– Chúa thượng, chuyện đã ổn thỏa rồi ạ?
Trên đường về, Lệ Dung khẽ hỏi.
– Ừ, Đại tôn cũng khá dễ nói chuyện, bằng lòng thực hiện giao ước trước đây.
Dương Khai gật đầu.
– Vậy là tốt rồi!
Lệ Dung dường như cũng nhẹ lòng hẳn, bám theo sát sau lưng Dương Khai, khẽ mấp máy môi, hình như định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Nhận ra sự lạ thường ở bà, Dương Khai cười:
– Có gì muốn hỏi thì cứ hỏi, không phải gò bó.
Từ sau khi rời khỏi Tiểu Huyền Giới, hắn đã phát hiện, những tộc nhân Cổ Ma này đã thay đổi thái độ với hắn, nghe lời hơn, mọi mệnh lệnh đều chấp hành.
Thái độ của họ vô hình trung đã nâng tầm địa vị của Dương Khai trong tộc Cổ Ma.
Điều này khiến Dương Khai không quen cho lắm.
– Thuộc hạ chỉ đang nghĩ, liệu có phải tộc của thuộc hạ đã mang đến không ít phiền toái cho Chúa thượng!
Lệ Dung cười áy náy.
– Mối thù giữa người và ma quá sâu đậm. Bọn thuộc hạ theo ngài, nhất định sẽ mang đến những rắc rối không đáng có. Những cường giả loài người bám theo chúng ta đó chính là minh chứng rõ ràng nhất. Hôm nay nếu thật sự giao chiến với họ, dù chưa biết thắng thua ra sao, Chúa thượng nhất định sẽ trở thành mục tiêu công kích của thế nhân...
– Đó là cái giá phải trả khi muốn nắm giữ lực lượng như các ngươi. Ngươi không cần phải nghĩ nhiều.
Dương Khai lắc đầu.
– Hơn nữa, ta cũng không quan tâm người khác nghĩ gì về ta. Ai hữu dụng thì là bằng hữu của ta. Ai gây bất lợi cho ta, thì là kẻ thù. Nói đơn giản, chuyện thù hận giữa hai tộc người và ma có liên quan gì tới ta.
Lệ Dung sáng rực hai mắt, thầm kinh ngạc vì quan điểm của Dương Khai lại khoáng đạt đến vậy.
Kể cả tộc Cổ Ma bọn họ, đã bị phong ấn mấy ngàn năm trong Tiểu Huyền Giới, cũng có ý nghĩ đã ăn sâu bén rễ rằng phải bài xích dị tộc, không phải đồng loại, tâm tất dị, cái nhìn đối với đồng loại và dị tộc ắt hẳn sẽ khác biệt.
Nhưng với Dương Khai, thì lại không có bao nhiêu khái niệm về chủng tộc.
Hắn đón nhận tộc Cổ Ma, còn giao thiệp với Đại tôn Yêu tộc, xưng huynh đệ với vị cường giả Yêu tộc đó... Như thể không chút kiêng kỵ, điều này khiến Lệ Dung luôn lấy làm ngạc nhiên.
– Xin Chúa thượng yên tâm, đợi sau khi tất cả đã yên ổn, thuộc hạ và các thống lĩnh khác nhất định sẽ kiềm chế tộc nhân, không cho họ xảy ra xung đột với người của Cửu Thiên Thánh Địa, cũng sẽ không gây ra bất cứ chuyện gì khiến Chúa thượng khó xử.
Lệ Dung hứa.
– Cũng chẳng cần phải cố sức thế đâu, với ta mà nói, các ngươi là người của ta, người ở Cửu Thiên Thánh Địa cũng vậy, chén nước này ta sẽ giữ cho thật vững.
– Đa tạ Chúa thượng.
Lệ Dung cảm kích.
Dương Khai chưa từng có bất cứ thành kiến gì với họ vì mình xuất thân là con người. Lệ Dung thầm cảm thấy tộc Cổ Ma đã quy thuận về một chủ nhân tốt.
