe mà vui sướng tột độ, không để ý tới Hà Phong, chuyển hướng sang bà lão kia, mở miệng nói: - Vị này là hội trưởng Hiệp hội Đan sư Phá Nguyệt Thành, Khổng Nhược Vũ, Luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm!
Dương Khai nghiêm mặt, tiếp tục hành lễ.
Đa số những Luyện đan sư và Luyện khí sư đạt đến trình độ cao nhất đều là nam giới, nữ giới thì không hề nhiều, vì nữ tử trời sinh thể chất âm nhu, không phù hợp với dương hỏa cần có khi luyện đan, luyện khí. Nhưng bà lão Khổng Nhược Vũ này có thể chạm đến trình độ Luyện đan sư Thánh cấp hạ phẩm, đã đủ nói lên công sức mà bà đã bỏ ra nhiều hơn hẳn những người khác, tư chất cũng tốt hơn. Nếu như bà là nam nhân, có lẽ thành tựu hiện tại sẽ còn cao hơn nữa.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay