Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 875: CHƯƠNG 874: THƯƠNG NGHỊ THỎA ĐÁNG.

– Chưa gì đã trở lại rồi sao? Mới chưa đầy ba năm.

Thái Điệp nhíu mày.

– Nơi này linh khí nồng đậm hơn Thú Hải sâm lâm rất nhiều, có linh đan, tinh thạch, chúng ta ở đây mấy năm đã cường đại hơn rất nhiều. Đại tôn, thuộc hạ không muốn đi.

Đại tôn cười nhìn nàng:

– Vậy ngươi muốn thế nào? Bổn tọa đã lập giao ước với hắn, chỉ thay hắn trông coi Cửu Thiên Thánh Địa, tuyệt không bá chiếm nơi này. Nay hắn đã trở lại, châu ngọc tất phải về hợp phố. Hơn nữa, hắn ít nhiều cũng có ân với Yêu tộc ta. Nếu không có hắn, vấn đề Hóa Sinh Trì cũng chẳng thể giải quyết.

– Không còn cách nào khác sao?

– Có thể giở trò!

Đại tôn cười phá lên, tựa hồ đang đùa giỡn, phất tay nói:

– Ngươi đi nghênh tiếp đi.

Thái Điệp cúi đầu ứng một tiếng, rồi thoáng chốc đã biến mất.

Dương Khai dẫn Lệ Dung đến bên ngoài một ngọn Cửu phong, lập tức có một bóng người vạm vỡ từ trên trời nhảy xuống, khiến mặt đất chấn động, đột nhiên quát lớn:

– Kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa Yêu tộc ta? Biết điều thì cút ngay, bằng không đừng trách lão phu không khách khí.

Vừa nói, hắn vừa ngẩng đầu, khí thế uy phong lẫm liệt, mắt hổ trừng trừng, trợn trừng nhìn Dương Khai và Lệ Dung, song ngay sau đó, vẻ mặt cường nhân Yêu tộc kia lại chuyển thành kinh ngạc, thảng thốt.

– Lãnh địa của Yêu tộc?

Dương Khai cũng bật cười.

– Cuồng huynh, lời này sai rồi. Nơi này là Cửu Thiên Thánh Địa của ta, sao lại trở thành lãnh địa của Yêu tộc các huynh từ lúc nào vậy?

– Dương Khai?

Cuồng Sư vừa gào lên vừa lao tới. Lệ Dung lập tức cảnh giác, đến khi thấy Dương Khai không có chỉ thị, nàng chỉ đề phòng nhìn tên hoang dã tóc tai bờm xờm trước mắt, không nóng vội động thủ.

Đến gần, Cuồng Sư cười lớn:

– Ha ha, ta còn tưởng là tên đui mù nào, thì ra là ngươi, sao đến mà không báo trước một tiếng?

– Chẳng phải đang chào hỏi đây sao? Mấy năm không gặp, Cuồng huynh hình như đã mạnh lên không ít.

– Nhờ phúc, nhờ phúc cả!

Cuồng Sư không giấu nổi vẻ vui mừng.

– Cũng nhờ những tinh thạch khai thác được từ nơi ngươi, cả đan dược do đám luyện đan sư kia luyện chế nữa, bằng không ta cũng chẳng thể tiến bộ đến mức này... Có điều nếu so với ngươi, hình như cũng chẳng đáng là gì, sao ngươi lại có thể ngang bằng với ta rồi?

Lần trước khi gặp Dương Khai, hắn còn kém y một cảnh giới, nay gặp lại, cả hai đã cùng đạt tới tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Cuồng Sư vốn tưởng mình tiến bộ nhanh lắm rồi, nhưng giờ so với Dương Khai, y không khỏi cảm thán ngưỡng mộ.

– Này huynh đệ, ngươi trở về sớm như vậy, chắc không phải là để đòi lại nơi đây chứ?

Cuồng Sư mếu máo hỏi.