Lại trở về nơi dừng chân của tộc Cổ Ma, Dương Khai thông báo việc nửa tháng sau mới có thể tiếp nhận Cửu Thiên Thánh Địa cho mấy vị thống lĩnh, để họ sắp xếp cho tộc nhân tạm thời lưu lại đây nửa tháng, đợi đến thời hạn thì chuẩn bị vào Cửu phong.
Chư vị thống lĩnh nhận lệnh, lần lượt đi thực hiện.
Sống ở đây nửa tháng cũng chẳng thành vấn đề, tộc Cổ Ma mới vừa trở lại nhân gian không lâu, bất cứ nơi nào họ cũng đều thấy mới mẻ và tò mò, vừa hay nhân cơ hội này để làm quen với môi trường xung quanh.
Dù sao thì sau này có thể sẽ sống lâu dài trong Cửu phong.
Tộc nhân Cổ Ma được phái ra ngoài theo nhiều nhóm, tìm hiểu tình hình xung quanh.
Những người ở lại bắt đầu dựng nhà, kiếm thức ăn, bận đến tối mắt tối mũi.
Một bầu không khí bừng bừng sức sống.
Một hồi tiếng bước chân khe khẽ vọng lại từ một phía, Dương Khai đang ngồi dưới bóng râm nhìn lên, thấy Vu Kiếp thân khoác hắc bào sải bước đi về phía này.
Đến gần, Vu Kiếp khẽ gật đầu:
– Thánh chủ đại nhân!
– Đệ tử U Minh Tông các ngươi đâu rồi?
Dương Khai hỏi, vừa rồi hình như hắn không nhìn thấy người của U Minh Tông.
– Ta đã bảo phó tông chủ đưa họ về trước rồi. Lát nữa họ sẽ mang chút vật tư đến đây.
– Vất vả rồi.
– Thánh chủ đại nhân khách khí quá.
Vu Kiếp cười.
– Sau này chúng ta đã là láng giềng rồi, chuyện nhỏ nhặt thế này không đáng kể.
Dừng một chút, Vu Kiếp lại hỏi:
– Thánh chủ đại nhân chuẩn bị xử lý chuyện Phá Huyền Phủ và Chiến Hồn Điện như thế nào đây?
– Ngươi nghĩ sao?
Dương Khai hỏi ngược lại.
Vu Kiếp trầm ngâm một lát, nghiêm túc nói:
– Bọn người Trương Ngạo, Tào Quản đã chết ở Tuyết Sơn, cường giả Siêu Phàm Cảnh, Nhập Thánh Cảnh của hai thế lực này bị tổn thất nghiêm trọng, nhưng môn hạ của chúng vẫn còn vài đệ tử, mỗi một tông môn nhân số đều không ít, khoảng ba đến bốn ngàn người.
– Ba bốn ngàn người này không có nhiều cao thủ, nhưng đều là căn cơ của tông môn.
– Giết hết...
Vu Kiếp giật thót tim, mặt trắng bệch.
Dương Khai cười rồi nói tiếp:
– Cũng không phải là thượng sách, nếu đuổi đi thì không ổn. Khó đảm bảo chúng sẽ không lai vãng, phá hoại ở quanh đây.
– Thánh chủ đại nhân nói phải.
Vu Kiếp gật đầu đồng ý.
– Hơn nữa, hiện tại chắc chắn chúng vẫn chưa biết việc bọn Trương Ngạo, Tào Quản đã vong mạng. Nếu chúng mà biết, tất sẽ sinh nội loạn. Đến lúc đó, cục diện sẽ vô cùng rối rắm, không cách nào ổn định được.
– Nói rõ ý của ngươi ra đi!
Dương Khai nhìn lão.
– Ý của tại hạ là thu nạp! Hai tông môn, nhiều đệ tử đến vậy, trong đó hẳn sẽ có vài người tư chất xuất sắc, tương lai có thể trở thành cao thủ một phương, nếu bồi dưỡng, cũng có thể làm trụ cột vững vàng cho ta.
