Một kích này của Văn Phi Trần không nhằm đoạt mạng, mà chỉ để phong tỏa đường lui của Hạ Ngưng Thường.
Phản ứng của Hạ Ngưng Thường không hề chậm trễ. Dù bất ngờ bị Dương Khai đẩy ra, nhưng trước khi Văn Phi Trần kịp công kích, nàng đã xoay người, mãnh liệt tung chưởng đón đỡ đòn của Văn Phi Trần, mượn lực phản chấn của đối phương, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Dương Khai.
- Ai chà!
Dương Khai nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi thầm than. Có cao thủ Chân Nguyên cảnh trấn thủ, đối phương lại binh hùng tướng mạnh, đã sớm có tính toán, lúc này đây chỉ e khó thoát kiếp nạn này rồi.
- Văn Đường chủ, giữ nữ tử này cho ta, nếu như nàng dám phản kháng….
Long Huy cười lạnh âm hiểm:
- Dù có đánh gãy tay chân cũng chẳng sao, chỉ cần đừng làm tổn hại dung nhan nàng! Ta muốn chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt thế ẩn sau lớp khăn che mặt kia!
Văn Phi Trần cười ha hả:
- Long thiếu gia yên tâm, Văn mỗ nhất định không phụ sự ủy thác của thiếu gia.
Vốn gã còn có chút lo lắng trong lúc giao đấu lỡ làm Hạ Ngưng Thường bị thương sẽ bị Long Huy trách cứ, nhưng nếu y đã nói đánh gãy tay chân cũng được, vậy Văn Phi Trần còn gì phải cố kỵ?
Vị thiếu gia Long gia này, tuy rất có hứng thú nhưng cũng tự lượng sức mình. Biết mình không phải đối thủ của nữ tử này, nếu có thể phế bỏ tay chân của nàng, vậy hắn có thể tùy ý làm càn.
Đối thoại của hai người lọt vào tai Dương Khai và Hạ Ngưng Thường, trong mắt cả hai đều lóe lên tia lửa giận!
Văn Phi Trần cười lớn:
- Tiểu cô nương, ngươi cũng nghe thấy lời của Long thiếu gia rồi đấy, nếu như thức thời ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, ta cam đoan ngươi sẽ không tổn thương mảy may. Nếu vẫn cố ý phản kháng, vậy thì đừng trách Văn mỗ ta vùi hoa dập liễu.
Hạ Ngưng Thường khẽ hừ lạnh:
- Đừng hòng!
- Được được được!
Văn Phi Trần cười lạnh:
- Đây là ngươi tự chuốc lấy!
Lời vừa dứt lời, song chưởng liên tục xuất ra, tựa phi yến lượn trời, thực lực Chân Nguyên cảnh bộc phát dữ dội. Chỉ nghe tiếng gió gào thét xen lẫn tiếng hổ gầm truyền ra, chưởng phong đẩy ra bỗng hóa thành những đầu hổ dữ tợn, nhe nanh trợn mắt vồ tới Hạ Ngưng Thường.
Cảm nhận được uy lực ẩn chứa trong mấy chưởng này, thần sắc Hạ Ngưng Thường cũng trở nên ngưng trọng. Đôi tay ngọc nhẹ nhàng múa may, nhanh chóng điểm xuất mấy đạo chỉ phong nghênh đón. Viên lam bảo thạch trên trán chợt lóe sáng, nguyên khí toàn thân mãnh liệt sôi sục.
Tuy uy lực của mấy đạo chỉ phong không nhỏ, nhưng cũng không ngăn được công kích của Văn Phi Trần, chẳng qua chỉ làm chậm lại chút tốc độ của những đầu hổ kia rồi bị nuốt gọn.
Ngay sau đó, công kích liền ập đến trước mặt Hạ Ngưng Thường.
Loạt biến cố này xảy ra quá nhanh, khi Dương Khai kịp phản ứng thì đã quá muộn.
Những đầu hổ kia liên tục vồ tới cắn Hạ Ngưng Thường, rõ ràng muốn nàng trọng thương. Bỗng nhiên, viên lam bảo thạch trên trán nàng tạo nên một vòng gợn sóng kỳ ảo, nương theo vòng gợn sóng ấy, một quầng sáng hình bán nguyệt bỗng nhiên hiện ra, tựa một cái chén lớn úp ngược, bao quanh người nàng và Dương Khai.
Công kích của Văn Phi Trần cuối cùng cũng ập tới, nhưng những đầu hổ uy phong lẫm liệt kia vừa mới tiếp xúc với quầng sáng, liền kêu thảm một tiếng rồi hóa thành hư vô!
Hạ Ngưng Thường thân hình bất động, vẻ mặt bình thản.
Văn Phi Trần đứng sững tại chỗ, đôi mắt kinh hãi vạn phần trừng mắt nhìn chằm chằm vào quầng sáng kia, thất thanh nói:
- Thiên cấp bí bảo!
Lời vừa thốt ra, ánh mắt mọi người đều trở nên rực lửa, kể cả ánh mắt lộ rõ vẻ dâm tục của Long Huy!
- Cái gì?
Cuối cùng Long Huy cũng chuyển sự chú ý khỏi Hạ Ngưng Thường sang nơi khác, quay đầu nhìn Văn Phi Trần, thanh âm có chút run rẩy hỏi:
- Văn Đường chủ, ngươi vừa nói cái gì?
Da mặt Văn Phi Trần khẽ co giật, trong mắt lóe ra tia tham lam, nuốt nước bọt nói:
- Thiên cấp bí bảo! Có thể dễ dàng đỡ được công kích của tại hạ, đây nhất định là Thiên cấp bí bảo, không thể nghi ngờ gì nữa!
- Thật sao?
Long Huy không khỏi hưng phấn. Y không ngờ rằng, lần này mình chỉ muốn diệt trừ tên tiểu tử Dương Khai này, không ngờ lại 'vô tâm cắm liễu, liễu lại thành rừng'. Chẳng những sắp có được một mỹ nhân, lại còn thu hoạch được Thiên cấp bí bảo! Hơn nữa lại là Hộ Hình bí bảo, thứ này còn quý hơn cả Công Kích Hình.
Thiên cấp bí bảo là vô giá. Huyết Chiến Bang chỉ có một bộ duy nhất, lại còn nằm trong tay Hồ Man mà thôi.
Nếu mình đem bí bảo này đưa cho gia gia, sức mạnh của gia gia sẽ tiến thêm một bước, chỉ e Hồ Man cũng không phải là đối thủ của gia gia.
Nhất định phải đoạt lấy! Long Huy hưng phấn hô:
- Văn Đường chủ, ngươi có thể đoạt được thứ này, chức Phó Bang chủ Huyết Chiến Bang ngày sau chắc chắn sẽ thuộc về ngươi!
Văn Phi Trần nghe vậy, sắc mặt chấn động:
- Đa tạ Long thiếu gia nâng đỡ!
Tuy là nói như vậy, nhưng Văn Phi Trần biết, muốn phá vỡ phòng ngự của Thiên cấp bí bảo này không hề dễ dàng. Chỉ cần nhìn một kích vừa nãy của mình hoàn toàn không có hiệu quả, Văn Phi Trần liền biết đây là một khúc xương khó gặm.
May mắn thay, tiểu nha đầu này thực lực không mạnh, tuyệt đối không thể duy trì quá lâu. Chỉ cần mình không ngừng tấn công, nhất định sẽ có cơ hội đánh vỡ quầng sáng kia!
- Động thủ!
Vừa nghĩ tới đây, Văn Phi Trần khẽ quát một tiếng, lập tức ra tay đánh vào quầng sáng. Cùng lúc đó, mấy vị cao thủ hung mãnh của Huyết Chiến Bang cũng lập tức thi triển sở học.
Trong nháy mắt, trên quầng sáng liền nổi lên từng đợt gợn sóng, nhưng Hạ Ngưng Thường và Dương Khai ở bên trong không hề bị ảnh hưởng chút nào. Tất cả công kích đều bị quầng sáng chặn đứng.
Sự việc đột ngột này khiến Dương Khai nhen nhóm chút hy vọng đào thoát, trong ánh mắt cũng lóe lên ánh hào quang tinh minh, tâm trí nhanh chóng vận chuyển, muốn tìm ra đường thoát thân trước khi quầng sáng bị phá vỡ.
- Sư đệ, đệ có sợ không?
Hạ Ngưng Thường đột nhiên cất tiếng hỏi.
- Hả?
Dương Khai quay đầu nhìn nàng.
- Chúng ta có thể sẽ chết, đệ có sợ không?
- Sợ cái gì, tỷ cũng đừng sợ!
Dương Khai đáp lời, cách vài chục trượng, lạnh lùng nhìn Long Huy. Nếu có thể bắt giữ được tên này, vậy mình có thể có lợi thế để mặc cả rồi.
Nhưng, muốn vượt qua nhiều cao thủ của Huyết Chiến Bang như vậy để bắt Long Huy là vô cùng khó khăn, cho dù là Hạ Ngưng Thường ra tay chỉ e cũng không làm được.
- Ta không sợ!
Hạ Ngưng Thường khẽ cười:
- Bọn chúng còn chưa biết mình đang đối mặt với điều gì!
Dương Khai bị lời nàng nói khiến cho sửng sốt. Còn chưa hiểu ý tứ trong lời nàng nói, toàn bộ sơn cốc bỗng nhiên phong vân biến sắc.
Giờ Tý rồi! Ngày bảy tháng bảy, âm khí hội tụ! Nơi Cửu Âm hội tụ, trên mặt đất tỏa ra luồng âm khí lạnh lẽo. Luồng âm khí ấy bốc lên, tựa từng bàn tay quỷ dị vươn ra từ lòng đất, không ngừng vươn lên nắm chụp, khiến người ta cảm thấy kinh hãi.
Trong nháy mắt, nhiệt độ trong sơn cốc giảm xuống rất nhanh, cái lạnh thấu xương khiến tất cả mọi người không khỏi toàn thân run rẩy.
Nhóm cao thủ Huyết Chiến Bang đang vây quanh quầng sáng phát hiện điều bất ổn, vội vàng vận chuyển nguyên khí ngăn cản âm khí xâm nhập.
May mà những luồng âm khí đó tuy khiến người ta cảm thấy khó chịu, nhưng không có lực sát thương đáng kể. Chỉ cần vận công ngăn cản thì không đáng ngại. Mấy tên đệ tử Phong Vũ Lâu kia còn có thể ngăn cản, huống hồ là đám người Huyết Chiến Bang này. Chẳng qua nếu cứ duy trì trạng thái này trong thời gian dài, chỉ e nguyên khí toàn thân sẽ bị tiêu hao cạn kiệt, đến lúc đó tất cả đều sẽ chết cóng.
Sau một khắc, toàn bộ sơn cốc đều bị âm khí bao trùm! Hạ Ngưng Thường đột nhiên chuyển động, thân hình uyển chuyển tựa như vũ điệu. Từng thủ ấn cổ quái được đánh ra, nguyên khí trong cơ thể nàng chia làm vô số đạo, tản ra khắp bốn phương tám hướng.