Trong phòng Đỗ Vạn, toàn là những Luyện Đan Sư cùng Thánh Cấp Hạ Phẩm, đội hình hùng hậu đến mức khoa trương.
Cả Thông Huyền Đại Lục, ước chừng không quá hai mươi vị Luyện Đan Sư đạt tới đẳng cấp Thánh Cấp, mỗi một vị đều vang danh khắp chốn, được thiên hạ ngưỡng mộ, mà ở đây, lại có đến năm vị đang tụ tập.
Về phần Luyện Đan Sư Thánh Cấp Trung Phẩm, số lượng càng ít, chỉ có tầm ba đến năm người mà thôi.
Luyện Đan Sư Thánh Cấp Thượng Phẩm, hình như chỉ có một người là Thiên Tàng Lão Nhân Lý Thụy Đại Sư hành tung bí hiểm.
Đỗ Vạn giới thiệu cặn kẽ từng người cho Dương Khai, bốn vị Luyện Đan Đại Sư cũng đều đưa ánh mắt hân hoan tán thưởng hướng về hắn.
Biểu hiện xuất sắc của Dương Khai ở Đại Hội Luyện Đan Phù Vân Thành năm đó, bọn họ nhớ rất rõ, cảm thấy tiểu tử này, chỉ cần thêm thời gian, thành tựu tương lai ắt sẽ vượt xa bọn họ, và coi hắn là niềm hy vọng của giới Luyện Đan Sư.
Mễ Na quay lại, dâng mâm đựng trái cây cùng nước trà, rồi lại lui ra.
Một cuộc hội ngộ giữa các bậc cao nhân thế này, nàng không có tư cách lưu lại, không chỉ nàng, mà ngay cả sư phụ của nàng Diệp Hùng cũng không có mặt tại đây.
Đỗ Vạn chỉ cho riêng mình Dương Khai ở lại, có thể thấy được lão coi trọng Dương Khai đến nhường nào.
Mấy vị Luyện Đan Đại Sư này đều là bằng hữu lâu năm, nói chuyện với nhau không câu nệ, có gì nói nấy, không hề có ý tránh mặt Dương Khai.
Dương Khai cũng im lặng, chỉ điềm tĩnh ngồi một bên lắng nghe, không hề lộ vẻ khó chịu, thi thoảng có người nêu ra một chủ đề thú vị, hắn còn thích thú lắng nghe.
Đàm luận hồi lâu, Đỗ Vạn bỗng nhiên cười mỉm nói: – Mấy vị vượt ngàn dặm đến Cự Thạch Thành này chắc không chỉ là tìm Đỗ mỗ đàm luận chuyện phiếm chứ? Có phải là gặp phải chuyện gì không?
Lời này vừa nói ra, bốn vị Luyện Đan Đại Sư đều thần sắc trở nên ngưng trọng, gật đầu.
Lão bà Khổng Nhược Vũ nói:
– Quả thật có chút chuyện, để Thường Bảo nói đi, là lão ấy phát hiện ra đấy.
Đỗ Vạn đưa mắt nhìn sang Chủ Quản Hiệp Hội Đan Sư Thiểm Quang Thành.
Thường Bảo nghiêm mặt lại, lục lọi trong túi Càn Khôn của lão một hồi rồi lấy ra một tấm da thú rách nát, tấm da thú này vừa nhìn đã biết là đồ cổ, khí tức cổ xưa toát ra từ bên trong lẫn bên ngoài, lão đưa cho Đỗ Vạn nói: – Huynh xem thử cái này.
Đỗ Vạn nhận lấy, cẩn thận mở tấm da thú ra, nhìn vào, không khỏi khẽ ồ lên một tiếng, ánh mắt bắt đầu trở nên chuyên chú.
Nhìn qua nhìn lại, vẻ mặt Đỗ Vạn trở nên kích động và phấn chấn, như thể đã phát hiện ra chuyện gì đó phi phàm.
Thường Bảo giải thích: – Tấm linh trận đồ này do một đệ tử môn hạ của ta đào bới được, giao lại cho ta, Thường mỗ đã tìm hiểu suốt một năm trời, nhưng vẫn không thể phá giải bí mật của nó, bèn tìm đến Hà Phong, người gần Thường mỗ nhất...
