Động tĩnh của đám người Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu quá rõ ràng. Tiếng kêu thảm thiết của tên đệ tử Thối Thể Cảnh kia lúc lâm chung càng thêm thê lương, vang vọng rất xa trong màn đêm tĩnh mịch.
Dương Khai và Hạ Ngưng Thường nghe rõ mồn một, cả hai đều biến sắc, quay đầu nhìn về hướng đó.
Họ thật sự không ngờ rằng mấy ngày nay lại bị nhiều kẻ địch bám theo đến vậy. Thủ đoạn theo dõi của Văn Phi Trần quả thực không tệ, y giữ cự ly cực kỳ an toàn, căn bản không cần lo lắng bị phát hiện. Hạ Ngưng Thường tuy đã đạt Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, nhưng cũng khó lòng phát giác động tĩnh từ quá xa. Vì đã tính toán cẩn thận, kế hoạch của Văn Phi Trần đương nhiên diễn ra thuận lợi.
- Sao lại có người đến được nơi này?
Hạ Ngưng Thường khẽ chau mày, thực sự không thể hiểu nổi.
Sắc mặt Dương Khai cũng trầm xuống. Theo như lời vị sư tỷ này nói, vùng này chỉ là một sơn cốc bình thường, duy chỉ có mùng bảy tháng bảy hằng năm mới xảy ra thiên địa dị biến, căn bản không thể thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Nói cách khác, những kẻ đang đến gần kia, một là ngẫu nhiên ở gần đây nên mới phát giác ra sự thay đổi này, hai là đã sớm có âm mưu, bám theo họ suốt cả chặng đường.
Khả năng thứ hai rất có thể xảy ra! Bởi vì bọn chúng không phải ít người, thậm chí có kẻ còn ngã chết trong lúc tìm cách đi xuống!
Nơi này nằm sâu bên trong Hắc Phong Sơn. Nếu thật sự chỉ là người vào núi tìm thuốc hoặc săn giết yêu thú, căn bản không thể đưa theo người có thực lực quá thấp, cũng không thể có nhiều người cùng hành động đến vậy.
- Có lẽ sẽ có chút phiền toái!
Ý nghĩ chợt lóe lên, Dương Khai đã nhận ra vấn đề,
- Chúng ta nên tránh đi trước đã!
- Được!
Hạ Ngưng Thường gật đầu đồng ý.
- Muốn chạy sao?
Một tiếng quát lạnh lùng vọng lại từ phía sau. Ngay sau đó, một thân ảnh chợt xuất hiện trước mắt họ cách đó mười mấy trượng, một đòn Phách Không Chưởng lướt tới, chặn đứng bước chân của hai người.
Dương Khai và Hạ Ngưng Thường kinh ngạc trước thực lực cao cường của đối phương, đồng thời lùi về sau ẩn mình, Nguyên Khí lưu chuyển trong cơ thể, âm thầm cảnh giác.
Trước khi chưa tìm ra ý đồ thật sự của đám người lạ mặt này, Dương Khai không muốn vạch mặt.
Văn Phi Trần đi đầu, chặn đường Dương Khai và Hạ Ngưng Thường. Thấy hai người biết thân biết phận, không ra tay tấn công mà chỉ lặng lẽ đứng nhìn, y liền thu lại công kích. Y không thèm để ý đến Dương Khai, nhưng Hạ Ngưng Thường đang che mặt lại khiến mắt y sáng rực. Y thầm nghĩ: "Quả là một tiểu cô nương ngây thơ. Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng đôi mắt sáng như sao mai kia tuyệt đối không phải của một nữ tử tầm thường. Huống chi, thân hình của tiểu cô nương này cũng thuộc hạng xuất chúng."
Chỉ nhìn vào đôi mắt đó, kẻ không quá háo sắc như Văn Phi Trần cũng không khỏi động lòng. Nếu đổi lại là Long Huy, e rằng hắn đã sớm giở trò đồi bại rồi.
Ba người giằng co một lúc. Dương Khai vẫn cố tìm đường thoát, nhưng phát hiện thực lực của người trung niên này cực kỳ cao. Y đứng đó, dường như đã phong tỏa hết toàn bộ đường lui.
- Kẻ này là cao thủ Chân Nguyên Cảnh, Sư đệ chớ manh động.
Hạ Ngưng Thường nhìn ra ý nghĩ của hắn, khẽ nhắc nhở.
Chân Nguyên Cảnh! Dương Khai chậm rãi hít một hơi sâu, cố sức đè nén cảm giác rục rịch muốn ra tay trong lòng.
Cứ thế được một lúc, đám người Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu cũng đã đuổi đến nơi. Chúng tản ra phía sau lưng Văn Phi Trần, vẻ mặt hung dữ nhìn chằm chằm Dương Khai và Hạ Ngưng Thường.
- Các ngươi là ai?
Dương Khai nheo mắt quan sát, nhưng lại phát hiện mình chẳng hề quen biết ai trong số đó. Trong lòng ngờ vực, hắn không kìm được lên tiếng hỏi.
Hắn không biết, kỳ thực hắn cũng từng biết vài tên trong số chúng, nhưng vì thực lực quá thấp, trên đường đi đã bị yêu thú ăn thịt, chỉ còn duy nhất một tên thì lúc nãy đã bị ngã chết rồi.
- Những kẻ muốn lấy mạng ngươi!
Long Huy bước ra từ phía sau Văn Phi Trần, cười gằn không chút khách khí. Khi nhìn thấy Hạ Ngưng Thường, hai mắt hắn chợt lóe lên tia nhìn dâm tà, sỗ sàng lướt qua toàn thân nàng, tán thưởng:
- Diệu, diệu! Quả là một nữ tử thanh thuần động lòng người, chuyến đi này của bổn thiếu gia thật không uổng phí!
Hạ Ngưng Thường khẽ nhíu mày, mặt lộ vẻ căm ghét, lặng lẽ trốn sau lưng Dương Khai. Tuy công lực của nàng cao hơn Dương Khai rất nhiều, nhưng dù sao nàng cũng là một nữ tử chưa rành thế sự. Việc lẩn trốn như vậy để bớt đi gánh nặng tâm lý cũng là lẽ đương nhiên.
Hai người vốn đã đứng sát nhau từ lúc nãy. Giờ lại đứng ở vị trí thế này, Dương Khai chợt cảm thấy sau lưng bị hai vật mềm mại chạm vào, hắn không kìm được khẽ hít một hơi, đứng thẳng người lên.
Đứng trước mối nguy cận kề, Dương Khai lại rất bình tĩnh, không hề có chút dao động. Hắn trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
- Chư vị và bọn ta có thù oán gì sao?
Lúc này Dương Khai có thể khẳng định, đối phương không phải ngẫu nhiên mà đến đây, chắc chắn đã sớm có âm mưu. Nếu không, sao vừa gặp đã đầy vẻ căm thù như vậy? Đây là kẻ thù của hai sư đồ Mộng Chưởng Quầy, hay là của chính mình? Dương Khai phải hỏi cho ra nhẽ, dù có chết, cũng phải làm một con ma minh bạch chứ?
- Dĩ nhiên là có thù!
Long Huy tự nhủ phần thắng đã nắm chắc trong tay, nên cũng không thèm giấu thân phận:
- Tiểu tử, ta cho ngươi hay, ta chính là Long Huy, tôn tử của Phó Bang Chủ Huyết Chiến Bang, Long Tại Thiên! Ngươi dám câu dẫn Hồ Mị Nhi, có từng nghĩ rằng mình sẽ có ngày hôm nay chưa?
Dương Khai ngạc nhiên! Hắn căn bản không thể ngờ kẻ hôm nay đến gây sự với mình lại là một người như vậy. Lý do thù oán này cũng quá vô lý. Hắn và Hồ Mị Nhi mới gặp nhau có ba lần, chưa hề có giao tình gì sâu đậm, vậy mà lại bị xem là tình địch. Ngoài một tiếng cảm thán về sự tầm thường của kẻ tiểu nhân ra, Dương Khai còn có thể nói gì nữa đây?
Có điều, Long Huy đã nhắc đến Long Tại Thiên, Dương Khai liền nhớ đến lão giả hắn từng gặp ở khu mỏ của Huyết Chiến Bang lần trước. Lần đó, Long Tại Thiên đã hạ nhục hắn, mối thù này Dương Khai chưa bao giờ quên.
Long Huy dứt lời, Nộ Lãng cũng hậm hực lên tiếng:
- Nộ Đào là đệ đệ ta! Nó cùng Thành Thiếu Phong đã mất tích. Tiểu tử, ta hỏi ngươi, việc chúng mất tích có liên quan gì đến ngươi không?
Không ngờ cả hai phe lại cùng đến tìm mình gây chuyện! Dương Khai chợt hiểu ra nguyên do mọi sự. Hắn thầm cảm thán cái "danh tiếng lẫy lừng" của mình. Lần đầu rời tông môn, lại bị hai phe thù địch để mắt tới, thậm chí còn bày ra trận địa lớn thế này. Nhưng lần này, hắn lại liên lụy cả Hạ Ngưng Thường.
Hít một hơi thật sâu, trên mặt Dương Khai không hề lộ vẻ sợ hãi, thần sắc vô cùng bình thản. Hắn đưa tay ra nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Hạ Ngưng Thường, hạ giọng xuống:
- Lát nữa tỷ cứ mặc kệ đệ, hãy tìm cơ hội trốn thoát đi!
Nếu đã là phiền toái do chính mình gây ra, thì không thể bắt Hạ Ngưng Thường chịu tội cùng. Nếu để một mình nàng bỏ chạy, biết đâu còn có chút cơ hội, mang theo hắn chỉ thêm vướng víu.
Giọng Dương Khai tuy khẽ khàng, nhưng người đối diện vẫn có thể nghe rõ. Long Huy bật cười thật to:
- Muốn chạy sao? Đâu có dễ vậy! Bổn thiếu gia cùng các ngươi chịu đày đọa bao nhiêu ngày trong rừng, sao có thể không chút hồi báo được! Dương Khai, hôm nay ngươi phải chết là khỏi nói, còn tiểu cô nương ở sau lưng ngươi thì chỉ có thể làm đồ chơi cho bổn thiếu gia thôi! Yên tâm, giờ ta chưa giết nàng đâu, phải chơi cho chán đã ta mới nỡ để cho nàng chết.
Sắc mặt Dương Khai lạnh tanh, quát lên một tiếng:
- Chạy đi!
Đồng thời vòng tay ra sau nắm lấy cánh tay Hạ Ngưng Thường, dùng toàn lực đẩy nàng ra thật xa dưới ánh nhìn kinh ngạc của nàng.
- Mơ tưởng hão huyền!
Văn Phi Trần cười nhạt, thân hình y khẽ động, thình lình xuất hiện sau lưng Hạ Ngưng Thường, một chưởng phóng thẳng vào nàng.