Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 924: CHƯƠNG 923: NHIỆT TÌNH ĐẾN CHOÁNG VÁNG

Hai tháng sau, một ngày nọ, Dương Khai từ bên ngoài trở về.

Trở lại Thánh Chủ Uyển, hắn gọi Từ Hối, hỏi thăm lão xem trong khoảng thời gian này các đệ tử có phát hiện gì không, nhưng lại không có bất kỳ thu hoạch nào.

Dương Khai không khỏi cảm thấy thất vọng.

Hai tháng trước, hắn vận dụng toàn bộ nhân mạch quan hệ, nhờ các thế lực chú ý điều tra tin tức về nơi đó, hơn nữa bản thân Cửu Thiên Thánh Địa cũng phái người tìm hiểu, nhưng lại vẫn không có thu hoạch gì.

Hơn nữa trong hai tháng này, bản thân hắn cũng khắp nơi đi tìm cửa vào của Tiểu Huyền Giới.

Dù đã ra vào khoảng hai, ba mươi Tiểu Huyền Giới, hắn vẫn không tìm thấy lối nào dẫn tới Trung Đô.

Tốc độ nhanh chóng của Phi Thiên Thoa có tác dụng thật lớn, trong khoảng thời gian hai tháng, Dương Khai gần như đã đi khắp toàn bộ lãnh địa nhân loại.

Cách mỗi ba ngày, hắn lại hồi Thánh Địa một lần, tránh bỏ lỡ bất kỳ tin tức hữu dụng nào.

Thế nhưng hắn vẫn không có được bất kỳ tin tức nào.

Từ Hối đã lui ra, một làn hương thoảng qua. Dương Khai ngước mắt lên nhìn, vừa hay nhìn thấy Hạ Ngưng Thường trong bộ y phục lụa mỏng, dáng người thướt tha đứng trước mặt hắn. Dường như nàng cũng cảm nhận được nỗi lo âu của Dương Khai, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ đồng cảm.

Dương Khai kéo nhẹ, Tiểu Sư Tỷ khẽ kêu một tiếng, liền mềm mại ngả vào lòng hắn. Hắn cúi xuống hỏi:

- Luyện xong đan dược rồi?

- Ừm.

Hạ Ngưng Thường nhẹ nhàng gật đầu:

- Ít nhiều trong khoảng thời gian này, do chuyện của Tiểu Huyền Giới, võ giả đến cầu đan ngày càng thưa thớt, cho nên hiện tại cũng không phải luyện chế nhiều đan dược.

Bởi vì thật nhiều Tiểu Huyền Giới đột nhiên xuất hiện, đại đa số võ giả đều muốn đi tìm kiếm một phần cơ duyên, đều rời Cửu Phong, đi ra ngoài tìm kiếm. Thế nên ở bên ngoài Cửu Phong, số người đến cầu đan không còn phải xếp hàng dài như trước.

Cũng nhờ thế mà Hạ Ngưng Thường cùng các vị Đan sư có thời gian rảnh rỗi.

Hai sư tỷ đệ kề sát bên nhau, cảm nhận hơi thở của đối phương, lòng đều tĩnh lặng.

- Sư đệ, ngươi đang tìm thông đạo tới Trung Đô sao?

Hạ Ngưng Thường bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

- Nàng hỏi Đại Trưởng Lão à?

Dương Khai ngạc nhiên.

Hạ Ngưng Thường lắc lắc đầu:

- Tự ta nhìn ra được, nghiêm túc mà nói, Trung Đô cũng là một Tiểu Huyền Giới, trước kia không tìm thấy cửa vào, nhưng giờ cửa vào tự động mở ra, hẳn đã sớm bị người ta phát hiện. Thế nhưng vẫn bặt vô âm tín, chắc hẳn sư đệ đang rất lo lắng. Trong khoảng thời gian này ngươi cũng thường xuyên chạy ra ngoài.

- Ừm, ta đang tìm, đáng tiếc không tìm được.

- Chắc chắn sẽ có manh mối, sư đệ đừng nóng nảy.

Hạ Ngưng Thường dịu dàng trấn an, chủ động nắm lấy tay Dương Khai, khẽ thở dài nói:

- Vào thời điểm mấu chốt như thế này, không biết Sư Phụ đã đi đâu mất rồi. Nếu người ở đây cũng có người để mà thương lượng.

- Mộng chưởng quỹ… lão ấy chắc hẳn có chuyện quan trọng cần làm.

Dương Khai cũng không biết Mộng chưởng quỹ lại chạy đi đâu đúng vào thời điểm mấu chốt này.

Nhưng lão vừa đến Cửu Thiên Thánh Địa liền lập tức rời đi, thậm chí còn giao Hạ Ngưng Thường cho Dương Khai chăm sóc, khẳng định là có việc quan trọng.

Dương Khai thậm chí còn hoài nghi không biết lão có chạy đến Ma Vực không.

Dù sao năm đó lão cũng chịu thiệt thòi nặng nề trong tay Ma Tôn, không chừng lần này khôi phục thực lực xong lại đi tìm Ma Tôn thanh toán ân oán.

Nếu thật sự như thế, thì tình hình của Mộng chưởng quỹ có lẽ không được tốt lắm.

“Đạp, đạp đạp…”

Bên ngoài đột nhiên lại có những tiếng bước chân dồn dập.

Hạ Ngưng Thường như chú thỏ giật mình, vội vàng nhảy khỏi vòng tay Dương Khai, sắc mặt đỏ bừng, lúng túng đứng sang một bên.

Khi không có ai, nàng có thể ôn nhu với Dương Khai, nhưng trước mặt người ngoài, nàng lại không dám như vậy.

Người tiến vào là Từ Hối, vẻ mặt vội vã.

Dương Khai kinh ngạc nhìn lão:

- Đại Trưởng Lão còn có chuyện gì sao?

Từ Hối vừa rồi mới báo cáo tin tức các đệ tử thăm dò được trong thời gian này, rời đi không bao lâu đã quay lại, rõ ràng là có việc muốn bẩm báo.

- Thánh Chủ, bên ngoài có hai nữ tử tới, nói thẳng là muốn gặp người.

Từ Hối cẩn thận đánh giá thần sắc của hắn, khẽ ho một tiếng rồi báo cáo.

- Nữ tử?

Dương Khai nhíu nhíu mày:

- Là nữ tử thế nào?

- Ừm, rất được, cũng rất trẻ.

Từ Hối không chớp mắt, nói thẳng. Lão mang vẻ mặt nghiêm nghị, rõ ràng nghĩ rằng Dương Khai đã gây ra chuyện tình cảm gì bên ngoài, giờ hai nàng kia mới tìm tới.

Hạ Ngưng Thường cũng nghĩ như thế, không khỏi khẽ mỉm cười, ánh mắt đẹp sâu kín liếc Dương Khai, hạ giọng nói:

- Sư đệ, ta về phòng trước đây.

Khóe miệng Dương Khai co quắp, nghiêm nghị nói:

- Ta ở bên ngoài cũng không quen nữ tử xinh đẹp nào mà. Các nàng không phải là Vân Huyên cùng Nguyễn Tâm của Độc Ngạo Minh sao? Hai người kia lần trước đến Thánh Địa, Đại Trưởng Lão cũng gặp rồi.

- Không phải hai nàng ấy.

Từ Hối lắc đầu, hai mắt sáng rực nói:

- Đúng rồi, hai cô nương kia là song sinh, bộ dạng thì giống nhau, nhưng khí chất thì có chút khác nhau, một nàng thì quyến rũ, nàng còn lại tựa tinh linh… ừm, đều là những cô nương xinh đẹp khó gặp nha.

Lão ra vẻ như Dương Khai thật có phúc, hiển nhiên cho rằng hai người tới đây có quan hệ mờ ám với Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai biến đổi, bỗng đứng dậy, khẽ quát:

- Song sinh?

- Đúng thế.

Từ Hối không hiểu vì sao phản ứng của Dương Khai lại mãnh liệt đến vậy, ngạc nhiên nhìn hắn, nói tiếp:

- Hơn nữa căn cứ theo quan sát của lão phu, hai vị cô nương kia hẳn là tu luyện công pháp đặc biệt nào đó, khí tức của hai người lại độc nhất vô nhị, ngay cả lực lượng dao động phát ra trong cơ thể cũng hoàn toàn giống nhau. Thực lực đại khái ở mức Siêu Phàm Cảnh Nhất Tầng, nhưng lại khiến người ta có cảm giác không thể xem thường. Thật là có chút kỳ quái, cho dù các nàng là song sinh cũng không thể ngay cả khí tức sinh mệnh cùng lực lượng dao động cũng giống nhau đến thế chứ.

Hai mắt Dương Khai dần dần sáng ngời, thần quang rạng rỡ, Hạ Ngưng Thường cũng dừng bước, đứng nguyên tại chỗ che miệng nhỏ xinh, đôi mắt đẹp sáng ngời kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ.

Hai sư tỷ đệ liếc nhìn nhau, đều nghĩ đến một khả năng.

- Người ở đâu?

Dương Khai vội vàng hỏi, đồng thời thả thần niệm.

- Ở ngay ngoài phong.

- Dẫn ta đi gặp các nàng!

- Ta cũng đi!

Hạ Ngưng Thường vội vàng nói.

- Hả…

Từ Hối vẻ mặt khó tả, đột nhiên đứng bất động tại chỗ, trong lòng âm thầm sốt ruột cho Dương Khai. Lão thầm nghĩ, vị sư tỷ này của Thánh Chủ chắc không muốn đi gây khó dễ cho hai vị nữ tử kia chứ?

Nhưng nhìn bộ dạng này của nàng, cũng không phải là người có tính tình như thế.

- Thất thần làm gì?

Dương Khai khẽ quát một tiếng, cùng Hạ Ngưng Thường bay ra ngoài.

Từ Hối kiên trì đuổi kịp, âm thầm quyết định lát nữa nếu mấy nữ tử này đánh nhau, lão nhất định chuồn êm, để cho Thánh Chủ tự đau đầu đi thôi.

Phúc duyên cũng không dễ hưởng đâu.

Từ Hối thân là người từng trải, đương nhiên là biết một khi nữ nhân tàn sát nhau là điều kinh khủng, khiến người ta sợ hãi đến mức nào.

Bên ngoài Cửu Phong, hai nữ tử dáng người thướt tha đang lặng lẽ đứng đó. Hai người đều có dung mạo quốc sắc thiên hương, thân hình uyển chuyển, đường cong mê người. Chẳng qua hai nàng khí chất bất đồng: người bên trái thần sắc quyến rũ, người bên phải lại như tinh linh sống động. Hai nàng đứng cùng một chỗ, khiến người ta không khỏi có cảm giác mê hoặc lòng người, tác động mạnh mẽ đến thị giác.

Mấy đệ tử thủ hộ không ngừng lén nhìn về phía các nàng, ánh mắt âm thầm kinh diễm.

Cũng không dám nhìn quá phận, thường chỉ thừa dịp các nàng không chú ý mà liếc mắt nhìn, sau đó lại quay về chỗ cũ, đều đã thấy thỏa mãn.

- Tỷ tỷ, mấy người này thật đáng ghét, lúc nào cũng lén nhìn.

Nữ tử bên phải nhẹ mím môi đỏ mọng, hạ giọng nói với nữ tử bên trái.

- Đừng để ý tới bọn họ.

Nữ tử bên trái lắc đầu, mỉm cười duyên dáng nói:

- Còn không cho phép người ta nhìn vài cái sao? Dù sao cũng chẳng rơi mất khối thịt nào, nam nhân đều đáng ghét như thế, còn có nhiều người càng đáng ghét hơn đám bọn họ!

- Nhưng người kia thì khác…

- Người kia…

Sắc mặt tỷ tỷ cũng ngưng trọng hơn nhiều, có vẻ như nhớ lại:

- Người đó đã bỏ đi hơn mười năm rồi, vẫn bặt vô âm tín, cũng không biết người ở đây có phải là hắn không.

- Ta cảm thấy đúng!