– Thu nạp... thì cũng được. Việc này ngươi tự quyết đi.
Dương Khai phất tay.
Vu Kiếp ngạc nhiên:
– Thánh chủ đại nhân không ra mặt sao?
– Ta không có hứng thú với bọn người đó, vả lại hiện giờ ta đang có một nhóm Ma tộc nhân đi theo, cũng không tiện ra mặt.
Dương Khai cười ha hả, nói đầy ngụ ý:
– Vu tông chủ có thể nhân cơ hội này, khuếch trương sức mạnh của U Minh Tông đấy. Ai không thu nạp được thì đuổi đi! Phá Huyền Phủ, Chiến Hồn Điện cũng là những thế lực rất khá, nội bộ nhất định là có không ít tài nguyên dự trữ.
Vu Kiếp khẽ động thần sắc, ngẫm một lúc liền hưng phấn chắp tay:
– Đa tạ Thánh chủ đại nhân đã tác thành!
Ba thế lực lân cận Cửu Thiên Thánh Địa, xưa nay luôn tồn tại dựa vào Cửu Thiên Thánh Địa, trong đó Phá Huyền Phủ là sức mạnh hùng hậu nhất, Trương Ngạo cũng có tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, tiếp đó là Chiến Hồn Điện, còn U Minh Tông đứng cuối cùng.
Nay Vu Kiếp có được cơ hội ngàn năm có một như vậy, sao có thể không hưng phấn?
Trong hai tông môn này đã không còn cường giả có thể đối kháng với lão nữa, thân là chủ nhân một tông môn, nếu đến việc này mà còn không làm được, thì thật uổng phí cho lão đã tu luyện đến Nhập Thánh Cảnh.
Vu Kiếp như đã nhìn thấy cảnh U Minh Tông của mình thu nạp được những tài nguyên phong phú từ hai thế lực kia và lớn mạnh lên.
Hưng phấn có thừa, lại có phần bùi ngùi thổn thức.
Nếu không phải Trương Ngạo và Tào Quản tự tạo nghiệt, làm gì có cơ hội cho lão Vu Kiếp ra mặt? Lão thầm nhủ theo phe Dương Khai quả nhiên tiền đồ rộng mở, mới chỉ trong thời gian ngắn, hơn nữa lão còn chưa góp được mấy phần sức lực, đã có một cơ hội to lớn thế này bày ngay trước mắt rồi.
Kích động, Vu Kiếp liền tỏ ý muốn lập tức về tông môn lo liệu việc này, thuận tiện mời Dương Khai theo lão tới U Minh Tông hàn huyên vài ngày.
Dù gì thì phải đợi ở đây cả nửa tháng, lão ắt phải mượn cơ hội này để thắt chặt quan hệ với Dương Khai.
Dương Khai khéo léo từ chối lời mời của lão.
– U Minh Tông các ngươi cách nơi này cũng vài trăm dặm, đợi khi nào ta muốn đi rồi hãy nói sau, hiện tại thì không cần.
Dương Khai nhìn các tộc nhân Cổ Ma đang bận rộn xung quanh, cảm thấy hiện giờ rời đi không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Vu Kiếp cũng không cố ép, cáo lỗi một tiếng rồi rời đi.
Một ngày sau.
Đệ tử U Minh Tông quay lại, mang theo một lượng lớn vật dụng sinh hoạt, đủ để hơn một ngàn người sống tại đây trong nửa tháng.
Đám người Lệ Dung tỏ ra rất vừa lòng với Vu Kiếp.
Từng túp lều mọc lên giữa khu rừng, các tộc nhân Cổ Ma tụm ba tụm bảy sống trong đó với lòng đầy hiếu kỳ, ngày nào cũng đều bận rộn vô cùng.
Trong túp lều lớn nhất, Dương Khai ngồi khoanh chân trên tấm thảm nhung dày, tâm thần chìm vào thức hải, bắt đầu luyện hóa năng lượng thần hồn thuộc về Trương Ngạo.
Hai tháng trước, sau khi Trương Ngạo chết, Diệt Thế Ma Nhãn đã hút lấy năng lượng thần hồn của lão, Dương Khai đã đưa nó vào một góc đặc biệt.
Dương Khai chủ yếu muốn khám phá ký ức của lão, xem thử chuyện về bí mật Tinh Không lão nói trước khi chết.
Không sử dụng Diệt Thế Ma Nhãn thanh tẩy năng lượng này, Dương Khai chỉ dùng tâm thần lôi kéo nó một cách cẩn trọng, khám phá từng chút một.
Một người sau khi chết, sẽ để lại năng lượng thần hồn chứa mọi trải nghiệm trong cuộc đời và tất cả mọi xúc cảm của người này. Nếu bỏ mặc, chẳng bao lâu nó sẽ tan biến khỏi thế gian này.
Đương nhiên, cũng có những cường giả thần hồn rất vững chắc, có thể duy trì được một thời gian dài, đến khi tìm được thân xác thích hợp sẽ đoạt xác.
Năng lượng thần hồn như vậy vừa phức tạp vừa nguy hiểm. Kể cả cao thủ chuyên tu luyện lực thần thức, cũng không dám dại dột dò xét suy nghĩ của người khác. Vì một khi bất cẩn, sẽ ảnh hưởng đến bản tính và ký ức của chính mình, chưa biết chừng, đến tư duy cũng sẽ bị rối loạn.
Dương Khai có lửa thần thức mới dám làm vậy.
Hắn cũng không thể không cẩn thận, trong lúc thăm dò, không để ký ức và tư duy của Trương Ngạo ảnh hưởng đến mình, một khi phát hiện có dấu hiệu như vậy, liền ngay lập tức dập tắt nguy cơ.
Từng cảnh tượng lướt qua trước mắt Dương Khai, tất cả đều là những sự việc mà Trương Ngạo đã trải qua khi còn sống.
Những cảnh tượng này đứt quãng, không nối tiếp, Dương Khai chỉ xem như cưỡi ngựa xem qua, không quan tâm lắm.
Lực thần thức tiêu hao rất nhanh, cơ hồ cứ hai canh giờ, Dương Khai phải nghỉ ngơi một lúc.
Đợi đến khi khôi phục hoàn toàn rồi tiếp tục điều tra.
Mãi năm ngày sau, Dương Khai mới xem được một cảnh có liên quan tới bí mật Tinh Không từ ký ức tán loạn và vô dụng đó.
Loáng thoáng có thể nhìn thấy một khu rừng đá lởm chởm, từng cây thạch trụ đứng sừng sững trên mặt đất phủ đầy cỏ xanh, Trương Ngạo ở đó, nhặt được không ít kỳ thạch.
Huyết Tinh thạch đó cũng do lão phát hiện ở nơi này mà ra.
Trong tầm mắt, Trương Ngạo như đã sử dụng chiêu thức gì đó, một thông đạo hư không thình lình mở ra, chần chừ một lúc lâu, Trương Ngạo mới chui vào trong.
Ngay sau đó, lão đã có mặt giữa Tinh Không rộng lớn, xung quanh sao trời lốm đóm, lực hư không khủng khiếp ép vào người, khiến Dương Khai cũng có cảm giác y như vậy.
Đến khi hắn định xem kỹ hơn, thì cảnh tượng này lại đứt quãng một cách khó hiểu.
Ý thức của hắn đã trở về, Dương Khai thở dài, tuy chưa thể biết được khu rừng đó rốt cuộc ở đâu, nhưng hẳn là ở trong Phá Huyền Phủ, chỉ cần thăm dò một phen là rõ hết.
Thần niệm khẽ động, Diệt Thế Ma Nhãn mở to, một tia kim quang bắn xuống, năng lượng thần hồn của Trương Ngạo bị thanh tẩy hoàn toàn.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