– Đúng vậy, cho các ngươi dùng hai ba năm đã là quá đủ rồi. Tinh thạch cùng các vật tư khác, các ngươi cũng đã khai thác không ít rồi chứ?

– Mới hai ba năm mà...

Cuồng Sư vẻ mặt bất mãn rõ rệt.

– Thôi được rồi, dù sao việc này cũng chẳng đến lượt ta bận tâm, ngươi định đi gặp Đại tôn phải không? Giờ chắc Đại tôn đang ở trong tòa đại điện trên ngọn núi trung tâm. Để ta đưa ngươi đi, Thái Điệp đại nhân phái ta đến đây trông coi sơn môn, hề hề.

– Không cần đâu, đã có người đến nghênh đón rồi.

Dương Khai cười hì hì, trông về hào quang bảy sắc đang đến gần từ phía xa xa.

Một lát sau, Thái Điệp vỗ cánh bay đến trước mặt Dương Khai.

Chỉ thản nhiên liếc nhìn Dương Khai một cái rồi chuyển ánh mắt sang Lệ Dung.

Đều là cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, Thái Điệp cảm nhận được một luồng áp lực từ Lệ Dung. Cảm giác này rất khó hiểu, khiến nàng bỗng nhiên nảy sinh ý muốn phân cao thấp với đối phương.

– Thái Điệp cô nương!

Dương Khai mỉm cười chắp tay hành lễ.

Lúc này Thái Điệp mới thu hồi tầm mắt, nhìn Dương Khai:

– Ngươi đến đây làm gì?

Dương Khai nghe vậy ngạc nhiên, cười nhạt:

– Tất nhiên là đi gặp Đại tôn, đề nghị hắn thực hiện giao ước năm xưa.

Thái Điệp nhíu mày, trầm giọng nói:

– Nếu là về Cửu phong này... để tộc ta sử dụng thêm vài năm nữa được không?

– Thế thì không ổn đâu.

Dương Khai lắc đầu bất lực, khẽ nói:

– Người của ta vẫn đang chờ được đến đây an cư lạc nghiệp.

– Chỉ vài năm thôi... vài năm nữa, chúng ta nhất định sẽ rút khỏi đây!

Dương Khai lộ vẻ không hài lòng, chau mày nói:

– Đây là ý của Đại tôn hay ý của ngươi?

– Đại tôn không phải kẻ nói không giữ lời, là ý của ta! Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ đồng ý vài điều kiện có lợi cho ngươi.

– Nếu ta không đồng ý thì sao?

– Ta sẽ khiến ngươi phải đồng ý!

Thái Điệp quật cường nhìn Dương Khai.

Dương Khai thở dài, bất đắc dĩ nói:

– Ta chẳng buồn nói với ngươi nữa! Lệ Dung, chặn nàng ta lại cho ta!

– Vâng!

Lệ Dung đáp, rồi lao đến trước mặt Thái Điệp.

Thái Điệp lại chẳng thèm để ý đến bà, tay vung lên, hào quang bảy sắc bao trùm về phía Dương Khai, hào quang đó ẩn chứa năng lượng kinh người, trong nháy mắt đã bọc kín Dương Khai, như muốn trói chặt lấy hắn.

Nhưng ngay sau đó, Thái Điệp lập tức lộ vẻ kinh ngạc. Vì ngay khoảnh khắc đó, nàng đã đánh mất tung tích Dương Khai, hào quang bảy sắc kia truyền đến một luồng năng lượng kỳ lạ. Dương Khai biến mất như quỷ mị, đến khi cảm ứng được, khí tức của hắn đã xuất hiện ở một ngọn núi cách đó mười mấy dặm.

Thái Điệp ngỡ ngàng, không kịp tìm hiểu xem rốt cuộc Dương Khai đã sử dụng thủ đoạn gì để thoát khỏi một cường giả Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh như nàng, thì công kích của Lệ Dung đã ập tới, nàng không thể không cảnh giác chống đỡ.

Trước đại điện, Dương Khai thoáng chốc hiện thân, đi thẳng về phía trước.