Hà Phong cười gượng gạo: – Hà mỗ cũng đành bất lực, nên hai người chúng ta lại đi tìm Hồng huynh cùng Khổng sư tỷ...
– Bọn lão thân đều không thể lý giải, nghe nói Đỗ sư huynh sắp tấn thăng Thánh Cấp Trung Phẩm, liền cùng nhau đến Cự Thạch Thành, để huynh cũng xem thử.
Khổng Nhược Vũ nói.
– Ừm. Đỗ Vạn gật đầu, tỏ ý đã hiểu rồi, cẩn thận quan sát hồi lâu, mới lắc đầu ảm đạm nói: – E rằng các vị phải thất vọng rồi, tấm linh trận đồ này vô cùng phức tạp, thoạt nhìn không giống linh trận được sử dụng trong những năm gần đây, mà lại giống linh trận cổ xưa hơn, vả lại còn rách nát hư hỏng, Đỗ mỗ cũng đành lực bất tòng tâm.
Nghe lão nói như vậy, bốn người này cũng không khỏi lộ rõ vẻ thất vọng.
Bọn họ vốn cũng nghĩ đến đây chỉ để thử thôi, chứ không thực sự tin rằng Đỗ Vạn có thể vén màn bí mật của tấm linh trận đồ này.
Đỗ Vạn cười thần bí nói: – Có điều, tuy lão phu không thể làm gì, nhưng lại biết trong thiên hạ này có một người nhất định biết được công dụng của tấm linh trận đồ này.
– Ai? Bốn người đồng thanh hỏi.
– Thiên Tàng Lão Nhân!
Thường Bảo không khỏi trợn trừng: – Vị Đại Sư này hành tung bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện, làm sao có thể tìm được ngài ấy? Từ khi ta mới học Luyện Đan, vị Đại Sư này đã danh chấn thiên hạ, cho tới bây giờ ta đã là Luyện Đan Sư Thánh Cấp Hạ Phẩm, nhưng chưa từng được diện kiến ngài ấy, đúng là chuyện đáng tiếc của đời người.
Ở đây có năm vị Luyện Đan Đại Sư, có lẽ cũng chỉ Đỗ Vạn đã từng diện kiến Thiên Tàng Lão Nhân.
Nhưng Đỗ Vạn không nói ra, dù sao lão cũng đã qua cái tuổi khoe khoang.
Đỗ Vạn liếc nhìn Dương Khai một cái đầy hàm ý, nói: – Có lẽ ngoại trừ Thiên Tàng Lão Nhân ra, vẫn còn một người có thể giải đáp...
– Đỗ Vạn huynh đừng vòng vo nữa, rốt cuộc là ai, cứ việc nói thẳng đi! Hà Phong bực mình nói.
– Ha ha... Đỗ Vạn cười khan một tiếng.
Dương Khai thấy thế, liền biết lão muốn đưa cho mình xem, Đỗ Vạn luôn nghĩ rằng sau lưng hắn có cao nhân chỉ điểm, hơn nữa còn tin chắc vị cao nhân đó có thể sánh ngang với Thiên Tàng Lão Nhân, chính vì thế, lão mới nhìn hắn với ánh mắt đó.
Đành chịu thua, Dương Khai nói: – Đỗ lão, có thể cho tiểu tử xem thử được không?
Đỗ Vạn lộ rõ vẻ vui mừng, vội vàng đưa tấm da thú cho hắn.
Thường Bảo liền căng thẳng: – Tiểu tử, ngươi phải cẩn thận một chút, đừng có làm hỏng nó, nếu không, ta sẽ bắt ngươi đến Thiểm Quang Thành ngay lập tức!
– Yên tâm đi.
Đỗ Vạn cười khà khà một tiếng, thần sắc ung dung tự tại.
Năm vị Luyện Đan Đại Sư cũng không chú ý nhiều đến Dương Khai, ngoại trừ Đỗ Vạn ra, những người khác đều cho là Dương Khai hiếu kỳ, họ bèn tiếp tục bàn luận về tấm linh trận đồ trên da thú.
