Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 87: CHƯƠNG 87: VĂN HƯƠNG THỨC NỮ NHÂN

Nhận ra sự xem thường trong lời nói của Long Huy, Văn Phi Trần cười:

- Giết Dương Khai, bắt nữ tử kia, dĩ nhiên không cần đến bọn chúng. Nhưng Long thiếu gia à, nếu Dương Khai và nữ tử đó đã dám vào Hắc Phong Sơn, hẳn đã có sự chuẩn bị, không hề e ngại hiểm nguy bên trong. Chúng ta thì khác, tuy thực lực không yếu, nhưng Hắc Phong Sơn cũng là nơi hung hiểm trùng trùng, chưa nói đến những yêu thú công lực cao thâm, chỉ riêng độc vật trời sinh đã đủ để khiến chúng ta tổn thất nhân mã. Nhưng nếu có kẻ đi trước dò đường, chúng ta sẽ tránh được những phiền phức này.

Long Huy nghe vậy mới vỡ lẽ, hóa ra Văn Phi Trần muốn dùng đám người Phong Vũ Lâu làm đá dò đường, để tránh khỏi những nguy hiểm tiềm tàng.

- Ừm, Văn Đường chủ suy nghĩ thật chu toàn, là ta sơ suất rồi.

Long Huy khẽ gật đầu.

- Long thiếu gia thiên tư hơn người, chỉ là lịch duyệt giang hồ chưa đủ, tâm tính còn thuần phác nên chưa nghĩ tới tầng này mà thôi.

Văn Phi Trần cười ha hả.

Còn việc sau đó xử lý đám đệ tử Phong Vũ Lâu ra sao, cả hai đều ngầm hiểu trong lòng, không cần nói ra. Nữ tử tên Hạ Ngưng Thường đó tuổi còn trẻ mà đã có thực lực Ly Hợp cảnh đỉnh phong, sau lưng ắt có cao nhân chỉ điểm. Đối phó với loại người này, hoặc là không đắc tội, còn một khi đã ra tay thì phải “nhổ cỏ tận gốc”, tuyệt không để đám người Phong Vũ Lâu còn một ai sống sót.

Sắp xếp ổn thỏa, đám người Huyết Chiến Bang mới yên tâm đi nghỉ.

Ngày hôm sau, quả đúng như Văn Phi Trần dự liệu, Dương Khai và Hạ Ngưng Thường đổi hướng, từ tiểu trấn đi thẳng vào Hắc Phong Sơn.

Đợi họ đi khỏi một lúc, đám người Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu mới dám bám theo. Hạ Ngưng Thường thực lực không yếu, bám quá sát có thể bị phát hiện, nhưng cách quá xa lại sợ mất dấu, duy trì khoảng cách nửa ngày đường là thỏa đáng nhất. Văn Phi Trần phiêu bạt giang hồ nhiều năm, đối với việc lần theo dấu vết dĩ nhiên cũng có kinh nghiệm, y tự tin tuyệt đối sẽ không để mất dấu hai tên tiểu bối giữa chốn rừng sâu núi thẳm này.

Tiến vào Hắc Phong Sơn, tốc độ của Dương Khai và Hạ Ngưng Thường quả nhiên chậm lại.

Không còn tiếng gió rít và khoảng cách khi cưỡi ngựa, hai người trò chuyện không ít, chỉ trong một ngày mà mối quan hệ đã trở nên thân thiết hơn nhiều.

Đêm xuống, Dương Khai và Hạ Ngưng Thường tìm một cây đại thụ, leo lên một nhánh cây to để nghỉ ngơi.

Thân cây vô cùng rộng lớn, hai người gần như kề vai nhau ngồi dựa vào, chỉ cách nhau một khoảng gang tấc, Dương Khai dường như có thể ngửi thấy mùi hương trinh nữ thoang thoảng từ người Hạ Ngưng Thường.

- Tiểu sư tỷ.

Sau khi thân quen, cảm giác xa cách giữa Dương Khai và nàng đã không còn, cách xưng hô cũng thay đổi. Bởi hắn cảm thấy Hạ Ngưng Thường giống như một đứa trẻ chưa lớn, đặc biệt là đôi mắt trong veo ấy, lúc nào cũng toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết.

- Sư tỷ là sư tỷ, sao lại thêm chữ “tiểu” vào làm gì?

Hạ Ngưng Thường có chút bất mãn.

- Trong bọc vải của tỷ có những thứ gì vậy?

Dương Khai không để tâm đến câu hỏi của nàng, mà chỉ về phía cái bọc vải bên cạnh hỏi.

Câu hỏi này hắn đã nén trong lòng bốn năm ngày nay, không nói ra không chịu được.

- Cái này à!

Hạ Ngưng Thường quả nhiên rất dễ bị dời đi sự chú ý, nàng ôm bọc vải vào lòng như thể trân bảo:

- Đây là vật liệu sư phụ đã chuẩn bị cho ta nhiều năm nay, vì nếu đệ có thể lấy được Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, ta sẽ luyện hóa nó ngay tại chỗ. Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ là thứ rất đặc biệt, sau khi lấy được, nếu không luyện hóa trong vòng một canh giờ, dược hiệu sẽ từ từ tiêu tán.

- Thì ra là vậy.

Dương Khai gật gù.

- Sư đệ này.

Hạ Ngưng Thường đột nhiên gọi một tiếng thân mật.

- Sao vậy?

- Ta có một chuyện muốn hỏi đệ.

- Vừa hay, đệ cũng có chuyện muốn hỏi tỷ.

Dương Khai mỉm cười.

- Vậy chúng ta phải thành thật trả lời đối phương, được không?

- Được!

- Ta hỏi trước.

Hạ Ngưng Thường vội nói.

- Tỷ hỏi đi.

Dương Khai cười hì hì:

- Đệ hứa sẽ không lừa gạt tỷ đâu.

Hạ Ngưng Thường khẽ mím môi, quay đầu nhìn Dương Khai, do dự một lúc mới nói:

- Ta nghe sư phụ nói, lúc người nhờ đệ giúp thì đệ một mực từ chối. Nhưng khi biết người cần giúp là ta, đệ lại lập tức đồng ý. Tại sao vậy?

- Tỷ nghĩ sao?

Dương Khai cũng quay lại nhìn nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, Hạ Ngưng Thường hơi đỏ mặt, khoảng cách quá gần, nàng vội vàng quay đầu đi:

- Ta không rõ, nhưng sư phụ nói đệ có ý đồ xấu, bảo ta phải đề phòng đệ một chút.

- Mộng lão đầu nói thế thật à?

Dương Khai tức giận.

- Ừm.

Hạ Ngưng Thường bán đứng sư phụ mình mà không hề áy náy.

- Lão già này!

Dương Khai tức tối bất bình, lão xem ta là hạng người gì chứ?

- Thế rốt cuộc là tại sao đệ lại đồng ý?

Dương Khai liếc nhìn nàng, cười gian xảo:

- Sư phụ tỷ nói không sai đâu, đệ đúng là có ý đồ xấu với tỷ nên mới đồng ý sảng khoái như vậy!

Hắn vừa nhe răng cười, vừa chậm rãi ép sát về phía Hạ Ngưng Thường.

Hạ Ngưng Thường giật thót mình, theo bản năng lùi về sau, dường như nhớ ra điều gì, bèn nghiêm mặt nói:

- Sư đệ, đệ đánh không lại ta đâu.

Đây là một sự thật không thể chối cãi. Dương Khai thầm nghĩ nếu mình còn tiếp tục cợt nhả, e rằng sẽ bị nàng đánh bay ngay tức khắc. Hạ Ngưng Thường quả thật rất ngây thơ, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng dễ đối phó.

Thu lại nụ cười gian xảo, Dương Khai nghiêm túc trở lại, chậm rãi lấy một cái lọ từ trong ngực áo ra, cẩn thận vuốt ve:

- Là vì thứ này!

Hạ Ngưng Thường ngờ vực, cúi xuống nhìn thì thấy đó chính là lọ thuốc trị ngoại thương của Lăng Tiêu Các, Ngưng Huyết Khư Ứ cao.

Chuyện của gần hai tháng trước chợt ùa về trong tâm trí, Hạ Ngưng Thường liền lấy tay che miệng, ngơ ngác nhìn Dương Khai. Nàng không ngờ, Dương Khai vẫn còn giữ lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao này.

Dương Khai cười ha hả:

- Ai đối tốt với ta, Dương Khai ta đây đều ghi nhớ trong lòng. Gia nhập tông môn đã ba năm, lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao này chính là sự ấm áp và quan tâm đầu tiên mà ta nhận được.

- Làm sao đệ biết...

Hạ Ngưng Thường nhìn hắn khó hiểu, lọ thuốc này đúng là nàng để lại cho Dương Khai, nhưng chẳng phải lúc đó hắn đang hôn mê sao?

Dương Khai nhướn mày:

- Có câu nói thế này: “Văn hương thức nữ nhân”!

Mặt Hạ Ngưng Thường lập tức đỏ bừng, lời này nghe có phần khinh bạc, phảng phất ý trêu ghẹo.

Có điều nàng lại cảm thấy nhẹ nhõm. Thì ra, chỉ vì một lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao đáng giá mười điểm cống hiến mà hắn đã không chút do dự nhận lời giúp đỡ. Sư phụ quả nhiên đã nhìn lầm người rồi.

- Đến lượt đệ hỏi đấy.

Nghi vấn trong lòng đã được giải đáp, Hạ Ngưng Thường cũng ngại truy cứu đến cùng, bèn vội vàng chuyển chủ đề.

Dương Khai lại cẩn thận cất lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao vào trong, rồi mới nói:

- Mộng chưởng quầy không đi không phải do bệnh cũ tái phát đúng không?

Hạ Ngưng Thường liền quay đầu đi, một lúc sau mới ngượng ngùng đáp:

- Ta đã hạ thuốc mê người.

Dương Khai kinh ngạc, rồi đột nhiên phá lên cười ha hả, cố nén thế nào cũng không được.

- Đệ cười cái gì chứ?

Hạ Ngưng Thường vừa thẹn vừa tức:

- Tối hôm đó người đột nhiên không cho ta đi, ta bất đắc dĩ mới phải dùng hạ sách này.

Dương Khai vẫn còn cười, Hạ Ngưng Thường không nhịn được bèn đánh hắn vài cái, nhưng vừa ra tay đã nhận ra hành động này quá mức thân mật, nhất thời tay chân luống cuống.

- Ta đi nghỉ đây, đệ cứ từ từ mà cười một mình đi.

Hạ Ngưng Thường ngượng ngùng không dám ở lại, thân hình khẽ động, bay vút sang một cây đại thụ khác, không thèm để ý đến Dương Khai nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!