Sải bước tiến vào đại điện, hắn liền trông thấy Đại tôn Yêu tộc đang mỉm cười nhìn mình.

– Đại tôn, đã lâu không gặp.

Dương Khai vừa chào hỏi, vừa tiến về phía y.

Đại tôn lắc đầu:

– Cũng chẳng bao lâu. Cảm giác cứ như mới hôm qua vậy.

– Lời này của Đại tôn có vẻ quá qua loa rồi. Ngày hôm qua thoáng chốc đã gần ba năm trôi qua, ta đến lấy lại địa bàn thuộc về mình.

Dương Khai phản bác.

– Ngươi không cần lo lắng việc ta sẽ ở lại đây.

Đại tôn bật cười.

– Thái Điệp tự ý ra tay với ngươi, ta sẽ giáo huấn nàng ta. Có điều ngươi dẫn theo ai đến đây vậy, sao ta cứ cảm thấy khí tức hơi quái dị?

– Quái dị ở chỗ nào?

– Khác với ngươi, tu vi vừa nhìn đã rõ ràng tỏ tường, nhưng nếu nhập chiến thì lại là một chuyện khác, tựa hồ có thể chiến đấu vượt cấp!

Đại tôn trầm giọng nói.

– Ha ha, Đại tôn suy nghĩ nhiều rồi.

Dương Khai lắc đầu, không tiếp tục thảo luận về đề tài đó.

– Được rồi, cho ta nửa tháng, ta sẽ ra lệnh tộc nhân rút khỏi nơi này.

Đại tôn lại nghiêm nghị nói.

– Hy vọng sau khi việc này kết thúc, chúng ta vẫn có thể duy trì giao hảo.

– Tất nhiên rồi. Ta còn hy vọng có thể kiếm được vô số dược liệu quý hiếm từ chỗ các ngươi. Cứ như thời cựu Thánh chủ còn tại thế, mỗi bên cứ lấy thứ mình cần, được chứ?

– Thế là tốt nhất!

Đại tôn hài lòng gật đầu.

Dương Khai cũng rất hài lòng, hắn vốn tưởng chuyến này sẽ gặp chút khó khăn, không ngờ Đại tôn lại dễ dàng thỏa thuận như vậy, xem ra y quả thực là một người đáng tin cậy.

Giao thiệp với người như vậy, Dương Khai cũng tương đối yên tâm.

Trò chuyện thêm một lát, Đại tôn chợt bảo:

– Có điều tiểu tử ngươi, có một chuyện ta vẫn chưa hiểu rõ, có thể giải thích được không?

– Chuyện gì?

– Tại sao ta lại cảm nhận được yêu khí trên người ngươi? Tuy cực kỳ nhạt nhẽo, yếu ớt, nhưng quả thực có dấu vết yêu khí tồn tại... Hơn nữa, yêu khí này tựa hồ không hề tầm thường, là yêu khí thuộc về huyết thống cực kỳ tôn quý, có chút tương đồng với khí tức của bổn tọa!

Dương Khai giật mình, thầm nghĩ điều Đại tôn cảm nhận được nhất định là khí tức Long Hoàng.

Bản thể Đại tôn là Xích Viêm Lôi Long, quả thật có chút liên hệ với Chân Long.

Không hổ là yêu thú xuất thân, khứu giác quả nhiên nhạy bén.

– Lần trước gặp ngươi, ngươi chưa có khí tức này, mấy năm qua ngươi đã trải qua những chuyện gì?

Đại tôn nhìn chằm chằm Dương Khai, nghiêm nghị hỏi.

– Cũng không có gì đặc biệt, chỉ hành tẩu tứ phương mà thôi.

Đại tôn cười khẽ, biết Dương Khai không muốn nói thêm, nên cũng chẳng cưỡng ép.

Sau khi đã hẹn thời gian với Đại tôn, Dương Khai liền cáo từ rời đi. Chỉ đợi nửa tháng nữa, hắn sẽ trở lại tiếp quản Cửu Thiên Thánh Địa.