Bọn họ đã quan sát nhiều ngày, ắt cũng có một vài kiến giải và quan điểm riêng, tụ họp vào một chỗ, hy vọng có thể tìm ra phương pháp phá giải và sửa chữa tấm linh trận đồ đó.
Dương Khai nhìn tấm linh trận đồ, hồi lâu sau, chân mày khẽ cau lại.
Tấm linh trận đồ này quả thực vô cùng phức tạp, nhìn thì có vẻ là nhiều linh trận được kết hợp lại bằng thủ pháp tinh vi, nhưng lại đầy rườm rà và khó hiểu.
Những linh trận đồ đó khi được tách ra, có phần giống với ghi chép trong Luyện Đan Chân Quyết, nhưng không hoàn toàn tương đồng, hẳn là không cùng niên đại.
Thuật Luyện Đan không ngừng phát triển, linh trận dùng để luyện đan cũng được các Luyện Đan Đại Sư trong thiên hạ khai phá, nghiên cứu, và biến chuyển từng ngày, linh trận được sử dụng trong mỗi một thời đại không giống nhau cũng là chuyện dễ hiểu.
Với nhãn quang hiện tại, Dương Khai tất nhiên có thể nhìn ra những thiếu sót và khiếm khuyết trong tấm linh trận đồ này.
Nhưng so với linh trận sử dụng tức thời mà nói, thì linh trận này tiềm tàng giá trị khổng lồ, một khi phá giải được, có thể mang đến bước tiến lớn cho Thuật Luyện Đan.
Đỗ Vạn hy vọng hắn ra tay, Dương Khai cũng không hề cự tuyệt.
Hắn liền bắt đầu tìm hiểu, vừa đối chiếu với tri thức kế thừa từ Luyện Đan Chân Quyết, vừa sửa chữa và hoàn thiện tấm linh trận đồ cũ nát này trong tâm trí.
Hồi lâu sau, cuối cùng hắn cũng hoàn tất việc sửa chữa.
Lúc này chư vị Luyện Đan Đại Sư im thin thít, hứng thú đều đã bay biến.
Đỗ Vạn liên tục chú ý đến thần sắc của Dương Khai, còn bốn người kia lại mặt mày ủ rũ, bởi vì mấy người bọn họ hợp lực cũng không thể chắp vá toàn bộ linh trận đồ, điều này thật sự khiến họ cảm thấy bị đả kích nặng nề.
– Đã có manh mối rồi sao? Đỗ Vạn đột nhiên hỏi.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu: – Vâng.
Bốn người kia ngớ người, kinh ngạc nhìn sang hắn, Hồng Phương nói: – Đừng nói là ngươi biết cách phá giải bí mật ẩn chứa trong đó đấy chứ?
Hà Phong kêu lên ầm ĩ: – Tiểu tử, chớ có tùy tiện khoác lác, mấy lão già bọn ta đều đã bó tay, làm sao ngươi có thể phá giải được?
– Có phải là khoác lác hay không, nhìn xem sẽ rõ. Đỗ Vạn cười một tiếng.
Dương Khai cũng không nói gì, lấy ra mấy khối ngọc thạch thượng hạng từ không gian Hắc Thư, sau đó nắm chặt trong lòng bàn tay, dùng thần thức làm bút, khắc lên từng khối ngọc thạch.
Một lát sau, hắn đưa ngọc thạch cho Đỗ Vạn: – Sau khi tách ra, mấy linh trận đồ đó sẽ trông như thế này, nhưng mỗi một linh trận rốt cuộc có tác dụng gì, còn phải nghiệm chứng qua Luyện Đan, hy vọng sẽ giúp ích được cho chư vị Đại Sư.
Đỗ Vạn nhận lấy với vẻ mặt nghiêm trang, giữ lại một khối ngọc thạch để kiểm tra, rồi phân mấy khối còn lại cho bốn người kia.
Thấy hai người này đều tỏ ra rất nghiêm túc, mấy người họ cũng không hoài nghi thêm, lần lượt đưa thần niệm vào thăm dò bên trong khối ngọc thạch.
