Thời gian thoáng chốc đã một tháng trôi qua, đám đệ tử Thánh Địa bị Từ Hối phái ra ngoài dò la tin tức đều đã trở về. Sau khi nghe bọn họ bẩm báo, Đại trưởng lão cũng cảm thấy thế giới này sắp xảy ra biến cố gì đó, vội vàng chạy tới Thánh Chủ Uyển cầu kiến Dương Khai.
Dương Khai vốn đã chờ đợi ngày này, cho nên không đi luyện đan.
Trong đại điện, Từ Hối nói với vẻ mặt có phần kỳ quái:
- Thánh Chủ, những đệ tử ta phái ra ngoài, sau một tháng bôn ba dò hỏi, đã phát hiện một hiện tượng vô cùng kỳ lạ.
- Là gì?
- Toàn bộ đại lục đột nhiên xuất hiện rất nhiều cửa vào thông với các Tiểu Huyền Giới khác nhau!
Dương Khai con ngươi co rụt lại, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.
Kể từ ba sự kiện: cửa vào Thánh Lăng mở ra, cánh cửa tinh không được mở, và cửa vào Tiểu Huyền Giới xuất hiện ở ngoài hai nghìn dặm, Dương Khai luôn có một dự cảm chẳng lành, cho nên mới để Từ Hối phái đệ tử ra ngoài tra xét.
Mà kết quả điều tra gần như tương đồng với suy đoán của hắn, khiến hắn càng thêm bất an.
Từ Hối nói tiếp:
- Theo lời các đệ tử, những cửa vào Tiểu Huyền Giới kia dường như được mở ra cùng một thời điểm, hơn nữa là tự động mở ra. Trong khoảng thời gian này, võ giả trên toàn đại lục đều dấy lên một làn sóng tiến vào Tiểu Huyền Giới tìm kiếm bảo vật, vô số người ra vào những Tiểu Huyền Giới khác nhau. Tuy nhiên, các đệ tử nói rằng đại đa số Tiểu Huyền Giới đều trống rỗng, không có chút khí tức sinh mệnh nào, thi thoảng mới có một hai nơi lưu lại di tích thượng cổ và bảo bối.
- Có tra được những cửa vào đó mở ra khi nào không?
Từ Hối gật đầu:
- Dường như là khoảng nửa tháng trước.
Nửa tháng… Điều này càng xác thực sự nghi ngờ của Dương Khai, đó chính là thời điểm hắn cứu Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường ra ngoài.
Không gian quỷ dị nơi phân thần của Đại Ma Thần trú ngụ chẳng lẽ thật sự có liên quan tới những Tiểu Huyền Giới này?
Đại Ma Thần từng nói nơi đó là trung tâm của cả đại lục, nếu bị phá hủy thì sẽ xảy ra chuyện khó thể tưởng tượng được.
Lẽ nào lời y nói lúc ấy chính là chỉ tình hình hiện tại?
Chính vì nơi đó là trung tâm của đại lục, nên sau khi bị hủy đi, các Tiểu Huyền Giới bí mật của đại lục mới có thể tái hiện nhân gian. Nhưng đây dường như không phải chuyện xấu, vì sao phân thần của Đại Ma Thần lại có vẻ thận trọng như vậy?
Hơn nữa, lúc ấy y nói như thể sắp có đại kiếp nạn nào đó giáng xuống, khiến Dương Khai rất để tâm.
Thấy vẻ mặt Dương Khai âm tình bất định, Từ Hối không dám nói nhiều, chỉ đứng ở một bên chờ chỉ thị.
Một lúc lâu sau, Đại trưởng lão mới thăm dò:
- Thánh Chủ, Thánh Địa chúng ta có cần đi thăm dò các Tiểu Huyền Giới hay không? Có khi lại có thu hoạch bất ngờ. Trong khoảng thời gian này các đệ tử cũng không tu luyện được gì nhiều, cũng đến lúc nên ra ngoài rèn luyện rồi.
Dương Khai ngẩng đầu nhìn Từ Hối, trầm ngâm một hồi rồi gật đầu:
- Được rồi, đệ tử Thánh Địa có thể tùy ý ra ngoài tìm kiếm thăm dò Tiểu Huyền Giới, nhưng hãy để bọn họ chú ý một vài tin tức giúp ta.
- Xin Thánh Chủ chỉ thị!
- Nếu trong Tiểu Huyền Giới nào xuất hiện những địa danh như Trung Đô, Thương Vân Tà Địa hay Thiên Lang Quốc thì hãy lập tức báo cáo, không được trì hoãn!
- Vâng!
Từ Hối không hỏi thêm những địa danh này là gì, chỉ cần nhìn sắc mặt Dương Khai là biết những nơi này chắc chắn vô cùng quan trọng với hắn.
- Mặt khác, giúp ta tìm Vu Kiếp, bảo rằng ta có việc cần y hỗ trợ!
Dương Khai lại dặn thêm một câu.
Đại trưởng lão lúc này mới cung kính lui ra.
Ngồi trên chiếc ghế trong đại điện, tâm tư Dương Khai bất định.
Chuyện lần này tuy ngoài dự đoán của mọi người, nhưng có khi lại là một cơ hội – cơ hội trở về Trung Đô.
Cho tới nay, hắn vẫn luôn vướng bận người thân ở Trung Đô nhưng mãi chẳng tìm được đường về. Trước kia phiêu bạt bất định, thực lực yếu kém thì đành thôi, nhưng nay vất vả lắm mới ổn định được, trong tay cũng nắm giữ sức mạnh khổng lồ, hắn đương nhiên muốn đưa thân bằng hảo hữu của mình tới đây, để bọn họ được hưởng hoàn cảnh tu luyện tốt hơn.
Lần này, toàn bộ cửa vào Tiểu Huyền Giới khắp đại lục đều tự mở ra, trong số đó nhất định sẽ có một cái thông với thế giới mà hắn xuất thân.
Bởi vì, nói một cách chính xác thì Trung Đô cũng được coi như một Tiểu Huyền Giới.
Nhưng nó lại khác với những Tiểu Huyền Giới khác, thế giới bên Trung Đô khá rộng lớn.
Nếu có cường giả Thánh Cảnh mang rắp tâm bất lương đến Trung Đô, với nội tình của Bát Đại Gia thì căn bản không thể ngăn cản nổi.
Hắn nhất định phải mau chóng tìm được đường về Trung Đô trước người khác một bước.
Một lúc lâu sau, Vu Kiếp vội vã chạy tới.
Dương Khai nhờ y dùng lực lượng của U Minh Tông giúp hắn lưu ý tin tức về Trung Đô. Vu Kiếp luôn miệng đồng ý, nhanh chóng trở về sắp xếp.
Từ khi kết giao với Dương Khai, U Minh Tông của Vu Kiếp liền thuận buồm xuôi gió, nên y tất nhiên sẽ không từ chối yêu cầu của Dương Khai.
Làm xong những việc này, Dương Khai dặn dò Hạ Ngưng Thường một câu rồi một mình tế ra Phi Thiên Toa, hóa thành một vệt sáng xanh biếc, biến mất giữa Cửu Phong.
Một ngày sau, hắn xuất hiện ở Thiên Tiêu Tông.
Trong Khởi Tú Phong, hắn tìm được Phi Vũ sư thúc, đồng thời cũng nhờ nàng dùng lực lượng của Thiên Tiêu Tông để mắt đến tình báo.
Không trì hoãn nhiều, Dương Khai lại rời đi.
Hai ngày sau, tại Long Phượng Phủ.
Trong Long Các, Tôn Ngọc thân là Long Hoàng đang khoanh chân ngồi, tu luyện một cuốn bí điển võ kỹ trân quý nhất của Long Phượng Phủ.