Tỷ tỷ liếc muội muội một cái, cười nhạt nói:

- Tuy rằng ta cũng hy vọng như thế, nhưng vẫn luôn cảm giác không có khả năng. Theo như lời người ta nói, vị Thánh Chủ của Cửu Thiên Thánh Địa này chừng Siêu Phàm Cảnh Tam Tầng, tỷ muội chúng ta là vì chiếm được truyền thừa tối cao mới có được tu vi ngày hôm nay. Cho dù hắn có lợi hại hơn nữa cũng không thể có tu vi cao hơn chúng ta được. Ta với người hợp lực, tốc độ tu luyện chính là nhanh gấp đôi người thường đó!

- Tỷ tỷ, ngươi quên năm đó hắn ở Trung Đô đã tạo thành bao nhiêu kỳ tích sao? Những chuyện không thể nào, với hắn đều trở thành có thể cả.

- Chỉ mong thế. Nhưng nếu thật là hắn, thế thì mới mười năm ngắn ngủi, sao hắn đã biến thành chủ nhân của địa phương này? Thế lực này không hề thua kém Bát Đại Gia Tộc Trung Đô.

Tỷ tỷ thở dài, tuy rằng cũng ôm chút hy vọng, nhưng vẫn cảm thấy có gì không thực tế.

- Cũng không biết tình hình Tông Môn bên kia thế nào…

Muội muội mang bộ dạng lo lắng.

- Mặc kệ bên kia thế nào, chúng ta hiện tại cũng không có cách nào trở về. Hy vọng duy nhất chính là nhanh chóng tìm được hắn, để hắn nghĩ cách… ừm, có người đến.

Vừa nói chuyện, tỷ tỷ ngẩng đầu nhìn ra đằng xa, lại thấy ba bóng người đang nhanh chóng bay tới.

Tốc độ phi hành của ba người đều cực nhanh, với tu vi hiện giờ của nàng cũng chỉ thấy được một chuỗi tàn ảnh.

Đợi cho tới khi ba người kia hạ xuống trước mặt mình, hai tỷ muội mắt sáng lên, có chút không dám tin, lại có chút chờ mong nhìn người trước mặt.

- Đệ tử bái chào Thánh Chủ, bái chào Đại Trưởng Lão!

Đám đệ tử Thánh Địa trông coi nơi này cung kính hành lễ, Đại Trưởng Lão phất phất tay, cũng không lên tiếng, chỉ đứng đằng sau Dương Khai âm thầm quan sát.

Lão phát hiện lúc nhìn thấy hai vị cô nương kia, Thánh Chủ liền mỉm cười, tuy rằng không lên tiếng, nhưng lại vô cùng vui vẻ, giống như gặp lại cố nhân xa cách từ lâu.

- Quả nhiên là các ngươi!

Hạ Ngưng Thường cũng che miệng nhỏ, kinh hô lên.

- Dương Khai!

Hai tỷ muội kia dường như cũng phấn khích quá độ, đồng thanh kêu lên một tiếng, sau đó nhất tề lao tới, ôm chặt lấy Dương Khai. Đại Trưởng Lão vốn đang nhìn chằm chằm bên này, thấy thế liền tròn mắt há hốc mồm.

Động tác chỉnh tề như thể cùng là một người vậy!

Trái ôm phải ấp, thân thể mềm mại áp sát vào lồng ngực, mềm mại vô cùng. Lồng ngực cảm nhận sự mềm mại uyển chuyển, Dương Khai đứng đó chân tay luống cuống, rõ ràng cũng ngây ngẩn cả người!

Nhiệt tình quá mức!

Mười năm không gặp, hai tỷ muội này lại trở nên nhiệt tình đến vậy, chủ động nhào vào ôm lấy hắn, khiến Dương Khai nhất thời khó mà thích ứng.

Hạ Ngưng Thường chỉ đứng một bên cười nhẹ, không hề bận tâm chút nào.

Đại Trưởng Lão ngẩng đầu nhìn lên trời, thần thái chuyên chú, như thể trên trời cao có huyền cơ kỳ diệu gì vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!