Đợi đến khi rời khỏi Cửu phong, Lệ Dung và Thái Điệp vẫn đang kịch chiến trên không trung.

Tuy không phải tử chiến, nhưng hai cường giả đồng cấp tu vi này vẫn đánh đến long trời lở đất.

Dư ba chiến đấu kéo theo vô số cường nhân Yêu tộc chen chúc quan sát bên dưới, Cuồng Sư còn xem đến say sưa, không chớp mắt.

– Ai lợi hại hơn?

Dương Khai đến gần, ngước mắt nhìn lên.

– Nữ nhân ngươi dẫn đến lợi hại hơn một bậc! Tựa hồ nàng ta còn chưa xuất toàn lực, Thái Điệp đại nhân đã bị ép đến mức luống cuống.

Cuồng Sư hưng phấn bình luận, cười hì hì:

– Mỹ nữ đánh nhau, quả là quá đã, y phục của Thái Điệp đại nhân đều đã rách nát cả rồi, xem mà thỏa mãn.

– Cẩn thận lời này mà để Thái Điệp nghe thấy, nàng ta sẽ cắt lưỡi ngươi ngay lập tức!

Dương Khai trêu chọc.

– Đâu đến mức đó chứ?

Cuồng Sư giật mình thon thót, hoảng hốt:

– Ta nói nhỏ lắm mà, ngài ấy sẽ không nghe thấy đâu.

– Tai vách mạch rừng mà...

Dương Khai cười nhìn sang một bên.

Cuồng Sư quay đầu nhìn theo ánh mắt hắn, liền thấy Miêu Nương đang dựng thẳng đôi tai, nghe lén cuộc đối thoại bên này.

Nhận ra đã bị phát hiện, Miêu Nương cười hì hì, giơ một tay về phía Cuồng Sư ra hiệu:

– Muốn ta không nói cho Thái Điệp đại nhân cũng được, giao hết tinh thạch của ngươi cho ta.

– Tiểu cô cô ơi, ta chỉ còn mười viên tinh thạch thôi.

Cuồng Sư mếu máo cầu xin:

– Đại nhân đại lượng, xin hãy xem như chưa nghe thấy gì, vậy là được rồi, ân tình này Cuồng Sư sẽ khắc cốt ghi tâm.

– Ta không quan tâm, dù sao thì ngươi có bao nhiêu cứ đưa bấy nhiêu là được.

Dương Khai mỉm cười lắc đầu, không để ý đến bọn họ nữa, hét vọng lên không trung:

– Lệ Dung, đi thôi.

Nghe thấy Dương Khai gọi, Lệ Dung lập tức thu tay lùi lại, thản nhiên liếc nhìn Thái Điệp một cái rồi phi thân xuống bên cạnh Dương Khai, theo hắn rời đi.

Đứng giữa không trung, Thái Điệp thở dốc hồi lâu, ngực phập phồng lên xuống, trong lòng vẫn còn khiếp sợ.

Nàng không ngờ, đều là cường giả Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, mà đối phương lại mạnh hơn nàng rất nhiều, giao chiến lâu như vậy, nàng hoàn toàn bị áp chế, hoàn toàn không chiếm được chút thượng phong nào.

Còn đối phương thì lại thản nhiên như không.

“Nữ nhân này... thật cường đại!”

Thái Điệp vừa khâm phục, vừa không khỏi không cam lòng.

Nhưng nàng cũng chẳng đuổi theo, mắt nhìn Dương Khai và nữ nhân kia rời đi, trầm ngâm hồi lâu rồi tung mình bay về đại điện.

Nhìn bộ dạng Dương Khai, tựa hồ đã thương nghị thỏa đáng với Đại tôn. Thái Điệp tuy không muốn từ bỏ Cửu Thiên Thánh Địa như vậy, nhưng cũng không dám làm trái ý chỉ Đại tôn. Nếu Đại tôn hạ lệnh, bất cứ việc gì nàng cũng sẽ tuân theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!