Trong nhóm người của Nộ Lãng, y là kẻ có thực lực cao nhất, vừa đột phá đến Khí Động cảnh, nguyên khí trong cơ thể đang lúc cuộn trào bất ổn. Võ giả ở cảnh giới này tâm tính rất dễ bị kích động, dễ bị cảm xúc chi phối. Bảy tám tên còn lại đa phần là Thối Thể cảnh, cũng có vài kẻ Khai Nguyên cảnh, nhưng thực lực chẳng đáng là bao, chỉ được cái đông người.
Thực lực của Dương Khai ra sao, dĩ nhiên Nộ Lãng đã nghe nói qua, thế nên y không hề xem Dương Khai ra gì. Chỉ có nữ tử đi cùng Dương Khai là có vẻ không dễ đối phó.
Nhưng ngẫm lại, e rằng nữ tử này cũng chẳng có gì ghê gớm. Dù sao thì nhìn qua tuổi tác cũng không lớn, trong số các đệ tử thành danh của Lăng Tiêu Các dường như không có nàng.
Hơn nữa, nếu thực lực của nàng ta thật sự cao thâm, hà cớ gì phải cưỡi ngựa? Thực lực đạt đến một cảnh giới nhất định, chỉ cần dựa vào cước lực đã nhanh hơn ngựa gấp mấy lần.
Nghĩ đến đây, Nộ Lãng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Y không biết, sở dĩ Hạ Ngưng Thường muốn đi ngựa cũng chỉ vì quan tâm đến Dương Khai mà thôi. Dù sao Dương Khai cũng chỉ mới ở Khai Nguyên cảnh tứ tầng, cước lực làm sao bì được.
Đám đệ tử Phong Vũ Lâu này nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng, men theo dấu vó ngựa mà đuổi theo.
Dương Khai và Hạ Ngưng Thường cũng đang phi nước đại, hoàn toàn không biết sau lưng có hai nhóm người đang bám theo, hơn nữa đều không mang thiện ý.
Hạ Ngưng Thường tuy thực lực không tệ, nhưng dù sao cũng chưa tu luyện ra thần thức, không thể dò xét động tĩnh xung quanh.
Hai người cứ chạy thẳng một mạch, hầu như không nói gì với nhau. Hạ Ngưng Thường đi trước dẫn đường, Dương Khai theo sát phía sau, hai con khoái mã một trước một sau, tung vó chạy băng băng.
Mãi đến khi đêm xuống, hai người mới tìm một nơi có nguồn nước, đốt lửa nghỉ ngơi.
Lấy thực phẩm mua ở Ô Mai Trấn ra nhấm nháp một chút rồi ngồi bên đống lửa tĩnh dưỡng.
Sau một ngày đồng hành, Dương Khai cũng phần nào hiểu được tính cách của vị sư tỷ này. Nàng nhút nhát, e thẹn, nói chưa được mấy câu tai đã đỏ bừng, giọng nói thì lí nhí, cử chỉ khép nép, dường như chẳng có chút tâm cơ nào.
Với tính cách như vậy, Dương Khai cũng ngại chủ động bắt chuyện, sợ làm nàng hoảng sợ.
Kể từ ngày lĩnh ngộ được sự ảo diệu của Ngạo Cốt Kim Thân và võ công thần bí Bất Khuất Chi Ngạo, Dương Khai phát hiện Chân Dương quyết đã có thay đổi đáng kể.
Vận chuyển Chân Dương quyết ở nơi có Dương khí, bản thân có thể hấp thụ Dương khí, ngưng luyện thành Dương dịch.
Còn ở nơi không có Dương khí, cũng có thể vận chuyển Chân Dương quyết, hấp thụ thiên địa linh khí, trải qua sự tôi luyện của Chân Dương quyết trong cơ thể, sau đó để Ngạo Cốt Kim Thân hấp thu.
Rào cản về môi trường tu luyện đã biến mất, đối với Dương Khai mà nói, đây là một tin vui khôn xiết.
Chạy liên tiếp ba ngày, hai người đã đến được một tiểu trấn cách Lăng Tiêu Các cả nghìn dặm. Gửi ngựa trong trấn xong, hai người tìm một khách điếm để tạm nghỉ chân.
Theo lời Hạ Ngưng Thường, lộ trình sắp tới không thể dùng ngựa được nữa, vì phải đi sâu vào trong núi, không thể dắt ngựa theo.
Đêm xuống, khách điếm chìm vào yên tĩnh.
Dương Khai và Hạ Ngưng Thường ở hai phòng cạnh nhau, trong phòng đèn đuốc sáng trưng. Dương Khai đang ngồi tu luyện, còn Hạ Ngưng Thường thì đang suy nghĩ vẩn vơ.
Trong ba ngày đồng hành, hai người nói với nhau chưa quá mười câu, điều này khiến Hạ Ngưng Thường cảm thấy vô cùng áy náy. Dù gì cũng là mình tìm người ta nhờ giúp đỡ, vậy mà lại lạnh nhạt với người ta như vậy, thật tình không phải phép.
Nhưng mỗi lần muốn mở lời với Dương Khai, Hạ Ngưng Thường lại không có đủ dũng khí. Đã quen với việc âm thầm quan sát, nay đột nhiên phải tiếp xúc trực diện, nàng thật không biết nên xử trí thế nào cho phải.
Hơn nữa, vị sư đệ này dường như cũng là người ít nói, nếu mình chủ động bắt chuyện, không biết có khiến hắn chán ghét hay không?
Trong lúc Hạ Ngưng Thường đang chau mày ủ dột, thì bên trong và bên ngoài khách điếm, có hai nhóm người cũng đang lén lút quan sát động tĩnh bên này.
Trong một gian phòng, Long Huy cùng một nhóm tinh nhuệ của Huyết Chiến Bang đang ngồi đó, ánh nến lập lòe chiếu lên gương mặt có chút méo mó của y.
Sau khi đám người Huyết Chiến Bang này biết tin liền đuổi theo, nhưng do xuất phát hơi trễ nên đến hôm nay mới đuổi kịp.
Trầm mặc một lúc, Long Huy đột nhiên nói:
- Văn Đường chủ, khi nào thì chúng ta ra tay? Tên Dương Khai đang ở ngay trong khách điếm này, với thân thủ của Văn Đường chủ, muốn bắt hắn chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Văn Phi Trần là Đường chủ của Huyết Chiến Bang, thực lực Chân Nguyên cảnh ngũ tầng. Do Long Huy nắm được tin tức chính xác nên đã mời vài cao thủ đi cùng, mục đích là để bắt sống Hạ Ngưng Thường.
Nhóm người này ngoài Văn Phi Trần ra, còn có không ít cao thủ Ly Hợp cảnh, khoảng sáu bảy tên. Xem ra, để cho chắc ăn, Long Huy lại một lần nữa khua chiêng gióng trống.
Văn Phi Trần nghe xong thì cười:
- Long thiếu gia, nếu người muốn Văn mỗ ra tay ngay bây giờ cũng được thôi. Nơi đây tuy chỉ là một tiểu trấn, nhưng với thực lực của Văn mỗ, muốn đối phó bọn chúng rất dễ dàng, đảm bảo không kinh động đến xung quanh, càng không để lại chút dấu vết nào.
- Vậy còn chờ gì nữa? - Long Huy háo hức. - Dương Khai phải chết, còn nữ tử đó thì phải bắt sống, nghe nói nàng là một mỹ nữ tuyệt sắc. Hắn đã dám lôi kéo nữ nhân của ta, thì ta sẽ dùng gậy ông đập lưng ông, khiến hắn nếm thử mùi vị nữ nhân của mình bị kẻ khác dòm ngó.
Văn Phi Trần biết rõ bản tính của Long Huy nên cũng không có phản ứng gì, chỉ nói:
- Nhưng Long thiếu gia có từng nghĩ, tại sao chúng lại vượt đường xa đến nơi này chưa?
- Tại sao? - Long Huy trầm giọng hỏi.
Văn Phi Trần trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói:
- Văn mỗ cho rằng, chuyến đi này của chúng ắt có mục đích. Có thể... chúng muốn vào Hắc Phong Sơn để tìm thiên tài địa bảo nào đó!
Long Huy nhíu mày:
- Chuyện đó thì liên quan gì tới chúng ta? Thiên tài địa bảo trong Hắc Phong Sơn nhiều vô số kể, chúng đến đó cũng là chuyện thường, nhưng không phải ai cũng tìm được.
Văn Phi Trần lắc đầu:
- Câu này của Long thiếu gia sai rồi. Từ Lăng Tiêu Các cũng có thể vào Hắc Phong Sơn, nhưng chúng lại cưỡi ngựa vượt nghìn dặm đến đây mới dừng lại. Nếu ta đoán không sai, ngày mai chúng sẽ vào núi. Mục đích của chúng rõ ràng đến thế, vậy thì có thể khẳng định một việc: chúng biết vị trí của vật đó, và cũng chắc chắn sẽ tìm ra. Nếu chúng ta lặng lẽ bám theo sau, đợi chúng tìm được bảo bối đó rồi thì...
Không thể không nói, Văn Phi Trần quan sát vô cùng tỉ mỉ, phân tích cũng rất thấu đáo, không hổ là kẻ từng trải.
Long Huy mắt sáng rực:
- Thì chúng ta có thể ra tay cướp đoạt!
Văn Phi Trần cười:
- Long thiếu gia nói phải. Nhưng nếu Long thiếu gia không đợi được đến lúc chiếm hữu mỹ nhân, thì đêm nay Văn mỗ sẽ ra tay, nhất định sẽ không làm người thất vọng.
Long Huy lưỡng lự, thần sắc bất định.
Văn Phi Trần nói thêm:
- Nhưng nếu đợi thêm vài ngày thì không chỉ mỹ nhân, mà cả bảo bối cũng sẽ nằm trong tay Long thiếu gia. Cứ nghĩ xem, nếu chúng phí công phí sức tìm được món bảo bối đó mà lại bị chúng ta cướp mất, tên Dương Khai đó chắc sẽ tức đến hộc máu mất nhỉ?
Vừa nghe lão nói thế, vẻ lưỡng lự của Long Huy lập tức trở nên kiên định:
- Được, dù sao cũng chạy trời không khỏi nắng, cứ để tên Dương Khai đó sống thêm ít ngày, chúng ta ngồi làm ngư ông đắc lợi!
Văn Phi Trần khẽ cười:
- Nhịn được điều người thường không thể nhịn, Long thiếu gia quả là người làm đại sự, Văn mỗ bái phục!
- Ha ha, Văn Đường chủ quá khen rồi.
Lời tâng bốc này khiến Long Huy khoan khoái vô cùng.