Một lát sau, sắc mặt họ đều thay đổi, lộ rõ vẻ phấn khích.
Mấy khối ngọc thạch chuyền qua chuyền lại trên tay năm người, sau khi xem xét hết linh trận đồ chứa trong đó, họ đều không khỏi thì thào nghẹn ngào: – Thật sự đã phá giải rồi sao?
Mấy linh trận đồ đơn lẻ đó khi kết hợp lại, quả thực sẽ tạo thành trận đồ trên tấm da thú, chẳng những hoàn thiện toàn bộ, mà còn ẩn chứa một chút cấu tứ sáng tạo.
Vấn đề nan giải làm khó mấy vị Luyện Đan Sư Thánh Cấp lại được giải quyết dễ dàng như vậy, khiến họ khó lòng mà chấp nhận được.
– Tiểu tử, làm sao ngươi biết được những điều này? Đây đều là những linh trận đồ đã thất truyền từ lâu, với tuổi của ngươi thì không thể nào có cơ hội học được những thứ này. Hà Phong sững sờ nhìn Dương Khai.
Dương Khai do dự một chút rồi nói: – Không giấu chư vị, kỳ thật tiểu tử từng được Lý lão chỉ điểm, học hỏi từ ngài ấy trong một thời gian.
– Lý lão? Thiên Tàng Lão Nhân? Khổng Nhược Vũ kêu lên thất thanh.
– Không phải chứ?
– Ngươi đã từng gặp vị cao nhân đó sao?
– Gặp ở đâu? Trông ngài ấy như thế nào?
Lúc này họ chẳng còn chút phong phạm cao nhân nào nữa, kêu la nhốn nháo, kích động đến lạ thường.
Dương Khai hướng ánh mắt cầu cứu về phía Đỗ Vạn, Đỗ Vạn liền đằng hắng một tiếng: – Thực ra... Đỗ mỗ cũng đã từng gặp.
– Đỗ Vạn, huynh bớt ba hoa giùm đi! Hà Phong rõ ràng không tin, bĩu môi nói.
– Thật đấy. Đỗ Vạn khẳng định. – Ngay tại Phù Vân Thành, khi đó Lý lão cũng ở đó, chỉ là ngài ấy không để lộ thân phận của mình mà thôi.
– Chư vị còn nhớ ở Đại Hội Luyện Đan, còn có một Luyện Đan Sư trẻ khác ngang ngửa với tiểu tử không? Dương Khai lên tiếng hỏi.
– Nhớ! Hồng Phương hồi tưởng lại. – Ta nhớ lúc đó hắn được mấy vị cao thủ Phủ Thành Chủ bảo vệ... Chuyện này có liên quan tới Lý lão sao?
– Phải, hắn là đệ tử quan môn của Lý lão.
– Cái gì? Đệ tử quan môn?
– Chẳng trách... chẳng trách tuổi còn trẻ, lại có tay nghề Luyện Đan như vậy, lão thân luôn hoài nghi rốt cuộc hắn được vị cao nhân nào bồi dưỡng nữa chứ.
– Tiểu tử đó thật may mắn, được Lý lão nhận vào môn hạ, tiền đồ nhất định bất khả hạn lượng.
Họ xuýt xoa không thôi, hình như đều vô cùng ngưỡng mộ số mệnh của Địch Diệu.
– Sau đó, tiểu tử học tập tại môn hạ Lý lão một thời gian, ừm, những linh trận đồ này đều là học được từ chỗ Lý lão, cho nên tiểu tử mới có thể bổ toàn. Dương Khai giải thích.
– Vậy à... Hà Phong vuốt cằm, xem bộ dáng là đã tin lời Dương Khai nói, ngay cả Đỗ Vạn cũng khẽ gật đầu, mối nghi hoặc trong lòng lão đã biến mất.
Song vừa nghĩ tới việc mình đã từng ở rất gần Lý lão, nhưng lại không hội kiến, bốn người Hà Phong đều ảo não vô cùng, lại ngưỡng mộ vận may của Đỗ Vạn, nghiến răng kèn kẹt một hồi.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay