Việc Văn Phi Trần cố gắng nịnh bợ Long Huy tất nhiên có nguyên do sâu xa. Bang chủ Huyết Chiến Bang, Hồ Man, tuy cả đời anh dũng, nhưng tiếc thay trời không phù hộ, không có con trai nối dõi, chỉ sinh được hai cô con gái khuê các như hoa như ngọc.
Theo phỏng đoán của Văn Phi Trần, gia nghiệp Huyết Chiến Bang sớm muộn cũng sẽ rơi vào tay Long gia. Hiện tại y kết thân với vị Long Thiếu Gia này, đợi sau này Long gia chấp chưởng Huyết Chiến Bang, chẳng phải y sẽ được hưởng lợi lớn sao?
Khi bọn họ vừa bàn bạc xong, đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
"Vào đi!" Văn Phi Trần khẽ quát.
Cánh cửa mở ra, một đệ tử Huyết Chiến Bang đang canh gác bên ngoài bước vào, hành lễ với Long Huy rồi ghé tai Văn Phi Trần thầm thì vài câu.
Sắc mặt Văn Phi Trần bỗng trở nên kỳ quái, y lẩm bẩm:
"Thì ra là thế."
Dứt lời, y đưa mắt ra hiệu cho vài người trong phòng, dặn dò:
"Đi, bắt bọn chúng giải qua đây, tuyệt đối không được để chúng làm hỏng đại sự của Long Thiếu Gia."
"Vâng!"
Vài người đáp lại, vội vàng chạy ra ngoài.
"Xảy ra chuyện gì?" Long Huy hỏi.
Văn Phi Trần cười lớn:
"Long Thiếu Gia, chuyện này quả thực thú vị. Người còn nhớ lúc chúng ta truy đuổi, dọc đường có rất nhiều dấu chân ngựa không? Theo tin tức chúng ta nắm được, Dương Khai chỉ có hai người. Ban đầu Văn mỗ đoán những dấu chân ngựa dư thừa kia là của người đi ngang qua. Thật không ngờ... ngoài chúng ta ra, vẫn còn kẻ khác đang rình rập Dương Khai!"
"Ồ?" Long Huy ngạc nhiên, "Là ai vậy?"
"Một vài tên tiểu tốt của Phong Vũ Lâu. Lúc này hình như chúng đang chuẩn bị ra tay với Dương Khai. Xem ra chúng không hề biết nữ tử đi cùng Dương Khai có thực lực đáng sợ đến mức nào!"
"Đúng là tự tìm đường chết!" Long Huy cười nhạt, "Văn Đường Chủ đã sắp xếp thỏa đáng rồi chứ?"
"Dĩ nhiên là sẽ không làm hỏng đại sự của Long Thiếu Gia." Văn Phi Trần khẽ gật đầu, mọi chuyện đều đã nằm trong tính toán của y.
Hai người đang trò chuyện thì ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một đám người. Mấy đệ tử Huyết Chiến Bang vừa ra ngoài đã quay trở lại, dẫn theo đám người Nộ Lãng đang lúng túng, sợ hãi.
Nhóm người Nộ Lãng quả thực đã bị dọa đến hồn phiêu phách tán. Phải khó khăn lắm hôm nay bọn chúng mới truy đuổi được đến đây, vốn đang bàn bạc chiến lược trong phòng, chuẩn bị lát nữa sẽ đi bắt Dương Khai, dò la tung tích của Nộ Đào và Thành Thiếu Phong. Nào ngờ chưa kịp hành động, chúng đã bị đám cao thủ hung hãn, thực lực vượt trội này tóm gọn.
Nộ Lãng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, sau khi bị ném vào trong liền vội vã quỳ xuống khấu đầu xin tha:
"Các vị đại nhân, đám tại hạ nào dám đắc tội với các vị? Mong các vị giơ cao đánh khẽ!"
"Câm miệng!"
Một đệ tử Huyết Chiến Bang vung tay tát y một cái, máu tươi văng ra. Nộ Lãng chỉ dám nuốt giận vào bụng, ngoan ngoãn nghe lời.
Sợ hãi quan sát xung quanh, đám người Phong Vũ Lâu run rẩy như cầy sấy. Thực lực của chúng không cao, nhưng có thể nhận ra, bất cứ ai trong căn phòng này ra tay cũng có thể đoạt mạng chúng dễ dàng, chưa kể các cao thủ đứng xung quanh cũng có đến sáu, bảy người.
Chúng đã chọc phải tổ kiến khổng lồ nào đây? Đám người này nghĩ nát óc cũng không hiểu. Thời gian qua chúng có làm chuyện gì kinh thiên động địa đâu, cùng lắm chỉ là âm mưu đi bắt Dương Khai, nhưng còn chưa kịp ra tay cơ mà? Tại sao lại bị những người này bày ra trận thế lớn đến vậy?
Nộ Lãng nhìn kỹ, đột nhiên phát hiện vị thiếu niên đối diện trông hơi quen, đang mỉm cười nhìn mình.
Suy nghĩ kỹ lại, Nộ Lãng thất sắc, dò hỏi:
"Ngài là Long Huy của Huyết Chiến Bang?"
Long Huy khẽ cười:
"Ngươi biết ta?"
Nộ Lãng cười gượng gạo:
"Là hậu nhân của Long lão tiền bối, tại hạ ngưỡng mộ đại danh đã lâu, tất nhiên là nhận ra rồi."
"Nếu đã nhận ra ta thì chuyện này dễ giải quyết rồi." Long Huy khẽ gật đầu.
Nộ Lãng nghi hoặc, nghĩ mãi không hiểu nổi, ở nơi xa xôi ngoài ngàn dặm này lại gặp phải người của Huyết Chiến Bang. Tha hương ngộ cố tri (gặp cố nhân nơi đất khách), tuy là chuyện tốt, nhưng cục diện trước mắt thì... kẻ dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
"Ta hỏi các ngươi, tại sao lại truy đuổi Dương Khai?" Long Huy nheo mắt hỏi.
Nộ Lãng giật mình, y còn tưởng Long Huy muốn trách tội mình. Trong lòng hoảng sợ nhưng không dám giấu giếm, liền đem hết ngọn ngành ra kể, kể xong, y xót xa:
"Long Thiếu Gia, tại hạ chỉ nghi ngờ việc đệ đệ mất tích có liên quan tới Dương Khai, chứ chưa hề có ý định làm hại hắn. Nếu ngài thấy có vấn đề, tại hạ sẽ lập tức đưa người về Phong Vũ Lâu, tuyệt đối không động chạm đến Dương Khai nữa."
Long Huy bật cười lớn:
"Ngươi nghĩ ta và tên Dương Khai đó là bằng hữu sao?"
"Chẳng lẽ không phải?" Nộ Lãng kinh hãi.
"Nực cười!" Long Huy hắng giọng, "Bổn thiếu gia thân phận gì, hắn thân phận gì, ta với hắn mà là bằng hữu? Mắt chó của ngươi bị mù rồi sao?"
Nộ Lãng không dám đáp lời, nhưng trong lòng liên tục chửi thầm, bụng nghĩ nếu đã không phải bằng hữu, vậy ân oán giữa ta và hắn, ngươi nhúng tay vào làm gì? Chẳng phải là lo chuyện bao đồng, rước việc vào thân sao?
"Đồ không có mắt nhìn! Long Thiếu Gia lần này đã cứu mạng các ngươi, vậy mà còn không biết cảm tạ!" Một đệ tử Huyết Chiến Bang quở mắng.
Đám người Nộ Lãng tỏ vẻ mơ hồ.
Tên đệ tử Huyết Chiến Bang đó cười nhạt:
"Các ngươi chỉ biết thực lực Dương Khai thấp, mà lại không biết nữ tử bên cạnh hắn là cao thủ Ly Hợp Cảnh Đỉnh Phong sao?"
Chỉ một câu nói này đã khiến toàn bộ người của Nộ Lãng toát mồ hôi lạnh. Ly Hợp Cảnh Đỉnh Phong so với Khí Động Cảnh Nhất Tầng của Nộ Lãng, phải cách biệt gần hai Đại Cảnh Giới!
Nếu thực sự động thủ, chỉ riêng nữ tử kia đã có thể tiêu diệt toàn bộ đội ngũ của Nộ Lãng.
Đến lúc này, Nộ Lãng mới nhận ra sai lầm khủng khiếp mình đã phạm phải. Y vừa hối hận vừa may mắn, khấu đầu lia lịa:
"Đa tạ Long Thiếu Gia ra tay tương cứu, đám người tại hạ vô cùng cảm kích!"
Đám người Phong Vũ Lâu cũng vội vàng cảm tạ theo.
"Hừ, biết điều là tốt." Long Huy tỏ vẻ hưởng thụ cảm giác được tung hô, "Ta cũng phải nói cho các ngươi rõ, Bổn thiếu gia lần này đến đây, chính là để đoạt mạng tên Dương Khai đó, có điều phải đợi thêm vài ngày. Chính vì hành động khinh suất của các ngươi, suýt nữa đánh rắn động cỏ, làm hỏng hết đại sự của ta."
"Đám người tại hạ không biết, mong Long Thiếu Gia thứ tội!" Nộ Lãng hoang mang lo sợ.
"Thôi đi, ta cũng không so đo với các ngươi làm gì. Dù sao mục tiêu của chúng ta đều là Dương Khai. Các ngươi cứ đi cùng bọn ta. Đợi Bổn thiếu gia bắt được hắn, ngươi có thể dò la tung tích của đệ đệ ngươi rồi."
Nộ Lãng tuy cảm thấy có chút không thỏa đáng, nhưng nhóm người của y thực lực yếu kém, làm sao dám phản kháng? Bèn gật đầu:
"Vậy xin nghe Long Thiếu Gia chỉ bảo, bọn tại hạ nguyện xông pha khói lửa, chết cũng không từ!"
"Về đi, ngày mai ta sẽ tới tìm các ngươi." Long Huy khua tay.
"Vâng!"
Nhóm người Nộ Lãng bò dậy, chậm rãi lui về sau. Đến khi ra khỏi phòng, từng người một mới phát hiện, áo quần toàn thân đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Chờ bọn chúng đi khỏi, Long Huy mới nghi hoặc nhìn Văn Phi Trần:
"Văn Đường Chủ, tại sao phải dẫn chúng theo? Công lực chúng quá thấp, rất dễ bại lộ. Chẳng lẽ chúng ta không thể giết nổi một tên Dương Khai, không thể bắt nổi nữ tử kia hay sao?"
Những lời Long Huy nói lúc nãy toàn bộ đều do Văn Phi Trần truyền âm cho y. Tuy đã làm theo, nhưng Long Huy vẫn không hiểu được ý đồ sâu xa trong đó.