Từ mấy năm trước, sau khi Tôn Ngọc tiến vào cấm địa Long Cốc thành công, kế thừa truyền thừa Long Hoàng, y đã là nhân vật được toàn bộ Long Phượng Phủ chú ý.
Phủ chủ Trần Châu và các vị trưởng lão đều coi y là hy vọng lớn nhất để chấn hưng tông môn, nên đã cung cấp cho y điều kiện tu luyện tốt nhất và đầy đủ vật tư.
Từ khi y an toàn đi ra khỏi Long Cốc đến nay đã là một năm rưỡi, trong khoảng thời gian này tu vi của Tôn Ngọc cũng có chút tiến triển, nhưng lại không thể khiến y hài lòng.
Bởi vì năm đó khi ở trong Long Cốc, y đã mất hai năm để tu vi từ Chân Nguyên Cảnh tầng bảy tăng lên tới Thần Du Cảnh tầng bảy, bước qua cả một đại cảnh giới.
Nhưng giờ đã một năm rưỡi trôi qua mà y chỉ mới trưởng thành tới Thần Du Cảnh đỉnh phong, thực lực tiến triển chậm chạp đến mức khiến người ta thất vọng.
Nhưng vì y là Long Hoàng, nên Phủ chủ và các trưởng lão không nói gì nhiều, chỉ chờ thời khắc y bay vút lên trời cao.
Chỉ mình Tôn Ngọc hiểu rõ, Long Hoàng chân chính là người khác.
Thời gian hai năm ở trong Long Cốc, thực lực y tăng lên nhanh chóng chính là nhờ lời dạy bảo của vị tiền bối kia. Từ khi vị tiền bối ấy rời đi hơn một năm, Tôn Ngọc dù cần cù tu luyện cũng chỉ có thể đảm bảo tốc độ tăng trưởng thực lực của mình nhỉnh hơn người bình thường một chút.
Nhưng tốc độ ấy không thể nghi ngờ là đã khiến Phủ chủ và sư phụ khá thất vọng.
Hơn nữa mấy ngày nay, Phủ chủ vẫn luôn sắp xếp chuyện tìm Phượng Hậu cho y, Tôn Ngọc chịu không nổi, chỉ có thể vùi đầu vào bế quan.
Chuyện tìm Phượng Hậu cứ thế tạm gác lại.
Đang tĩnh tọa, Tôn Ngọc bỗng tâm sinh cảnh giác, mơ hồ cảm thấy như có một đôi mắt đang chú ý mình, mà khí tức trong phòng cũng không giống lúc trước.
Y chợt mở mắt, quát to:
- Ai?
Trước mặt y, một người đang cười híp mắt nhìn y, vẻ mặt thân hòa, khen ngợi:
- Tính cảnh giác không tệ, xem ra đã trưởng thành không ít.
Nghe giọng nói này, lại nhìn hình dáng và điệu bộ của hắn, Tôn Ngọc vui mừng quá đỗi, vội đứng dậy, hô lên:
- Dương tiền bối?
Dương Khai khẽ gật đầu.
- Sao ngài lại tới đây? Ngài tới lúc nào vậy?
Tôn Ngọc vô cùng kích động, chạy tới trước mặt Dương Khai, hỏi dồn.
- Vừa mới tới.
Dương Khai thuận miệng đáp:
- Nhỏ giọng một chút, bên ngoài có hai Siêu Phàm Cảnh đang canh gác đấy.
- Vâng.
Tôn Ngọc liếc ra ngoài một cái, không nhịn được rụt cổ lại, cũng hạ thấp giọng mình xuống, rồi ân cần đưa một chiếc ghế dựa tới:
- Mời Dương tiền bối ngồi.
Khi Dương Khai ngồi xuống, y lại cung kính rót nước cho hắn, sau đó cung kính đứng sang một bên, tươi cười rạng rỡ nhìn hắn như đang được gặp người thân thiết nhất với mình.
Dùng thần niệm đảo qua người Tôn Ngọc một vòng, Dương Khai gật đầu:
- Tu vi tiến triển không tệ, đoạn thời gian này tu luyện rất khắc khổ phải không?
Sắc mặt Tôn Ngọc khổ sở, nói:
- Dương tiền bối đừng giễu cợt ta, chút tiến triển ấy so với người bình thường là rất tốt, nhưng so với kỳ vọng mà Phủ chủ và sư phụ gửi gắm vào ta thì kém quá xa. Mà chính ta cũng cảm thấy bất mãn.
- Đừng vội, thực lực phải từ từ tích lũy.
- Dương tiền bối, chừng nào thì ngài mới nói rõ hết thảy với Phủ chủ? Thời gian này ta áp lực lớn lắm.
Tôn Ngọc nói với vẻ mặt khổ sở.
- Ta hiểu.
Dương Khai gật đầu:
- Nhưng giờ chưa phải lúc.
Đột nhiên từ một đệ tử bình thường biến thành hy vọng của toàn tông môn, có lẽ lúc mới đầu Tôn Ngọc còn có thể mừng thầm không thôi, hưởng thụ cảm giác được vạn người chú ý. Nhưng sau khi hiểu được gánh nặng đang đè lên vai mình, y mới cảm nhận được áp lực khi phải gánh vác một trọng trách không thuộc về mình.
Áp lực lớn là chuyện bình thường.
- Qua một đoạn thời gian nữa.
Dương Khai an ủi. Hắn định chờ tìm được Tô Nhan về kế thừa truyền thừa Phượng Hậu bên Phượng Tổ rồi mới nói rõ việc này với Long Phượng Phủ. Đến lúc đó Long Hoàng và Phượng Hậu cùng xuất hiện, có lẽ bọn họ sẽ vui mừng chấp nhận.
- Vậy lần này Dương tiền bối tới là có chuyện gì?
- Quả thật có một chuyện cần ngươi hỗ trợ.
Sắc mặt Dương Khai trở nên nghiêm túc, đem chuyện đã nhờ vả Vu Kiếp và Phi Vũ sư thúc nói lại cho Tôn Ngọc.
Tôn Ngọc tất nhiên là không từ chối.
Nửa ngày sau, rất nhiều tinh anh của Long Phượng Phủ dưới sự hiệu lệnh của Phủ chủ Trần Châu đã lên đường đi bốn phương tám hướng.
Dương Khai từ biệt Tôn Ngọc, rời khỏi Long Phượng Phủ, đứng trên Phi Thiên Toa, buông thần niệm ra chú ý động tĩnh bốn phía.
Hắn đã sử dụng tất cả các mối quan hệ có thể nhờ vả, chỉ để có thể mau chóng tìm được tin tức về Trung Đô.
Hắn vốn định tới Thủy Thần Điện một chuyến, nhưng ngẫm lại thì lại thôi. Thủy Linh biết lai lịch của hắn, nếu bọn họ thật sự phát hiện cửa vào thông với thế giới Trung Đô thì không cần hắn nói, Thủy Linh cũng sẽ phái người truyền tin tới Cửu Thiên Thánh Địa.
Trong lúc lao đi, Dương Khai không ngừng buông thần niệm ra ngoài, một khi phát hiện xung quanh có dao động của lực lượng không gian là sẽ lập tức tới điều tra xem có phải là cửa vào Tiểu Huyền Giới hay không. Nếu đúng, hắn sẽ trực tiếp tiến vào trong, xem Tiểu Huyền Giới đó có phải là mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng mình hay không.
Lần lượt thất vọng, lần lượt vồ hụt khiến lòng hắn nóng như lửa đốt.
Ở Trung Đô, Bát Đại Gia là số một, nhưng so với Thông Huyền Đại Lục này thì lại nhỏ bé không đáng kể. Nếu quả thật có thế lực nào phát hiện ra nơi đó, coi trọng nơi đó, nói không chừng sẽ gây chiến.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn