Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 90: CHƯƠNG 90: CÓ PHẦN HỖN LOẠN

Vừa nghe vậy, Long Huy phấn chấn hẳn lên:

- Ý ngươi là thứ chúng cần tìm đã ở ngay trước mắt rồi?

- Không sai, hẳn là tối qua chúng đã đến đây, nhưng mãi vẫn không đi tiếp, rõ ràng là đã tới đích rồi.

Văn Phi Trần mỉm cười.

- Vậy còn đợi gì nữa, chúng ta truy đuổi bấy lâu chẳng phải chính vì lúc này sao?

Lòng tà dâm của Long Huy lại trỗi dậy, thiên tài địa bảo với y chỉ là thứ yếu, hiện giờ y chỉ muốn được chiêm ngưỡng dung mạo của Hạ Ngưng Thường. Đã cố nhịn nhiều ngày như vậy, sao y có thể chịu nổi nữa chứ?

Văn Phi Trần cười:

- Tuy chúng đã đến nơi, nhưng xem ra vẫn chưa tìm kiếm vật kia. Long thiếu gia hãy cố nhẫn nhịn thêm một chút, Văn mỗ bảo đảm sẽ không để nữ tử đó vuột mất đâu.

Long Huy có phần mất kiên nhẫn. Lần trước ở tiểu trấn, Văn Phi Trần cũng nói y như vậy, kết quả là trên suốt chặng đường truy đuổi, phe mình đã tổn thất vô cùng nặng nề. Bây giờ y lại nói thế, trong lòng Long Huy không khỏi có chút bất mãn.

Nhưng lại không thể tỏ vẻ quá khẩn thiết, suy nghĩ một chút, Long Huy chỉ đành nói:

- Nhiều nhất chỉ đợi thêm hai ngày, nếu hai ngày sau chúng vẫn không có động tĩnh gì, chúng ta liền ra tay!

Văn Phi Trần bất đắc dĩ gật đầu, nhưng lại thầm thở dài, bụng bảo dạ tên tiểu tử Long Huy này đúng là bùn nhão không trát nổi tường, trong đầu ngoài nữ nhân ra e chẳng còn gì khác. Kẻ như vậy, sau này chắc chắn sẽ chẳng làm nên cơ sự gì.

Đêm khuya gió nổi, dưới đáy sơn cốc, Hạ Ngưng Thường đã điều tức xong, cuối cùng cũng mở mắt ra. Vẻ mệt mỏi trên mặt đã tan biến, rõ ràng nàng đã hồi phục hoàn toàn.

Nói một tiếng cảm tạ, nàng cùng Dương Khai lấy một ít thức ăn ra lót dạ.

- Lát nữa là đến giờ Tý, lúc đó âm khí trong sơn cốc sẽ vô cùng nồng đậm. Sư đệ đừng đi quá xa ta, cảnh giới của đệ không cao, nguyên khí trong cơ thể có hạn, e là không chống đỡ nổi sự tiêu hao.

Hạ Ngưng Thường nghiêm nghị dặn dò.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu. Tuy trong đan điền của hắn có mấy chục giọt Dương dịch dự trữ, căn bản không cần lo lắng vấn đề tiêu hao, nhưng hắn cũng không nói ra.

Hai người lại trò chuyện một lát, trong sơn cốc đột nhiên nổi lên dị tượng.

Theo lẽ thường, một sơn cốc trũng sâu mấy mươi trượng, bốn bề là vách đá dựng đứng thế này, đáng ra sẽ không có gió. Nhưng lúc này, trong cốc lại đột nhiên gào rít từng đợt gió lạnh, tiếng vù vù tựa như tiếng khóc ai oán của nữ tử trong đêm khuya, khiến người nghe sởn cả tóc gáy, thất kinh hồn vía.

Cùng với trận gió lạnh bất chợt, một luồng hàn khí bốc lên từ lòng đất, kích thích Chân Dương Quyết trong cơ thể Dương Khai bất giác vận chuyển.

Luồng hàn khí này không giống cái lạnh của gió đông buốt giá, mà là âm khí nồng đậm, mang theo cảm giác lạnh lẽo thấm tận xương tủy.

Chân Dương Quyết nhanh chóng gia tốc, cuối cùng cũng xua tan đi luồng hàn ý trong người.

- Sư đệ!

Hạ Ngưng Thường đột nhiên kéo Dương Khai lại gần, sau đó lấy ra một miếng ngọc bội màu tím nắm trong tay.

Vừa đến gần Hạ Ngưng Thường, Dương Khai chợt cảm thấy hàn ý xung quanh đột nhiên biến mất, thay vào đó là một luồng hơi ấm đang lan tỏa bên cạnh.

- Đứng sát vào ta, đừng đi quá xa. Miếng ngọc bội này có thể ngăn cản âm khí xâm nhập.

Hạ Ngưng Thường khẽ giải thích.

Dương Khai kinh ngạc nhìn miếng ngọc bội màu tím, phát hiện vật này cũng là một bí bảo. Sau khi được Hạ Ngưng Thường rót nguyên khí vào để thôi động, ngọc bội phát ra ánh sáng dìu dịu, tiêu trừ hết âm khí ở xung quanh.

Dương Khai kinh hãi. Vòng xuyến trên cổ tay vị sư tỷ này là một bí bảo, ngọc bội vừa lấy ra cũng là một bí bảo, rốt cuộc thì nàng có bao nhiêu bí bảo đây?

- Đệ cứ nhìn ta làm gì vậy?

Hạ Ngưng Thường đỏ ửng mặt, giọng nói lí nhí.

Dương Khai sững sờ, lúc này mới phát giác ra có điều không ổn.

Vì phạm vi tác dụng của ngọc bội không lớn, hai người gần như phải đứng sát vào nhau. Cánh tay, bả vai chạm khẽ, có thể cảm nhận rõ ràng thân nhiệt và hương thơm thoang thoảng từ đối phương.

Chắc chắn Hạ Ngưng Thường cũng cảm nhận được điều đó.

Trạng thái thân mật thế này khiến nàng vô cùng bối rối, ánh mắt dần trở nên ngượng ngùng, vành tai và cổ đều ửng đỏ.

- Nguyên khí của đệ rất quý giá, không thể lãng phí ở nơi này, chỉ nên dùng lúc thu lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ thôi.

Hạ Ngưng Thường cố tìm chuyện để nói hòng đánh lạc hướng bản thân, để không phải để tâm đến hơi ấm truyền tới từ người Dương Khai, nhưng càng cố lờ đi, cảm giác lại càng thêm rõ rệt.

- Bây giờ chỉ mới bắt đầu thôi. Đợi đến giờ Tý, âm khí trong sơn cốc sẽ hội tụ đến cực điểm, sư đệ tuyệt đối đừng rời khỏi ta, nếu không hậu quả khó lường.

- Được!

Dương Khai gật đầu.

Hai người không nói chuyện nữa, chỉ im lặng đứng sát bên nhau, âm thầm chờ đợi giờ Tý đến.

Tim khẽ đập mạnh.

Có phần hỗn loạn.

Cơ thể Hạ Ngưng Thường càng lúc càng nóng. Từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác như lửa thiêu tâm can thế này, cả người ngứa ngáy khó chịu, muốn động đậy lại không dám, cố chịu đựng đến cuối cùng, toàn thân khẽ run rẩy.

Dương Khai nhận ra sự bối rối của nàng, thấy da thịt nàng ửng đỏ, hắn nhíu mày nói:

- Hay là... để đệ ra ngoài đứng?

Hắn vẫn tin mình có thể chống lại âm khí, dù sao thì Chân Dương Quyết cũng là khắc tinh của nó, dù có tiêu hao cũng sẽ không nhiều. Vị sư tỷ này cũng quá nhút nhát rồi, thấy nàng khó chịu như vậy, bản thân hắn cũng thấy không thoải mái.

- Không cần đâu!

Hạ Ngưng Thường vội vã lắc đầu:

- Đệ đứng cạnh ta... là được rồi, tuyệt đối không được đi ra.

Nàng đã kiên quyết như vậy, Dương Khai cũng đành chịu.

Ở một nơi khác, người của Huyết Chiến Bang đã nhận ra động tĩnh nơi đây và đang nhanh chóng kéo tới.

Quan sát âm khí đang cuồn cuộn dưới sơn cốc, Văn Phi Trần đăm chiêu.

Long Huy phấn chấn:

- Văn Đường chủ, bọn chúng xong việc chưa?

Chỉ cần Dương Khai và Hạ Ngưng Thường đạt được mục đích, bọn chúng có thể không chút do dự mà ra tay.

Văn Phi Trần chưa vội trả lời, y vẫn đang tỉ mỉ quan sát lòng thung lũng, nơi đó chắc chắn có gì đó cổ quái, chỉ có điều kiến thức và kinh nghiệm của y không thể giúp y nhìn ra. Thấy Long Huy nóng ruột, Văn Phi Trần cũng đành nói:

- Xong hay chưa tạm thời chưa biết, nhưng dị tượng thế này thường chỉ xảy ra khi có trọng bảo sắp xuất thế, chi bằng chúng ta...

Văn Phi Trần còn chưa nói xong, đã bị Long Huy cắt lời:

- Không đợi nữa! Nếu trọng bảo sắp xuất thế, thì có đợi chúng hay không cũng như nhau cả. Văn Đường chủ, động thủ ngay bây giờ đi, xử lý xong bọn chúng rồi cướp bảo bối kia cũng chưa muộn.

Văn Phi Trần thở dài, đành gật đầu:

- Được rồi, động thủ thôi!

Trong đêm tối, ánh mắt Long Huy lóe lên tia nhìn tà độc. Y thầm nghĩ, lát nữa thôi, mỹ nhân che mặt kia sẽ bị mình lột sạch y phục, phô bày thân thể ngọc ngà trước mắt. Chìm đắm trong khoái cảm do chính mình tưởng tượng ra, Long Huy hưng phấn đến mức toàn thân run rẩy.

Dương Khai à Dương Khai, ngươi dám động đến nữ nhân của ta, ta sẽ cho ngươi nếm mùi hối hận.

Lát nữa ta sẽ tạm thời chưa giết ngươi, mà sẽ để ngươi tận mắt chứng kiến ta làm nhục nữ nhân của ngươi ra sao, khiến nàng kêu gào thảm thiết thế nào, rồi thưởng thức sự phẫn nộ và bất lực của ngươi.

Mười ba người không còn ẩn giấu hành tung nữa, dưới lệnh của Văn Phi Trần, chúng đồng loạt nhảy xuống sơn cốc.

Tên đệ tử Thối Thể cảnh của Phong Vũ Lâu là kẻ đáng thương nhất. Đối mặt với độ cao mấy mươi trượng, hắn không dám nhảy, nhưng lại bị Long Huy đã mất hết kiên nhẫn đạp thẳng xuống, ngã chết ngay tại chỗ.

Nhóm người Nộ Lãng giận dữ nhưng không dám hó hé, trong lòng nhục nhã vô cùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!